Chương 178: Tiểu Viêm Giữ Ải.
Chương 178: Tiểu Viêm Giữ Ải.
Thời khắc chậm rãi trôi qua, bên trong khu rừng nơi này cũng đã xuất hiện nhiều khí tức khác nhau chậm rãi hướng về một phía mà tập chung lại.
Nhưng mà dù cho là có nhiều cường giả đến đâu thì địa phương bên kia như đã trở thành một cái tiểu cấm địa lấy lôi kiếp cấu thành, không thể xâm nhập, thậm chí còn có thần bí nhất cường đại khí tức vừa mới đặt chân vào một nửa liền bị một loại lực lượng hủy diệt cho bắn ra ngoài, thần hồn bị thương nặng mà chạy trốn mất.
Mọi người thấy ngay cả một vị Kết Đan Đỉnh Phong chân nhân cũng không thể nào hoàn toàn dò xét thì bản thân họ cũng có chút rụt rè, loại kia thiên uy quá kinh khủng dù là tu sĩ ở cấp độ Kết Đan mạnh nhất cũng cảm thấy e ngại chứ đừng nói là mấy cái tiểu tu như bọn hắn.
Cũng là ngay lúc này đôi vợ chồng trước đó Kết Đan kiếp cũng đã dừng lại, ngay khi thấy chỗ kia lôi đình ngừng hạ, thiên địa sức mạnh hủy diệt ở kia cũng tan biến mất thì được mấy tên bên ngoài vừa đến khoá cứng nơi náy, tu sĩ như ông vỡ tổ mà kéo đến gần, nếu nhìn trên không trung cảnh vật thì sẽ thấy như là thú chiều lũ lụt kéo tới, nhìn qua đều cảm thấy da đầu từng mảnh tê dại, tâm thần hoản hốt bởi uy thế này.
Mà ở kia thiếu niên tên là Tiểu Viêm đứng đó ánh mắt sâu xa nhìn qua, hắn ánh mắt thâm thúy dường như là đã thấy rõ những kẻ đang đến gần, sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh không sinh sợ hãi, nhiều năm tu đạo tuy nói tâm chí không phải cứng cáp nhưng mà trải nghiệm qua vô số lần làn ranh sinh tử khiến hắn đã quen thuộc cảm giác này, trong đời hắn tu đạo không phải là bị người ta truy sát cũng là xâm nhập hang hổ để tìm kiếm kinh pháp, bước đến bây giờ cũng là do tâm trí hướng đến càng thêm mạnh mẽ, đạo tâm hắn đã là vững như thái sơn, khó lòng run động.
“Các vị đã đến rồi”.
Tiểu Viêm ánh mắt như là hố sâu phệ người, thâm thúy như là dưới đáy hàn băng lạnh lẽo không thể tan hết, thần thức đảo qua mọi người ở đây khiến bọn họ lạnh cả sóng lưng.
“Tiểu Viêm?”.
Cũng có nhiều người nhận ra được vị thiếu niên này, tuy là nhiều năm trôi qua chưa từng xuất hiện, nhưng lại chiến tích của hắn không ai không biết.
“Không ngờ tiểu bối ngươi phước lớn mạng cũng lớn nha”.
Một tên yêu thú đã nổi lên cuồng bạo sát cơ đối với Tiểu Viêm, hắn ta đã sớm hoá hình công việc đi truy sát kẻ bị truy nã để kiếm tài nguyên tu luyện, mà Tiểu Viêm là một trong số đó bị hắn truy sát không biết bao nhiêu lần.
Tiểu Viêm ánh mắt chợt lại sắc bén như kiếm nhìn về phía tên yêu vật, sinh linh này từng đưa hắn vào hiểm địa khiến Tiểu Viêm trong lòng căm hận, hiện giờ lại gặp mặt ở trong lúc mình tu vi đã là Kết Đan Trung Kỳ, việc này rất tốt.
“A di đà phật”.
Một tiếng phật âm lên thiên địa đều cộng khởi, vô lượng công đức dị tượng xuất hiện khiến cho người ta bất ngờ.
“Tu la phật tôn”.
Một người trong đó sợ hãi lên tiếng, bọn hắn nhận ra vị này đại nhân vật có bao nhiêu đáng sợ, nói là phật môn người có đại công đức nhưng lại là ra tay vô cùng hung ác.
Tiểu Viêm bên trong ánh mắt mờ ảo lộ ra có chút quỷ dị, cái này danh hiệu khi trước kia theo phật giáo hắn là biết rõ, người này pháp lực cái thế lại có kim thân như thần lực, là cái đại nhân vật của phật môn.
Một nam tử sắc mặt trắng bệt hiện ra tại không trung, người này bên thân hiện lên màu vàng óng kinh pháp lại có dị tượng trên người, pháp lực như ẩn như hiện cảnh cáo với người khác bản thân là người không nên chọc.
Tiểu Viêm khi thấy cái này người xuất hiện thì trong mắt chợt loé lên quỷ dị quang mang, người này phật môn nhưng lại hung ác tính tình khiến cái ác phải run sợ, không phải dùng phật môn kinh đi độ hoá người khác mà trực tiếp giết chết tại chỗ, hắn biết là trước kia việc ác mình làm khi mới xuất thế ở ma tông đã sớm bị người này nghe thấy hết.
“Nơi này là hung địa lâu năm không ai dám vào, nhưng hôm nay cái thứ gì cũng xuất hiện nha”.
Nam tử lời nói đùa cợt lại có ẩn hiện sát ý bên trong khiến cho người xung quanh sắc mặt vô cùng căn thẳng.
“Tiểu hữu xuất hiện ở đây thật cùng lúc nha, bảo vật chắc đã bị ngươi lụm được rồi chứ?”.
Tu La Phật Tôn lời nói đâm vào chính chủ, trên tay kết chữ Phật ấn lúc nào cũng có thể đánh ra tru giết người trước mắt.
“Như Phật Tôn nói như vậy, bảo vật là người người muốn có, ngươi mau giao ra cho các huynh đệ nhìn ngó một chút đi chứ”.
“Đừng nói nhiều với tên ma đầu này nữa, đánh cho hắn nôn ra bảo vật đi”.
Mấy vị cường giả làm thế bao quanh lấy Tiểu Viêm không cho hắn chạy trốn, một câu là giết người đoạt bảo là chuyện dễ làm, huống hồ gì đám người này đã có sát cơ đối với Tiểu Viêm rồi.
Tiểu Viêm ánh mắt loé lên ánh sáng lạnh lẽo, vô tận lực lượng như được gia thân bùng nổ ra cực hạn tu vi của mình, thiên địa bên trong có phật kinh bao phủ, có ma thế uy áp bùng nổ ở trên không trung, càng là có đạo quang thiên kiếm đâm thẳng vào hư không trực tiếp xé rách, đại đạo thiên âm phát tán ra khiến cho nơi đây sinh linh đều phải rút lui vài bước.
“Ở đây các ngươi có giả đi khí tức mà ẩn bên trong bóng tối tội ác, bản nguyên thuần túy nhất của các ngươi vẫn ở đó tưởng ta không thể thôi diễn ra hay sao?”.
Tu La Phật Tôn sắc mặt khẻ biến, sát khí trực tiếp bộc phát.
“Nghịch đồ phật môn, hôm nay ta sẽ thay trời hành đạo”.
“Hahaha… Buồn cười cho Phật môn tôn giả, kẻ giả danh nhà ngươi chắc không biết ta và ngài ấy từng có sư đồ chi thực?”
Tiểu Viêm trong mắt lộ ra huyết sát bảo đồ, trong người niệm tụng ra kinh văn áo nghĩa phật gia khiến cho trong cơ thể nổi lên từng tiếng phật âm.
“Ngươi!”.
Tu La Phật Tôn khuôn mặt ngập trời dữ tợn lộ ra, trong cơ thể cũng có tiếng kinh văn phát động ra chân nghĩa, đôi mắt vô số huyết sắc bao trọn như là quỷ dữ.
Phật môn huyết sát kinh được Tiểu Viêm cùng người giả dạng làm tu la phật tôn thể hiện rõ ràng, tuy chỉ là áo nghĩa nhưng lại có thể bộc phát ra huyết ý ngập trời.
Phật môn có thiện cũng có ác, cũng như câu nhất niệm thành ma một niệm thành phật, nhưng nếu sơ ý hoá thành thật sự ma đầu thì sẽ bị phật kinh chi phối mà cưỡng ép độ hoá, trước kia một đời phật chủ từng dùng chân kinh này thể hiện ra ma phật cùng tu cường đại, tiếc là sau này hậu bối người có thể tu luyện được phật văn này mà không rơi vào ma đạo sát nghiệt chỉ có một vị, người đó đạo hiệu gọi là Tu La Phật Tôn.
“Để ta xem ngươi chịu đựng tới bao lâu”.
Tiểu Viêm cười lạnh, Phật Môn Huyết Sát Kinh thiện về trong người căn cơ máu thịt, cũng là tinh thần phải có tâm trí điều khiển ác niệm mới không bị mất khống chế, một lần nữa thể hiện ra tinh thần lực của Tiểu Viêm là có bao nhiêu cường đại.
Đầu óc của tên Phật Tu giả dạng kia cũng đang bị rối loạn nghiêm trọng, nhớ là trước kia Tiểu Viêm vì rèn luyện cái này hung ác kinh phật phải chịu nổi khổ linh hồn thôn phệ, cái kia lão già không có chút gì thương yêu đệ tử mà rèn luyện hắn tâm tính đến chết đi sống lại.
“Ngươi có lẽ là không được rồi”.
Tiểu Viêm cười lạnh, hắn bên ngoài cảnh giới nói là chỉ có Kết Đan Trung Kỳ nhưng thật sự ra linh hồn hay nhục thân đều được nhiễm thiên kiếp của hư ảnh cầu lớn, bây giờ mạnh mẽ vô cùng đã có thể gọi là lột xác đến cực hạn cảnh giới này.
Không thể tin được một tên chỉ vừa bước vào Kết Đan lại có thể cùng với một vị Kết Đan nhiều năm không phân thắng bại, đây chắc cũng là một điều là do người kia che giấu chân chính thủ đoạn của mình tránh bị người ta phát giác ra bản thân lai lịch.
“Tên tiểu Viêm này thật sự mạnh mẽ như vậy sao”.
“Tam đại Đạo Thuật khi trên thân một người thật sự rất là khủng bố”.
Bên ngoài người ta bàn tán xôn xao, Tiểu Viêm là hạng người nhiều năm trước đã nổi danh rồi, sau khi bị Trưởng Lão Đạo Giáo truy sát vào hung địa nơi này thì biến mất nhiều năm, hôm nay lại hiện thân lại được người ta ước đoán là lấy được bí bảo, lần này vị kia Trưởng Lão tên Thiến Thiến sợ rằng lành ít dữ nhiều.
“Ta muốn xem cực hạn của ngươi là đến đâu”.
Tiểu Viêm ánh mắt đỏ như máu bừng lên ngọn lửa sáng rực, Phật Môn Huyết Sát Kinh được đưa đến cực hạn ý trí của hắn có thể chịu đựng, vô số chữ viết đỏ như máu khắc ghi vào hư không tượng chưng cho phật nộ, một cự trời dị tượng song thẳng lên thiên địa, có hư ảnh chuỗi phật châu xuất hiện tại hư không, từng viên bên trên khổng lồ như là núi lớn lại lộ ra áp lực kinh người làm núi sông xung quanh sụp đổ.
Sau đó còn có đạo pháp kinh thiên từ trong cơ thể hắn bắn ra, trên hư không một cái cự thủ phật môn được chiếu ra bằng huyết sắc nhắm thẳng vào tên Phật giả kia mà đập xuống.
“Giết!”.
Tên phật môn kia lý trí dường như là đã bị ăn mòn đi mất, hai mắt hắn lộ ra đôi đồng tử màu đỏ cùng với nham hiểm như rắn rết, cả cơ thể bị huyết sắc phật môn ăn mòn đập về phía cánh tay lớn ẩn chứa phật cùng đạo chi lực kia.
‘Oanh!’.
Một tiếng nổ tung từ trong hư không phát tán ra, ở giữa bầu trời kia ma khí song thiên, tên kia lộ rõ bản chất thật sự của mình, trước hàng ngàn đôi mắt thì hắn một tên ma tu bình thường sau khi bị lộ thân phận sẽ chạy trốn xa xa, nhưng hiện giờ bị Phật Môn Huyết Sát Kinh ăn mòn lý trí khiến trong tâm chỉ còn giết chóc.
“Một tên ma đạo Kết Đan Đỉnh Phong sao? Chúng ta đến đây cũng thu hoạch quá lớn đi”.
Tiếng nói lạnh lẽo từ trong hư không vang vọng ra ngoài, bên trong sát ý là không có gì che giấu phát tán ra khiến người ta cả người lạnh toát.
“A di đà phật… Người này dùng phật môn chân kinh để che giấu lấy chân thân, cũng may là vị tiểu hữu kia là chân chuyền của vị kia mới có thể phát giác”.
Một tiếng phật hiệu đặc chưng của Phật Gia kêu lên, một vị phật đạo chân nhân xuất hiện ở đây, truy sát tên giả mạo mà đến.
Trong hư không từng đợt khí tức cũng từ từ xuất hiện, đều là Kết Đan chân nhân trưởng lão của mấy đại giáo lớn, không may cho Tiểu Viêm lại có vài vị ánh mắt lạnh lùng chú ý đến hắn.
Đạo Trận được phát động, mấy lá cờ lớn ở trong hư không được khắc ghi lên trên, không cho ai được thoát khỏi nơi này, hoàn toàn cấm nơi đây địa phương trở thành một tiểu thế giới.
Tiểu Viêm cười khổ, hắn nhận ra những ánh mắt kia là nhân vật như thế nào, nếu như là để hắn một đánh một thì tự tin như hắn có thể ngược sát, nhưng mà nhiều như vậy người cùng nhau đánh tới thì hắn chỉ có thể chạy trốn, cũng may là mấy người này không có hiện lên sát ý đối với hắn.
“Trước hết giết tên ma tu kia trước, sau đó cùng ngươi hảo hảo nói một chút”.
Mấy đạo thần thức đã khoá chặt lấy Tiểu Viêm không cho hắn chạy đi mất, sau đó trên người bọn hắn pháp lực nổi lên ra tay chính là sát chiêu toàn bộ đập về phía tên Ma Tu bị Phật Môn Huyết Sát Kinh kia bị cho lý trí không còn.
Mọi người ở đây thấy mấy cái sát thuật Kết Đan Đỉnh Phong đánh xuống thì da đầu đều tê tê rồi, cái này mẹ nó nhiều cái Đỉnh Phong chân nhân đánh xuống thì cái này địa phương sẽ trực tiếp bị đánh đổ nha, điều quan trọng là bọn hắn còn ở đây.
Cũng may mắn là mấy vị kia là hiểu lòng người, dù là sát thuật đã là đỉnh phong nhất của bọn hắn đề đánh ra thì đều chú ý không lan ra ngoài làm hại người vô tội, nhưng mà tội nghiệp cho Tiểu Viêm cưa cưa rồi, không ai để ý đến hắn khiến cho áp lực cũng có chút dồn về hắn, Tiểu Viêm cũng theo tiêu chí mà nôn một cái máu.
Tiểu Viêm tuy là trong lòng có chửi mẹ nhưng mà bên ngoài mặt cũng không thể làm liều nha, hắn bây giờ chẳng khác gì thịt cá trên thớt cho nên không thể nào mà đánh rắm một cái, nói chung là một chữ sợ thể hiện đến lô hoả thuần thanh.
Sau đó không nhìn cũng biết tên ma tu kia là cỡ nào thê thảm, bị mấy vị Đại Lão để ý đến thì trực tiếp bị nghiền xương thành tro, chết không thể chết được nữa.
Mọi người ở đây đều nuốt lên một ngụm nước miếng, không hổ danh là mấy vị chân nhân ra tay hung ác, vừa ra tay liền đưa một vị Đại Ma Đầu đi bán muối rồi, còn có thể vạn kiếp không đưa vào luân hồi cái chủng loại kia nữa.
Tiểu Viêm trong lúc này cũng ánh mắt đột nhiên có chút run rẩy, cái kia đứng trước cờ chịu tội ác đồ đều chết rồi, bây giờ không phải tới mình hưởng lấy cái kia chúng nhân sở quy không, vừa thấy được cái kia toàn bộ sát chiêu uy lực khiến hắn lập tức muốn chạy trốn mất, nhưng mà đáng tiếc là đã có cường giả chú ý đến bên này rồi.
“Mấy vị Tiền Bối, thật sự là muốn làm gì đây?”.
Tiểu Viêm cười khổ một tiếng, một cái ý định trong đầu nghĩ đến, thật sự là không muốn đem Trưởng Lão nhà người ta đi ủi rồi sau đó lại đánh nhà người ta người nha, chẳng khác gì vừa lấy con gái nhà người ta về nhà sau đó lại đem cô dì chú bác nhà họ đánh một trận.
Mấy người kia cũng không nói gì mà chú ý nhìn hắn, cái kia ánh mắt thật sự là muốn ăn thịt người.
“Ngươi đem ta đệ tử đi đâu rồi”.
Một cái nữ phụ ánh mắt gắt gao đã khoá chặt lấy Tiểu Viêm, lời nói bên ngoài dịu dàng nhưng mà người nào biết đến danh tính của nàng thì rất có thể sẽ bị hù doạ.
Tiểu Viêm cảm nhận lấy vị này thiếu phụ một chút thì tâm thần loạn động, người này hắn thấy trên người tu vi thật sự không nhìn ra, nhưng mà lộ ra ánh mắt đáng sợ kia khiến hắn cảm nhận được một loại nguy cơ mãnh liệt, dường như chỉ cần nàng lộ ra sát ý đến mình thì bản thân hắn sẽ không có cơ hội chạy trốn.
“Thì ra là Thiến Thiến sư tôn nha, vợ ta trưởng bối chẳng khác gì ta trưởng bối, sư tôn nhận ta một lạy”.
Tiểu Viêm ánh mắt vô cùng chân thành, lại nói ra lời nói không phải là người, kéo gần quan hệ hiện giờ là kế thích hợp nha, đặc biệt là hắn thấy bản thân mình cũng không nói sai.
Nhưng mà khi nghe lời nói này của Tiểu Viêm thì mọi người ở đây liền xù lông rồi, cái kia Thiến Thiến hình dạng như là tiên nữ lại có tu âm đạo chi lực, bình thường biết bao nhiêu người thèm thuồng nhan sắc của nàng, đáng tiếc là chỉ có thể xa xa nhìn theo, không dám tới gần, nhất là nàng còn có thiên phú kinh người chưa đến trăm năm đã là Trúc Cơ Đỉnh Phong, đối với người địa phương nơi này thì đã là thiên phú đỉnh cao.
…
P/s: Văn bị hạ, cần nghĩ ngơi.