Chương 174: Tình cảnh loạn lạc.
Thiếu nữ tóc tím trong mắt vẻ lạnh lùng càng thêm rõ ràng, trong mắt sự khinh miệt không có che giấu gì mà lộ ra cho lão giả xem, dù cho là tu vi lão đã vượt qua nàng một Đại Cảnh Giới cũng không thể khiến cho nàng kiên dè.
“Thái Âm ngọc thể các ngươi cũng đừng muốn nghĩ nữa”.
Nàng lạnh lùng để lại một câu sau đó biến mất bên trong hư không, một câu kia chỉ là cảnh báo cho hai người biết, Ngọc Thể kia nàng cũng phải chen vào một chân đi.
Cho dù là trước kia Nhiễm Linh có chuyền về thông tin cho gia tộc hỗ trợ, nhưng mà đối với nàng thì Ngọc Thể này là cái bảo bối hiếm có, đủ cho nàng cơ hội đột phá đến Thần Thông.
“Mấy tên kia chắc cũng là mấy năm nay cũng chịu đột phá Nguyên Anh đi, mấy trăm năm cưỡng ép giữ lại Trúc Cơ để thực hiện bức phá mạnh nhất, bây giờ ta và bọn hắn không biết ai mạnh hơn?”.
Nàng nhớ lại cái kia mấy vị yêu nghiệt của Nam Thiên, sự cường đại của chúng khó ai có thể ngăn cản, bây giờ Thần Tộc Thiên Tử cùng với nhân tộc Thiên Tử mạnh mẽ bức phá cảnh giới đến cực hạn, khoảng thời gian này có thể là lúc yêu nghiệt mở ra tranh tài.
Công chúa Cơ Tộc quay lưng lại ngắm nhìn lấy bên sâu hẻm núi Đông Vực, cái kia chính là một khu cấm địa thái cổ đã bị Cổ Hoàng trấn áp xuống.
Yêu, Quỷ, Tiên, Thần, ở thời đại này toàn bộ xuất thế, mỗi thời đại đều có huy hoàng mở ra tranh phong để tìm kiếm cơ hội đột phá cái cảnh giới kia, điều này khiến cho ai cũng phải áp lực chỉ vì đang có hai vị kia còn sống trên thế gian, kiếp này thành hoàng chỉ có thể là hai cái kia lão cốt đầu.
Không phải là bọn hắn không ra sức, mà chỉ là cái kia hai người quá mạnh rồi đi, không biết từ lúc nào bọn hắn đã là đỉnh phong nhất cấp bật Độ Kiếp, có thể nói chỉ cần pháp tắc áp chế yếu bớt thì hai người liền có thể đánh vào thiên môn mà đột phá cái kia cường đại cảnh giới.
…
Vị Nam Tử của Cổ Tộc vừa nói chuyện với Cơ Gia công chúa lại đột ngột xuất hiện bên ngoài, thần thức đảo qua khoá chặt lấy một lão già trong tửu điếm.
“Ngươi cho nàng chỗ tốt nào mà khiến cho Đại Công Chúa của Cơ Tộc phải đích thân tới đây thế”.
Nam tử nói ra lời nói trong mắt cũng không hề nhìn tới lão già kia, dường như là vô cùng khinh thường lão.
“Ngươi hiếu kì à?”.
Lão chủ quán vẫn đang khom lưng lâu bàn dường như người ngoài nhìn vào lão chỉ là một tuổi xế chiều lão nhân bình thường vậy.
“Đúng vậy nha, ta rất hiếu kì”.
“Nhưng mà một cái mới bước vào cảnh giới này thì ngươi đủ tư cách để hỏi ta câu đó sao?”.
Lúc này lão đôi mắt chợt híp lại lộ ra nguy hiểm được giấu bên trong, ở trong lời nói cũng có lời uy hiếp khiến cho nam tử kia sắc mặt chợt biến.
“Cơ Gia Đại Công Chúa ngươi e ngại thân phận của nàng, bây giờ đến nơi này dương oai là quên ta đã là nửa bước đạp vào cái kia cảnh rồi sao?”.
Nam tử nghe thấy một lời này sắc mặt chợt biến, hắn nhanh nhất lui về phía sau, nhưng mà lão chủ quán vẫn không có để ý đến hành động hắn mà tiếp tục dùng thần thức cường đại đánh thẳng vào trong linh hồn hắn.
“Cổ Tộc các ngươi muốn thâm dò ta, mà ngươi chỉ tính là một con tốt thí của bọn họ mà thôi, chắc là ngươi vẫn nghĩ ta chỉ là một cái lão Hoá Thần bình thường tuổi thọ sắp hết, huyết khí khô hạn hay sao”.
‘oanh!’.
Thần thức hoá thành giọng nói cuồn cuộn đánh vào tâm thần của nam tử, khuôn mặt nam tử trắng bệt nôn ra một ngụm máu lớn, trong người pháp tắc hoá thần vừa ngưng kết đột nhiên bị cắt đứt, nhanh chóng nhất có thể từng mảnh nhỏ quy tắc được kết trong người dường như là lùi xuống đến cực hạn, đây chính là điềm báo nói trước của tu vi cưỡng ép bị hạ xuống.
“Ta là Cổ Tộc ở Nam Thiên, ngươi không thể như vậy… “.
Trong lúc nam tử chưa nói hết câu thì thần thức đột ngột bị một bàn tay vô hình cắt đứt triệt để, phía sau hắn đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy do hư không tạo ra, chỉ trong nháy mắt một vị Hoá Thần bị đánh bay đi.
Mọi chuyện xem ra lâu lắm nhưng mà sự thật thời gian trôi qua chưa được nửa nén nhang, suốt đoạn thời gian đó lão già bên trong cũng chỉ chuyền ra hai câu lời nói bàn tay cũng không động một chút, thậm chí là ánh mắt lão chưa bao giờ nhìn vào người của nam tử mới xuất hiện nữa kìa.
“Cổ Tộc sao? Cờ các ngươi đặt ra cũng sắp kết thúc rồi”.
…
Một chỗ không gian khác cách biệt hoàn toàn với hiện tại, có thể nói là nó không phải là bên trong vòng không gian thứ nhất, nó nằm bên trong tính là vòng thứ hai không gian, có thể được gọi là một loại tiểu thế giới.
Bên trong tiểu thế giới này có năm cái thân ảnh không rõ thân phận đang bàn nhau về vấn đề nghiêm trọng, lần này cơ duyên là dành riêng cho tu sĩ đột phá Hoá Thần, phải nói là nếu như Hoá Thần Đại Lão có được cũng sẽ đạt được lợi ích to lớn.
Năm người này nếu như là bên trong Đông Vực liền có thể gọi là lão tổ cấp bật, chỉ vì mỗi người đều là có giao động Thần Thông đang rung động, mà hiện giờ năm người tập hợp lại nhằm một mục đích không ai nói cũng biết.
Lần này cơ duyên bọn hắn tập hợp lại một chỗ nếu không có Hoá Thần thì chỉ sợ sẽ một đường quét ngang, còn về nơi này tu sĩ thì cùng cấp bật bọn hắn thật sự khinh thường, chỉ xem đám này Đông Vực người chỉ là tu vi thấp kém nhất trong cùng cấp độ vậy.
Một người trong số đó mở miệng lên tiếng, lời nói của hắn rất là khàn khàn không chịu nổi, nếu như là nhìn sơ qua thì chỉ có thể nói người này già nua, nhưng nếu người tinh ý chịu nhìn rõ thì sẽ phát hiện ra được người này là giọng nói cố ý thay đổi, không muốn bản thân bại lộ thân phận.
“Lục Tộc tu sĩ cũng có mặt ở đây không”.
Bọn hắn tụ hợp lại một chỗ cũng không đến mấy ngày nay cho nên không ai biết thân phận của nhau cả, vì lợi ích tập hợp lại cũng sẽ vì lợi ích mà không dám đưa lưng về phía đối phương, nói chung là không hề có bất cứ tin tưởng nào lẫn nhau.
Năm xưa Tổ của Lục Tộc một tay trấn áp cấm địa một phương bọn hắn vẫn còn nhớ rõ, lúc đó cho dù là hắn đang ngủ say thì khi Cấm Địa hiện thế vẫn là bị tên đó phát hiện, tuy là có vô số cường giả vẫn lạc vì bức sóng cấm địa phát ra nhưng lại bị Tổ của Lục Tộc một tay đè xuống được.
“Người của Lục Hoàng Tộc cũng đến nhưng thì phải làm sao? Bọn hắn cũng chỉ là nhân hoàng đời này tự phong mà thôi các ngươi sợ cái gì?”.
Có thanh âm khinh thường chuyền ra, tỏ vẻ bọn này quá sợ cái danh Lục Hoàng đi.
“Hahaha… Đúng vậy nha, một kẻ tự phong mà thôi”.
Mọi người đều cười to lên làm cho nhộn nhịp bầu không khí, nhưng mà cười cười thì lại không cười được nữa, bởi vì ở trong bọn họ thì có người lộ ra sát ý rất là nồng đậm, mà sát ý đó lại nhắm thẳng vào bọn họ.
Trong bóng đêm u tĩnh lại có một giọng nói âm trầm vô cùng vang lên, lời nói này mang theo sự lạnh lẽo bao la cùng với sát niệm ngập trời chuyền khắp bốn phương.
“Bọn gà đất chó mèo ở đâu cũng dám nói lớn Lục Tộc bọn ta”.
Thanh âm vừa ra cả bốn người còn lại sắc mặt đều biến đổi nhanh chóng lan toả thần thức ra bên ngoài, nhưng mà dù bọn hắn đề cao cảnh giác thế nào đi nữa thì cũng không kịp với tốc độ ra thuật của đối phương.
“Phong Địa, Phong Thiên, Phong Không Gian”.
Liên tiếp ba thuật trong lục được cường giả trong bóng tối thi triển, nơi này lặp tức toàn diện bị một loại lực lượng thần bí cho phong ấn trở thành một lĩnh vực nhất định.
Mà lĩnh vực này có hạn chế không thể bay, không thể độn thổ, cũng như là không thể bước vào không gian bên trong, toàn diện áp chế thể hiện rõ pháp của người thi triển đã là cường đại vô cùng.
Bốn người dù có là đồng loạt ra tay toàn lực thì cũng chỉ có thể phát huy ra chiến lực đế Thần Thông Cảnh Trung Kỳ một kích mà thôi, đối mặt với một tu sĩ Đỉnh Phong của Thần Thông đã thể hiện ra pháp nắm chắt tiên cơ thì chỉ có tuyệt vọng phần.
Không thể đối kháng!
Bọn họ trong ánh mắt lộ ra hoảng sợ vô cùng, dù là thể hiện ra cấm thuật ảnh hưởng trực tiếp đến tuổi thọ thì cũng không thể nào phá hủy được ba chỗ trường vực trước mặt, chỉ có thể là đứng yên chờ chết.
Đồng thời đó có nhiều cường giả cũng đang lũ lượt tiến tới Đông Vực nơi này, tu sĩ Nguyên Anh muốn đột phá Thần Thông mà đến, tu sĩ Thần Thông thì lại muốn bước chân vào Hoá Thần.
Còn có Hoá Thần Lão Quái thì có mục đích riêng không thể để lộ ra ánh sáng, nhưng mà chắc hẳn ai đến đây cũng phải muốn thăm dò cái vị Hoá Thần của Đông Vực một phen.
Còn có một sự kiện nữa là muốn đánh vỡ cái kia nghi thức khiến cho Phượng Quốc Công Chúa đột phá vượt cấp đến Hoá Thần.
Đông Vực chính thức Loạn.