Chương 171: Tam Đại Tu Luyện Hệ Pháp.
Nghịch Phàm bỏ xuống kinh thư này thở dài một hơi, tuy là câu chuyện rất hay nhưng mà thất vọng chỗ là không phải thứ hắn đang tìm kiếm.
Chuyện cũ đã qua chỉ coi là tham khảo con đường người đi trước, dù là Thuận Thiên hay là Nghịch Thiên đều có cách chứng lấy Đại Đạo khác nhau, tuy vậy nhưng mà có thể thấy rõ là Thuận Thiên đường là bằng phẳng dễ dàng đi đến cuối hơn rồi, nhưng mà theo hắn thấy nếu theo con đường này thì tiềm lực có cao bao nhiêu thì cũng chỉ có thể dừng lại ở một mức độ có giới hạn.
Ngược lại thì người tên Hoang kia tự chém ra con đường của bản thân, hắn lấy Đại Đạo diễn biến thành pháp muôn vàn biến hóa tự khai sinh ra pháp riêng, là một người có đại nghị lực mà chứng ra Đại Đạo cực hạn, con đường nghịch thiên của hắn tuy nguy cơ trùng trùng nên chỉ có ý trí quyết tâm mới đạt được chính quả, hắn chém giết tiền bối đi trước, giết kẻ thuận đạo vô số, tự tay lặp lại trật tự cho thế gian lấy danh là Hoàng, từ đó lập ra một Hoàng Triều độc lập tự xưng là Đại Hoang.
Nghịch Phàm vì người này danh mà tiến tới, vô cùng tôn sùng hắn, nhưng mà sau khi người này thành Thiên thì cũng sẽ có vô số người nghịch hắn để tìm lấy Đạo nghịch thiên cho riêng mình, từ đó mở ra nhiều cái kỷ nguyên khác nhau.
Bàn tay Nghịch Phàm cầm lấy quyển kinh thư còn lại, đây thậm chí còn không được coi là kinh thư hoàn chỉnh nữa là, nó là từ tên kia ăn cắp vô số bí tàng của tông môn khác nhau trộn lẫn một chỗ, thậm chí là lên tên của quyển kinh thư này cũng là tự tay hắn viết.
“Tam Đại Đạo Gia”.
Quyển kinh thư này bên ngoài ghi ra tên của nó rất là rõ ràng dễ hiểu, thư pháp bên trong cũng chia ra rõ ràng từng loại pháp khác nhau của các tông môn, nhưng mà khi Nghịch Phàm nhìn thấy đều phải da đầu tê tê nói đến người này đúng là hạng người hung ác.
Cái gì giả làm ma tu xâm nhập Đại Ma Môn liều mạng chém giết với chính đạo.
Cái gì giả làm phật tu muốn thành đại phật ăn hết nguyện lực trên thế gian.
Cái gì mà muốn làm Đạo giả chém giết toàn bộ đại ma trên thế giới cơ chứ.
Cái con hàng này là một cái hiếm có loại người, hắn thật sự cảm thấy tên này cũng quá điên cuồng đi.
Đầu tiên vẫn là nói về Ma tu trước cảm nghĩ đi, hắn tự thân thâm dò vào ma tổ lấy một danh hiệu là hộ pháp ma quân, tên này lấy 10 năm thăm dò tự mình xâm nhập vào bên trong đầu não của một đám ma tu, sau đó kết ra đạo quả ma đạo đi vào tàng trữ ma pháp của chúng, tiếp theo là dễ làm rồi, tên này đem một mồi lửa cho đốt hết khiến cho toàn bộ ma tu trên thế gian đều phải điên cuồng truy sát hắn.
“Nhân tài nha”
Nghịch Phàm cảm thán về người này đường đi, sau đó hắn lại đọc mấy loại Ma Pháp được sao chép về, nó đối với thế gian này tuy là Ma nhưng lại có ý nghĩa rất lớn, loại này cấm pháp đủ để một vị không có lòng dạ người cũng phải nổi lên tham niệm.
“Huyết thuật sao?”.
Nghịch Phàm để ý đến một loại cấm thuật lấy huyết để thôi động, đây có thể dễ dàng nói hơn là một loại cấm thuật điều khiển người khác thông qua máu trong cơ thể, sinh linh máu tươi trong cơ thể là chủ yếu cho nên chỉ cần điều nhiều lấy máu của người đó liền bỏ qua linh trí mà trực tiếp điều khiển lấy nhục thân, hoàn toàn chiếm hữu được thể xác người kia.
Còn có vài loại cấm pháp vô cùng huyết tinh, Nghịch Phàm cũng chỉ là lật qua xem tham khảo thôi chứ không có nghiên cứu thâm sâu, nhưng chỉ có như vậy cũng đủ để hắn có được kinh nghiệm lớn lao rồi.
Tiếp theo là Phật Môn điển tịch, pháp môn này được tên kia đưa vào giữa kinh thư, hắn lấy Ma cùng Đạo là đầu với cuối, lại lấy phật pháp làm giữa để ổn định lại cả ba nhân tố, tiếp theo là tu hành từng bước một để đạt được một điều hoàn chỉnh.
Phật pháp lấy nguyện lực làm đầu, nhưng mà do tu luyện Ma Đạo công pháp trước kia khiến cho người tu sĩ ban đầu có sát nghiệt nặng nề, ở giữa tu luyện phật pháp giảm hao ma chướng bù lại đó là Đạo niệm mạnh mẽ, tuy là vậy nhưng mà sát nghiệt vẫn còn cho nên thiếu niên kia đành phải đi tu vào đại phật để gột rửa lấy tâm tính của bản thân.
Bù lại là người trong Phật môn cũng biết đến người này làm chuyện ác, nhưng mà phật môn vẫn là rộng mở chọn cách bỏ qua quá khứ của hắn để cho người này đạt được chính quả, phật môn từ bi bao dung khiến cho tên kia vô cùng cảm động, cũng có một số thời gian hắn thật sự mong muốn từ bỏ tất cả để theo phật môn.
Cũng có khoản thời gian hắn bị ma đạo truy sát đến phật miếu, lúc đó hắn không muốn phật môn bị rơi vào ô uế nên cũng từ bỏ ý nghĩ theo phật của mình chỉ vì hắn phải chịu đựng nhân quả trước kia mình gây ra, hắn rời bỏ phật môn kéo theo ma đạo đến tử chiến một trận, từ lúc đó hắn bị người ta tính kế tiếp tục rơi vào Đạo Giáo của nơi này.
Nghịch Phàm nghĩ đến người này cũng là cái nhân vật nha, một cái giả tu mà thôi cũng được Ma Đạo toàn lực truy sát, phật tu thì che trở hắn vô điều kiện, còn Đạo tu thì thu lưu hắn đúng là cũng tính là một tên nhân vật, đáng tiếc là con hàng này không quên nghề cũ mà đem tông môn tàng kinh đi học sạch sẽ, khiến cho Đạo Giáo không thể chứa nỗi hắn.
Trong quyển kinh thư này có ghi lại vô số Đại Đạo của ba pháp phái khác nhau, con đường của ba đại pháp tu cũng hoàn toàn hoàn mỹ nhưng mà lại đối nghịch với nhau, chỉ có Phật Môn là ôn hòa nhất nhưng cũng là thứ nguy hiểm nhất khi tìm hiểu sâu, tuy là bên Phật là che trở lấy tên kia nhưng trong lòng lại nghĩ gì thì khó ai biết được nha, lấy mấy cái kinh phật muốn độ hóa một tên có Thiên linh căn trong người muốn nó theo phật là điều khiến người ta phải sợ hãi, nói rõ là nếu không phải tên kia nhân quả đầy mình thì sợ rằng phật môn sẽ không từ bỏ ý đồ.
Nhưng mà bây giờ thì tốt rồi, con hàng này trực tiếp cưới vợ, mà vợ hắn còn chính là một vị trưởng lão đỉnh cấp của tông môn đạo tông, chẳng lẽ những tên kia còn dám cưỡng ép độ hóa hắn hay sao.
Nghịch Phàm lật tới tờ cuối thì thấy được pháp tu luyện của thế gian này, lộ ra rõ ràng chữ phát họa khác biệt hoàn toàn với mấy cái kia tờ giấy, rất rõ ràng mấy tờ còn lại là lấy mấy cuốn khác kinh thư thêm vào bên trong.
Sau khi bước vào thứ nhất cảnh Luyện Khí, bước vào lúc này đã được tính là người tu hành rồi, cách biệt hoàn toàn với thế gian phàm nhân.
Cái gọi là Luyện Khí rất là đặc thù, mà khí đây không phải trong giang hồ khí lưu, đây là khí của người tu luyện được gọi là linh khí, người cảm nhận được linh khí bước vào Luyện Khí chính là trở thành một tu giả chân chính.
Mà khí đầu nguồn chính là đan hải trong người, nó phân biệt nhiều ít thông qua cách biệt luyện khí chín tầng, nhiều nhất chín tầng đạt được linh nguyên tràn đầy lập tức liền có thể đột phá.
Linh Nguyên tràn ngập sau đó liền có thể dồn ép lại một nơi đan điền chia ra làm tam đoạn, mỗi đoạn phân cách làm nhiều phần được gọi là Trúc Cơ.
Trúc Cơ với luyện khí cách biệt cực lớn, tu sĩ đạt tới cảnh giới này liền có thể sử dụng linh khí bên ngoài hóa thành pháp lực nhập thân cho mình sử dụng, loại này pháp lực đủ để tu sĩ tự hành bay lượng trên không trung hoặc là dùng kiếm làm phi kiếm giết người từ xa.
Nhưng khi pháp lực được hội tụ khiến năng lượng linh khí trong người được dân cao lên, cực hạn Trúc Cơ trong đan điền hội tụ lại một chỗ tự sinh ra đan thể khiến linh hồn hay thể xác được thân hoa đến cực hạn có thể, đây đã là một cảnh giới khác hoàn toàn rồi.
Kết đan thành công tạo ra một viên Kim Đan tồn tại nơi Đan Điền, loại này nối tiếp tu luyện khiến cho bản thân người tu luyện được thăng hoa, Đại Đạo được nối hình đánh cho khó ai có thể địch nổi.
Một viên Kim Đan không chỉ là liên hệ đến nhục thân trực tiếp mà còn là ảnh hưởng đến linh hồn cực hạn, chỉ cần cấp bật này tồn tại thì liền linh hồn đã bước vào Kết Linh rồi, loại này linh đã liên kết với Kim Đan của bản thân cho nên dù là bản thân người ở cảnh giới này chết đi hoàn toàn, chỉ cần hắn không có hết tuổi thọ thì cơ hội đoạt xá là rất cao.
Nói chung là ở cảnh giới này chỉ cần Kim Đan không bị vỡ nát, hay là Đan Linh không bị người khác đánh tan thì liền có cơ hội phục sinh, ở cảnh giới này thì đã là tách biệt hoàn toàn với Trúc Cơ, nó đã là một đẳng cấp khác.
Tiếp theo chú ý nhất là đỉnh cao nhất ở thế giới này đại cảnh, một loại đã phá Đan của bản thân sinh ra một loại thăng hoa hết, sức mạnh này không thể nào đánh đồng với mấy bước còn lại.