Chương 170: Hoang.
Sau khi nhận lấy được hai quyển kinh pháp thì Nghịch Phàm trong lòng vô cùng kích động rồi, nhưng mà vẻ mặt hắn vẫn cố giữ vững lấy thần thái uy nghiêm, cố tỏ vẻ tự nhiên lật xem xét từng trang.
Hắn tất nhiên là không thể nào tự nhiên nghiên cứu trước mặt người ngoài được, cho nên hiện giờ đang tìm cách đuổi đi hai nhân tài này đi sau đó tìm cách để bỏ quên đi trách nhiệm.
“Quả thật là một cuốn kinh thư hay, chỉ đáng tiếc người tu luyện không đi đến một nửa”.
Nghịch Phàm thở dài, ngữ điệu rất là tiếc nuối đối với cuốn kinh thư này không được đưa vào tay hậu bối tốt.
“Mong tiền bối chỉ dạy cho”.
Hai người cung kính bái một cái, trong lòng mừng rỡ gặp được quý nhân.
“Khụ khụ… “.
Nghịch Phàm ho nhẹ hai tiếng rồi tiếp tục nói rõ.
“Đại Đạo bên trong huyền ảo vô biên cho nên những người đến sau các ngươi không tìm hiểu rõ cũng rất bình thường, ta nhìn qua cũng chỉ nhìn thấy một chút da lông cho nên cần thời gian để nghiên cứu rõ”.
Sau khi Nghịch Phàm nói xong thì hai người cũng có điều hiểu rõ, kinh pháp để lại cách đời cũng là tính theo thời gian vạn năm cho nên cũng có điều thiếu sót, thời gian tìm hiểu cùng với sắp xếp lại kinh văn cũng là điều cần thiết nha.
“Vãn bối hiểu rõ”.
Nghịch Phàm lừa dối một chút hai cái tiểu bối này, hai người cũng không có nghi ngờ mà đồng ý với cách nói của hắn.
Ba người cùng nhau đi quanh khu rừng tìm kiếm nơi thích hợp cho Nghịch Phàm bế quan tìm hiểu Đại Đạo, sau đó hắn tất nhiên là nhớ đến cái kia hang động lần đầu tiên bản thân xuất hiện rồi.
Nghịch Phàm dẫn theo hai người đứng trước hang động ba năm trước đột ngột có mặt ở nơi này, mấy năm này hắn cũng từng đi qua nơi này trang trí hang động thích hợp người dân cư trú, bây giờ là lúc nên dùng đến nó rồi.
Đôi vợ chồng kia khi đi theo Nghịch Phàm phía sau thì mới biết sự lợi hại của hắn, tuy là bản thân hắn không biết cách sử dụng nhưng mà mỗi lần Nghịch Phàm di chuyển đều hòa vào mặt đất ghi vào ấn ký bên trong, điều này khiến cho mặt đất đang di chuyển khiến cho bản thân Nghịch Phàm đứng yên nhưng cơ thể tự hành di chuyển vậy, rất là nhanh chóng.
Hai vị tiểu bối khắc vào ấn ký trận pháp vào bên ngoài cửa hang, mấy cái trận pháp lẫn vào nhau khiến cho trong hang động hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, điều này muốn cho Nghịch Phàm được một thế giới yên tỉnh để tìm hiểu kinh pháp tu luyện bên trong.
Nghịch Phàm bên ngoài rất là hài lòng nha, trong thâm tâm thì nghĩ đến sau khi xuất quan rất là cần vẽ thêm một bức tranh cho hai người này, dù sao trước kia thấy hai người nắm bức tranh trước cất giữ như là bảo vật khiến cho Nghịch Phàm phải họa họa thêm vài tranh nữa, cũng khó nói hết bản thân là tài hoa bao nhiêu nhưng đủ để mấy cái này tiểu bối sáng mắt lên.
Nghịch Phàm đi vào hang động, ánh sáng nhỏ bé lấp lóe trong màn đêm, ánh sáng yếu ớt như là đom đóm, như là muốn bị bóng tối cắn nuốt bên trong trở về với màn đêm u thẩm.
Hắn đi vào tận sâu bên trong không để ý đến đáng sợ bóng tối phía trước, màn đêm thâm sâu qua có mắt hắn để lại thì hoàn toàn tiêu tán, càng đi về bên trong hắn càng thêm quen thuộc hơn, cái cảm giác cảm nhận được từng hồi ức vừa quen thuộc lại thêm xa lạ khiến hắn tâm thần mê mang.
Những giấc mơ trước kia ùa về trong đầu khiến cho bản thân Nghịch Phàm hoang mang, hỗn loạn ký ức bắt đầu đập vào tâm thần hắn len lỏi vào sâu linh hồn Nghịch Phàm khiến cho hắn đau nhói trong lòng, xót xa tận phế phủ bản thân.
Nghịch Phàm ánh mắt trong lúc mơ hồ rơi vào ký ức trộn lẫn, bàn tay hắn đưa lên trán của mình mà tự tay đập một cái, một đập này đè ép lên linh hồn lan ra toàn cơ thể bản thân, cơn đau nhói đánh thẳng vào tâm thần sâu bên trong, một loại tự nhiên đau đớn như là sóng lớn tràn vào trong bờ, đau đớn đè ép lấy ký ức hỗn loạn chỉ để lại một nỗi đau ở đó xóa bay ký ức đang ùa về, cơn mê mẩn trong giây lát yên ổn lại đôi mắt lại u tỉnh đến khó thể nào tin.
Nghịch Phàm ngồi xếp bằng tại chỗ cố gắng tĩnh tâm lại tại đó, giữ lại cái đầu lạnh nới đủ để suy nghĩ thật kỹ cùng với diễn đoán đúng đắn nhất.
Bản thân hắn trong mình đang có sức mạnh cực lớn, bao năm tĩnh lặng như nhờ bờ hồ khôi lay chuyển mới có thể nhập lấy thiên địa liên kết trạng thái, nhưng chỉ với một giây trí óc có điều suy nghĩ phức tạp liền bỏ qua trạng thái kia khiến cho Nghịch Phàm vô cùng tiếc nuối, nhưng bây giờ trong tay mang theo Đạo Kinh khiến bản thân hắn tự tin mười phần, chỉ cần hiểu cái trên thế giới này ẩn giấu thì liền có thể trở về trạng thái đó.
Nghịch Phàm nghĩ xong cũng nóng lòng học thử, hắn nhanh chóng lấy kinh thư ra lật ra trang đầu, hiện vào mắt hắn những hàng chữ kỳ lạ không phải lấy nét chữ phàm trần viết thành, nhưng lạ lùng thay là hắn có thể hiểu được.
“Tiên Thiên Pháp Tu”.
Đôi mắt Nghịch Phàm sáng bừng lên ánh sáng trăng sao, một loại đạo văn từ trong mắt hắn từ từ hóa hình mà không hiểu tự thông.
Hỗn Độn sơ khai, Tiên Thiên sinh ra.
Mà Tiên Thiên không phải là sinh linh được nói mà là toàn bộ nói chung từ đầu quy ra, sơ khai hỗn độn là thời kỳ vạn vật vô sinh, hỗn độn kết thúc sinh ra tiên thiên sinh linh đầu tiên trong Đại Vũ Trụ này, nó tự đặt mình vào vũ trụ lấy ý trí bản thân sinh ra Đạo của vũ trụ này, từ đó sinh linh có Đạo đầu tiên được sinh ra, mà nó Đạo được gọi là Thiên.
Nghịch Phàm chỉ mới đọc vài chữ đầu mà thôi đã khiến cho tâm thần hắn oanh minh, đây có lẽ là không phải là gì bí mật nhưng cũng đủ khiến cho bản thân hắn có điều hiểu ra, một từ là Đạo chính là hiển chiếu thiên địa pháp tắc, mà Đạo diễn hóa đến cực hắn đều có thể tự hành sinh ra ý trí của riêng mình, cũng hoặc là sinh linh kia lấy bản thân ý trí nhập vào Đạo bản thân mình tự sinh ra Thiên Đạo của thế gian này, từ đó mà đứng trên toàn bộ sinh linh
Vũ trụ lúc đó có ý trí đầu tiên được sinh ra thuận theo Thiên Ý, cũng chính là người đầu của sinh linh được sinh ra từ hỗn độn kia, hắn lấy bản thân làm vật dẫn rơi vào điên cuồng để nhận lất đặc ân của Thiên Đạo, tuy là như vậy nhưng mà hắn vẫn không thể sinh ra Đạo của chính bản thân chỉ vì hắn đã phụ thuộc vào Đạo Quả của thiên ý, người này sau này lấy một loại chứng đạo kiểu khác được gọi là Thuận Thiên.
Sau mấy vạn năm thì cũng có người đến sau bước tiếp trên con đường tìm đạo này nhưng đều không thể thành công, cuối cùng vẫn là có một sinh linh vừa mới xuất hiện đã chấn động thiên hạ các giới mà lấy danh hiệu là Hoang.
Hoang đi chinh chiến các giới đã để lại uy danh tuyệt thế, hắn lấy nghịch làm Đạo tự xưng nghịch trời, từ lúc đó hắn đi ngược lại với ý trí thiên đạo nên được vô số cường giả cho là hành vi này là làm sai ý trí vũ trụ, Hoang bị tiền bối và người đến sau tìm kiếm muốn diệt hắn, nhưng mà Nghịch ý trời người làm sao có thể bại trận dễ dàng như vậy được, hắn mấy vạn năm một mình quét ngang thiên hạ hung danh tăng cao.
Hoang có được vị thế không thể lung lay, hắn tự lập ra hoàng triều của riêng mình mà ở đó hắn mới là thiên, một vị Nghịch Thiên đầu tiên của sinh linh được sinh ra sánh ngang với ý trí thiên đạo, rồi tới một ngày hắn tự bản thân đạt đến một loại Phong Thiên khiến người khác lấy hắn làm danh hiệu, danh hiệu này được gọi là Cổ Hoàng.
Đọc tới đây cũng chính là một trang cuối của cuốn kinh thư này, nó dường như chỉ là kể lại một loại truyền thuyết của thế gian này có danh hiệu của một người tên là Hoang, người này chính là Nghịch Đạo giả đầu tiên được chứng nhận là đủ để đạt đến một loại tình trạng siêu việt thiên đạo tồn tại, Đạo của hắn đến cuối cùng còn có thể vượt qua pháp tắc một giới mà thành lập một cái hoàng triều riêng cho mình, loại này đại khủng bố tồn tại khiến cho Nghịch Phàm tâm thần chập chờn, da đầu tê dại.
“Đại năng xưa kia vậy mà lại khủng bố như vậy”.
Nghịch Phàm cảm thán về cái thời đại kia, có lẽ là người viết ra cái này kinh sử cũng là một vị cường giả tuyệt thế mới có thể bình thản trong ngữ điệu từng chữ, thế giới này có một loại cường giả như vậy thì đã là đỉnh phong nhất của phàm rồi.
“Cổ Hoàng là tồn tại như nào chứ, nó rốt cuộc kinh khủng thế nào?”.
Hắn không biết gì về điều này nhưng mà đã đọc qua một lần đều có thể cảm nhận được loại kia tôn sùng là có biết bao cường đại, như Hoang từng là cấp bật này đủ để đập giới xây lại, tự lấy bản thân chi đạo thay thế một giới ý trí, thiên địa này không gì không làm được là cảm giác khiến cho người ta phải tôn sùng.
Hắn biết loại này vĩ lực có lẽ vẫn chưa tiếp xúc được với vị kia từ Hỗn Độn khai sinh, nhưng mà nói là tiếp dẫn một ít lực lượng của Thiên Đạo vẫn là làm được, loại này tồn tại được xưng là một kỷ nguyên mới có một sinh linh được sinh ra.
“Đây có lẽ chỉ là một cuốn kinh thư còn thiếu sót đi, câu chuyện về sau có lẽ là do hậu nhân của sinh linh tên Hoang này nắm giữ”.
Nghịch Phàm bỏ cuốn kinh thư xuống, loại này kinh thư ghi chép cổ sử, người đến sau lấy câu truyện trong này sáng tạo ra pháp để tùy tâm sử dụng, có thể nói tông môn phía trên người cũng là một đại nhân vật hiếm có.