Chương 169: Dụ Dỗ Lừa Gạt.
Bên trong mảnh này địa vực, sau khi Nghịch Phàm thoát khỏi trạng thái kết nối với thiên địa thì khí tức của hắn hoàn toàn lộ ra áp bức xung quanh địa bàn.
Hắn bản thân không biết cách che giấu khí tức của mình, mấy năm trôi qua lại trong mơ hồ lúc trước đạt được cơ duyên của Nguyên tẩy luyện khiến hắn có thể cảm nhận được thiên địa lực lượng hướng đi, bây giờ đã thoát khỏi khiến cho Nghịch Phàm có một cảm giác bất an chưa từng có.
Nghịch Phàm ánh mắt không cảm xúc nhìn lấy hai người đang ân ái trước mặt mình, hắn đột nhiên cảm thấy không vui.
Nguyên sơ hình thái của cảm xúc được trong mắt của hắn khắc ghi vào trong, cái loại kia sợi tơ dây dẫn kết nối với nhau của hai người có thể xem là nhân duyên hay sao?
Loại này sợi tơ nhỏ đa phần là khó lòng nhận ra được nhưng mà đáng tiếc hai người kia tình cảm quá nồng đậm, đã sớm kết lấy phu thê rồi cho nên mới có thể kết ra duyên phận sợi tơ của hai người này.
Hai người trong mắt hiện giờ khác với lúc trước, bọn hắn không còn cái kia cảm giác sợ hãi nữa mà cảm giác bên trong thay thế bằng hạnh phúc, loại kia có chết không sợ khiến cho Nghịch Phàm có chút cảm thán.
Khi hai cặp đôi trẻ người kia rơi xuống mặt đất, thần thái vô cùng tôn kính cúi đầu xuống tham kiến tiền bối.
Nghịch Phàm trên tay cầm bút cũng nhẹ nhàng bỏ xuống, hắn lời nói rất nhỏ nhưng lại mang theo lạnh như băng thần sắc nói ra.
“Các ngươi vậy mà không giống như bọn trước kia”.
Mấy năm này hắn cũng thường xuyên vào lại khu rừng này, cũng là thấy mấy cái sinh linh xuất hiện mạnh yếu khác nhau, còn có một vị Đạo Sĩ cảnh giới cao thâm xuất hiện cũng không thể nào cảm nhận được hắn tồn tại.
Nhưng mà mặt kệ cho ai vào đây thì cảm giác là bọn hắn bản nguyên khác biệt với hai người này hoàn toàn, loại kia đen tối trong lòng suy nghĩ của bọn hắn khiến cho Nghịch Phàm chán ghét, nhưng mà hai người này lộ ra cảm xúc thì chỉ có là tình yêu hạnh phúc, cái này khiến cho hắn có chút vui mừng nha.
Tuy là hai người không hiểu vị này tiền bối lời nói ý nghĩa ra sao, nhưng quả thật là người mạnh nói không sai nha, bọn ta theo ngươi chẳng lẽ lại còn có ý định giết bọn ta hay sao.
“Đúng đúng, bọn ta khác với bọn họ, rất khác với bọn họ”.
Cả hai đồng loạt lên tiếng, sợ rằng sinh linh khủng bố này tính tình khác thường sẽ một bàn tay cho bọn hắn đi gặp tổ tông.
Nghịch Phàm thì rất buồn cười trong lòng, hai người này dáng vẻ sợ hãi khiến hắn có ý chọc ghẹo một chút, nhưng nghĩ đến chính đề thì cũng bỏ qua lấy hai vợ chồng này chêu chọc ý nghĩ.
Nghịch Phàm vung ra một bút cuối cùng của bức tranh, mà một bút này vừa kết thúc lại khiến cho bức tranh hiện lên linh khí khiến cho hai người phía trước đôi mắt hiện lên kính sợ.
Cái kia bức tranh lại sống động như thật, dường như là bên trong có thật sự hai người muốn bay ra khỏi bức tranh mà chiến đấu cùng với nhau, điều kinh khủng nhất là trong bức tranh hai thân ảnh kia ẩn bên trong tờ giấy vậy mà nở rộ ra khí tức ngập trời chấn động nơi đây bốn phương, loại này cảnh tượng khiến cho đôi vợ chồng này lộ ra sự kinh dị trong mắt.
“Cho các ngươi”.
Nghịch Phàm không để ý đến hai người biểu lộ mà đưa bức tranh cho hai người, đối với Nghịch Phàm thì lần này bức vẽ hắn rất là hài lòng, mặc dù là vậy nhưng mà trước mặt có chuyện cầu người nên đành đưa ra những vật yêu thích.
Hai người bị Nghịch Phàm đưa bức tranh vào tay, vui mừng không kịp chuẩn bị cả hai người dùng pháp lực bao bọc lại bảo quản như vật quý, nếu nói là Nghịch Phàm chỉ xem bức tranh này là một tác phẩm yêu thích bình thường mà thôi nhưng đối với hai người nó lại là chuyện khác rồi, bức tranh này đã cho bọn hắn thấy Đạo bên trong phát ra có thể cảm ngộ, loại này cơ duyên khó thể nào đơn giản có được chỉ vì lúc Nghịch Phàm vẽ bức tranh này đã trong giai đoạn thiết yếu liên kết với thiên địa, cho nên bức tranh do hắn vẽ ra có một loại Đạo Vận khó lòng nói hết, hơn nữa là trong tranh lộ ra hai cổ khí tức kia ngang bằng với bọn hắn tu vi, chỉ cần cổ khí tức này bộc phát hoàn toàn thì liền có thể so sánh với Ngụy Đan một kích toàn lực.
“Đa tạ tiền bối ban cơ duyên”.
Hai người tuy là đang hưng phấn nhưng mà cũng không quên thái độ tôn kính đối với sinh linh trước mặt, với lúc trước thì có thái độ sợ sệt đối phương sẽ giết mình nhưng hiện giờ thì lại là chân chính tôn kính.
Sinh linh khủng bố trước mặt nãy giờ vẫn đưa ra thái độ hữu nghị nói rõ tiền bối này không có sát cơ đối với bọn hắn, với lại vị này đại cường giả lại cho bọn hắn một món cơ duyên lớn khiến cho hai người trong tương lai tự tin bước xa hơn trong việc Kết Đan, thậm chí chỉ cần bọn hắn cảm ngộ cái này một tia ý cảnh bên trong bức tranh thì liền kết đan thành công trong cùng cảnh giới đó cũng xem là tầng cao thực lực tồn tại, cơ duyên này thật sự quá lớn.
“Không cần phải như vậy”.
Nghịch Phàm mỉm cười ôn hòa rồi tiếp tục hỏi tiếp.
“Các ngươi lúc nãy đánh nhau có đưa ra vài cái sai lầm ta rất là lý giải”.
Hắn tâm tư chỗ sâu lóe lên một tia sáng, một ý nghĩ lừa người trong lòng đã hiển hiện rồi.
Hai người kia nghe thấy lời nói lừa dối của hắn cũng ánh mắt sáng lên nghĩ rằng cơ duyên tiếp theo cuối cùng cũng đến, bọn họ thậm chí còn không đưa ra ý định tại sao người này lại lừa mình chỉ vì tu vi ở đó của hai bên là khoảng cách lệch trời, hắn không có lí do để lừa hai người.
Còn việc hắn tham lam bí pháp của tông môn bọn họ thì hai người không có nghĩ đến luôn, hai người tuy là môn phái khác nhau nhưng đều biết được thực lực chính của hai tông có bao nhiêu cân lượng, bọn hắn là cường giả Trúc Cơ đỉnh phong đã tính là đỉnh phong chiến lực của một tông rồi, so với tông chủ đã hoàn thành kết ra Kim Đan còn thua chút đỉnh nhưng mà cũng chỉ có thế.
Còn sinh linh trước mặt này lại khủng bố đến cùng cực khiến cho hai người không thể thở nổi trước một tia uy áp đối phương lộ ra, nếu hắn cần công pháp của tông môn bọn hắn thì đã sớm đi đến tận cửa lấy về từ từ nghiên cứu, thực lực đã ở đó bày biện thì thật sự suy nghĩ lệch lạc là không thể nào tránh khỏi.
Nếu như mà Nghịch Phàm biết được hai người nghĩ gì thì thật sự hắn sẽ nói hai người quá nghĩ nhiều rồi, hắn chỉ là thuần túy muốn xem công pháp thông thiên độn địa là cỡ nào lợi hại thôi, hắn cũng muốn bay nha, hắn cũng muốn độn thổ đó nha.
“Khụ khụ… “.
Nghịch Phàm ho hai tiếng củng cố lại bản thân uy nghiêm, hắn sắp xếp lời nói lại lời nói, không thể nào mở miệng ra liền muốn công pháp của người ta nha.
Nhưng mà khoan phải nói, hắn thật sự là mở miệng là muốn.
“Đưa công pháp của các ngươi cho ta xem một chút”.
Lời nói rất lạnh lùng nhưng lại mang theo một loại uy nghiêm bên trong, có một cổ thiên địa chi lực bên trong ẩn giấu mà ngay cả Nghịch Phàm cũng không thể nào phát giác ra được.
Hai người kia đưa công pháp của mình tu luyện ra ngoài, thiếu nữ còn tốt, nàng là cái có môn phái đàng hoàng cho nên công pháp tu luyện được sắp xếp rõ ràng, một cuốn sách mới có ghi lấy bí pháp của môn phái chính tu đưa tận tay cho Nghịch Phàm.
Còn thiếu niên kia thì khó nói rồi, hắn là cái giả tu khó nói hết nha, cái gì đạo tu hay phật tu hắn đều có thể tu luyện ra, còn có từng đi qua một đoạn ma đạo sắc thái thật sự rất khó nói hết, chung quy là pháp của hắn tu luyện quá hỗn loạn rồi nha, có thể nói trong quyển kinh pháp của hắn đưa cho Nghịch Phàm nếu mà ai đem tu luyện thì thật sự tiên không ra tiên, quỷ không ra quỷ, chắc cũng chỉ có loại người như tên này tự hành sắp xếp mài mò mới có thể đi đến một bước này.
Nghịch Phàm là cái sạch sẽ người nha, thấy cái này cuốn sách của thiếu niên quá cũ kĩ rồi cho nên tự hành lựa chọn lấy cái bí kinh của thiếu nữ kia đọc trước, còn cái hỗn tạp sách kinh của thiếu niên thì có thời gian lấy ra nghiên cứu sau.