Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tan-the-ta-noi-an-nup-chi-chieu-nu-doi-vien.jpg

Tận Thế: Ta Nơi Ẩn Núp Chỉ Chiêu Nữ Đội Viên

Tháng 1 5, 2026
Chương 200: Tên điên Chương 199: Mở đào bồn nước
thien-than-hoc-vien.jpg

Thiên Thần Học Viện

Tháng 1 26, 2025
Chương 1317. Đại kết cục Chương 1316. Sinh tử một đường
hai-dao-tieu-nong-truong.jpg

Hải Đảo Tiểu Nông Trường

Tháng 1 22, 2025
Chương 541. Chương cuối Chương 540. Vui chơi qua năm mới
konoha-chi-quang.jpg

Konoha Chi Quang

Tháng 1 17, 2025
Chương 634. Phản công Otsutsuki Chương 633. Đây là ta sau cùng Chakra
lua-chon-gura-gura-no-mi-ngay-do-ca-nuoc-hot-search-de-nhat.jpg

Lựa Chọn Gura Gura No Mi, Ngày Đó Cả Nước Hot Search Đệ Nhất

Tháng 1 18, 2025
Chương 275. Cái thời đại này tên là Tô Tín!! Chương 274. Bụi bậm lắng xuống! Căn nguyên thân thể! Mười năm sau cá nhân bảng!!
6e405e8fa94ae508a661bf7718c56b33

Ta Đế Quốc

Tháng 1 16, 2025
Chương 1695. Quen thuộc hết thảy, phía sau con mắt Chương 1694. Cùng thần hợp làm
thien-phu-vo-dich-ta-mot-long-chi-nghi-song-tam

Thiên Phú Vô Địch Ta, Một Lòng Chỉ Nghĩ Sống Tạm

Tháng 1 12, 2026
Chương 1370: Bản Nguyên Chi Hoa nở rộ Chương 1369: Nhẹ nhõm chém giết
dau-pha-ta-thien-yeu-dieu-giang-lam.jpg

Đấu Phá: Ta Thiên Yêu Điêu Giáng Lâm

Tháng 1 20, 2025
Chương 118. Còn gặp lại Lăng Thanh Trúc Chương 117. Ba Huyền mang đi Thanh Đàn, niết bàn mộ phủ
  1. Bất Diệt Kinh
  2. Chương 168: Tiểu Thư Sinh Ăn Cơm Chó.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 168: Tiểu Thư Sinh Ăn Cơm Chó.

Thiên địa muôn màu có thể chiếu rọi sự vật cũng là quá nhiều, mọi sự vật trên thế gian đều có thể được một bàn tay khắc ghi lên đè vào bên trên, sinh linh này phải là rất cường đại mới có thể liên kết thiên địa đè ép lấy trên đời mọi vật, đó đã là một đẳng cấp khác rồi.

Mà dưới ngòi bút của nhân gian họa sĩ thì thiên địa này chỉ có một màu sắc là màu mực, cũng không thể nói là thế giới trong tranh quá nhỏ bé, mà ngược lại là trí tưởng tượng của họa sĩ là to lớn bao nhiêu thì trong tranh thiên địa đều khổng lồ như vậy.

Mà lại nói đến họa ngòi bút thế giới chỉ có một màu sắc, tuy là chỉ có một màu mực nhưng mà lại trong mắt họa sĩ là vô cùng bao la không khác gì thiên địa chân chính, vì vậy mới nói trí tưởng tượng của sinh linh là vô hạn.

Tu sĩ vẽ ra đều không thể nào tái hiện ra thế giới rộng lớn như vậy, chỉ vì bọn hắn có tu vi trong người, bọn hắn tin về những chuyện số phận cùng với nhân quả, bởi vì vậy cho nên trí tưởng tượng của bọn hắn là có hạn, chỉ vì bọn hắn nhiễm lấy bên trong u minh bất cứ cái gì dính líu đến tầng thứ cao hơn, bọn hắn sợ đụng đến thứ không nên đụng.

Còn phàm nhân thì khác biệt, bọn hắn không biết đến những tồn tại đáng sợ kia cho nên không nghĩ đến chúng, bọn hắn có thể tự do suy diễn ra mọi vật để vẽ ra một bức tranh rộng lớn nhất, tất cả sinh linh đều có thể được họ nghĩ ra bởi vì phàm nhân không có biết những vật kia có tồn tại, mà những vật không biết thì bọn họ không sợ.

Mà Nghịch Phàm lúc này đang vẽ tranh về quan cảnh trước mặt, hắn muốn lưu lại cảnh tượng này vào trong bức tranh này của mình, nhưng mà điều mà khiến cho người ta khó tin là trong mắt của hắn thì thế giới hai người đang chiến đấu mãnh liệt kia không phải là thực tại mà chỉ là một mảnh hư vô do hắn vẽ ra, thực tại hóa một màu sắc tối như mực còn bức tranh hắn vẽ là đầy màu sắc muôn màu, đây gọi là gì hắn cũng không biết nhưng mà Nghịch Phàm có thể hiểu là biết được thiên địa đang nói gì, dường như là có một loại lực lượng đang liên kết hắn với mảnh thiên địa này khi hắn tập trung vào thứ gì đó vậy, điều này rất mỹ diệu.

Mà trận chiến trên không trung hiện giờ cũng lộ ra màn che, tuy là hai người này không phân sinh tử nhưng mà từng lần tấn công đánh ra đều là mạnh nhất chiêu thức của hai người, từng vệt sát thuật đánh ra có trúng lại dừng như là không muốn làm tổn thương đến đối phương, tuy là như vậy nhưng người nam kia lại bị đánh cho lùi về phía sau, chật vật không thể chịu nổi.

Người nữ kia trên tay mang theo một đôi lục lạc, bên trong có từng tia ánh sáng vô cùng hài hòa lộ ra tiếng động rất là dể nghe, nhưng mà khi nàng dùng pháp lực thôi động lấy lục lạc thì nó lại chiếu ra ánh sáng mạnh mẽ vô cùng mãnh liệt mà bắn về phía trước, ánh sáng chiếu rọi lấy pháp bảo của thiếu niên sức mạnh, lập tức hoàn toàn hóa giải nó trở về với thiên địa.

“Phu nhân, ngươi thật là ra tay rất ác”.

Thiếu niên lui về phía sau, thần thái hắn vô cùng chật vật liên tục chạy trốn liên tục lùi bước, nhưng mà mặc kệ nàng sắc mặt lạnh lùng đến đâu thì hắn mở miệng.

“Vợ yêu của ta ơi, dù sao ta với nàng cũng ăn ngủ với nhau mấy năm rồi, chuyện cũ hay là cứ bỏ qua đi nha”.

Hắn nói với vẻ mặt cầu xin tha thứ, hắn thật sự là không dám đánh tiếp, chỉ sợ là một khi ra tay tiếp tục thật sự là sảy ra chuyện lớn.

“Tiện nhân, ngươi câm miệng mau”.

Thiếu nữ sắc mặt có chút đỏ ửng, rõ ràng là nhớ những chuyện trước kia khiến cho nàng rất là xấu hổ, nhưng mà hai mắt nàng nhanh chóng biến đổi bắn ra quang mang trong tức giận, nàng ra tay lại càng thêm hung ác rồi.

Nghịch Phàm nhìn lấy hai cái này trong giao chiến ân ái, hắn bàn tay cầm bút chấm mực tiếp tục họa ra cảnh này, một bức tranh chữ hóa ra ngàn vạn biểu lộ khác nhau thần thái, dường như đây mới là trong mắt hắn thật sự thật hình ảnh.

Vô số ý tưởng được hắn vẽ ra vào bức tranh, giờ phút này hai người đang chiến đấu trên kia giống như là đã hòa quyện vào cảm xúc của hắn vậy, đều nằm trong dầu tích thiên địa được hắn từng nét vẽ ra, có vô số cảm xúc hiện lên trong bức tranh thể hiện cho một loại cảm xúc được gọi là hạnh phúc.

“Hạnh phúc sao? Ta đã từng có được nó chưa?”.

Nghịch Phàm rơi vào trầm tư giây lát thì cũng không tìm thấy kết quả, cái khoảng ký ức kia đã rơi vào phủ bụi hắn không thể nhớ ra, ngay cả cảm xúc mình hiện có là gì chính bản thân hắn còn không biết được.

Trong lúc cảm xúc của hắn đang rơi vào hoảng loạn thì bất giác loại kia liên kết với thiên địa cảm giác cũng biến mất, khí tức của hắn lại để lộ ra bên ngoài khiến cho những xung quanh sinh linh đều hoảng sợ chạy trốn, hai người đang chiến đấu xa xa khi cảm nhận thấy loại kia áp bức từ xa cảm giác cũng không dám nghĩ nhiều, bởi vì đầu óc của bọn họ hiện giờ đều là trống rỗng, da đầu bọn hắn tê dại từng cơn nổi lên cơn sợ hãi sâu tận linh hồn, trong mắt bọn hắn ngu ngơ ở đó rất muốn chạy đi nhưng mà cơ thể vẫn là đơ cứng không dám nhúc nhích.

Nhưng sau khi nhìn thấy cái kia khí tức đầu nguồn của khủng bố sinh linh phát ra thì tâm tình chập chờn cũng bình tĩnh lại đôi phần, sinh linh kia có hình người hình thái lại khí chất để lộ ra bên ngoài lại là siêu phàm thoát tục như là tiên thiên, hắn một thân y phục trắng như tuyết không hề để lại bất cứ vết bẩn hay giọt mưa nào trên người rất là kì diệu nhưng lại càng khiến cho hai người có điều hoài nghi hơn, mái tóc màu đen buông xỏa xuống tận dưới eo, để lộ ra bên eo có đeo một khối ngọc bội được tinh khắc hoàn mỹ đẹp đến khó thể tin nhưng lại có một loại đạo vận khó nói hết thành lời, khuôn mặt sinh linh kia là một người thiếu niên khoản tầm 18 tuổi nhưng lại không có nét non nớt trên mặt, mà để lại đó là một loại thong dong tự tin hiếm có, lại càng thêm nét đẹp thuần khiết khó nói hết nên lời, như là phong thái trích tiên trên trời vậy, cao cao không thể chạm.

Bọn hắn đang ngắm nhìn sinh linh kia mà thiếu niên kia cũng đang theo dõi bọn hắn, trong ánh mắt hắn ta lại lộ ra một chút bất ngờ dường như là đang muốn nói là tại sao các ngươi lại thấy được ta.

Hai người trên không khuôn mặt trắng bệt nhưng trong thần sắc lại hiển hiện ra thần thái sợ hãi, người nam lúc nãy còn đang chật vật mà hiện giờ là người bắt lại tinh thần trước tu vi toàn bộ bộc phát đứng trước người nữ kia, thần sắc hắn đề phòng nhanh chóng chuyền âm cho nàng.

“Ta ngăn hắn lại ngươi mau chạy đi”.

“Ngươi đừng có ngu ngốc nữa chứ, sinh linh trong khu rừng này không ai là bình thường cả”.

Giọng nói của nữ tử vô cùng gấp rút, không muốn thiếu niên làm chuyện gì khờ dại.

“Nàng đang lo lắng cho ta sao?”.

Nam tử đứng trước mặt nàng phút chốc quay mặt lại đối diện với nữ tử, khi hai ánh mắt giao hội thì tâm tình của đối phương đều ghi rõ trong lòng nhau, như là có tâm hữu linh tê vậy đều là biết đối phương đang nghĩ gì.

Nữ tử ánh mắt dịu dàng như nước mà chủ động ôm lấy hắn, bao chuyện tức giận sảy ra trước kia đều bị tiêu tan trong gió, chỉ còn để lại ở đây là nhàn nhạt tình cảm khó mà nói ra thành lời.

Nam tử ôm lấy nàng đáp lại tình cảm bấy lâu nay, hai người rơi vào hiểm cảnh mới thấy điểm tình, đối phương che giấu tình cảm bây giờ lại toàn bộ bộc phát thì làm sao hắn không vui mừng, dù cho là sinh mệnh này có đang lung lay trước gió thì cũng không sao cả, đời này được cùng nữ tử này chết một nơi, còn gì là không tốt.

Chỉ có ở đây Nghịch Phàm có chút trầm mặt, đây con mẹ nó mình tự nhiên thành bóng đèn nha.

Nơi đây bỗng dưng rơi vào hiểu lầm đến mức xấu hổ tình trạng, mà người lúng túng nhất có thể chính là cái sinh linh mà hai người cho là khủng bố kia.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

khoang-tien.jpg
Khoáng Tiên
Tháng 2 26, 2025
phong-than-ky.jpg
Phong Thần Ký
Tháng 1 14, 2026
thien-hinh-ky.jpg
Thiên Hình Kỷ
Tháng 1 26, 2025
dau-la-song-den-dai-ket-cuc.jpg
Đấu La Sống Đến Đại Kết Cục
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved