Chương 167: Tiểu Thư Sinh (1).
Sấm chớp bên trong đánh cho bầu trời đen có từng giây phút sáng rực lên, âm thanh như là trời đất vỡ vụ ầm ầm reo vang trên thiên không vô cùng đáng sợ, những giọt mưa nặng nề từ trong đám mây đen phủ xuống bao ngập lấy một vùng địa phương, tiếng nước mưa rơi xuống lách cách vô cùng dễ nghe nhưng mà hàn khí từ bên trong thấu ra khiến cho người ta lạnh đến mức run rẩy.
‘Lách tách, lách tách… ‘.
Những giọt mưa rơi rải rác xuống vùng dân làng, tạo ra tiếng mưa rơi vô cùng dể nghe, trong ngôi làng có những căn nhà vẫn còn sáng đèn.
Trong ngôi làng có tiếng trẻ em sợ hãi khóc lên vô cùng thảm thiết, tiếng sấm vang vọng bầu trời thật sự là quá hù dọa khiến cho người trong làng toát lên mồ hôi lạnh.
Chỉ riêng có một ngôi nhà cách biệt lấy ngôi làng này không xa, nhà nhỏ này tiếp cận lấy khu rừng lớn cho nên được nó che trở một chút, tiếng sấm chớp vang vọng ra ngoài cũng bị khu rừng tiếng gió đập mạnh làm cho xao tản.
Ngôi nhà nhỏ nhìn qua bên ngoài vô cùng yếu ớt lung lay theo gió, nhưng lại không hề có dấu hiệu sụp đổ tí nào cả, dường như là đang có một cổ lực lượng thần bí cố gắng cưỡng ép ráp nó lại không cho căn nhà bị bay mất.
Bên trong căn nhà ở chính giữa là một đốm lửa đang thiêu cháy rực, bên cạnh là thiếu niên đang ngồi sưởi ấm tại đó, đôi mắt thiếu niên thi thoảng có ánh sáng thuần khiết nở rộ ra, nở rộ ra ngọn lửa bông hoa màu đỏ không hiểu Đạo Văn, vô cùng kinh người.
Thiếu niên bàn tay nắm một nhánh cây, hắn dùng nhánh cây quét số củi bên ngoài vào trong lửa cho nó tiếp tục thiêu cháy, tiếng nổ của ngọn lửa khi đốt cháy gỗ ‘tách tách’ vô cùng dể nghe.
Tiếng mưa lớn bên ngoài cùng với sấm chớp đáng sợ dường như là không có ảnh hưởng đến hắn, mấy năm trôi qua sống ở ngôi làng này thiếu niên ngoại hình thay đổi cũng không lớn, khuôn mặt non nớt trước kia đã không còn, càng lớn lên thì độ anh tuấn trên mặt càng thêm hiện lên rõ ràng, khí chất trên người cũng là ung dung vô cùng, khiến cho mấy vị thiếu nữ trong làng cũng phải nhiễm phải hoa si.
Thiếu niên tên là Nghịch Phàm, ba năm trước nhập cái làng này là do vô tình mà thôi, tuy là ký ức trước kia trong đầu hoàn toàn là không có nhưng mà hắn cũng không nhắc đến chuyện này cho người trong làng biết, tạo một lai lịch giả sống tại ngôi làng này mấy năm khiến cho Nghịch Phàm cảm nhận được bản thân không phải là bình thường người.
‘Ầm!’.
Một tia sấm chớp đánh xuống xuyên qua màn đêm đánh ra sáng bừng một mảnh bầu trời, xuyên qua cửa sổ khiến cho tia sáng này lộ ra khiến trong phòng một giây cũng sáng lên hiện lên trên hai con mắt của Nghịch Phàm rất là quỷ dị, mắt phải có con ngươi đỏ âu như là máu tươi, bên trong có một chút khiếp người lực lượng đang nhảy múa, con ngươi bên còn lại là màu xanh tượng trưng cho sinh cơ vô tận, đôi mắt kia rất là quỷ dị nhưng đủ làm cho người ta cuốn hút vào, không thể nào rời mắt.
Thiếu niên quăng ra trong tay nhánh cây cuối cùng vào ngọn lửa, hắn đứng lên nhìn ra cửa sổ tiếp giáp với khu rừng, trong mắt hiện ra tinh quang ngắm nhìn lấy cảnh tượng trước mắt.
Bàn tay hắn để ra cửa sổ cố gắng cảm nhận được cơn lạnh lẽo của thời tiết, loại kia lạnh như băng giọt mưa khi đánh vào bàn tay kia thì đều bị đẩy ra ngoài.
“Thật là lạnh”.
Hắn rút về bàn tay mình nhìn về tia chớp kia, rất nhiều ánh sáng lộ ra trên trời cao muốn chia cắt bầu trời làm hai nửa, ẩn giấu bên trong bí ẩn chỉ có thể riêng hắn mới nhìn thấy một số mơ hồ dị tượng bên trong.
Nghịch Phàm cũng không có suy nghĩ nhiều mà mang theo đồ nghề mấy năm này hắn làm việc bộc vào nhiều mảnh vải để tránh nó khỏi bị ước, hắn mở cửa ra đi vào trong màn mưa, hắn thân hình tự nhiên bước về phía trước, những giọt mưa rơi xuống vốn là không thể nào rơi xuống người hắn, cơ thể hắn dường như là có một loại lực lượng lấy khí hóa thành một lớp phủ mà tự giác bảo hộ hắn bên trong.
Cơn mưa hôm nay không bình thường, năng lượng bên trong phát ra có thể khiến cho Nghịch Phàm cảm nhận được rõ ràng loại kia ba động, nó ẩn sâu bên trong khu rừng này khiến cho Nghịch Phàm bị hấp dẫn muốn tìm hiểu rõ ràng.
Bước chân hắn trong mưa nhẹ nhàng như là một cơn gió vô cùng nhanh, ba năm này hắn rèn luyện bản thân làm sao cho thích hợp để điều khiển khả năng của mình, trong mơ hồ hắn được chỉ dẫn thôi động năng lượng thế nào cho thích hợp bản thân sử dụng.
Loại này tự điều khiển bản thân theo ý thích thật là mỹ diệu, tốt đẹp đến mức hắn càng thêm khao khát mạnh hơn nữa.
Nghịch Phàm tuy là không hiểu loại này trong cơ thể mình sức mạnh đầu nguồn, nhưng hắn cảm nhận chính xác là bản thân mình rất là mạnh, đến mức mạnh thế nào thì hắn vẫn chưa dám thử nghiệm ra, chỉ vì sẽ thật sự gây ra tai họa.
Sau khi vào chỗ sâu trong khu rừng này hắn lại cảm nhận được cái loại kia thuần túy nhất lực lượng ba động, thông qua đôi mắt hắn có thể thấy được rõ ràng cái loại kia sức hút.
Mấy năm qua hắn đã từng vào lại đây để nghiên cứu về chúng nhưng đều không thể biết được nguồn gốc, hắn còn không biết chúng được gọi là gì cho nên tự ý đã đặt tên là một chữ ‘nguyên’.
Loại kia Nguyên quá là thuần túy khiến cho tâm thần hắn ba động rơi vào trạng thái tỉnh táo, lúc trước sau khi rời khỏi cái hang động kia hắn vì quá mệt mỏi cho nên đã bị Nguyên ảnh hưởng rơi vào ngủ say, lúc đó hắn không biết nhưng cũng biết thời khắc đó bản thân đã thu hoạch cực lớn, không chỉ là về mặt thể xác được cải lão hoàn đồng mà còn tinh thần luôn ở thời điểm đỉnh phong, từ lúc hắn điều chỉnh lại trí nhớ thì đã về lại khu rừng này muốn tìm lại được phần cơ duyên xưa, nhưng mà dù hắn có là dùng biện pháp gì đều không thể chủ động hấp thu được.
Bàn chân Nghịch Phàm bỗng dưng dừng bước lại, hắn cảm nhận thấy có hai loại lực lượng đang va chạm, loại kia lực lượng quá nhỏ yếu rồi, nếu có thể nói thì chỉ mạnh hơn phàm nhân hắn gặp một chút mà thôi.
Lúc này hắn vẫn chưa biết sử dụng thần thức thăm dò cho nên chỉ có thể xem bằng mắt của chính mình, nhưng hai con ngươi kia phát ra ánh sáng lạnh lùng nhìn xa hơn rồi, càng thêm là Nghịch Phàm dùng chính loại sức mạnh trong cơ thể mình cường hóa cho đôi mắt khiến cho nó có thể thấy được cảnh tượng phía xa xa, vô cùng rõ ràng.
Loại kia ánh mắt là đã sớm vượt qua thần thức của những tu sĩ Trúc Cơ rồi cho nên việc hắn quan sát hai người giao chiến quá dễ dàng, sau khi nhìn thật kĩ thì hắn rất là bất ngờ, trong mắt hắn hai tu sĩ có mức năng lượng nhỏ yếu không được tính tới lại có thể bay trên bầu trời, cái này sử dụng hắn là thật sự không có nghĩ đến.
Trong lòng hắn bất giác nghĩ đến một suy đoán rất là khó tin, chẳng lẽ chỉ cần bản thân mình lớn mạnh đến một mức độ thì chuyện gì cũng có thể làm được sao?
Suy nghĩ vừa lóe lên thì cũng bị bản thân chém bỏ rồi, cái loại suy nghĩ ngu ngốc đó chẳng khác gì vũ phu đâu, hắn bây giờ cũng vô cùng lớn mạnh hơn bất cứ ai trong cái khu rừng này nhưng mà chỉ riêng hắn là không biết bay, đây chỉ vì là hắn không biết sử dụng loại lực lượng đó cho nên chưa thể hoàn toàn lạm dụng.
Hắn thở dài một hơi rồi lấy đồ nghề mình mang theo ra bắt đầu hành nghiệp, cảnh tượng trước mắt khiến cho Nghịch Phàm muốn lưu lại hình ảnh này cho người dân xem vậy, từ lúc hắn vào làng sau mấy tháng thì đã nghĩ ra vẽ tranh kiếm tiền, nhu cầu ăn uống hắn là rất cần thiết chỉ vì hắn là một tên ham ăn chứ không phải là do đói hay gì.
Nghịch Phàm nghiền mực rất nhanh, hắn không muốn cái cơ hội làm mất cảnh quan này đâu, trong vô số bức tranh hắn vẽ vẫn thiếu cái này cảnh tượng cho nên hắn vô cùng nhập tâm vào bức tranh này.
…
P/s: Lúc này Trương Phàm chưa biết phân biệt cảnh giới cho nên lấy pháp lực hắn nhìn thấy trong cơ thể của mỗi tu sĩ làm thước đo, việc này nói đến trong mắt hai người đang đánh nhau về Đạo hay Pháp Lực đều là hắn một bàn tay có thể diệt, cho nên đối xứng với phàm nhân cũng là không khác biệt nhiều lắm.