Chương 166: Thiên Địa Lực Lượng.
Bóng tối bao phủ thiên địa chỉ còn lại những mảnh lôi quang phát ra uy thế chiếu sáng vang vọng cả bầu trời, vùng tinh không kia giống như là bị sụp đổ vậy, năng lượng bên trong mang tính chất hủy diệt khiến cho người ta phải sởn cả tóc gáy.
Diệu Linh ở bên trong tinh không thần sắc uy nghiêm, nàng thủ đoạn cường đại liên tục đánh ra sát thuật cố gắng đánh phá những kiếp lôi đang giáng xuống.
Phía sau nàng dị tượng đang chìm nổi cố gắng kết nối với thiên địa, nó muốn gia nhập vào trong cơ thể của nàng tạo ra Pháp Tướng, đây chính là một quá trình trong việc đột phá Nguyên Anh.
Chỉ cần vượt qua lần này Đại Kiếp thì dù cho nàng có không thành công đột phá thì cũng có thể sơ bộ nắm giữ được thiên địa lực lượng, vô số cường giả phải ngã xuống ở bước đầu này khiến cho cảnh giới không thể tiến thêm.
Diệu Linh bóp một đạo ấn quyết củng cố lấy thân thể bản thân mình, sau đó nàng ngón tay điểm vào mi tâm một cái khiến cho bên trong linh hồn rung động, ngay lập tức Đạo Của nàng phát ra ánh sáng rực rỡ ra ngoài tạo ra tốc độ siêu tốc.
Dị Tượng dần dần trở nên lưu mờ nhưng mà vì Đại Đạo củng cố nên nó cũng không bị Kiếp Lôi đánh tan, nàng cùng dị tượng liên kết càng thêm vững chắt, tiếp theo đó là hấp thu năng lượng thiên địa vào dị tượng để chuẩn bị bước ra.
Nhưng mà lúc này biến cố trực tiếp diễn ra.
Bên Đông Vực không ngờ đến là bên kia khác biệt chiến tuyến lại có con sói lạc đàn, có hai thân ảnh đột ngột xuất hiện bên trong lôi kiếp mà cường thế ra tay.
Diệu Linh lúc này đang trong điểm mấu chốt thì đột nhiên xảy ra ngoài ý muốn, đôi mắt nàng nhìn thấy hai người đang đánh tới nàng đột nhiên biến sắc.
Nếu như bình thường hai kẻ này đánh tới thì nàng không bận tâm cho lắm, nhưng hiện giờ đang trong giây phút cuối cùng đột phá bước qua thì nàng không rảnh tay cho lắm, Diệu Linh bàn tay đập vào bảo vật trữ đồ một cái sau đó lấy ra một thánh thuẫn bao quanh lấy bản thân.
‘Oanh!’.
Hai đòn đánh vào bên trong thánh thuẫn lập tức khiến nó run rẩy, cũng không đợi nó củng cố lại mà tiếp tục bị một đạo lôi long đánh xuống khiến cho nó dập nát vỡ vụn.
Nhân lúc này Diệu Linh ánh mắt phát ra ánh sáng lạnh lùng, nàng lại tiếp tục lấy ra từ trong Trữ Vật ra một sát khí bảo vật, cái này bảo vật là liên kết trực tiếp với nàng cho nên bây giờ muốn cho nó tự bạo.
Hai người kia thấy vậy cũng nghĩ đến chuyện này cho nên đã tách ra, bọn hắn dùng thủ đoạn khác nhau phòng thủ.
‘Oanh!’.
Kiếp lôi đánh xuống vỡ nát pháp bảo, tiếp theo đó là bảo vật từ bên trong trực tiếp tự bạo khiến cho bên kia rối loạn một mảnh, chỗ đó bị nổ tung cũng bị vỡ thành hố đen.
Diệu Linh bấm ngón tay một cái điểm vào mi tâm chính mình một lần nữa, ở đó đột ngột xuất hiện một thân ảnh mơ hồ, bóng người kia giống y như đúc với Diệu Linh sau đó phóng ra bên ngoài, nó trực tiếp chóng đỡ lôi kiếp.
Kết Linh vừa được thăng hoa đến cực điểm phóng ra bên ngoài, chịu đựng lôi kiếp đang giáng xuống muốn trực tiếp lột xác đến một mức độ nào đó.
Sau đó lại có một đạo sáng từ trong quang mang tiếp tục bay ra, đó là tàn binh cấp thánh do nàng tìm được bên trong bí cảnh, nó là một cái tháp phát ra quang mang thuần khiết, bảo vật gia tăng Kết Linh năng lực chóng đỡ thiên kiếp khiến cho bên trên từng đạo lôi long lại càng thêm mạnh mẽ, chỉ cần nó thành công đánh vỡ thiên kiếp thì liền có thể thế biến thành Nguyên Thần.
Vô số cảnh tượng thần ma xuất hiện ở giữa tinh vực này, cảnh tượng là ảo tưởng do thiên địa trưởng khống mà tạo ra, nhưng mà uy áp đánh tới toàn bộ là thật, bọn hắn đều phát động một kích toàn sát đánh vào Kết Linh của Diệu Linh đang chóng đỡ lôi kiếp.
Kết Linh của nàng trên đầu mang theo một kiện thánh binh tàng khí lộ ra khí tức Đại Đạo cùng âm, pháp tắc trong đó hiển thị ra bao bọc lại Kết Linh sau đó lại phát ra ánh sáng dìu dịu, dẫn dắt các đòn đánh đang tới đều bị chệch hướng.
“Mau đánh chết nàng”.
Hai bóng hình màu đen đang xông tới lại càng trở nên điên cuồng, bọn hắn không tiếc thiếu đốt bản nguyên cùng với sinh mệnh chính bản thân mình, hai người thôi động cấm thuật cực hạn nhất đánh về phía trước, từng đòn tấn công đều có sát ý kinh người, mà lấy ma khí thể hiện ra bên ngoài hóa thành một con hắc ám hổ đen vồ lên phía trước.
Diệu Linh hấp một hơi thật mạnh khiến cho sấm sét đang đánh xuống bị nàng cắn nuốt, đột nhiên tu vi nàng tăng lên đến cực điểm cực hạn chiến lực vì thế lại tiếp tục mở ra giới hạn, nàng bàn tay chấn động uy áp bên trong bộc phát ra bên ngoài, thiên địa năng lượng như hóa thành một bàn tay vô hình gây sức ép đến bốn phương tám hướng nàng đang đứng, mà bàn tay lúc nãy khẽ chấn cũng kích thích loại lực lượng đó trực tiếp giáng xuống.
Ngay lập tức bầu trời tinh không như là bị một bàn tay này kéo xuống vậy, ngôi sao trên trời cũng bị rơi nát vụn từng viên, ngay cả hư không đều dần dần mơ hồ không còn cảm nhận được.
‘Ầm ầm’.
Hai thân ảnh đang bay tới vừa nổi lên sát ý liền bị pháp lực thiên địa đánh bay ra miệng còn phun ra tiên huyết, cả người tràn ngập vết thương nhìn rất thảm hại.
Năng lượng thiên địa bỗng chốc dừng lại mà ngưng động lại thành một bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn có da thịt, kia chính là của Diệu Linh bàn tay phải hay sao, một bàn tay vỗ xuống vào mi tâm hắc hổ một cái, chỉ nghe thấy thanh âm phá vỡ từ bên trong, dường như là có cái gì đó trong thiên địa đang tiêu tán vậy.
Phía sau nàng dị tượng chìm nổi lại càng thêm mơ hồ hơn, sợi dây liên kết nàng với nó cũng bắt đầu cắt đứt ra, đây chẳng lẽ là biểu hiện của một đợt thiên kiếp sắp trôi qua sao.
Nhưng mà Diệu Linh biết mọi chuyện không có đơn giản như vậy, nên biết trong tiên môn có mấy chục vị kết đan thậm chí là hơn 30 tên Kết Đan Đỉnh Phong, nhưng mà trong số này đều không dám độ kiếp đột phá lên Nguyên Anh, những người dám thì đều có 8 phần trở thành Giả Anh hết rồi, hung hiểm bên trong không ai có thể hiểu được.
Mà Diệu Linh lúc này là cảm nhận được loại kia nguy hiểm, từ trong nơi sâu xa nàng dường như là cảm nhận được một loại nguy cơ khiếp người, loại này cảm giác khiến cho nàng cảm thấy toàn thân ớn lạnh xương cốt đều lạnh lẽo.
Bây giờ đây Thiên Kiếp đã có chút đột phá lên một cấp bật khác, nó đã liên quan trực tiếp với pháp tắc rồi cho nên muốn giết người độ kiếp phải trả một cái giá lớn, đó là lý do nàng không còn để ý sống chết của 2 tên ma tu kia nữa.
“Tiếp theo sẽ là gì đây”.
Lời nói của nàng rất là nhỏ, chịu đựng đại kiếp nàng người mà mượn thiên kiếp đánh phá bên trong pháp tắc thiên địa trong bí cảnh này, tuy là điều này sẽ rất nguy hiểm nhưng mà nàng lại có thủ đoạn riêng để tránh thoát cái chết, một loại thủ đoạn bảo vật đủ để nàng chóng lại pháp tắc bên trong bí cảnh khi nó bị thiên kiếp đánh cho tiêu hao, tuy thủ đoạn này chỉ có một lần nhưng như vậy cũng đã đủ.
Lôi kiếp cũng không còn đánh tới nữa mà có một loại thần thức đánh vào người nàng khiến cho đầu óc nàng bắt đầu trở nên mơ hồ, phía sau dị tượng cũng đang lung lay dường như là muốn sụp đổ, vô số giọt nước bên trong biển cả dần dần bị một loại lực lượng cho thiêu đốt hóa thành màn sương mù che phủ xung quanh.
Trong mắt Diệu Linh bắt đầu mơ hồ nhưng bên trong vẫn còn một tia ánh sáng lộ ra, thần trí nàng vẫn còn một tia nhanh chóng nhất có thể kêu gọi bên ngoài Kết Linh quay trở lại mi tâm mình gia nhập linh hồn của nàng, sau đó nàng bấm ngón tay tạo ra vô số đạo văn khắc vào trên tinh không mà tự động reo vang, loại kia cổ văn có lai lịch không nhỏ có thể củng cố lại tinh thần không có họ rơi vào nhập ma, đơn giản là đánh thức họ khỏi cơn mê mẩn, khiến cho thần hồn được ổn định lại không còn rối loạn nữa.
“Thì ra là tâm ma kiếp”.
Diệu Linh thở dài một hơi rồi tia sáng cuối cùng trong ánh mắt cũng tan biến mất chỉ còn lại u tĩnh lặng im, bóng hình nàng đứng đó như là bị hóa đá vậy không có dấu hiệu nào di chuyển.
Xung quanh nàng đứng có từng viên chữ cổ phát tán ra quang mang, nó chuyền ra thanh âm tụng kinh huyền bí nhất đánh vào linh hồn người ta, từng đạo kinh văn cổ lão phát tán ra xung quanh muốn độ lấy thứ gì đó trở về.
…
Nhân Vật chính tu con đường khác nên sau này độ kiếp sẽ không liên quan gì đến Nguyên Anh Kiếp, bây giờ miêu tả sơ qua một cái hung hiểm khi đột phá đến cảnh giới này.