Chương 149: Không Biết Tới Gần!
Nơi này bí cảnh mà trở nên tàn tạ không thể chịu nổi, lực lượng bên trong theo những năm này chiến tranh mà hoàn toàn tiêu hao khiến cho không thể nào duy trì được pháp tắc ban đầu.
Lúc này bên trong sớm đã tinh vực sụp đổ hoàn toàn không thể chữa trị, linh khí nơi này tuy là không còn có thuần khiết nữa mà đang dần dần ô nhiễm, hoá thành bản nguyên vũ trụ tiêu hao.
Mà lúc này mọi người đang tìm hiểu đây này bí cảnh cũng thăm dò ra được nguồn gốc của chủ nhân tu sĩ nơi này, chính là rõ ràng do thượng cổ tu sĩ khi kỷ nguyên mơi bắt đầu, thậm chí người kia thời đại có quan hệ trực tiếp với Cổ Hoàng cùng với Ma Tổ, mà sinh linh kia vậy mà lại có liên quan nhân quả với Thần Tộc.
Thời gian trôi qua 5 năm, trước kia lúc Trương Phàm đi đến tìm tinh vực bố trí trận pháp không rõ mất tích, lúc đó mọi người đã chuyển toàn bộ tu sĩ tiểu bối rời đi về hướng tinh vực của Trương Phàm đánh dấu.
Bọn hắn đi đến nơi nào thì cũng có chuyền tống pháp trận do Trương Phàm tạo ra ở lại phía sau, mọi người đi đến đó mỗi lần đều phá hủy trận pháp, sau năm lần đi qua chuyền tống thì toàn bộ pháp trận đều bị phá hủy.
Nơi này tuy nói là đều hạ xuống cấp bật Kết Đan Sơ Kỳ, nhưng mà nhục thân lực lượng cũng có chút khác nhau, tu vi thể hiện cho pháp lực cùng với đại đạo hoàn toàn chênh lệch, cho nên dù cho là hạ xuống cùng cảnh nhưng cũng khó lòng nào vượt khoảng cách chém ngược.
Nhưng mà do Trương Phàm bố trí trận pháp quá nghịch thiên, lại được phía sau Nhiễm Linh tìm hiểu kĩ càng, dù là có mấy cái sinh linh đuổi theo cho dù tốc độ nhanh đến đâu nhưng mà sẽ nhanh hơn chuyền tống trận sao?
Đáp án là không thể!
Vì vậy mọi người đã thuận lợi đi về địa phương vạch đích của Trương Phàm chuẩn bị sẵn, tới lúc kia một vùng tinh vực rộng lớn, tuy là có trận pháp bao phủ vô cùng an toàn, nhưng lại phải thôi động phiền phức kết giới mới vào trong được.
Nhiễm Linh cũng biết được cách thôi động những đạo trận pháp này, có mấy đạo phong ấn nên phải thôi động mắt trận bên trong để kích hoạt nó, tiếp theo là phải khắc bên trên đạo pháp phù hợp khắc ấn vào trong.
Theo mấy lần thôi động đạo văn thì trận pháp cũng mở ra, lúc đó mọi người mới thấy được là Đại Trận bao phủ lấy toàn bộ tinh vực vậy mà không chỉ một cái Đại Trận, tụ linh trận, phòng ngự trận, phòng ngự trận, ba đại trận pháp khác nhau, mỗi cái đều có ba toà, tổng cộng có tới chín tầng trận pháp lộ ra cực hạn pháp uy.
Mà khi mọi người đi tới giữa tinh vực thì mới thấy được một thân ảnh đang ngồi xếp bằng bên trên ngôi sao, hắn không có tu luyện mà đang chú ý nhìn chằm chằm lấy đám người đang bước tới, cơ thể hắn tràn ngập ra ngũ hành chi khí mà trên mi tâm cũng là có một đạo cổ lão đạo văn năm màu.
Sau đó Trương Phàm phân phối đám người xây dựng căn cứ ở nơi này, chuyền kỳ ở lâu, bọn hắn cũng không biết những cái kia tu sĩ cấp cao đi đâu, bọn họ chỉ biết mấy năm này chết rất nhiều vị, thậm chí là Mạc Trí trưởng lão cũng thương thế càng thêm nghiêm trọng.
Cứ như thế trôi qua cho đến hôm nay, nơi này cuối cùng cũng chính thức trở thành một ngôi thành lớn.
Nhưng mà điều khiến cho các tu sĩ kiên kỵ là, pháp tắc cùng đạo pháp bên trong đã tiêu hao gần như toàn bộ, cảnh giới của bọn hắn hình như có phần thả lỏng không còn có bị trói buộc nữa.
…
Trương Phàm đứng trong chủ điện thần sắc phi thường khó coi, trận chiến bên ngoài quá kinh thế khiến cho bên trong bí cảnh lực lượng tiêu hao hết, những tinh vực như nơi này cũng hầu như bị xoá đi dấu tích, bên trong sinh linh bí cảnh cũng dường như là bị đám kia súc sinh làm thức ăn cho cho nuôi nhốt.
Bên cạnh hắn chính là một thanh niên thân hình to lớn, hắn trong mắt đỏ âu nổi giận lại càng khiến cho trên khuôn mặt nổi lên dữ tợn, nhưng mà loại kia bệnh trạng là không thể nào che giấu được, khí tức càng ngày càng suy yếu.
“Ngươi vẫn đang chờ cái gì? Chẳng lẽ đợi đến lúc pháp tắc bị hủy hoại hoàn toàn mới chịu ra tay sao”.
Đại Hán mở miệng quát lớn, trong lòng có một cái hoả diễm bộc phát khiến hắn lại càng thêm lộ ra điên cuồng.
Hắn chính là Mạc Trí, cửu hổ tiên môn trưởng lão, vài năm trôi qua vết thương nặng nề nhưng phải dựa vào một luồng ý trí bất khuất để sống tiếp, việc hắn sống chết đã khiến cho tính cách lại càng thêm lộ ra hung tàn, hắn muốn trước khi mình chết đi thì sẽ làm được điều gì đó cho bên này chiến tuyến.
Trương Phàm thở dài một hơi, ánh mắt vô cùng phức tạp không biết nên lựa chọn thế nào, ánh mắt hắn theo dõi xuống chủ thành, cảm nhận được mấy cái kia phồn thình sức sống, trong lòng một mảnh hỗn loạn.
Bên cạnh vẫn còn có một người nữa, thiếu nữ mái tóc màu tím kéo đến giữa lưng, trên khuôn mặt sinh đẹp ngũ quang sắc xảo không có tùy vết, nhưng mà cái kia nụ cười thường ngày lại không còn có trên khuôn mặt của nàng nữa, 5 năm đối mặt sinh cơ sớm tối, 5 năm lo lắng cho người kia, 5 năm mệt mỏi liên tục làm việc khiến cho Nhiễm Linh lộ ra một chút thuần thục trong cách hành động và lời nói.
“Ngươi không có quyết đoán sao?”.
Nàng hỏi như vậy trong mắt lộ ra từng đợt hào quang lưu động, kỳ lạ ánh sáng màu tím luôn lưu chuyển, nó đang triển khai cùng thôi diễn, tu vi luôn giữ lúc đỉnh phong khiến tình trạng bây giờ lại càng thêm đáng sợ đạo hạnh tích tụ, chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào.
“Đúng rồi, ngươi không phải thật sự hắn, không thể nào có tính cách hoàn toàn như hắn được”.
Mạc Trí nói, trong hắn lại lộ ra càng sâu phát điên, nhưng mà có phải hay không là do kích động quá mức mà huyết khí dâng cao ảnh hưởng đến vết thương trong cơ thể, nôn ra một lượng máu tươi.
Trương Phàm không nói mà chỉ đứng đó trầm mặt, hắn không nói cũng không có ý định phản bác, không ai biết được hắn bây giờ là cỡ nào nặng nề, gánh vác trên vai trách nhiệm quá lớn, mọi quyết định hắn nói ra đều ảnh hưởng đến mấy ngàn mạng người, bởi vì vậy trong lòng hắn sẽ có một loại do dự sợ hãi.
Hai canh giờ trôi qua, bên trong nơi này động phủ đã chỉ còn có một mình hắn, suy ngẫm lấy tương lai kết cục ảnh hưởng đến hai phương chiến tuyến khiến cho bản thân có chút nhức đầu.
“Nếu là ngươi thì sẽ quyết định thế nào, bản tôn”.
Ánh mắt lộ ra kim quang đi về phía cửa vào hướng về đường phố đi dạo.
Người kia đã cắt đứt nhân quả giữa Đạo Thân với Bản Tôn, hắn linh trí cũng được gỡ bỏ phong ấn rồi.
Trí nhớ hắn hỗn loạn vô cùng không nhớ rõ chuyện năm xưa, cái kia thời gian dường như là bị cắt đứt khỏi linh hồn hắn, dấu vết tồn tại đều không còn.
Nhưng mà chỉ còn lại một cái tiếng nói luôn xuất hiện trong đầu hắn, đó chính là lời nói của bản tôn.
“Lo cho cái này đáng yêu hậu bối”.
Lâu lâu lại nghe thấy tiếng nói này quanh tai thì hắn thật sự là có chút khó chịu, ký ức bên trong bản tôn tính toán thăm sâu, tuy là bản thân đã hoàn toàn cắt đứt với hắn nhưng lại sợ hắn, sợ hắn tính toán với mình.
Trương Phàm ánh mắt nhìn về phía trước đột nhiên bước chân dừng lại, hắn cảm ứng được bên ngoài trận pháp đang bị chấn động, dường như bị một cái lực lượng khủng khiếp nào đó đập vào.
Khi hắn muốn bước lên không trung định bước ra bên ngoài, lúc hắn định đi vào chuyền tống trận muốn ẩn giấu lấy bản thân mà từ từ thâm dò, nhưng lúc khi đến trước cửa chuyền tống trận chưa vào trong nhưng lại thấy hai bóng hình đã tới trước đang đợi hắn.
Trương Phàm có chút nhíu lại đôi lông mày, bước chân dừng lại.
“Sao hai ngươi lại ở đây?”.
“Như ngươi thôi”.
Nhiễm Linh trả lời lại, trong mắt hiện lên hai đạo văn lạc nhìn về phía hắn, nhưng ẩn giấu trong thâm tâm ý nghĩ không ai biết được.
Mạc Trí thì ánh mắt lộ ra càng thêm dữ tợn, trên khuôn mặt trắng bệt nếu người ta nhìn vào thì cảm thấy người này yếu ớt không chịu nổi, nhưng lại bên trong yêu huyết đang sôi sục lên, chiến ý phát động ra ngoài tạo ra một luồng huyết tinh hiện ra khắc vào trên mi tâm.
“Không tiếc một trận chiến!”.