Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
toan-dan-phu-chu-su-yeu-ta-phat-tay-tran-sat-ma-than.jpg

Toàn Dân: Phù Chú Sư Yếu? Ta Phất Tay Trấn Sát Ma Thần

Tháng 2 1, 2025
Chương 119. Đồng đội bị vây giết? Lôi hỏa diệt thế! Chương 118. Sơn Môn Công Hội chấn động
hong-mong-than-vuong.jpg

Hồng Mông Thần Vương

Tháng 1 18, 2025
Chương 1667. Vĩnh Hằng Chi Thể Vĩnh Hằng Bậc Thang Chương 1666. Đại đạo con đường đại đạo sườn núi
than-linh-thoi-dai-ta-co-the-bien-phe-thanh-bao

Thần Linh Thời Đại: Ta Có Thể Biến Phế Thành Bảo

Tháng mười một 7, 2025
Chương 601: Khởi đầu mới. Chương 600: Thắng lợi cuối cùng.
tong-vo-phi-thien-tu-bat-dau-bat-coc-bac-luong-the-tu.jpg

Tổng Võ: Phỉ Thiên Tử! Bắt Đầu Bắt Cóc Bắc Lương Thế Tử

Tháng 4 2, 2025
Chương 308. Vào Thiên môn Chương 307. Đạo sĩ xuống núi
deu-doan-tuyet-quan-he-con-cau-ta-ve-nha-lam-gi.jpg

Đều Đoạn Tuyệt Quan Hệ, Còn Cầu Ta Về Nhà Làm Gì

Tháng 1 22, 2025
Chương 532. Nhân quả đã thanh, đều là kết cục đã định Chương 531. Ngươi muốn làm sao đàm?
bat-dau-nu-de-ban-cho-cai-chet-danh-dau-ban-thanh-trieu-van.jpg

Bắt Đầu Nữ Đế Ban Cho Cái Chết, Đánh Dấu Bán Thánh Triệu Vân

Tháng 1 17, 2025
Chương 347. Thông đạo mở ra, hàng lâm Thủy Nguyên đại lục! Chương 346. 900 vạn đại quân xếp hàng
bat-dau-tai-trong-phong-tro-nhat-duoc-mot-tram-trieu

Bắt Đầu Tại Trong Phòng Trọ Nhặt Được Một Trăm Triệu

Tháng 12 12, 2025
Chương 2071: Tính tình của ta cũng rất kém cỏi! Chương 2070: Liền ngươi mẹ nó gọi Diệp Phong a?
dao-lu-la-nguoi-trung-sinh-bi-ta-nghe-len-tieng-long.jpg

Đạo Lữ Là Người Trùng Sinh, Bị Ta Nghe Lén Tiếng Lòng

Tháng 1 20, 2025
Chương 518. Đại kết cục (3) Chương 517. Đại kết cục (2)
  1. Bắt Đầu Từ Lập Trình Viên
  2. Chương 43: Kết giới
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 43: Kết giới

Trong vòng nửa tiếng, Hồ Hiển đã thu thập tất cả những thứ cần thiết để tránh khi xảy ra đánh lộn, nếu nhà của hắn bị huỷ thì những thứ quan trọng sẽ không đi theo chôn cùng.

Điểm đỏ, không, chính xác phải gọi là một vùng màu đỏ, tuy rằng chưa kịp lan đến chỗ hắn, nhưng hắn cũng có thể từ số liệu đang thay đổi theo đồ thị dốc đứng kia đoán được rằng nó nhanh chóng mở rộng.

Hiện tại vẫn còn là một con gà nên hắn cũng không muốn thử đầu nóng lên lao vào làm một trận chiến nhiệt huyết của tuổi trẻ, vả lại hắn đã không còn cảm xúc, nên dù nguy hiểm đang dần tiến sát lại với chính mình, hắn cũng ở trong trạng thái cực độ lý tính mà đối mặt với tình huống hiện tại.

Hoàn thành thu thập mọi thứ, giờ phút này hắn cũng có thời gian đứng lại mà nhìn về vị trí điểm đỏ.

Vị trí hiện tại chính cách vùng màu đỏ một chút, tuỳ theo độ lớn mở rộng mà hắn lùi ra một khoảng tương ứng.

Chính lúc Hồ Hiển hướng ánh nhìn về căn nhà hàng xóm kia, lúc này, tiếng động cơ ồm ồm từ phía xa đang lớn dần, dường như có ai đó đang đến. Hắn theo hướng âm thanh nhìn lại, một chiếc xe minivan đang tiến tới.

Rất nhanh, chiếc xe đã đến đằng sau hắn, cửa mở ra, một hình bóng nhảy từ trên xe xuống, rất chính xác mà ôm chặt lấy hắn, cười nói:

“Hì hì, Hiển, lâu ngày không gặp, em lại càng trở nên ‘chín chắn’.”

Người nói, chính là Phạm Ngọc Dương.

Hồ Hiển theo phản ứng định kháng cự, nhưng mà nghĩ đến người này thực lực thâm bất khả trắc, được rồi, mình vẫn mặc kệ gã vậy.

Hắn hơi nhăn mặt, cười khổ, nói:

“Thật sự, em vẫn thích anh lúc trở thành thằng nhóc kia hơn, mặc dù rất muốn đánh người. Tiện thể nói luôn, em không có người nhà ở trong làng gốm.”

“Không! Không! Không! Mày nghĩ gì thế? Anh chỉ học theo bọn Tây thôi! Cho thấy anh rất vui, rất vui!”

“Được rồi, được rồi, em biết. Trước đó thì thả em ra không eo sắp bị vặn gãy rồi.”

Phạm Ngọc Dương vội vàng buông tay, xấu hổ cười gãi đầu.

Thở nhẹ ra một hơi, Hồ Hiển lại tập trung chú ý về đám người mới xuống xe.

Tâm tình hắn không chút gợn sóng, nhưng khuôn mặt vẫn rất tự nhiên hiện ra sự ngạc nhiên, hắn đối với Dương hỏi:

“Anh Dương, mấy người này là?”

Dương tiến lại gần bên tai Hồ Hiển, nói nhỏ:

“Thấy tổ ba người, hai nam, một nữ kia không? Mới từ trại ra ngoài. Còn hai người khác, một to một nhỏ, thì là nhân viên ngoài biên chế. Còn lại thì biết rồi đúng không.”

“Ok, nhưng có cái gì không mà anh lại nói thầm?”

“Suỵt! Anh nói cho mày một…”

Do hành động điên khùng của Phạm Ngọc Dương nên đám người rất sớm đã chú ý đến sự tồn tại của Hồ Hiển, nhưng nhìn kĩ, cũng đều cho ra kết luận rằng gã chỉ là một người bình thường nên cũng nhanh chóng dời đi tầm mắt.

Một lý do khác là, nếu như thực sự đây là nơi mà tên kia đang ẩn núp, vậy trước quan tâm đến nhiệm vụ là hơn.

Trần Thế Lam và Bùi Hoàng Quân liếc nhìn Hồ Hiển một cái rồi gật đầu, chậm rãi đi về phía vùng màu đỏ.

“Đợi đã!” Hồ Hiển kêu.

Đám người quay lại nhìn hắn, Phạm Ngọc Dương thì lãnh trách nhiệm hỏi:

“Sao? Có vấn đề gì sao?”

“Không, chỉ là em có dự cảm xấu, nãy giờ mi mắt cứ liên tục giật giật, ổn thoả nhất thì anh Dương nên đi thử xem.”

Phạm Ngọc Dương nghe vậy, cũng không khinh thường, ra hiệu tổ một dừng lại để chính mình lên.

Đám người tụ lại một góc, Phạm Ngọc Dương chậm rãi bước, hướng tới căn nhà chỉ định.

Hồ Hiển không nhìn, mà ánh mắt chăm chú nhìn lên rada.

Quanh hắn là mấy chấm xanh, lại hướng lên trên là một chấm xanh khác đang chậm rãi di chuyển, mà mục tiêu, chính là biên giới của vùng màu đỏ.

“Đến rồi.” Hồ Hiển nói thầm.

Lúc này, dường như Phạm Ngọc Dương cũng cảm ứng được gì đó, sắc mặt đang bình thường lại nhanh chóng thay đổi, lo lắng, không thể tin, tối sầm lại. Hắn quay lại nhìn đám người, lắc đầu.

Đám người nhìn thấy vậy, lập tức toát ra biểu hiện lo lắng.

Nếu như chiến lực trần nhà còn không thể xử lý, vậy thì đám người e là lại càng không thể nào.

Trong lúc nhất thời, không khí trở nên trầm thấp, ai nấy đều cực kỳ lo lắng. Phạm Ngọc Dương cũng lùi bước trở lại, nhanh chóng nói:

“Xử lý thì có thể xử lý, nhanh đánh đổi quá nhiều, không đáng.”

Hồ Hiển nghe lời này không hiểu ra sao cả, nhưng nhìn lại sắc mặt của đám người trở nên dễ nhìn đôi chút, trong lòng xuất hiện nghi hoặc, nhưng hắn lại làm lơ nó, không đưa ra nghi vấn.

Lúc này, người thanh niên mặc áo blouse trắng hỏi:

“Đánh đổi thứ gì?”

“Rất nhiều, rất nhiều. Nhưng có thể khẳng định rằng, nếu không xử lý, chỉ sợ là miền bắc sẽ gặp phải một tràng tai hoạ lớn.”

Phạm Ngọc Dương lại nhìn Bùi Hoàng Lâm, ra lệnh:

“Lâm, anh mau phát một tin về cho Bộ để mấy lão già phái thêm người đến giúp đỡ.

Tiếp đó, là dựa vào chúng ta!”

Nói xong điều này, Dương sực nhớ ra điều gì đó, nói với Hồ Hiển:

“Chú mày hiện tại chỉ là người thường, dễ dàng ngộ thương, nên trước rời khỏi nơi này đi đã.”

Hồ Hiển gật đầu, đến lề đường lái con xe đạp điện rời đi.

Đám người dõi cho đến khi thân hình của Hồ Hiển đi mất, lúc này, Đỗ Văn Quang mới mở miệng hỏi:

“Anh quen người kia như thế nào?”

“Ha ha, tất cả đều là số mệnh. Làm sao? Kết rồi?”

Đỗ Văn Quang tự động bỏ qua câu hỏi hai, trả lời câu đầu tiên:

“Người này, rất ‘sạch sẽ’. Ý em là, có thể bảo người này tâm linh như đứa trẻ mới sinh, trắng tinh.”

Đám người nghe vậy cũng tấm tắc lấy làm kì. Bọn họ đương nhiên sẽ không đi nghi ngờ lời nói của hắn, vì 【Thẩm phán】còn một khả năng đặc biệt khác, cũng có thể coi nó là sản phẩm phụ.

[Tiêu chuẩn] có thể nhận thấy trình độ ‘màu sắc’ của một người.

Nó rất khó để nói, nhưng có thể ví von tâm linh con người tựa như một bức tranh đơn sắc màu trắng, theo thời gian cùng trải nghiệm, bức tranh sẽ dần dần nhuộm lên sắc thái màu khác nhau, tạo ra thứ được gọi là ‘bản tính’ hoặc tính tình.

Đỗ Văn Quang nhìn ra được, người thanh niên kia rất ‘thuần tuý’ theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Tất cả cũng chỉ là khúc nhạc dạo ngắn, lúc này Phạm Ngọc Dương lại thể hiện đúng vị trí của một người được coi là kế vị lão Bộ trưởng.

Hắn nhìn đám người, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc, trong giọng nói thể hiện ra được sức mạnh:

“Không biết bao giờ thứ kia sẽ thức tỉnh, nhưng để tránh sự việc lan rộng, phải lập một cái kết giới quanh khu vực. Bùi Hoàng Quân, anh mang theo ‘bài’ sao?”

Bùi Hoàng Quân không chậm trễ chút nào mà móc từ trong túi quần ra một bộ bài tú, mở nắp, rút ra sáu tấm bài rô, số thứ tự từ hai đến bảy.

“Còn Trần Thế Lam, anh cầm lấy vẽ ra kết giới, ‘che giấu’ ‘ngăn cách’ ‘tăng phúc’ phải có đủ.”

“Được.” Người sau trả lời, nhanh chóng từ trong xe lấy ra một cây bút bi, bắt đầu tô tô vẽ vẽ.

Dương quay lại nhìn tổ ba người, được rồi, mới bậc Trung, tham gia vào chỉ tổ vướng lối nên ra lệnh bọn bọn đi thông báo cho lãnh đạo uỷ ban sở tại di dời cư dân.

Đào Bình Minh thì phụ trách chữa trị, còn người đàn ông lực lưỡng thì đảm nhiệm làm khiên thịt, vì hắn biết người sau sở hữu chức nghiệp gì.

【Kỵ sĩ】 nhưng lại ở nhánh phòng thủ.

Chức nghiệp rất cổ lão, nghe tên đã biết rằng nó đến từ phương tây, cũng là một con bài ẩn mà hiện tại Bộ chưa muốn tiết lộ ra ngoài.

Nhưng Hồ Hiển mặc kệ, có người không dùng, rõ ràng sẽ làm người kia trở nên han gỉ.

Chung quy lại, đội hình đã đáp ứng cơ bản những vị trí cần thiết giống như trong những trò chơi điện tử dòng RPG.

.

.

.

Hồ Hiển nhìn lên đồng hồ, lại nhìn rada, nói thầm:

“Sắp đến rồi.”

Mà dưới mặt đồng hồ của hắn, không biết từ lúc nào, chỉ số đã tăng lên đến 100, lại biến mất, tựa như chưa bao giờ xuất hiện qua.

Vuốt nhẹ đầu con mèo mướp, anh bạn nhỏ này được hắn lấy ra từ sớm, bỏ sẵn vào trong giỏ xe đạp, vậy mà ngoan lạ thường, yên tĩnh nằm đó, thậm chí còn ngủ, mãi cho đến lúc bế xuống mới từ trong mơ màng tỉnh lại.

“Mun, mày thấy được sao? Sóng gió đến rồi.”

.

.

.

“Uy áp thật mạnh.” Bùi Hoàng Quân cảm giác lo lắng.

Trần Thế Lam vừa lúc vẽ xong đủ các loại ký tự cùng đường nét kì lạ lên sáu tấm bài, ném lên không trung, nhìn nó tự phân thành sáu hướng khác nhau bay đi, nói:

“Mạnh cũng đúng, vì uy áp này vốn dĩ đã không thuộc về phàm nhân.”

“Không phải phàm nhân?” Bùi Hoàng Quân hơi nhướng mày, suy tư phút chốc, dường như nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt chấn kinh nhìn Trần Thế Lam, thất thanh hô, “Thần?!”

Người sau gật đầu, nhưng sắc mặt cũng không thay đổi, chỉ là âm lượng hơi hơi đề cao, nói:

“Bọn hắn, định để thần giáng lâm!”

Bùi Hoàng Quân vội vàng nhìn về phía đầu nguồn, ánh mắt tràn đầy cùng bao gồm đủ loại cảm xúc, e ngại, lo sợ, cùng không thể tin được.

“Nhưng cũng may, thần giáng thất bại, chỉ có một tia thần lực rơi xuống.” Trần Thế Lam trấn an.

Nghe lời này, sự lo sợ cũng giảm đi đôi chút, nhưng Bùi Hoàng Quân vẫn hiện trên mặt vẻ ngưng trọng, vì hắn biết, chỉ một tia thần lực cũng đủ khiến cho một khu vực thành phố phải chao đảo. Nó là một dạng năng lượng cao cấp hơn cả mật chất.

Xung quang bọn họ, trong bán kính một cây số, sáu cột trụ ánh sáng màu lam đã bắt đầu hiện ra, nhanh chóng xây dựng những bức tường hư ảo kết nối lại. Và chuyện đương nhiên, trong mắt người thường, bọn họ sẽ không thể nhìn thấy ngay bên cạnh mình có một bức tường ánh sáng bảo vệ chính mình.

“Lâu rồi không dùng, xem ra vẫn chưa bị gỉ lắm.” Trần Thế Lam nhìn những đường nét cong và thẳng đang tự động vẽ ở trên đầu mình, mỉm cười nói, ánh mắt không che giấu được hoài niệm.

Bùi Hoàng Quân tâm tình cũng tốt hơn một chút, tìm lại được một chút cảm giác an toàn, cũng mỉm cười theo, nói:

“Anh đừng quên, nó ở ngoài không gian.”

Lúc này, ở không trung cách trên đỉnh đầu bọn họ, một tầng màng mái, được vẽ đủ các loại đường nét tràn đầy mỹ cảm cùng sức mạnh đã hoàn thành. Từ trên bầu trời xuất hiện một chấm ánh sáng le lói rồi vụt tắt, nhưng ngay sau đó lại là một tia sáng chỉ lớn bằng quả trứng gà chiếu đến, bắt đầu làm những đường nét sáng lên.

“Tuy rằng nguy cơ lần này không đến mức động dùng nó, nhưng thằng Dương đã yêu cầu dùng, vậy thì theo nó đi, cũng thêm một phần nắm chắc.”

Trần Thế Lam nói, Bùi Hoàng Quân cũng không phản bác, yên lặng gật đầu.

.

.

.

Dương đã đứng trước cổng nhà một lúc, nhìn lên trên bầu trời đã xuất hiện đủ các loại đường nét, hắn biết, thời gian đã đến.

Dùng chân phải bạo lực đạp cổng, hắn liền bị ngăn lại. Không phải là địch, mà là tràn ngập các loại xe ô tô trước sân.

Khéo léo đi vòng qua đám hổ lốn, Dương lại dùng chân đạp cửa nhà.

Rầm!

“Đã có dấu hiệu mục nát, sợ là đã không còn kịp nữa.”

Không thèm để ý đến khói bụi mù mịt, hắn nhanh chóng lao vào, ánh mắt nhanh chóng nhìn xung quanh. Lúc nhìn đến căn phòng cạnh cầu thang, hắn đã xác định, người chính là ở phía trong.

Đạp chân phải đến lần thứ ba, Dương cảm nghĩ rằng, mình có thể lấy đạp cửa là thương hiệu sau này của mình.

Không có gì bất ngờ xảy ra, cánh cửa dễ dàng bị đạp nát. Bên trong, có một thân ảnh đang yên vị trên sàn nhà.

“Không sai, chính là hắn.”

Tuy rằng thi thể đã gần như mất hết da thịt, nhưng Dương vẫn rất dễ dàng mà có nhận ra gã, chính là người từng giao thủ với tổ ba người cùng hắn.

Không vội vã muốn tiến lại xử lý, trái lại, chính những lúc tưởng như thành công như này, thường sẽ bị lật bàn. Dương muốn ổn thoả một chút, nên hắn dùng tốc độ bình thường tiến lại, ánh mắt chăm chú nhìn người đàn ông kia.

Trên sàn nhà còn lại những đường nét màu đen mờ nhạt, đúng với những gì mà hắn nghĩ, bọn họ định để ‘thần giáng lâm’ nhưng mục đích chính lại là thu hoạch được một tia thần lực.

Nhưng chính lúc hắn sắp tiến lại người đàn ông lúc, dị biến, nảy sinh!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

be5a31624a0b46e02677fc5d86743726
Ta Có Thể Biến Thành Cá
Tháng 1 15, 2025
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Kẻ Chế Tạo Vạn Vật
Tháng 1 16, 2025
the-gioi-ky-quy-tay-trai-ban-thuoc-tay-phai-sieu-dien-tu
Kỳ Quỷ Thế Giới: Tay Trái Bán Thuốc, Tay Phải Siêu Điện Từ
Tháng 12 23, 2025
cho-cac-nguoi-microphone-cu-viec-hat-hat-duoc-coi-nhu-ta-thua.jpg
Cho Các Ngươi Microphone Cứ Việc Hát, Hát Được Coi Như Ta Thua!
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved