Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-chuyen-chuc-than-cap-boss-do-la-cua-ta-trieu-hoan-vat.jpg

Toàn Dân Chuyển Chức: Thần Cấp Boss? Đó Là Của Ta Triệu Hoán Vật

Tháng mười một 26, 2025
Chương 979:. Phiên ngoại (tám) Chương 978:. Phiên ngoại (bảy)
tien-dao-phan-cuoi.jpg

Tiên Đạo Phần Cuối

Tháng 2 7, 2026
Chương 307: Đại nhân vật, Túy Phù Sinh (2) Chương 307: Đại nhân vật, Túy Phù Sinh (1)
ta-that-su-biet-danh-quai-thang-cap.jpg

Ta Thật Sự Biết Đánh Quái Thăng Cấp

Tháng 1 24, 2025
Chương 583. Cuối cùng hạ màn —— tạm phong Chương 582.
tho-lo-nguoi-khong-tiep-thu-nguoi-bat-ta-me-uy-hiep-ta.jpg

Thổ Lộ Ngươi Không Tiếp Thụ, Ngươi Bắt Ta Mẹ Uy Hiếp Ta?

Tháng 1 25, 2025
Chương 339. Đại kết cục Chương 338. Hôn lễ bắt đầu
mang-khoc-lao-ban-bi-khai-tru-lien-ban-thuong-van-uc.jpg

Mắng Khóc Lão Bản, Bị Khai Trừ Liền Ban Thưởng Vạn Ức

Tháng 4 25, 2025
Chương 592. Hết trọn bộ kết Chương 591. Trần Đông Thăng cùng Sở Thi Dao kết hôn
mot-long-ve-huu-ta-lai-tro-thanh-de-quoc-thuong-tuong

Một Lòng Về Hưu Ta Lại Trở Thành Đế Quốc Thượng Tướng

Tháng 2 7, 2026
Chương 385:: 【 6K】 thần quan xui xẻo trúng độc kế, nát giới đứng ngoài quan sát tâm khinh bỉ (3) Chương 385:: 【 6K】 thần quan xui xẻo trúng độc kế, nát giới đứng ngoài quan sát tâm khinh bỉ (2)
ta-that-khong-muon-lam-nam-than.jpg

Ta Thật Không Muốn Làm Nam Thần

Tháng 1 25, 2025
Chương 930. Đại kết cục Chương 929. Ngươi muốn hay không đi tắm
ngau-nhien-tu-hai-tac-bat-dau.jpg

Ngẫu Nhiên Từ Hải Tặc Bắt Đầu

Tháng 1 20, 2025
Chương 12. Không phải là kết thúc kết thúc Chương 11. Thiên sứ Ngạn
  1. Bắt Đầu Từ Lập Trình Viên
  2. Chương 13: Truy bắt: ‘Cướp của giết người’ hay ‘Giết người cướp của’ ?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 13: Truy bắt: ‘Cướp của giết người’ hay ‘Giết người cướp của’ ?

Trần Mạnh Giang được dẫn đến một chỗ nhà kho bỏ hoang. Gã có một loại dự cảm không tốt, thế nhưng đã bước lên thuyền giặc rồi, giờ này cũng hết cơ hội để hối hận.

Hai người đàn ông hợp lực đẩy ra cánh cửa lớn đã rất cũ nát, tràn đầy mảng rỉ sắt màu đỏ nâu. Tiếng ma sát chói tai như dao nhọn, bụi rỉ sắt tung bay tứ tung, chứng tỏ nơi này đã quá lâu chưa có một vị khách đến thăm nào đụng chạm đến nó.

Hai người đàn ông kia cũng khỏe mạnh một cách lạ thường, chỉ mất khoảng mười giây để có thể mở cửa ra hoàn toàn. Một người trong đó ngoái đầu lại nhìn Trần Mạnh Giang, ra hiệu gã đi theo.

Không dám không theo, gã đành nén lại sợ hãi mà theo đuôi hai người kia vào trong kho.

Cộp cộp…

Bên trong yên tĩnh đến lạ, chỉ có tiếng giày của ba người là xuất hiện rõ ràng, càng thêm chứng tỏ nơi này trống trải.

Trần Mạnh Giang liếc ngang liếc dọc, rất nhanh, hắn nhìn đến một chỗ được xây cao hơn, dường như là một cái sân khấu. Bất ngờ bỏ qua hoàn cảnh lạ lẫm, hắn bước rất tự nhiên đến đấy.

Hai người đàn ông kia không nói gì cả, ánh mắt lạnh như băng theo dõi gã, hình như cũng đang chờ đợi gã đến được vị trí sân khấu chăng?

Không có các yếu tố bên ngoài ảnh hưởng, Trần Mạnh Giang dễ dàng đến được đó, trèo lên, nhìn vào một bức tranh lụa được treo trên tường. Ánh mắt của gã trở nên vô hồn, cuối cùng, các hành động giống như là một cái máy móc, miệng lẩm bẩm:

“Đức thiên mẫu, hỡi… hỡi… hỡi người hãy dõi theo chúng con, con nguyện…”

Đoàng!

Choang!

“Nguyện coincard!”

Tiếng súng vang lên, cùng với đó là tiếng thủy tinh vỡ hòa trộn cùng tiếng chửi rủa, đã làm xáo trộn đi bầu không khí trang nghiêm mà lại quỷ dị ban đầu đi. Cùng lúc đó, nó cũng đánh thức Trần Mạnh Giang từ trạng thái ‘thôi miên’ rời khỏi, gã vẫn có chút ngơ ngác không hiểu được tình hình hiện tại.

“A… ta là ai? Ở đâu đây?”

Một chút kí ức bắt đầu hiện lên, gã cũng nhanh chóng nắm bắt tình hình, cuối cùng đưa ra một giải pháp ổn áp nhất:

Chạy!

Có thằng ngu mới ở lại đánh nhau, mà hơn hết, kĩ năng của gã đều thiên về phụ trợ nhiều.

Tình thế nguy cấp không đưa cho gã thời gian suy nghĩ quá nhiều, lập tức sử dụng [Dịch chuyển] lên bản thân.

Nhìn thấy mục tiêu sủi mất tăm, Lâm dù rất tức giận, nhưng cũng chỉ đành nhịn, vì giờ ở phía trước hắn chính là hai kẻ địch, rất mạnh.

Hắn sở hữu chức nghiệp 【Đạo tặc】 giống như 【Shipper】 thiên về hỗ trợ nhiều.

Nhưng, chắc chắn chúng ta đều đã nghe đến thuật ngữ, ‘giết người cướp của’. Chính xác, Lâm cũng tự sáng tạo ra một phương pháp giết người của chức nghiệp này.

Thở ra một hơi dài, Lâm nhìn kĩ một trong hai tên đàn ông, cơ thể thì dần dần vô hình, cho đến khi trước mặt bọn họ không còn ai cả.

[Đánh dấu] một kĩ năng của chức nghiệp này, cho phép người sử dụng có thể xác định chính xác mục tiêu, hoặc cũng là để lần theo dấu vết, nó là khắc tinh của đồ giả.

[Ẩn thân] kĩ năng khác, chức năng như tên của nó, người thi triển có thể ẩn nấp ngay trước mặt kẻ địch, không phân biệt vị trí, thời gian.

[Tĩnh lặng] chỉ đơn giản là bước chân sẽ không có âm thanh, nếu kết hợp với kĩ năng phía trên sẽ tạo ra một hiệu quả đáng kinh ngạc.

Lâm một lượt lên cả ba loại kĩ năng luôn, vì hắn đoán rằng, hai người đàn ông kia sức mạnh không thua gì hắn, nên hắn ưu tiên xử lý một người trước đã, Khánh cũng đã núp ở một góc khác chờ đợi, cơ hội tới sẽ nhảy ra.

Hắn bình tĩnh bước đến gần một người đàn ông râu để lộn xộn. Khoảng cách càng ngày càng rút ngắn, hắn cũng cảm nhận được một chút áp lực.

“Tên này, khả năng cao là mạnh hơn cả mình!”

Lâm cập nhật dữ liệu, nhưng chưa lao vào chiến, thì cũng chưa biết lực chiến người kia ở mức độ nào.

Hắn cách người đàn ông để râu lộn xộn còn có nửa mét, tĩnh lặng chờ đợi.

【Đạo tặc】 mặc dù không giống 【Sát thủ】 giỏi về tiềm hành ám toán, nhưng đối với Lâm, không là vấn đề. Như hắn thường nói, tất cả đều là do vấn đề kĩ năng.

Chốc lát, Lâm lấy hữu tâm tính vô tâm, đẩy từ túi áo ra một cao dao gấp, nắm chặt, vung một nhát chém rất đẹp. Đó là trường hợp tốt, nhưng thực tế thì, người đàn ông kia chỉ dùng ngón cái với ngón trỏ kẹp lại lưỡi dao.

Gã ngang nhiên đấm thẳng một phát vào mặt Lâm, nhưng người sau dễ dàng tránh được, đồng thời cũng giật dao bấm khỏi gã đàn ông, tung người nhảy về phía sau.

Kích hoạt [Ẩn thân] cùng [Tĩnh lặng] hắn lại lui vào chưa biết.

Vụt!

Lại lần nữa phát động tấn công, tốc độ cùng sự chuẩn xác được tăng cường thêm, Lâm để lại ở góc bả vai sau lưng một vết cắt nhỏ, máu tươi rịn ra. Hắn lại lần nữa lâm vào trạng thái [Ẩn nấp].

‘Giết người cướp của’ là một trạng thái mà hắn tự sáng tạo, mục đích đều ở hai chữ sau, nên lúc trước hắn cũng học qua cách dùng dao găm từ một tên sát thủ trứ danh ở Công ty, lúc ấy khiến hắn trở nên nghèo rớt mồng tơi, may mắn vẫn có công ty trợ giúp mấy thùng mì tôm húp qua ngày.

Trở lại vấn đề, vậy, dưới trạng thái kia, Lâm có thêm khả năng nào ngoài việc ẩn núp rồi chém như sát thủ không?

Đáp án chính là có, lúc này, bạo tính được phóng đại, tham niệm của hắn được giải phóng, mục tiêu chỉ có một, mạng.

Phương pháp này có hai trạng thái, nhẹ cùng nặng.

Ở trạng thái nhẹ, các dòng chỉ số nếu được số liệu hóa sẽ được tăng cường gấp đôi, từ đây, tấn công được tăng cường vượt trội. Vạn vật đều có giá trị, đã liều mạng thì cũng phải có trả giá, nhưng vì trạng thái này ‘nhẹ’ nên trả giá cũng không quá nặng, chỉ là thiếu đi một chút dinh dưỡng, sụt vài cân, bất tỉnh vài ngày.

Lâm đang ở trạng thái này, hắn dự định thử xem, kẻ địch rất mạnh lần này liệu có thể làm hắn nâng cao thực lực, đến gần với gần cuối bậc ‘trung’ hay không.

Dường như quyết định của hắn là đúng đắn, khi mà chỉ trong ba giây, lại đã xuất hiện thêm năm vết thương ở trên lưng của kẻ địch.

Trạng thái chỉ có thể ổn định trong một phút, nên Lâm cũng nắm chắc thời gian. Ánh mắt hắn bắt đầu hiện lên một màu đỏ sậm quỷ dị, dưới đáy mắt hiện lên một chút tham lam.

56 giây.

Ba miệng vết thương mới.

40 giây.

Ba mươi tám miệng vết thương mới.

30 giây.

Gã đàn ông râu ria xồm xoàm không tiếp tục đứng chịu đòn nữa, có vẻ như đã nhận ra dấu hiệu không ổn, liền giơ tay lên, nắm chặt.

Không khí, ngưng kết!

Một quả cầu màu trắng hiện trên bàn tay gã, xoay tròn với tốc độ rất cao.

Gió cũng bắt đầu tràn vào, xuôi theo dòng mà nhập vào quả cầu không khí tốc độ cao kia.

“Chất?! Không, chỉ là sử dụng ‘chất’ nhân tạo?” Phía trên mái, Khánh có một chút suy đoán, nhưng nhìn đến thanh thế đang dần to lớn phía dưới, hắn cũng có chút lo lắng.

Không muốn cho sự việc thêm biến số, hắn bất ngờ co chân lại, vận lực, tựa như một quả đạn pháo xé gió, lao nhanh xuống gã râu ria xồm xoàm, dự định dựa vào đây cưỡng ép phá quá trình tụ lực.

Lúc này, người đàn ông còn lại, động!

Chỉ thấy gã nhẹ nhàng nhún nhảy, cơ thể cũng đã tiến đến, chắn phía trước gã râu ria xồm xoàm, cứng đối cứng với chiêu thức của Khánh!

Một luồng sóng không khí do va chạm điên cuồng lan ra xung quanh, cả cái nhà kho đều rung chuyển một chút, một số bụi mù tích tụ đã lâu, nhưng cố chấp bám lại đều bị giũ xuống.

Lực đã mất hết, Khánh cũng chỉ đành nhảy ra xa, ánh mắt mang theo hoài nghi cùng lo lắng mà nhìn kẻ vừa đối cứng với mình.

“Con mẹ nó! Mau chạy thôi! Đéo đánh được đâu!” Khánh quát to, hướng về vị trí Lâm đang ẩn nấp mà chạy, tay phải vợt một cái, chính xác nắm được eo của Lâm, nâng, sau đó hất lên vai, bắt đầu cắm cổ chạy.

Biến cố bất ngờ, Lâm cũng có chút ngạc nhiên, nhưng ánh mắt tham lam lại trở nên càng đậm, nói:

“Để tao thử, vẫn còn hai mươi lăm giây nữa!”

Khánh không suy nghĩ thêm, hai tay nâng cả người Lâm lên, dùng sức, ném!

“Ha ha, để xem mày chịu được chiêu này của tao không!’ Lâm cười điên cuồng, mang theo tham lam chiếm hữu lấy mạng sống kẻ địch.

Trong tay hắn, dao bấm chẳng biết từ lúc nào đã xoay tròn tốc độ cao, tựa như một mũi khoan, cả người hắn thì như một mũi tên được bắn khỏi dây cung, tốc độ cao mà hướng tới kẻ địch.

“Ăn đi, tuyệt kĩ kết hợp tự chế! Mũi tên xoáy ốc!”

“Vãi, tên phèn vậy mày!”

Thời gian chưa tới một giây, mũi dao đã áp sát đến trước ngực của người còn lại, chạm đến lớp vài bên ngoài, ngọt ngào lưu lại một lỗ hổng to bằng hai đầu ngón tay, sâu hơn một chút, chất lỏng màu đỏ tuôn ra.

Máu, chính là nó, tuôn ra tựa như vòi xả nước, bắn đầy mặt của Lâm, kết hợp với nụ cười tham lam đang nở trên mặt hắn, trông không khác gì ác quỷ dưới địa ngục bò lên.

Nhưng hắn cũng không nhàn rỗi, mượn chút thời gian còn dư lại, rất ít ỏi, chỉ có nửa giây, vung dao một vòng, lưu lại trên cổ của gã râu ria xồm xoàm một nét cắt ngọt.

Ầm ầm!

Đụng vào tường, đột ngột giảm tốc làm cơ thể hắn chịu áp lực rất lớn, xương cốt cũng gãy vài cái.

Khóe miêng phun ra một ngụm máu, Lâm hoàn toàn ngất đi.

“Mẹ, lần nào cũng tự chơi gần chết chính mình.”

Khánh đau lòng thằng bạn mình, nhưng chưa vội đến, vì cảnh tượng như vầy đã gặp rất nhiều rồi, biết rằng nó vẫn chưa chết được. Thế nên, hắn bước đến chỗ gã râu ria xồm xoàm xem xét, vì hắn không thấy máu chảy ra từ chỗ vết thương cổ.

Tư thế vẫn như cũ, quả cầu không khí vẫn đang góp nhặt lấy không khí, kích cỡ cũng đang nhỏ dần đi.

Mà nhìn lên ánh mắt người kia, trống rỗng.

Một dự cảm nguy hiểm đang điên cuồng đánh lấy tiếng lòng của Khánh, hắn chợt hiểu ra điều gì, chửi bậy một tiếng, dùng tốc độ nhanh nhất đến chỗ thằng bạn, bạo lực nắm lấy cổ áo, thô bạo hất lên vai, ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi nhà kho.

Lúc này, hắn chợt hận, tại sao không mọc thêm vài cái chân, chạy cho nhanh hơn nữa đâu?

0 giây.

Thời gian đã hết, Lâm thất khiếu chảy máu, cả người run lên một cái, mềm nhũn dựa vào bờ vai của Khánh.

Cũng may trạng thái kia mới chỉ là mức ‘nhẹ’ thế nên nguy hiểm về tính mạng thì không nói, trông máu chảy nhiều thế kia, nhưng không chết được, phản ứng bình thường mà thôi. Nhưng Khánh cũng sợ bạn mình bị di chứng nào đó, nên cũng càng thêm ra sức chạy khỏi cái chốn sắp bị nổ thành một cái hố, vác cũng đổi thành cõng.

Hai chân hắn gần như sắp biến mất, tốc độ thực sự rất nhanh.

Phía sau, một hồi sóng không khí truyền tới, cùng với đó là một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.

Ầm…

Đêm nay, vô số người từ trong giấc ngủ tỉnh lại, rất nhiều kẻ hơn người cũng nhận ra dị điểm, đánh dấu cho sự xuất hiện của sóng ngầm phun trào trong lòng thủ đô!

Ở nhà của Hồ Hiển, hắn cùng với hai người khác cũng nghe thấy tiếng nổ, ngạc nhiên nói:

“Không ngờ lại gặp được đồng loại!”

“?”

“?”

Hai người kia, một người là tên biến thái Trần Mạnh Giang, một người thì là Minh đều hiện lên một dấu hỏi chấm, đều suy nghĩ, nổ thì liên quan mẹ gì đến ngươi?

Hồ Hiển không để ý hai người dùng ánh mắt không hiểu nhìn hắn, chỉ là đối với Minh nói:

“Vậy, bây giờ anh vác tên này về được rồi sao?”

Minh gật đầu, trả lời:

“Ừm, nhiệm vụ cũng đã hoàn thành, nên về bàn giao.”

“Yeah, nhớ cẩn thận, như trong truyện hay có một số tình tiết, như tên này là mục tiêu quan trọng…” Hồ Hiển chỉ tay về phía Trần Mạnh Giang, cười đùa, “Có thể bên phản diện sẽ cử thêm người ra để cứu hắn.”

“Ha ha, yên tâm, đợi ba phút nữa là có người bên anh đến tiếp ứng rồi, cũng rất cảm ơn chú em vì đã giúp đỡ!”

“Không có gì đâu, việc nên làm cả!” Hồ Hiển gãi đầu cười xấu hổ, nhưng khuôn mặt lại hiện tự hào.

Thời gian có thể quay lại nhiều phút trước…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

sau-khi-say-ruou-dem-nham-chi-vo-lam-lao-ba.jpg
Sau Khi Say Rượu, Đem Nhầm Chị Vợ Làm Lão Bà
Tháng 2 2, 2026
phim-hong-kong-cai-nay-hong-hung-qua-tu-han-che.jpg
Phim Hồng Kông: Cái Này Hồng Hưng Quá Tự Hạn Chế!
Tháng 2 6, 2026
diep-van-trong-trong
Điệp Vân Trọng Trọng
Tháng 2 9, 2026
dau-la-khai-sang-co-thu-toc-ta-la-co-chien-vuong
Đấu La: Khai Sáng Cơ Thú Tộc, Ta Là Cơ Chiến Vương!
Tháng mười một 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP