Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-tai-one-piece-trieu-hoan-digimon.jpg

Ta Tại One Piece Triệu Hoán Digimon

Tháng 4 2, 2025
Chương 341. Imu nhận thua, Digital thời đại Chương 340. Tóc Đỏ cái chết
cuoi-cung-quy-tro-choi-bat-dau-doc-tam-ca-nha-muon-giet-ta

Chung Quỷ Trò Chơi: Bắt Đầu Đọc Tâm, Cả Nhà Muốn Giết Ta

Tháng 12 14, 2025
Chương 1039: Chính thức bắt đầu bổ văn 121 ( 2 ) Chương 1038: Chính thức bắt đầu bổ văn 121 ( 1 )
Dị Giới Cửu Tử Thần Công

Ta Có Thể Bạo Tu Vi

Tháng 1 16, 2025
Chương 933. Đại Kết Cục Chương 932. Ngươi căn bản không tính là cường địch
ngu-thu-van-tuong-cung-menh-do

Ngự Thú: Vạn Tượng Cùng Mệnh Đồ

Tháng 2 2, 2026
Chương 918: Miêu tỷ, thành công trở về Chương 917: tứ thần giáng lâm
do-thi-tu-tien-ta-lai-bi-moc-ra.jpg

Đô Thị Tu Tiên: Ta Lại Bị Móc Ra

Tháng 3 29, 2025
Chương 892. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 891. Cũ kết thúc, khởi đầu mới!
khong-dung-dan-ngu-thu.jpg

Không Đứng Đắn Ngự Thú

Tháng 1 17, 2025
Chương 385. Hành trình mới! Chương 384. Xán Xán Thập Nhị, song song tiến hóa!
Cửu Tử Đoạt Đích Phế Vật Hoàng Tử Bắt Đầu Bị Giáng Chức Bắc Lương

Cửu Tử Đoạt Đích: Phế Vật Hoàng Tử Bắt Đầu Bị Giáng Chức Bắc Lương

Tháng 2 3, 2026
Chương 2433: Trên biển mê vụ, Tiềm Long vào uyên! Chương 2432: Trên đường gặp hải tặc cùng đạo Sĩ
nam-than-giua-cac-vi-sao-la-cha-cua-ta-nha.jpg

Nam Thần Giữa Các Vì Sao Là Cha Của Ta Nha.

Tháng 12 26, 2025
Chương 198: Cần tư nhân thời gian Chương 197: Huyết tộc đại thiên di
  1. Bắt Đầu Từ Kiếm Ma
  2. Chương 311: Mộc Linh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 311: Mộc Linh

Trung bộ của Yêu Châu là lãnh địa của bốn tộc đàn, phía bắc là địa bàn của tộc Mộc Linh. Mộc Linh lại không thể di chuyển quá xa gốc cây của mình, cho nên có rất nhiều yêu thú sinh hoạt ở trong địa bàn của mình.

Chỗ ở của Lý Quân Thiên vừa vặn thuộc vào biên giới của tộc này, cách hắn mấy quả núi liền tồn tại một cái Mộc Linh. Mộc thụ thành yêu, sinh ra linh trí, ngưng tụ thành hình đáng cho nên mới gọi là Mộc Linh.

Đại đa số Mộc Linh đều có tính cách ôn hòa, chỉ cần không đi công kích nó thì nó sẽ không quan tâm đến chuyện bên ngoài. Ngày này Lý Quân Thiên đi vào dưới gốc cây Mộc Linh, không nghĩ đến đây lại là một gốc táo trắng thành tinh.

Mộc Linh ngưng tụ hình dáng là một con sóc trắng, chiếc đuôi trắng bông bông thật lớn đong đưa qua lại lộ ra mấy phần đáng yêu. Nó bị Lý Quân Thiên tóm gáy xách lên, lông mao đều dựng đứng lên lộ ra cơ thể càng căng tròn.

Nhìn như giương nanh múa vuốt nhưng không có bất cứ lực uy hiếp gì. Lý Quân Thiên đánh giá Mộc Linh một chút, cảm giác không kỳ quái giống như “linh tộc” càng không phải rất ít xuất hiện linh trí như quỷ dị.

Khí tức của Mộc Linh rất ôn hòa mà không hỗn loạn, cũng không cường đại cực đoan mà khá yếu ớt, dựa trên khí tức ước chừng chỉ tương đương với Vọng Thiên Cảnh.

So sánh tương đương cũng là yêu thú có tu vi hơn nghìn năm, nhưng ở trong tay của Lý Quân Thiên đều không thể động đậy nổi, quơ quơ tay nhỏ nhưng giống như muốn nổ tung lại không thể lật nên sóng gió.

“Ngươi..ngươi là ai? Muốn làm cái gì?”

Sóc trắng run bần bật, sau khi vùng vẫy đủ loại thấy không làm nên trò trống gì liền sợ hãi, ấp úng hỏi lên. Lý Quân Thiên thấy nó có thể nói được tiếng người liền ném nó vào trong gốc cây.

Gốc cây táo mới là bản thể của sóc trắng, sóc trắng bị ném đến lại giống như nước trở về biển, lập tức dung nhập vào bên trong cây chứ không có va đập ra động tĩnh gì.

Lý Quân Thiên hơi kéo váy lên để chân váy hơi rút lại vừa đủ trùm đến mắt cá chân, lộ ra bàn chân trắng nõn, ngón chân tinh tế mịn màng, móng chân hồng hồng tràn đầy sức sống. Lý Quân Thiên nghiêng người về sau, chậm rãi ngồi xuống.

Nửa đường, bàn ghế chậm rãi xuất hiện vừa vặn đỡ lấy Lý Quân Thiên. Chân trái vắt lên chân phải, Lý Quân Thiên vươn tay tự mình nâng lên ấm trà, tự rót cho mình một chén.

Hương thơm nhẹ dịu ẩn chứa sinh cơ bổ dưỡng, sóc trắng ló đầu từ trong thân cây ra, đôi mắt chuyển ùng ục, nhìn chằm chằm về phía nước trà giống như có một chút mưu tính.

Lý Quân Thiên không thèm liếc sóc trắng cái nào, nhấp một ngụm trà lạnh nhạt nói.

“Ngươi có tên không?”

Sóc trắng nhảy ra ngoài, chuyển cành mấy lần cuối cùng nhảy đến đầu một cành cây gần Lý Quân Thiên, hai tay chắp trước ngực nói.

“Ngươi có thể gọi ta là Đỗ Lâm”.

Lý Quân Thiên gật đầu, lại hỏi.

“Mộc Linh các ngươi vì sao có thể tu luyện giống nhau, có truyền thừa sao?”

Sóc trắng nhảy xuống trên bàn đá, nâng lên một chén trà cao bằng nửa thân người của nó, hai chi trước nắm lấy chén trà uống xuống, ùng ục ùng ục.

Sau khi uống cạn mới bắt đầu nói.

“Chỉ cần tu vi đến tình trạng nhất định sẽ thức tỉnh ký ức truyền thừa, ta cũng không biết nguồn gốc truyền thừa từ đâu nhưng tất cả các giống loài Mộc Linh đều có phương hướng giống nhau”.

Lý Quân Thiên ngẩng đầu nhìn cây táo một chút, ánh mắt lấp lóe lại nhìn về phía bầu trời. Cánh tay nâng lên khẽ nắm một cái, một quả táo trắng bị vặt xuống, cương khí đảo qua một cái liền gọt sạch vỏ, đưa lên môi đỏ khẽ cắn.

“Ngọt không?”

Đỗ Lâm nuốt một ngụm nước bọt, mặc dù đây là quả táo bị vặt xuống từ trên cây của nó, có thể nói là một phần cơ thể của nó. Quả táo đúng là để ăn, vặt xuống cũng không gây tổn thương đến nó..nhưng nói thế nào cũng cảm thấy hơi kỳ quái chứ.

Không biết vì lý do gì mà Đỗ Lâm lại hỏi ra câu đó, Lý Quân Thiên nhẹ nhàng nhấm nháp sau khi nuốt xuống mới nói.

“Chua”.

Đỗ Lâm: “…”

Nhìn thấy Lý Quân Thiên nhai ngon miệng như vậy, không nghĩ đến quả táo lại là chua? Đỗ Lâm quơ quơ chi trước ngắn nhỏ của mình gãi gãi đầu. Táo của nó thật sự chua à?

Lý Quân Thiên ăn xong quả táo liền nói.

“Ta cần một chiếc cành có chất lượng không tệ”.

Nếu như lúc trước lông mao của Đỗ Lâm chỉ là trắng thì hiện tại đã là màu xám, bạc màu thành tro xám, bị lời nói của Lý Quân Thiên dọa đến giật nảy cả mình. Cần một chiếc cành chẳng khác nào chắt tay cắt chân của hắn, thậm chí “chất lượng không tệ” ở đây là tiêu chuẩn như thế nào cũng là một chuyện phải cân nhắc cẩn thận.

Đỗ Lâm ấp úng run bần bật, mồ hôi giống như hạt đậu không ngừng chảy xuống, lông mao chậm rãi ẩm ướt, thấm ướt thành hạt lớn lớn lăn xuống.

Ngập ngừng nửa ngày, Đỗ Lâm ấp úng nói.

“Chuyện đó…ngươi muốn cành cây làm gì?”

Lý Quân Thiên không trả lời, Bạch Ngọc Vân đã được bồi dưỡng không sai biệt lắm, phong thái kiếm đạo đã tạo lập được nền móng đầu tiên, đã đến lúc có thể xông pha giang hồ.

Kiếm Diệt Ma không tệ, cũng rất phù hợp với Bạch Ngọc Vân, có thể đảm đương được kiếm bản mệnh của nàng. Nhưng thời điểm hiện tại còn quá sớm, Bạch Ngọc Vân chưa thể làm được bản mệnh kiếm, cũng chưa thật sự bước chân vào trong kiếm đạo.

Lý Quân Thiên muốn luyện chế một thanh kiếm cho Bạch Ngọc Vân, không phải một thanh kiếm thường dùng mà giống như một đồ vật bảo mệnh, đồng thời gặp được Mộc Linh cũng để Lý Quân Thiên cân nhắc có nên đưa lên một “lão gia gia” trợ giúp cho Bạch Ngọc Vân hay không.

Sở dĩ muốn luyện chế một thanh kiếm mà không phong tồn chiêu thức vào trên người Bạch Ngọc Vân, chủ yếu là tránh cho kiếm đạo của hắn ảnh hưởng đến Bạch Ngọc Vân. Hắn muốn duy trì sự thuần túy đến từ kiếm đạo của Bạch Ngọc Vân, chí ít phải để nàng hoàn toàn ngưng tụ ra kiếm ý mới có thể tiếp xúc những cái khác.

Nếu không kiếm ý của Bạch Ngọc Vân rất dễ bị ảnh hưởng mà thay đổi. Lưu ý là Kiếm Ý thuần túy chứ không pha trộn bất cứ thứ gì. Điều này rất khó có được, thuần túy, sắc bén, mỏng manh, cứng cỏi lại uyển chuyển.

Kiếm ý thuần túy chỉ có thể từ bản thân đi lĩnh ngộ, người ngoài không thể trợ giúp được, nếu không sẽ bị “ô nhiễm” bị ảnh hưởng đến. Cho dù là Lý Quân Thiên, ẩn ở trong kiếm của hắn cũng lẫn vào một chút gì đó, mang theo chủ quan đặc hữu của bản thân, không thể trợ giúp cho Bạch Ngọc Vân lĩnh ngộ ra kiếm ý thuần túy được.

Lý Quân Thiên cảm thấy mộc linh tên là Đỗ Lâm cũng không tệ lắm, khí tức rất thuần túy, không sợ hắn sẽ làm ra chuyện ngu ngốc gì ảnh hưởng đến Bạch Ngọc Vân, để hắn biến thành kiếm linh phụ trợ cho Bạch Ngọc Vân rất thích hợp.

Lý Quân Thiên suy tính luyện chế một thanh kiếm, càng nghĩ càng cảm thấy hợp lý, càng nghĩ càng khiến cho Đỗ Lâm cảm thấy lạnh cả người, chờ đợi Lý Quân Thiên trả lời mà làm cho Đỗ Lâm sợ co quắp không thở nổi.

Cuối cùng ánh mắt của Lý Quân Thiên cũng xê dịch xuống trên người Đỗ Lâm, lạnh nhạt nói.

“Luyện chế một thanh kiếm”.

Ngừng lại một chút, Lý Quân Thiên lại tiếp lời.

“Đem toàn bộ cây luyện thành kiếm, ngươi trở thành Kiếm Linh cũng được”.

Đỗ Lâm dùng hai tay bưng kín ngực, trực tiếp ngã ngửa ở trên bàn, giống như muốn lìa hồn khỏi xác. Không hẳn bị dọa ngất chỉ là cách biểu thị có hơi thái quá, nhưng đúng là bị kinh hãi hù dọa đến.

“Ta..ta có thể từ chối không?”

Lý Quân Thiên giống như suy nghĩ một cách nghiêm túc, sau đó nói.

“Không thể”.

Đỗ Lâm: “…”

…

p/s: Cuối tuần sẽ cố gắng bù lại những chương bị thiếu. Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

my-nu-su-phu-cua-ta-deu-vo-dich.jpg
Mỹ Nữ Sư Phụ Của Ta Đều Vô Địch
Tháng 2 8, 2025
huyet-mach-vo-dich.jpg
Huyết Mạch Vô Địch
Tháng 1 17, 2025
phong-than-mo-dau-quan-tuong-sao-neutron.jpg
Phong Thần: Mở Đầu Quán Tưởng Sao Neutron
Tháng 1 22, 2025
mang-benh-sap-chet-he-thong-de-cho-ta-khai-chi-tan-diep
Mang Bệnh Sắp Chết, Hệ Thống Để Cho Ta Khai Chi Tán Diệp
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP