Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
warhammer-ta-khong-muon-tro-thanh-ta-than-a.jpg

Warhammer: Ta Không Muốn Trở Thành Tà Thần A ! !

Tháng mười một 25, 2025
Chương 331:: Đại kết cục Chương 330:: Chư thần hoàng hôn
khong-co-cam-giac-an-toan-ta-tai-tan-thu-thon-nuoi-ma-vuong

Không Có Cảm Giác An Toàn Ta Tại Tân Thủ Thôn Nuôi Ma Vương

Tháng 10 12, 2025
Chương 1017 Chương 1016
vo-dich-tieu-dao-hau.jpg

Vô Địch Tiêu Dao Hầu

Tháng 12 26, 2025
Chương 325: Cô nương, tay ta đoạn có rất nhiều Chương 324: Đợi đến ngày xuân múc, ngựa đạp thành Hạo Kinh!
khong-co-thi-len-dai-hoc-ta-day-khong-the-lam-gi-khac-hon-la-lua-chon-do-than.jpg

Không Có Thi Lên Đại Học Ta Đây, Không Thể Làm Gì Khác Hơn Là Lựa Chọn Đồ Thần

Tháng 3 31, 2025
Chương 969. Chương cuối Chương 968. Sở Vân Hiên nghiền ép thực lực
bat-dau-phan-boi-tran-phu-ti-ta-dao-van-giang-ho

Bắt Đầu Phản Bội Trấn Phủ Ti, Ta Đao Vấn Giang Hồ

Tháng 10 16, 2025
Chương 707: Thiên quy cùng hồi cuối Chương 706: Đưa Ma Chủ phi thăng
trieu-hoan-dang-co-sau-bat-dau-xung-ba-chu-thien

Triệu Hoán: Đăng Cơ Sau Bắt Đầu Xưng Bá Chư Thiên

Tháng 12 4, 2025
Chương 1415:Mới đấu tranh, bắt đầu!( Đại kết cục ) Chương 1414:Cửu Thiên Thập Địa một lần cuối cùng đại triều sẽ-2
dau-la-ta-sinh-vat-hoc-nguoi-thuc-tinh-khi-vo-hon.jpg

Đấu La: Ta Sinh Vật Học Người, Thức Tỉnh Khí Võ Hồn?

Tháng 12 20, 2025
Chương 215: Trữ Phong Trí lừa dối Chương 214: Cơ thể sống bom
tram-than-tran-hon-dem-sau-lung-deu-la-dai-ha-anh-linh

Trảm Thần: Trấn Hồn Đem, Sau Lưng Đều Là Đại Hạ Anh Linh

Tháng 10 8, 2025
Chương 608: Phiên ngoại Chương 607: Xuyên qua toàn cục một đao
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 9: Cảng Damir, Rượu Đắng Và Bóng Ma Của Các Đô Đốc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 9: Cảng Damir, Rượu Đắng Và Bóng Ma Của Các Đô Đốc

Mùi cá ươn, mùi dầu hắc nồng nặc, mùi mồ hôi chua loét và khói thuốc lá rẻ tiền quyện lại thành một thứ không khí đặc quánh, đập thẳng vào mặt họ ngay khi con tàu The Last Fortune vừa buông neo.

Cảng Damir hiện ra dưới ánh nắng vàng rực buổi sớm như một con quái vật biển khổng lồ đang ngáp dài sau cơn say. Hàng trăm cánh buồm đủ màu sắc vá víu chen chúc nhau, hàng ngàn giọng nói la hét, chửi thề, mặc cả bằng năm bảy thứ tiếng hỗn loạn. Đây không phải Hẻm Xéo với những cửa hiệu phép thuật lấp lánh. Đây là cái rốn của biển cả, nơi những kẻ liều mạng tụ tập để bán mạng, mua vui và tìm cách quên đi những tội lỗi của mình.

Trên cầu tàu gỗ mục, một gã quản cảng bụng phệ, miệng nhai thuốc lá đen sì, bước tới với cái nhìn khinh khỉnh của kẻ nắm quyền sinh sát trong tay.

“Phí cập bến,” hắn nhổ toẹt bãi nước bọt đen ngòm xuống biển, “hai mươi đồng vàng Loen. Hoặc cút.”

Hắn nheo mắt liếc nhìn con tàu tráng lệ đến mức lạc lõng giữa đống tàu bè rách nát, rồi dừng lại ở người thanh niên đứng mũi tàu: áo khoác đen tung bay, mặt nạ bạc che nửa khuôn mặt, đôi mắt nâu tĩnh lặng như mặt biển trước bão. Gã cười khẩy, để lộ hàm răng vàng khè.

“Lại một thằng nhóc công tử bột chơi trò cướp biển. Nghe đồn có thằng ‘Trafalgar’ nào đó làm loạn mấy bữa nay. Hóa ra cũng chỉ là tin vịt thổi phồng.”

Phía sau Trafalgar, Regulus Black nghiến răng ken két. Bàn tay trắng bệch của anh siết chặt lấy chuôi kiếm bên hông, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sát khí. Với niềm kiêu hãnh của một quý tộc nhà Black, sự xúc phạm này đủ để hắn chết mười lần.

Nhưng Trafalgar chỉ giơ tay ra hiệu ngăn lại. Cậu lặng lẽ rút từ túi áo ra một đồng Galleon vàng óng – đồng tiền của thế giới phù thủy nhưng được đúc bằng vàng thật – đặt nhẹ lên lòng bàn tay đầy ghét của gã béo.

Đồng tiền chạm vào da thịt.

Trong một khoảnh khắc vô hình mà không ai kịp nhận ra, Vận May của gã quản cảng bị rút ngược như nước triều rút cạn.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn. Hắn rùng mình, cảm giác như có hàng ngàn con mắt lạnh lẽo từ dưới đáy biển đang nhìn chằm chằm vào gáy mình. Bản năng mách bảo hắn rằng kẻ trước mặt không phải là một thằng nhóc bình thường. Hắn nuốt nước bọt cái ực, tay run run đóng dấu giấy tờ nhanh chưa từng thấy, rồi lùi lại, không dám ngẩng mặt lên nhìn đôi mắt nâu kia lần nữa.

Trafalgar quay lại nhóm thủy thủ đoàn, giọng trầm và đều.

“Chúng ta có một ngày rưỡi. Chia nhau ra bổ sung nước ngọt, thực phẩm và nghe ngóng tin tức. Xuất phát vào rạng sáng ngày kia.”

Không ai phản đối. Họ hiểu rằng trên đất liền, luật lệ còn phức tạp hơn cả ngoài biển khơi.

…

Quán rượu “Con Mực Say” nằm lọt thỏm ở một góc khuất gần bến cảng, cửa gỗ mục nát đung đưa trong gió. Bên trong tối om, nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và ồn ào như một cái hang chứa đầy thú dữ.

Họ chọn một cái bàn ở góc chết, nơi ánh đèn dầu vàng vọt chỉ đủ chiếu sáng những khuôn mặt mệt mỏi và xa lạ dưới lớp áo trùm đầu.

Trafalgar gọi một ly Absinthe. Cô phục vụ ngực trần, mắt kẻ đen đậm, đặt xuống bàn một ly thủy tinh màu xanh lục lấp lánh. Bên trong, chất lỏng sóng sánh như độc dược, và một con sâu rượu nhỏ xíu trôi lững lờ như linh hồn bị giam cầm.

Severus Snape nhìn ly rượu, rồi nhìn cậu học trò năm thứ năm của mình, đôi mắt đen nheo lại đầy ẩn ý. Ông không nói gì, nhưng cái nhướn mày của ông nói lên tất cả: Trò đang cố chứng tỏ mình là người lớn, hay trò thực sự cần thứ thuốc độc này để quên đi nỗi sợ?

Harry Potter, với bản tính tò mò cố hữu của một Gryffindor, nghiêng người nhìn vào ly rượu lạ mắt.

“Cho mình thử một ngụm được không?” Harry hỏi nhỏ, mắt sáng lên vẻ háo hức trẻ con.

Trafalgar không nói gì, chỉ lặng lẽ đẩy ly rượu về phía cậu bạn.

Harry cầm ly lên, cẩn thận nhấp một ngụm nhỏ.

“Khụ! Khụ khụ!”

Ngay lập tức, cậu bé ho sặc sụa, nước mắt trào ra giàn giụa. Vị đắng ngắt, cay nồng xộc thẳng lên mũi khiến cậu đỏ bừng cả mặt, tay ôm lấy cổ họng đang bỏng rát.

“Trời ơi… Merlin ơi… đắng như thuốc độc của thầy Snape vậy!” Harry vừa ho vừa rên rỉ.

Regulus bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo nhưng có chút thư giãn hiếm hoi. Cedric vỗ vỗ vào lưng Harry, cố nén nụ cười trên môi.

“Để ta! Ta uống được!”

Mercury nhảy phắt lên bàn, cái mũi hồng hồng hít hà ly rượu đầy vẻ sành sỏi. Nó chúi đầu vào uống ực một cái, đôi mắt đen láy sáng rực lên thích thú, rồi lăn kềnh ra bàn cười khúc khích, cái bụng trắng phơi ra đầy thỏa mãn.

“Ngon! Cay! Giống như nuốt một con bọ lửa vậy!”

Snape lắc đầu ngán ngẩm, nhưng ánh mắt ông vẫn không rời khỏi Trafalgar – người đang ngồi im lặng quan sát, tách biệt hẳn với sự ồn ào xung quanh.

Trong khi Harry còn đang lau nước mắt, hai đôi tai thính nhạy nhất của nhóm – Snape (Kẻ Không Ngủ) và Regulus (Ma Cà Rồng) – đang thu nhận mọi thông tin từ đám đông hỗn tạp kia.

“…Nghe đồn thằng điên Gehrman Sparrow lại xuất hiện ở vùng biển phía Nam. Một mình nó tiêu diệt cả băng Răng Cưa khét tiếng.”

“…Thằng đó không phải người. Nó không nói chuyện, chỉ bắn. Bùm. Bùm. Rồi bỏ đi, lạnh lùng như một cỗ máy giết chóc. Thậm chí còn chẳng thèm nhặt chiến lợi phẩm.”

Snape khẽ nghiêng người về phía Trafalgar, thì thầm đủ để cậu nghe thấy:

“Một kẻ đi săn điên loạn. Hoặc một kẻ có mục đích cực kỳ rõ ràng. Cái tên này mang mùi nguy hiểm.”

Trafalgar không đáp. Cậu gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ sần sùi. Gehrman Sparrow. Cái tên của “Kẻ Mạnh Nhất” trong thế hệ này. Một quân cờ Vua trên bàn cờ mà cậu chưa đủ sức chạm tới.

Đột nhiên, một tiếng hét chói tai vang lên từ phía quầy bar, cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người.

“ĐỒ CHÓ ĐẺ HẢI QUÂN! MÀY DÁM GỌI TAO LÀ GIÁN ĐIỆP CỦA TÀU UẤT KIM HƯƠNG ĐEN À?!”

Một gã đàn ông khổng lồ, đầu cạo trọc lốc, trên ngực trần xăm hình một con đại bàng biển đang dang cánh, đang túm chặt cổ áo một sĩ quan hải quân trẻ măng.

Tiếng ghế đổ rầm rập. Tiếng ly thủy tinh vỡ loảng xoảng. Tiếng thép tuốt khỏi vỏ sắc lạnh.

Harry và Cedric cùng lúc bật dậy theo phản xạ, đũa phép đã nằm gọn trong tay. Regulus khẽ nhếch môi, đôi mắt đỏ lên đầy hứng thú trước mùi bạo lực. Snape vẫn ngồi yên, nhưng những ngón tay dài ngoằng của ông đã luồn vào trong tay áo, sẵn sàng cho một lời nguyền độc địa.

Trafalgar đứng dậy. Cậu chậm rãi bước qua đám đông đang hò reo cổ vũ, phong thái bình thản như thể đang đi dạo trong vườn trường Hogwarts chứ không phải giữa một cuộc ẩu đả đẫm máu.

Cậu dừng lại bên cạnh một người đàn ông trung niên đang ngồi uống rượu một mình ở góc quầy. Người này mặc đồ thợ săn, eo đeo một thanh kiếm dài, bên hông giấu một khẩu súng ngắn kiểu hải quân cũ kỹ. Gã không tham gia vào vụ ẩu đả, chỉ bình thản rót thêm rượu cho mình, đôi mắt đục ngầu thờ ơ với mọi thứ.

Trafalgar nghiêng đầu hỏi, giọng nhẹ nhàng:

“Xảy ra chuyện gì thế?”

Gã đàn ông liếc nhìn chiếc mặt nạ bạc, rồi nhếch mép cười, để lộ hàm răng vàng khè thiếu mất vài cái.

“Hai con chó say rượu cắn nhau thôi. Thằng ‘Đại Bàng Biển’ Logan kia bị đồn là tay chân của Tàu Uất Kim Hương Đen. Thằng nhóc hải quân kia lỡ mồm nói toẹt ra. Thế là to chuyện.”

Trafalgar khẽ lặp lại, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng nhưng mang theo sự ớn lạnh:

“Tàu Uất Kim Hương Đen…”

Gã đàn ông cười khàn khàn, tiếng cười như tiếng giấy nhám chà lên gỗ. Gã rót thêm một ly rượu đầy, đẩy về phía Trafalgar như một lời mời mọc suồng sã.

“Chứ còn ai vào đây nữa. Ludwell. Đô đốc Ludwell. Người ta gọi hắn là ‘Địa Ngục Thượng Tướng’. Một con tàu ma khổng lồ với thủy thủ đoàn toàn những cái xác chết biết đi. Nghe đồn hắn đã chạm đến ngưỡng Bán Thần từ lâu rồi.”

Cả không gian quanh họ như chùng xuống một nhịp. Cái tên Ludwell rơi xuống nặng nề như một quả đại bác, đè nén lên tâm trí của những kẻ yếu bóng vía.

Trafalgar không nói gì thêm. Cậu chỉ gật đầu nhẹ cảm ơn, rồi quay trở lại bàn của mình.

Harry vẫn đứng đó, đôi mắt mở to đầy hoang mang.

“Ludwell… là ai?”

Snape trả lời thay, giọng ông trầm và lạnh lẽo như vang lên từ dưới đáy hầm mộ:

“Một trong bảy Đô đốc Cướp biển hùng mạnh nhất đại dương này. Kẻ có khả năng điều khiển tử thi và linh hồn. Nếu lời đồn là thật… thì chúng ta đang bơi ngay trong bể cá của một con cá mập Bán Thần.”

Không khí quanh bàn rượu lạnh dần. Ly Absinthe vẫn lấp lánh màu xanh độc địa trên mặt bàn.

Trafalgar ngồi xuống. Cậu nhớ đến Emlyn White – gã Vampire kiêu ngạo thích chơi búp bê ở thế giới cũ, người luôn khoe khoang về sự cao quý của dòng tộc nhưng lại sợ hãi những thực thể hùng mạnh này. Nếu Emlyn ở đây, chắc hắn đã trốn xuống gầm bàn rồi.

Cậu cầm ly rượu lên, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.

Vị đắng cháy bỏng lan tỏa trong cổ họng, xua đi cái lạnh của nỗi sợ hãi vô hình.

Cậu đặt mạnh cái ly rỗng xuống bàn.

“Chúng ta sẽ rời cảng trước bình minh ngày kia,” cậu tuyên bố, giọng không cho phép sự nghi ngờ. “Mua những thứ cần thiết và biến khỏi đây. Càng nhanh càng tốt.”

Không ai phản đối.

Bên ngoài ô cửa sổ bụi bặm, mặt trời đã lên cao rực rỡ, nhưng ánh sáng của nó dường như không thể sưởi ấm được những tâm hồn đang run rẩy.

Họ không còn là những đứa trẻ lạc lối chơi trò thám hiểm nữa.

Họ đã chính thức bước chân vào sân chơi của những con quái vật thực sự.

Và một trong số những con quái vật đáng sợ nhất, vừa được gọi tên.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dich-lao-to-che-tao-van-co-de-nhat-gia-toc.jpg
Vô Địch Lão Tổ: Chế Tạo Vạn Cổ Đệ Nhất Gia Tộc
Tháng 2 4, 2025
deu-1000-cap-ta-that-khong-muon-thang-cap.jpg
Đều 1000 Cấp, Ta Thật Không Muốn Thăng Cấp
Tháng 1 22, 2025
tu-da-nhan-bo-lac-den-chi-cao-thien-dinh
Từ Dã Nhân Bộ Lạc Đến Chí Cao Thiên Đình
Tháng mười một 27, 2025
mo-phong-chuyen-sinh-sua-chua-menh-so-ta-cu-the-vo-dich.jpg
Mô Phỏng Chuyển Sinh: Sửa Chữa Mệnh Số Ta Cử Thế Vô Địch
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved