Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
sat-than-vinh-sinh.jpg

Sát Thần Vĩnh Sinh

Tháng 1 21, 2025
Chương 196. Lựa chọn Chương 195. Phẫn nộ
han-deu-vo-dich-van-con-gia-bo-the-hu.jpg

Hắn Đều Vô Địch, Vẫn Còn Giả Bộ Thể Hư?

Tháng 1 23, 2025
Chương 259. Cuối cùng rồi sẽ rời xa, quyển này cuối cùng! Chương 258. Quét dọn chiến trường, điểm qua chiến lợi phẩm!
dragon-ball-bat-dau-thu-duoc-vo-cuc-canh-gioi.jpg

Dragon Ball: Bắt Đầu Thu Được Vô Cực Cảnh Giới

Tháng 4 23, 2025
Chương 534. Đại đoàn viên, đại kết cục 2 Chương 533. Đại đoàn viên, đại kết cục 1
de-quoc-dai-phan-tac.jpg

Đế Quốc Đại Phản Tặc

Tháng 1 22, 2025
Chương 2453. Xong xuôi cảm nghĩ Chương 2452. Tây tiến!
kiep-truoc-bien-lua-anh-hung-kiep-nay-sung-the-cuong-ma.jpg

Kiếp Trước Biển Lửa Anh Hùng, Kiếp Này Sủng Thê Cuồng Ma

Tháng 1 17, 2025
Chương 240. Định cư Yên Kinh, hạnh phúc người một nhà Chương 239. Ảnh chụp cô dâu
huyen-huyen-vo-song-hoang-tu-chinh-chien-chu-thien

Vô Song Hoàng Tử, Chinh Chiến Chư Thiên!

Tháng mười một 20, 2025
Chương 2196: Phi Thăng (đại kết cục) Chương 2195: Vì Thủy Hoàng tên
chu-than-khong-gian-danh-dau-vo-dich-tu-quy-diet-bat-dau

Chủ Thần Không Gian Đánh Dấu! Vô Địch Từ Quỷ Diệt Bắt Đầu

Tháng 10 3, 2025
Chương 411: Mới Chủ Thần Chương 410: Noro nhanh bại
caa6eb02c8072becadda739744cc22f8

Hồng Hoang: Ngay Từ Đầu Tưởng Rằng Man Hoang Thế Giới

Tháng 1 15, 2025
Chương 602. Vĩnh trấn tương lai Chương 601. Đại quyết chiến: Đảo ngược
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 8: Xuất Đạo, Máu Đầu Tiên Và Trọng Lượng Của Cái Chết
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 8: Xuất Đạo, Máu Đầu Tiên Và Trọng Lượng Của Cái Chết

Sương mù buổi sớm trên biển Sonia dày đặc như những dải bông gòn tẩm nước đá, treo lơ lửng giữa trời và biển, bọc lấy con tàu The Last Fortune trong một tấm kén ẩm ướt và lạnh lẽo. Không gian nồng nặc mùi muối mặn chát hòa lẫn với mùi tanh nồng của rong biển thối rữa – mùi vị đặc trưng của một nấm mồ nước khổng lồ.

Trong phòng thuyền trưởng, ngọn đèn dầu duy nhất đang cháy leo lét, hắt những cái bóng dài ngoằng, méo mó lên vách gỗ.

Dobby đứng trên ghế đẩu, đôi tay khẳng khiu run rẩy chỉnh lại cổ áo khoác thuyền trưởng mới cho chủ nhân. Đó là một chiếc áo khoác dài màu đen tuyền, chất vải dày nặng nề, thêu chìm bằng chỉ bạc những họa tiết bánh xe vận mệnh và những con xúc xắc nhỏ li ti ở cổ tay. Nó không chỉ là quần áo; nó là bộ giáp của uy quyền.

Tristan – hay từ giờ phút này là Trafalgar – đứng im như tượng tạc. Đôi mắt nâu ấm áp thường ngày giờ đây lạnh tanh, không một gợn sóng cảm xúc. Trên khuôn mặt cậu là một chiếc mặt nạ bạc mỏng tang, che khuất từ trán xuống đến sống mũi, chỉ để lộ đôi môi mím chặt và phần cằm góc cạnh. Đường viền mặt nạ được khắc những ký tự Hermes cổ đại, lấp lánh mờ ảo dưới ánh đèn dầu.

Dobby thắt xong nút cuối cùng, lùi lại một bước, đôi tai dơi rủ xuống đầy vẻ kính sợ.

“Cậu chủ… trông ngài rất… rất đáng sợ ạ.”

Trafalgar không cười. Cậu khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm xuống, vang vọng qua lớp bạc lạnh lẽo.

“Tốt. Sợ hãi là liều thuốc tôn trọng hữu hiệu nhất ở nơi này.”

Mercury, con Niffler lông bạc, đang nằm dài trên bàn nghịch một đồng xu vàng, ngẩng đầu lên cười khúc khích. Đôi mắt đen láy của nó ánh lên vẻ ranh mãnh già đời.

“Trông giống một tên trùm lừa đảo xuyên quốc gia rồi đấy, Papa! Đẹp trai theo kiểu muốn cướp ngân hàng ấy!”

Cánh cửa bật mở không một tiếng động. Regulus Black bước vào, theo sau là Severus Snape. Cả hai không nói gì, chỉ trao cho Trafalgar một cái nhìn ngắn gọn rồi gật đầu. Sự im lặng của những đồng phạm.

Harry Potter là người cuối cùng xuất hiện. Cậu đứng ở ngưỡng cửa, đôi mắt xanh mở to sững sờ.

“Tristan… cậu định…”

“Trafalgar,” cậu cắt ngang, giọng nhẹ nhưng sắc như lưỡi dao phẫu thuật. “Cái tên Tristan đã ở lại Hogwarts rồi, Harry. Từ giờ, hãy gọi tôi là Thuyền trưởng Trafalgar Trelawney.”

Harry nuốt nước bọt, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cậu hiểu. Đây là cái giá của sự hòa nhập.

Đột nhiên, tiếng chuông báo động từ đài quan sát vang lên, xé toạc màn sương tĩnh mịch.

“TÀU! HƯỚNG BA GIỜ! ĐANG TIẾN LẠI GẦN VỚI TỐC ĐỘ CAO!”

Đó là giọng của Harry – phiên bản Harry Tầm thủ nhạy bén, người vừa phóng vụt lên đài quan sát ngay khi nghe tiếng động lạ.

Boong tàu lập tức chuyển mình. Không ai bảo ai, tất cả vào vị trí chiến đấu.

Harry lao xuống từ cột buồm bằng chổi Tia Chớp, hạ cánh nhẹ nhàng nhưng khuôn mặt trắng bệch.

“Cờ đen. Hình đầu lâu với hai thanh kiếm chéo rỉ sét. Chúng vừa bắn một phát pháo cảnh cáo!”

Regulus đã đứng sát mạn tàu, ống nhòm ma thuật áp sát vào mắt. Mũi anh khẽ chun lại, để lộ răng nanh nhọn hoắt.

“Một con tàu cũ nát. Gỗ sưng phồng lên như da thịt bị hoại tử. Có mùi… mùi máu tanh và sự thối rữa. Lũ này không bình thường.”

Snape rút đũa phép, tà áo chùng đen bay phần phật trong gió biển. Ông chỉ nói một câu ngắn gọn, lạnh lùng:

“Chuẩn bị va chạm.”

Trafalgar bước ra boong sau cùng. Chiếc áo khoác đen tung bay, mặt nạ bạc lóe lên như một mảnh trăng vỡ giữa màn sương. Cậu không hét, không ra lệnh bằng lời. Cậu chỉ giơ tay phải lên, rồi chém mạnh xuống.

Giết.

Hai con tàu áp sát vào nhau với tiếng va chạm chát chúa của gỗ mục. Ngay lập tức, những cái móc sắt gỉ sét bay vù vù sang boong tàu The Last Fortune. Lũ hải tặc đu dây nhảy sang, miệng gào thét những âm thanh man rợ, đôi mắt đỏ ngầu vì rượu cồn và sự điên loạn của biển cả.

Chúng không giống người. Da thịt chúng lở loét, răng vàng khè lởm chởm, toát ra một thứ khí tức ô nhiễm khiến người ta buồn nôn.

Harry phản ứng đầu tiên theo bản năng được rèn luyện ở Hogwarts.

“Expelliarmus!”

Tia sáng đỏ bắn ra, đánh bay cây mã tấu rỉ sét khỏi tay một tên cướp biển to lớn. Hắn ngã nhào ra sau. Nhưng không giống những Tử thần Thực tử biết sợ hãi, gã hải tặc này bật dậy ngay lập tức, rút từ trong ủng ra một con dao găm đen sì, lao thẳng vào Harry với tốc độ điên cuồng, miệng chảy đầy dãi nhớt.

Harry sững người. Quy tắc đấu tay đôi văn minh không tồn tại ở đây.

Đúng lúc lưỡi dao chỉ còn cách cổ họng Harry vài tấc, một bóng đen lao tới.

Rắc!

Tiếng xương gãy khô khốc vang lên, lạnh lùng và dứt khoát.

Regulus Black đứng đó, một tay bóp chặt cổ tên hải tặc, tay kia đã bẻ ngoặt đầu hắn ra sau một góc độ không tưởng. Cái xác mềm oặt rơi xuống sàn gỗ, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn Harry.

Harry chết lặng. Cậu nhìn cái xác người đầu tiên chết ngay trước mắt mình vì bàn tay của một đồng đội. Máu từ miệng hắn trào ra, đen kịt và hôi thối.

Regulus không dừng lại. Mùi máu kích thích bản năng Ma Cà Rồng trong anh. Đồng tử anh co rút lại, móng tay dài ra như dao cạo, lao vào đám hải tặc còn lại như một cơn lốc tử thần.

Ở phía bên kia, Snape di chuyển như một bóng ma. Ông không dùng những bùa chú lòe loẹt. Ông vung đũa nhẹ nhàng, thì thầm:

“Sectumsempra!”

Những lưỡi dao vô hình cắt ngọt vào gân chân, vào cổ tay của lũ cướp. Máu phun thành vòi. Tiếng gào thét đau đớn vang lên, hòa lẫn với tiếng sóng biển ầm ầm.

Trận chiến kết thúc nhanh hơn cả một cái chớp mắt. Đó không phải là một cuộc đấu tay đôi. Đó là một cuộc tàn sát đơn phương của những kẻ sở hữu sức mạnh siêu nhiên lên những con người (hoặc bán nhân loại) tầm thường.

Chỉ còn lại tiếng rên rỉ của vài kẻ sống sót đang bị trói gô lại ở góc tàu.

Harry đứng thở dốc, đũa phép vẫn chĩa vào cái xác dưới chân. Cậu quay sang Regulus, giọng run rẩy vì sốc:

“Chú… chú đã giết hắn. Hắn đã bị giải giới rồi mà!”

Regulus lấy khăn tay lau vết máu đen trên những ngón tay thon dài, nhếch mép cười nhạt – một nụ cười vừa quý tộc vừa man rợ.

“Và hắn định đâm thủng cổ họng cậu đấy, Potter vĩ đại. Đây không phải là sân Quidditch. Không có trọng tài nào thổi còi đâu.”

Snape bước tới, ánh mắt đen thẫm nhìn Harry đầy vẻ khinh miệt xen lẫn nghiêm khắc.

“Sự do dự của cậu suýt nữa đã khiến cậu mất mạng. Đừng ép chúng ta phải tổ chức tang lễ cho cậu chỉ vì cậu muốn giữ cái đạo đức trẻ con ngu ngốc ấy.”

Harry mở miệng định phản bác, cơn giận dữ và sự bối rối trào lên. Nhưng một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai cậu, ngăn cậu lại.

Cedric.

Cái chạm của chàng trai Hufflepuff lạnh buốt như gió thổi từ hầm mộ. Cedric nhìn Regulus, nhìn Snape, rồi nhìn Harry. Ánh mắt xám tro của Kẻ Đào Mộ tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Họ nói đúng, Harry,” Cedric nói, giọng nhẹ nhưng vang vọng. “Nhưng họ cũng sai.”

Cậu bước tới trước mặt Regulus, không chút sợ hãi trước sát khí của Ma cà rồng.

“Giết hắn để bảo vệ Harry là cần thiết. Nhưng…” Cedric chỉ vào khóe miệng vẫn còn vương nét cười của Regulus. “…khi anh bẻ cổ hắn, anh đã thích điều đó, Regulus. Tôi nhìn thấy sự hưng phấn trong mắt anh. Đừng biến việc giết chóc thành khoái cảm. Đừng để bản năng Vampire nuốt chửng nhân tính của anh.”

Regulus sững lại. Nụ cười trên môi anh tắt ngấm. Anh quay mặt đi, tránh ánh nhìn soi mói như nhìn thấu linh hồn của Cedric.

“Tôi là Kẻ Đào Mộ,” Cedric tiếp tục, giọng trầm xuống. “Tôi cảm nhận được trọng lượng của cái chết rõ hơn bất kỳ ai. Một mạng người nặng lắm, các anh à.”

Không khí trên boong tàu chìm vào sự im lặng ngột ngạt. Chỉ còn tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn tàu như tiếng tim đập chậm chạp của biển cả.

Trafalgar – người đã quan sát tất cả từ trên cao mà không can thiệp – cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng nói của cậu vang lên qua lớp mặt nạ bạc, lạnh lùng và uy quyền tuyệt đối.

“Đủ rồi. Dọn dẹp đi.”

Họ tìm thấy trên con tàu hải tặc vài thùng rượu rum rẻ tiền, một ít vàng vụn, thức ăn mốc meo và một chiếc la bàn kỳ lạ. Kim của nó không chỉ hướng Bắc, mà run rẩy chỉ về một điểm vô định phía trước, như thể bị hút bởi một từ trường ma quái.

Những tên tù binh còn sống bị dồn xuống một chiếc xuồng cứu sinh nhỏ xíu, mỏng manh giữa biển khơi. Chúng run rẩy ngước nhìn lên boong tàu, nơi bóng đen cao lớn đeo mặt nạ bạc đang đứng sừng sững như tử thần.

Gió biển thổi tung vạt áo choàng của Trafalgar. Cậu cúi xuống, giọng nói xuyên qua màn sương mù:

“Hãy nói với bất kỳ ai các ngươi gặp, dù là người hay quái vật. Con tàu này là The Last Fortune. Thuyền trưởng của nó là Trafalgar Trelawney. Và biển cả từ nay có một luật chơi mới.”

Chiếc xuồng nhỏ chòng chành rồi biến mất vào màn sương dày đặc.

Không ai nói gì thêm.

Harry ngồi thu mình ở một góc khuất, đầu gối co lên ôm lấy ngực, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Cedric ngồi xuống cạnh cậu, không nói một lời, chỉ lặng lẽ đặt bàn tay lạnh lẽo lên vai cậu như một điểm tựa.

Regulus đứng dựa vào cột buồm, lau đi lau lại bàn tay đã sạch bong, ánh mắt thất thần.

Snape đứng một mình ở mũi tàu, cầm chiếc la bàn mới chiếm được, đôi mắt đen nheo lại tính toán những lộ trình đầy rủi ro.

Trafalgar quay trở lại phòng thuyền trưởng, đóng chặt cửa lại.

Cậu tháo chiếc mặt nạ bạc xuống, nhìn khuôn mặt thật của mình phản chiếu trong tấm gương đồng mờ đục. Một khuôn mặt trẻ con nhưng đôi mắt đã già đi hàng chục tuổi.

Tristan Prewett, cậu học sinh hồn nhiên của Hogwarts, đã chết trên vùng biển này rồi.

Giờ đây, chỉ còn lại Trafalgar Trelawney – Kẻ thao túng vận mệnh.

Bên ngoài ô cửa sổ, màn sương vẫn dày đặc, và đâu đó trong tiếng gió rít, tiếng cười khúc khích của đại dương lại vang lên. Ngọt ngào. Mời gọi. Và đầy chết chóc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vong-du-cai-nay-doc-y-uc-diem-manh-me.jpg
Võng Du: Cái Này Độc Y Ức Điểm Mạnh Mẽ
Tháng 2 4, 2025
duoi-hung-than-do-xet
Truy Hung Thần Thám
Tháng 10 19, 2025
Đừng Nghĩ Kéo Ta Trở Về Làm Phản Phái
Đừng Nghĩ Kéo Ta Trở Về Làm Phản Phái
Tháng mười một 5, 2025
cau-tai-than-quy-the-gioi-ta-cau-truong-sinh.jpg
Cẩu Tại Thần Quỷ Thế Giới Ta Cầu Trường Sinh
Tháng 1 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved