Chương 7: Lời Hứa, Thân Phận Và Sự Lựa Chọn Cố Chấp
Ngày thứ năm trôi qua trên vùng biển Sonia, mang theo cái nắng gay gắt như đổ chì lỏng xuống boong tàu The Last Fortune.
Không còn tiếng cười đùa ngớ ngẩn, không còn những sợi dây thừng tự thắt nút trêu ngươi. Con tàu giờ đây vận hành như một cỗ máy sống, nhịp nhàng và khắc khổ dưới sự độc tài của cuốn Sổ tay Thủy thủ. Tiếng giày đinh của Severus Snape gõ đều đều trên sàn gỗ trở thành nhịp tim duy nhất giữ cho nỗi sợ hãi không bùng phát.
Trong phòng Thuyền trưởng, không khí đặc quánh, nặng nề như thể ai đó vừa đóng nắp một cỗ quan tài vô hình.
Tristan ngồi sau chiếc bàn gỗ sẫm màu, đôi mắt nâu sâu thẳm nhìn chằm chằm vào con lắc pha lê đen đang xoay chậm rãi trên tấm bản đồ da dê – một vũ trụ thu nhỏ đang vận động giữa những ngón tay gầy guộc. Ánh nắng hắt qua ô cửa sổ tròn, chiếu lên mái tóc bạc của cậu, khiến cậu trông già dặn và mệt mỏi hơn nhiều so với một nam sinh năm thứ tư.
Trước mặt cậu, năm thành viên còn lại đứng thành một hàng ngang. Không ai ngồi. Kỷ luật thép của Snape đã ngấm vào xương tủy họ chỉ sau vài ngày ngắn ngủi. Họ đứng đó, chờ đợi phán quyết của số phận.
Tristan dừng tay. Con lắc pha lê đứng sững lại, mũi nhọn chỉ thẳng vào hư không.
“Chúng ta đã sống sót qua tuần trăng mật của tử thần,” Tristan mở lời, giọng trầm và đều, nhưng mỗi từ ngữ rơi xuống đều mang sức nặng của một tảng đá. “Nhưng may mắn là một con điếm, và nó sẽ không ngủ với chúng ta mãi. Giờ là lúc phải trả giá để có sức mạnh.”
Cậu ngước lên, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt thân quen nhưng giờ đây đã hằn lên dấu vết của gió sương.
“Tôi sẽ nhắm đến Danh sách 4: Pháp sư Bất hạnh (Misfortune Mage). Mercury…” Cậu liếc nhìn con Niffler lông bạc đang ngồi vắt vẻo trên vai mình. “…sẽ tiến lên Danh sách 7: Nhà Giải mã (Cryptologist).”
“Giải mã! Khúc khích!” Mercury reo lên bằng cái giọng trẻ con lanh lảnh, đôi mắt đen láy sáng rực vẻ tham lam tri thức. “Nhiều bí mật hơn! Nhiều ổ khóa hơn để mở! Papa hứa rồi nhé!”
Tristan gật đầu nhẹ, rồi chuyển hướng sang sinh vật nhỏ bé đang đứng khép nép ở cuối hàng.
“Dobby.”
“Dạ… dạ thưa Thuyền trưởng?” Con gia tinh giật thảy mình, đôi tai dơi dài run rẩy.
“Đường tắt Học Việc (Apprentice). Sau này là Du hành gia,” Tristan nói, giọng chắc chắn. “Năng lực dịch chuyển tức thời của ngươi là nền tảng hoàn hảo. Ngươi sẽ không chỉ là gia tinh phục vụ, ngươi sẽ là người mở những cánh cửa xuyên qua không gian.”
Dobby mở to mắt, lồng ngực phập phồng vì xúc động. Lần đầu tiên trong đời, nó được định nghĩa bằng sức mạnh chứ không phải bằng sự phục tùng.
Snape đứng bên cạnh, khoanh tay trước ngực, khuôn mặt lạnh tanh không biểu lộ cảm xúc. Tristan quay sang ông, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng – nụ cười trêu ngươi quen thuộc của một Winner.
“Và ngài, Giáo sư… Bước tiếp theo của Kẻ Không Ngủ là Danh sách 8: Nhà thơ Nửa đêm (Midnight Poet).”
Một cái nhướng mày hiếm hoi xuất hiện trên trán Snape, cao đến mức đe dọa chạm vào chân tóc.
“Nhà thơ?” Ông lặp lại, giọng nói trườn qua kẽ răng như tiếng rít của một con rắn hổ mang bị chọc giận. “Trò đang đùa cợt ta đấy à, Prewett? Ta thà uống cạn một vạc Dược Tăng Lực thối rữa còn hơn phải đi ngâm nga những vần điệu vô nghĩa.”
“Không phải thơ ca lãng mạn đâu, thưa ngài,” Tristan đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Đó là dùng ngôn ngữ để trấn áp linh hồn, dùng tiếng hét để xé toạc màn đêm. Ngài là người duy nhất đủ tỉnh táo để hét vào mặt sự điên loạn của thế giới này.”
Snape im lặng. Ông hiểu logic đó. Ông ghét nó, nhưng ông hiểu nó.
Tristan chuyển ánh nhìn sang Cedric Diggory. Chàng trai Hufflepuff đứng thẳng, nhưng ngón tay vẫn vô thức mân mê một mảnh xương cá voi nhỏ trong túi áo – vật phẩm cậu nhặt được từ cái xác hôm trước.
“Danh sách 7: Thông linh sư (Spirit Medium)” Tristan phán quyết nhẹ nhàng. “Cậu đã nghe thấy chúng từ ngày đầu tiên đặt chân đến Pritz, phải không Cedric? Những linh hồn chết đuối dưới đáy biển… họ đang chờ một người lắng nghe.”
Cedric tái mặt. Cậu nuốt nước bọt, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng rồi cậu gật đầu. Sự chấp nhận.
Cuối cùng, căn phòng chìm vào sự im lặng ngột ngạt khi ánh mắt Tristan dừng lại ở người đứng giữa. Harry Potter.
“Và cậu, Harry,” Tristan nói, giọng hạ thấp xuống một tông. “Vấn đề của cậu không phải là thiếu sức mạnh. Vấn đề là cậu đang mang theo một hành lý quá khổ.”
“Mảnh hồn của Voldemort,” Harry thì thầm, bàn tay vô thức đưa lên chạm vào vết sẹo hình tia chớp đang âm ỉ nóng.
Snape bước lên một bước. Ông không nhìn Harry, mà nhìn vào khoảng không vô định, giọng nói trở lại vẻ vô cảm lạnh lùng của một bậc thầy độc dược đang phân tích bệnh án nan y.
“Có hai con đường để xử lý khối u ác tính đó, Potter.”
Ông giơ một ngón tay dài, vàng ố vì hóa chất.
“Thứ nhất: Con đường Cái Chết. Nếu Diggory đạt đến Danh sách 5 – Người Gác Cổng, trò ấy sẽ có quyền năng mở Cửa Tử. Trò ấy có thể phẫu thuật linh hồn cậu, bóc tách mảnh hồn kia ra và ném nó vào Minh Giới. Sạch sẽ. Không đau đớn.”
Cedric rùng mình, ánh mắt cậu dao động dữ dội. Việc phải mổ xẻ linh hồn bạn mình… ý nghĩ đó khiến cậu buồn nôn.
Snape giơ ngón tay thứ hai.
“Thứ hai: Con đường Mặt Trời. Ánh sáng thuần khiết và sự thiêu đốt vĩnh cửu. Nhưng quá trình thanh tẩy sẽ diễn ra từ bên trong cậu. Cậu sẽ phải biến cơ thể mình thành một lò nung để thiêu rụi ký sinh trùng. Đau đớn? Không, từ đó chưa đủ diễn tả. Nó là sự hủy diệt để tái sinh.”
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng con lắc pha lê vẫn xoay đều đều, vô tình và lạnh lùng.
Cedric quay sang Harry, đôi mắt xám ấm áp tràn đầy sự lo lắng. “Harry, mình có thể—”
“Không,” Harry cắt ngang. Giọng cậu không lớn, nhưng đanh thép như tiếng kim loại va vào nhau.
Cậu ngẩng đầu, đôi mắt xanh lục bảo nhìn thẳng vào Cedric, rồi chuyển sang Tristan và Snape. Trong ánh mắt đó không còn sự ngây thơ của cậu bé sống dưới gầm cầu thang năm nào. Đó là ánh mắt của một người đã quá mệt mỏi với việc được bảo vệ.
“Em từ chối lựa chọn thứ nhất,” Harry nói rành rọt. “Em đã sống mười lăm năm chờ đợi người khác cứu rỗi mình. Mẹ em, thầy Dumbledore, chú Sirius… và giờ là Cedric. Em không muốn ai phải vấy bẩn linh hồn vì em nữa.”
Cậu hít một hơi sâu, bàn tay nắm chặt đũa phép trong túi áo.
“Em chọn Mặt Trời. Nếu phải đốt cháy nó, em sẽ tự tay châm lửa.”
Khóe môi Snape giật nhẹ – một biểu hiện gần nhất với sự tán thưởng mà ông từng thể hiện.
“Kiêu ngạo,” ông lẩm bẩm, nhưng giọng điệu không còn sự mỉa mai độc địa thường thấy. “Nhưng ít nhất cũng là sự kiêu ngạo có dũng khí. Chuẩn bị tinh thần đi, Potter. Nó sẽ gào thét trong đầu mi ngày đêm.”
Tristan quan sát tất cả, ngón tay cậu chạm nhẹ vào mặt bàn. Cậu đã thấy trước kết quả này. Harry Potter không bao giờ chọn đường tắt dễ dàng.
“Được,” Tristan kết luận. “Vậy chốt lại vấn đề cuối cùng: Thân phận. Ở thế giới này, tên thật mang theo quyền năng và sự truy vết. Tôi sẽ sử dụng bí danh Trafalgar Trelawney.”
Cậu nhìn quanh, chờ đợi sự đồng thuận. Nhưng lần này, Winner đã tính sai.
“Không,” Harry lắc đầu ngay lập tức. “Tên tôi là thứ duy nhất cha mẹ để lại. Tôi sẽ không vứt bỏ nó.”
“Một người nhà Black không bao giờ che giấu dòng máu của mình,” Regulus cười khẩy, vuốt lại vạt áo chùng nhăn nhúm. “Dù có ở địa ngục, tôi vẫn là Regulus Black.”
Cedric mỉm cười buồn bã. “Nó không… trung thực, Tristan à. Hufflepuff không giỏi nói dối.”
Tristan nhìn họ, những người bạn đồng hành cố chấp. Một nỗi buồn thoáng qua trong đáy mắt cậu. Cậu đã sẵn sàng cắt đứt mọi thứ để hòa nhập, trở thành một phần của sự tàn khốc này. Còn họ… họ vẫn bám víu vào những mảnh vỡ của quá khứ, vào lòng kiêu hãnh của thế giới cũ.
Đó là điểm yếu. Nhưng cũng có thể là điểm neo giữ duy nhất giúp họ không phát điên.
RẦM!
Suy nghĩ của Tristan bị cắt đứt bởi một cú va chạm kinh hoàng. Con tàu The Last Fortune nghiêng hẳn sang một bên, hất văng mọi thứ trên bàn xuống đất. Tiếng gỗ gãy răng rắc vang lên chói tai hòa lẫn với tiếng gầm rú không thuộc về loài vật nào trên cạn.
“Tấn công!” Snape hét lên, phản xạ của một bậc thầy chiến đấu trỗi dậy ngay lập tức.
Họ lao ra boong tàu.
Cảnh tượng trước mắt như bước ra từ cơn ác mộng sâu thẳm nhất của những thủy thủ say rượu. Mặt biển đen ngòm bị xé toạc bởi tám cái xúc tu khổng lồ, mỗi cái to bằng thân cây cổ thụ, đầy những giác hút lởm chởm gai nhọn và dịch nhầy.
Một con Kraken – hay thứ gì đó tương tự nhưng bị biến dị bởi vùng biển này – đang trồi lên. Nó không có mắt, chỉ có một cái mồm rộng đầy răng nhọn xoáy trôn ốc, phát ra tiếng rít chói tai khiến màng nhĩ họ đau nhói.
“Papa! Nhìn kìa! Bạch tuộc nướng!” Mercury hét lên, nhảy nhót trên vai Tristan, hoàn toàn không biết sợ là gì.
“Vào vị trí!” Tristan gầm lên, tay siết chặt con lắc pha lê. Linh tính của cậu đang báo động đỏ. “Đừng để nó kéo chúng ta xuống!”
Snape là người ra đòn đầu tiên.
“Sectumsempra!”
Câu thần chú Cắt Sâu xé gió lao đi, vô hình và sắc lẹm. Phập! Một cái xúc tu đang định quật vào cột buồm bị cắt đứt ngọt xớt, máu đen phun ra xối xả như đài phun nước, bốc mùi tanh nồng nặc.
“Potter! Diggory! Lửa!” Snape ra lệnh mà không quay đầu lại.
Harry và Cedric đứng tựa lưng vào nhau. Hai cây đũa phép cùng vung lên.
“Incendio Maxima!”
Không phải ngọn lửa bình thường. Dưới sự hướng dẫn khắc nghiệt của Snape những ngày qua, họ đã học cách nén ma lực để tạo ra ngọn lửa cháy được cả trên mặt nước. Hai luồng hỏa ngục đỏ rực bắn ra, thiêu đốt những xúc tu đang quấn lấy mạn tàu. Mùi thịt cháy khét lẹt hòa lẫn với mùi ozone của biển cả.
Regulus, với bản năng của Ma cà rồng được kích thích bởi mùi máu, lao đi như một bóng ma. Anh di chuyển nhanh đến mức mắt thường không theo kịp, móng tay dài ra sắc nhọn như dao găm, xé toạc những giác hút đang bám vào sàn gỗ.
Nhưng con quái vật quá lớn. Nó điên cuồng quẫy đạp, làm rung chuyển con tàu dữ dội.
“Dobby!” Tristan hét lên khi thấy một cái xúc tu khổng lồ đang lao thẳng về phía Harry.
“Dobby tới đây!”
Con gia tinh xuất hiện với tiếng nổ lớn Pốp. Trên tay nó không phải là vũ khí, mà là một hộp đồ hộp móp méo – thứ lương thực “đặc sản” mà Giáo hội Nữ thần Đêm đen đã tặng họ: Cá trích muối vùng biển Sonia.
Dobby búng tay. Cái nắp hộp bung ra.
Và thế giới ngừng quay.
Một mùi hôi thối kinh hoàng, vượt xa mọi khái niệm về khứu giác, bùng nổ. Nó như sự kết tinh của hàng ngàn xác chết thối rữa dưới nắng hè.
“Ăn đi, đồ cá xấu xí!” Dobby hét lên và dùng phép thuật tống thẳng hộp cá vào cái mồm đang mở rộng của con Kraken.
Con quái vật khựng lại. Toàn thân nó co giật dữ dội như bị điện giật. Tiếng gầm rú chuyển thành tiếng ọc ọc đau đớn. Mùi vị của thứ “vũ khí sinh học” kia dường như quá sức chịu đựng ngay cả với một quái vật biển.
Nó buông lỏng những xúc tu, quẫy mạnh một cái cuối cùng làm sóng đánh tràn lên boong, rồi lặn sâu xuống đáy biển trốn chạy, bỏ lại vài đoạn xúc tu bị cắt đứt đang giãy đành đạch trên sàn.
Im lặng bao trùm trở lại.
Rồi Harry bật cười. Cậu chống tay lên đầu gối, cười sặc sụa, tiếng cười hòa lẫn với tiếng ho khan vì mùi hôi thối và khói lửa.
“Merlin ơi…” Cedric cũng phì cười, vuốt mặt đầy nước biển và máu đen. “Đó là bùa chú mạnh nhất anh từng thấy, Dobby.”
“Dobby… Dobby chỉ muốn mời nó ăn trưa thôi ạ,” con gia tinh cúi đầu ngượng ngùng, đôi tai dơi rủ xuống.
Đêm hôm đó, dưới bầu trời đầy sao lạnh lẽo và xa lạ, họ ngồi quây quần quanh một đống lửa nhỏ được nhóm lên giữa boong tàu.
Mùi thơm của thịt nướng lan tỏa – những đoạn xúc tu của con Kraken được thái nhỏ, nướng trên lửa ma thuật. Dobby gọi nó là “Takoyaki” một cái tên kỳ quặc mà Mercury thì thầm vào tai nó, nhưng với những người đang đói lả, đó là mỹ vị.
Họ ăn trong im lặng, nhưng là sự im lặng của sự sẻ chia. Không ai nhắc về những cái tên giả, không ai nhắc về sự kiêu ngạo hay những lời từ chối ban chiều. Họ chỉ đơn giản là những kẻ sống sót, chia nhau chiến lợi phẩm đầu tiên của vùng biển điên loạn này.
Harry cắn một miếng thịt dai và ngọt, nhìn sang Cedric, rồi nhìn Tristan đang ngồi ở góc tối xoay con lắc.
Cậu đã chọn con đường Mặt Trời đầy đau đớn. Họ đã chọn giữ lại cái tên đầy rủi ro.
Sóng biển vỗ nhẹ vào mạn tàu, dịu dàng như một lời ru. Nhưng Tristan biết, sâu thẳm bên dưới lớp nước đen kịt kia, những đôi mắt khác vẫn đang mở trừng trừng, và tiếng cười khúc khích vẫn chưa bao giờ dứt hẳn.
Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.