Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bien-quan-danh-dau-muoi-nam-nu-de-quy-cau-dung-tao-phan.jpg

Biên Quan Đánh Dấu Mười Năm, Nữ Đế Quỳ Cầu Đừng Tạo Phản

Tháng mười một 24, 2025
Chương 240: 240: Tuyên, Trấn Bắc vương hồi kinh! (Hết trọn bộ) Chương 239: 239: Kiếm khí tung hoành hai ngàn dặm, nhân đạo khí vận (hai hợp một) (2)
do-thi-bat-dau-vo-dao-kim-dan-quet-ngang-nhan-vat-chinh

Đô Thị: Bắt Đầu Võ Đạo Kim Đan, Quét Ngang Nhân Vật Chính

Tháng 10 6, 2025
Chương 1024:: Chân tướng Chương 1023:: Rất nhỏ chưởng khống
o-tu-chan-the-gioi-viet-tieu-thuyet.jpg

Ở Tu Chân Thế Giới Viết Tiểu Thuyết

Tháng 1 22, 2025
Chương 1000. Đương cái vui sướng tiểu tả thủ Chương 999. Toàn 9 châu đại lục người nỗ lực thành quả
vong-du-chi-vo-han-an

Võng Du Chi Vô Hạn Ăn

Tháng 10 8, 2025
Chương 607: Cuối cùng đại kết cục Chương 606: Kiểm tra
thanh-than-tu-nguyen-thuy-bo-lac-bat-dau.jpg

Thành Thần Từ Nguyên Thủy Bộ Lạc Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 177. 1 đám lửa Chương 176. Nguyên nhân
Võ Học Đại Già

Ta Có Thể Phục Chế Vạn Tộc Thiên Phú

Tháng 1 16, 2025
Chương 958. Mới Thiên Địa Chương 957. Bản Quân —— Thiên Tuyệt!
nghe-len-nguoi-o-re-tieng-long-nhac-phu-mot-nha-luong-cuong.jpg

Nghe Lén Người Ở Rể Tiếng Lòng, Nhạc Phụ Một Nhà Luống Cuống

Tháng mười một 29, 2025
Chương 92: Lại mở thiên đạo Bá Thể ( Chương cuối ) Chương 91: Phu quân, ta đẹp không?
ta-de-nhat-to-vu.jpg

Ta! Đệ Nhất Tổ Vu

Tháng 2 23, 2025
Chương 149. Đại kết cục Chương 148. Chung cuộc
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 61: Tiếng Gọi Của Vực Thẳm Và Nghĩa Địa Của Thần
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 61: Tiếng Gọi Của Vực Thẳm Và Nghĩa Địa Của Thần

Mặt trời lặn dần xuống đường chân trời phía Tây, đỏ rực và sưng tấy như một đồng xu bằng đồng vừa được nung trong lò lửa địa ngục. Ánh sáng cuối ngày loang lổ trên mặt biển Rorsted, nhuộm những con sóng thành màu máu bầm, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng đầy ắp sự đe dọa thầm lặng.

Gió đã ngừng thổi. Không khí đặc quánh lại, nặng nề và ẩm ướt, ép chặt vào lồng ngực của mọi sinh vật đang hít thở trên boong tàu The Last Fortune. Không một tiếng chim hải âu, không một tiếng cá quẫy đuôi, chỉ có tiếng tim đập thình thịch của chính những thủy thủ đoàn vang vọng trong tai họ như tiếng trống báo tử dồn dập.

Tristan Prewett đứng bất động ở mũi tàu, tà áo choàng đen rủ xuống, hòa lẫn vào bóng tối đang dâng lên từ mặt nước. Tay phải cậu buông thõng, những ngón tay thon dài vô thức nắm chặt sợi dây bạc của con lắc pha lê đen.

Nó không xoay.

Nó đang rung.

Một sự rung động tần số cao, truyền từ viên pha lê lạnh lẽo vào thẳng đầu ngón tay cậu, chạy dọc theo dây thần kinh và gõ mạnh vào cánh cửa trực giác của một Winner. Cảm giác đó giống như có một sợi dây câu vô hình, lạnh lẽo và dai dẳng, móc ngược vào rốn cậu từ dưới đáy biển sâu thẳm, kéo mạnh xuống dưới.

Không phải là cảnh báo nguy hiểm đơn thuần.

Đó là mùi vị của Cơ hội xen lẫn Tai ương – thứ hỗn hợp kích thích điên rồ mà chỉ những kẻ đi trên con đường Vận Mệnh mới có thể nếm được và nghiện ngập nó.

“Đừng… đừng gọi nữa…”

Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên từ phía sau, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.

Cedric Diggory, người nãy giờ vẫn đang ngồi thiền để trấn an linh tính, đột ngột bật dậy. Khuôn mặt chàng trai trẻ vốn điển trai giờ đây méo mó, đôi mắt trợn ngược trắng dã, hai tay ôm chặt lấy đầu, móng tay cào vào da thịt như muốn bứt hộp sọ ra khỏi cổ.

“Quá nhiều… quá nhiều tiếng gào thét… Chúng đang gọi tên con tàu này… Chúng biết chúng ta đang ở đây…”

Giọng Cedric vỡ vụn, khản đặc, như thể màng nhĩ cậu đang bị hàng ngàn cái miệng vô hình từ dưới mặt nước cùng lúc cắn xé. Là một Spirit Medium (Người trung gian tâm linh) cậu nhạy cảm hơn bất kỳ ai với cái chết. Và ở đây, cái chết không phải là sự kết thúc, mà là một sự tồn tại vĩnh cửu và ồn ào.

Tristan không quay lại, cũng không hỏi thêm. Phản ứng của Cedric chính là lời xác nhận tốt nhất cho trực giác của cậu.

Cậu rút từ túi áo ra một đồng xu vàng cổ xưa, bề mặt khắc hình hoa văn phức tạp của bánh xe số phận.

Ting.

Đồng xu bị búng lên cao, xoay tít giữa không trung, bắt lấy tia sáng đỏ cuối cùng của mặt trời lặn, lóe lên như một con mắt quỷ dữ.

Tristan giơ tay bắt lấy nó, úp chặt vào mu bàn tay trái. Cậu từ từ mở ra.

Mặt ngửa.

Khóe môi Tristan cong lên một nụ cười nửa miệng, vừa ngạo nghễ vừa liều lĩnh.

“Đi.”

Một từ duy nhất, nhẹ như hơi thở, nhưng lại nặng tựa mệnh lệnh của vua chúa.

Ngay lập tức, từ trong bóng tối của cột buồm chính, một bóng hình nhỏ bé với đôi tai dài dơi xuất hiện. Dobby, trong bộ đồng phục thủy thủ được may đo chỉn chu, vỗ nhẹ bàn tay khẳng khiu vào lan can gỗ sần sùi của con tàu.

“Dobby nghe thấy! Dobby tuân lệnh!”

Tiếng búng tay của gia tinh vang lên giòn giã.

Tách.

Lập tức, con tàu The Last Fortune rùng mình. Những thớ gỗ đen tuyền bắt đầu vặn xoắn, rên rỉ. Từ những khe hở trên vỏ tàu, hàng ngàn cây nấm ký sinh khổng lồ đột ngột phình to, tiết ra một lớp màng nhầy trong suốt, óng ánh như thủy tinh lỏng. Lớp màng này nhanh chóng lan rộng, bao bọc lấy toàn bộ con tàu, từ cột buồm cao nhất đến đáy tàu sâu nhất, tạo thành một quả trứng khổng lồ khép kín.

Mặt biển sủi bọt trắng xóa. Con tàu chúi mũi xuống, nặng nề và quyết đoán.

Ánh sáng tắt dần.

Mặt nước trên đầu khép lại như nắp quan tài của một người khổng lồ, nuốt chửng The Last Fortune vào bụng.

Bóng tối.

Không phải bóng tối của màn đêm, mà là bóng tối của vực thẳm. Thứ bóng tối xanh đen, đặc quánh, mang theo áp lực nghẹt thở đè nặng lên lớp màng bảo vệ mỏng manh.

Tiếng gỗ kêu cọt kẹt… cọt kẹt… vang lên liên hồi, nghe như tiếng xương người bị bẻ gãy từng đốt một dưới sức ép của hàng ngàn tấn nước.

Ở hành lang dẫn xuống khoang nghỉ, Regulus Black đứng chết trân.

Khuôn mặt của chàng thiếu niên Huyết tộc trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Đôi mắt đỏ sẫm mở to đến cực hạn, đồng tử co rút lại như đầu kim, phản chiếu nỗi kinh hoàng tột độ không thể diễn tả bằng lời.

Cậu ta không nhìn thấy thành tàu. Cậu ta không nhìn thấy Tristan hay Snape.

Trong mắt Regulus lúc này chỉ có nước. Nước lạnh buốt. Nước đen ngòm.

Ký ức của mười sáu năm về trước, cái đêm định mệnh trong hang động Inferi, ùa về như một cơn lũ quét, cuốn phăng mọi lý trí. Cậu cảm thấy nước tràn vào phổi, lạnh buốt và mặn chát. Cậu cảm thấy hàng trăm bàn tay xương xẩu, nhầy nhụa từ dưới đáy hồ đen đang vươn lên, nắm lấy chân cậu, kéo cậu xuống, xuống nữa…

“Không… không…”

Regulus mấp máy môi, nhưng không phát ra tiếng. Cậu ta lùi lại, lưng đập mạnh vào vách gỗ, hai tay cào cấu vào cổ họng mình như đang cố gắng hít lấy chút không khí khan hiếm. Cơn hoảng loạn (panic attack) của một kẻ từng chết đuối đang bóp nghẹt trái tim đã ngừng đập của Ma cà rồng.

Một bàn tay lạnh lẽo, khô khốc bất ngờ đặt lên vai Regulus.

“Thở đi, Black.”

Giọng nói trầm thấp, đều đều như tiếng ngâm thơ vang lên bên tai cậu. Severus Snape đứng đó, bóng dáng hòa lẫn vào bóng tối, nhưng sự hiện diện của ông vững chãi như một tảng đá ngầm.

“Bóng tối ở đây… đặc quánh,” Snape tiếp tục nói, không nhìn Regulus mà nhìn ra ngoài lớp màng bảo vệ, nơi những dòng hải lưu đen ngòm đang cuộn xoáy. “Nó không phải không gian rỗng, nó là chất lỏng. Nó muốn chui vào lỗ mũi, lỗ tai, vào từng kẽ hở của linh hồn chúng ta. Đừng để nó vào. Dùng Bóng Tối của ngươi để chống lại nó.”

Lời nói của Midnight Poet mang theo sức mạnh an thần kỳ lạ. Regulus rùng mình một cái thật mạnh, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự. Cậu hít một hơi sâu, mùi hương trầm tích và nấm mốc trong con tàu giúp cậu nhận ra mình vẫn đang ở trên The Last Fortune, chứ không phải cái hồ chết chóc kia.

Con tàu tiếp tục lặn sâu hơn.

Năm mươi mét.

Một trăm mét.

Hai trăm mét.

Áp lực tăng lên. Lớp màng bảo vệ của Dobby phát sáng yếu ớt, oằn mình chống đỡ.

Đột nhiên, không gian bên ngoài mở rộng ra. Dòng hải lưu thay đổi, trở nên tĩnh lặng một cách bất thường.

Ánh sáng nhân tạo từ đũa phép của Harry bùng lên ở mũi tàu, yếu ớt như một ngọn nến lạc lõng giữa cơn bão, nhưng đủ để soi rọi một phần sự thật kinh hoàng.

Và họ nhìn thấy.

Con tàu đã tiến vào một hang động ngầm khổng lồ nằm sâu dưới đáy vực thẳm. Trần hang cao vút, mất hút trong bóng tối, vách đá đen nhánh lấp lánh những tia sét màu xanh lam tàn dư – dấu vết sức mạnh của một vị thần biển từng ngự trị nơi đây, Kalvetua.

Nhưng điều khiến tất cả phải nín thở không phải là trần hang hay những tia sét.

Mà là sàn hang.

Nó không được làm bằng đá. Cũng không phải cát.

Là xương.

Hàng ngàn, hàng vạn, có lẽ là hàng triệu bộ xương chất chồng lên nhau, tạo thành một lớp thảm trắng nhờ nhờ trải dài đến vô tận.

Có những bộ xương cá voi khổng lồ, xương sườn cong vút lên như những cột buồm gãy nát. Có những hộp sọ của loài thủy quái vô danh to bằng cả một ngôi nhà. Có những đoạn xương xúc tu dài hàng chục mét của loài mực khổng lồ thời cổ đại. Và xen lẫn trong đó, là vô số xương người – nhỏ bé, vụn vặt, vẫn còn vương lại những mảnh vải mục nát của áo choàng tế lễ.

Mùi hôi thối nồng nặc, đậm đặc đến mức dường như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, xộc vào mũi họ dù lớp màng bảo vệ vẫn còn nguyên. Đó là mùi của cá ươn thối rữa qua hàng thế kỷ, mùi mỡ cháy khét lẹt, và mùi lưu huỳnh nồng nặc từ địa ngục.

Trên trần hang, những tia sét xanh lam – tàn dư quyền năng của Kalvetua – vẫn đang bò trườn như những con rắn điện khổng lồ. Thỉnh thoảng, một tia sét phóng xuống đống xác dưới sàn.

Xẹt!

Cả một mảng xương trắng bỗng nhiên co giật. Những cái xác chết khô giật giật, vặn vẹo trong một vũ điệu grotesque (kỳ dị) rồi lại nằm im lìm. Như thể vị thần chết điên loạn kia vẫn đang chơi đùa với những món đồ chơi hỏng hóc của mình.

Harry Potter lùi lại một bước, tay che miệng, mặt tái mét.

“Nơi này…” cậu bé thì thầm, giọng run rẩy, “giống như một cái dạ dày khổng lồ… đang tiêu hóa chậm rãi mọi thứ.”

Mercury – con Niffler tham lam chưa từng biết sợ là gì – lần đầu tiên trong đời không nhảy nhót tìm vàng. Con thú lông bạc rúc sâu vào trong vạt áo choàng của Tristan, run lên bần bật đến mức lông dựng đứng cả lên. Cái mũi nhỏ xíu của nó hít hít, đôi mắt đen láy đảo điên cuồng.

“Papa… hôi quá… sợ quá… nhưng có mùi… lấp lánh… ở kia…”

Nó chỉ cái móng vuốt run rẩy về phía sâu thẳm trong hang.

Ngay cả The Last Fortune, con tàu sống được nuôi dưỡng bằng máu thịt và phép thuật, cũng cảm thấy sợ hãi. Những xúc tu nấm trên vỏ tàu co rút lại, ép sát vào thân gỗ, không dám chạm vào nước trong hang dù chỉ một chút. Con tàu rung lên khe khẽ, phát ra tiếng rên rỉ như một con thú bị thương đang đi vào hang ổ của kẻ săn mồi đầu đàn.

Dobby đứng bên cạnh Tristan, đôi tai dài rủ xuống che kín mắt, hai tay xoắn chặt vào nhau.

Tristan Prewett hít một hơi thật sâu, để cái mùi thối rữa và quyền năng tàn dư ấy tràn vào phổi. Cậu bước lên một bước, ra hiệu cho Dobby hạ tàu xuống.

Chân đế tàu chạm nhẹ vào lớp xương.

Rắc… rắc…

Tiếng xương gãy giòn tan vang lên, âm thanh duy nhất trong sự tĩnh lặng vĩnh cửu này.

Tristan ngẩng đầu nhìn vào sâu thẳm bóng tối phía trước, nơi những tia sét xanh lam dường như đang tụ lại, vẽ nên hình hài của một ngai vàng vô hình. Đồng xu vàng trong tay cậu nóng rực lên như hòn than.

Giọng cậu vang lên, trầm và lạnh, nhưng đủ khiến không gian trong hang động dường như đông cứng lại trong một khoảnh khắc.

“Chào mừng đến nhà cũ của Kalvetua.”

Cậu dừng lại, khóe môi cong lên một nụ cười không còn chút kiêu ngạo nào của một thuyền trưởng, chỉ còn sự kính sợ nguyên thủy của con người đứng trước vực thẳm của thần linh.

“Hãy cẩn thận từng bước chân. Thần chết có thể đã đi vắng, hoặc đã bị thay thế… nhưng lũ dòi bọ ăn xác của ngài ấy thì vẫn còn đó, và chúng đang rất đói.”

Lời vừa dứt, từ trong bóng tối sâu thẳm phía trước, một tiếng lách cách rất khẽ đáp lại.

Không phải tiếng xương gãy.

Mà là tiếng va chạm của những hàm răng sắc nhọn. Như thể có thứ gì đó vừa mỉm cười chào đón họ trong bóng tối.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

kich-thau-chu-thien-van-gioi.jpg
Kịch Thấu Chư Thiên Vạn Giới
Tháng 1 17, 2025
tinh-hon-de-chu.jpg
Tinh Hồn Đế Chủ
Tháng 1 26, 2025
thai-giam-dom-tu-cong-luoc-hoang-hau-bat-dau-che-ba-thien-ha.jpg
Thái Giám Dỏm: Từ Công Lược Hoàng Hậu Bắt Đầu Chế Bá Thiên Hạ
Tháng 1 10, 2026
ta-dao-phap-thong-thien-lao-ty-lai-khuyen-ta-hoan-tuc.jpg
Ta Đạo Pháp Thông Thiên, Lão Tỷ Lại Khuyên Ta Hoàn Tục?
Tháng 12 30, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved