Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
goblin-trong-do-y-lai.jpg

Goblin Trọng Độ Ỷ Lại

Tháng 1 4, 2026
Chương 406: Cho lão tử đem thuyền ngang nhiên xông qua! (2) Chương 406: Cho lão tử đem thuyền ngang nhiên xông qua! (1)
xuyen-sach-phan-phai-tu-vi-mat-sach-bi-nu-chinh-day-nguoc.jpg

Xuyên Sách Phản Phái: Tu Vi Mất Sạch, Bị Nữ Chính Đẩy Ngược

Tháng 1 6, 2026
Chương 466: Ứng phó đến, cứu vớt sư tôn (2) Chương 466: Ứng phó đến, cứu vớt sư tôn (1)
tai-phu-tu-do-tu-tro-lai-huyen-thanh-nho-bat-dau

Tài Phú Tự Do, Từ Trở Lại Huyện Thành Nhỏ Bắt Đầu

Tháng mười một 11, 2025
Chương 480: Ngươi nhìn chuyện này gây (đại kết cục) Chương 479: Khoái hoạt chí thượng
hai-duong-tha-cau-dai-su.jpg

Hải Dương Thả Câu Đại Sư

Tháng 2 13, 2025
Chương 989. Đại kết cục Chương 988. Náo vui
tai-nan-giang-lam.jpg

Tai Nạn Giáng Lâm

Tháng 1 16, 2026
Chương 317: Hải tuyển (2) Chương 317: Hải tuyển (1)
ly-hon-luat-su-kiem-chuc-lam-ba-mai-toan-vong-giet-dien-roi

Ly Hôn Luật Sư Kiêm Chức Làm Mai Mối, Toàn Võng Giết Điên Rồi

Tháng mười một 11, 2025
Chương 552: Trở thành luật sư giới truyền kỳ! (đại kết cục! ). Chương 551: Toàn cầu khiếp sợ, quả thực vô địch.
ef5a06722097ce7cca2ee654ddd369ef

Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Tháng 1 16, 2025
Chương 1904. Lời cuối sách Chương 1903. Không có thần thế giới
mo-my-man-y-sinh.jpg

Mỗ Mỹ Mạn Y Sinh

Tháng 1 19, 2025
Chương 1287. Đại kết cục Chương 1286. Trở về Marvel
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 60: Lớp Học Của Những Ngón Tay Run Rẩy Và Bóng Ma Bệnh Tật (Bản chỉnh sửa lại phần Nghi thức)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 60: Lớp Học Của Những Ngón Tay Run Rẩy Và Bóng Ma Bệnh Tật (Bản chỉnh sửa lại phần Nghi thức)

Đêm đã sâu lắm rồi, biển Rorsted đen kịt như mực loãng, chỉ có ánh trăng bạc lạnh lẽo rọi xuống boong tàu The Last Fortune, vẽ nên những vệt sáng run rẩy trên mặt gỗ ướt sũng muối. Trong phòng thuyền trưởng, mọi cửa sổ đều được phong tỏa bằng lớp Linh tính dày đặc, không một khe hở cho ánh sáng hay âm thanh lọt ra ngoài.

Tristan Prewett quỳ một chân trước bàn thờ tạm được dựng bằng gỗ mun. Không khí trong phòng đặc quánh mùi thảo dược và nến sáp ong. Cậu không cầu nguyện vị thần bảo hộ thường ngày của mình. Đêm nay, cậu là một thành viên của hội kín bí ẩn nhất thế giới, và cậu đang gọi tên vị chủ tọa quyền năng của nó.

Tristan đốt lên ba ngọn nến: hai ngọn tượng trưng cho chính mình, và một ngọn ở trung tâm tượng trưng cho thực thể vĩ đại kia. Cậu cúi đầu, dùng tiếng Hermes cổ đại – ngôn ngữ có khả năng lay động tự nhiên – để tụng niệm danh xưng tôn kính ba đoạn, giọng trầm thấp và đầy ma mị:

“Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này…” “Chúa tể bí ẩn ngự trên sương mù xám…” “Vị vua của Vàng và Đen, người nắm giữ vận may rủi…”

Ngọn lửa nến ở trung tâm bỗng nhiên phình to, chuyển từ màu vàng cam sang màu xám trắng u ám, rồi đứng yên bất động như bị thời gian đóng băng.

Không gian trước mặt Tristan vặn xoắn lại. Một cánh cửa hư ảo, được dệt nên từ ánh sáng và sương mù, từ từ mở ra trong không trung. Tiếng gió rít gào từ một thế giới khác vọng lại, mang theo áp lực khủng khiếp khiến những tấm ván gỗ dưới chân cậu rên rỉ.

Cạch.

Một chiếc hộp sắt đen tuyền từ trong cánh cửa rơi thẳng xuống giữa vòng tròn nghi thức.

Cánh cửa ánh sáng lập tức khép lại và tan biến, trả lại sự tĩnh lặng nặng nề cho căn phòng. Nhưng chiếc hộp sắt ấy… nó đang rung lên bần bật.

Cedric Diggory đứng nép sát vào góc phòng, mặt tái nhợt như xác chết trôi. Hai tay cậu bịt chặt tai dù không có tiếng động vật lý nào phát ra từ chiếc hộp.

“Nó đang la hét…” Cedric thì thầm, giọng run rẩy, “nó nghe thấy cái chết của chính nó… lặp đi lặp lại… từng giây… từng giây một…”

Tristan không đáp. Cậu biết nghi thức đã thành công. Món hàng từ Ẩn Sĩ Cattleya đã được Kẻ Khờ chuyển giao trọn vẹn.

Cậu tiến lại gần, rút ra chiếc chìa khóa bạc dính máu đầu ngón tay mình, tra vào ổ khóa chiếc hộp sắt đang rung lắc dữ dội kia.

Cạch.

Nắp hộp bật mở. Một mùi tanh nồng sặc sụa của biển cả và linh tính hỗn loạn tràn ra.

Bên trong, khối não của Vượn Bốn Tai vẫn còn phập phồng như đang sống. Những nếp nhăn xám tro co giật liên hồi như sóng biển cuộn trào, và bốn chiếc tai nhỏ xíu mọc trực tiếp từ mô não đang giật giật, xoay về bốn hướng khác nhau, cố gắng nghe trộm những bí mật trong căn phòng này.

“Tránh ra.”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau. Severus Snape bước tới, đũa phép vung lên, điều khiển chiếc kẹp bạc bay tới gắp khối não ra nhanh như chớp.

Chất dịch xám nhỏ tong tỏng xuống sàn gỗ, bốc khói xèo xèo.

Snape thả khối não vào một lọ thủy tinh chứa đầy dung dịch màu xanh lục sẫm. Nắp lọ tự động đóng lại.

“Đặc tính Beyonder không chờ đợi kẻ chậm trễ,” Snape nói, giọng đều đều nhưng chứa đựng sự cảnh cáo nghiêm khắc. “Để thêm một giờ nữa, oán niệm của con vượn sẽ tỉnh giấc, hoặc nó sẽ gọi những thứ quái đản khác từ Linh giới đến ăn tươi nuốt sống trò.”

Tristan đứng dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán vào tay áo, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở sau áp lực của nghi thức ban thưởng.

“Thầy đã chuẩn bị sẵn mọi thứ cho nghi thức Misfortune Manipulator rồi chứ?”

Snape quay lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

“Chuẩn bị? Ta đang chuẩn bị cho việc trò sống sót đã, Prewett.”

Ông bước về phía góc phòng, nơi một bàn thí nghiệm di động đã được dựng lên với hàng tá ống nghiệm, lọ pha lê, cân tiểu ly và một chồng giấy da chi chít công thức phức tạp.

“Khi trò vượt qua Đại Nạn thăng cấp – giả sử trò may mắn sống sót – trò nghĩ mình sẽ ở trạng thái nào?” Snape hỏi, giọng mượt mà như lụa độc. “Gãy xương? Nội tạng vỡ nát? Máu chảy thành sông? Hay tay run lẩy bẩy như một kẻ nghiện rượu lâu năm?”

Ông chỉ tay vào đống dụng cụ thủy tinh tinh xảo:

“Lúc đó, làm sao trò cầm nổi ống nghiệm để pha chế thuốc ổn định mà không làm nổ tung cả cái phòng thí nghiệm này, kéo theo cái mạng nhỏ của trò và cả đám học trò ngu ngốc bên ngoài?”

Tristan nuốt nước bọt. Cậu hiểu ý ông.

“Bắt đầu đi,” Snape ra lệnh. “Ta muốn trò thực hành pha chế thuốc Misfortune Mage – phiên bản đơn giản hóa – bằng nguyên liệu giả lập. Và trò sẽ làm nó trong điều kiện tồi tệ nhất.”

Tristan chưa kịp hỏi “tồi tệ nhất” là gì, thì cánh cửa phòng bật mở. Regulus Black bước vào, trên tay cầm đũa phép, đôi mắt đỏ sẫm của Huyết tộc ánh lên vẻ thích thú hiếm có.

“Sẵn sàng chưa, Thuyền trưởng?”

Regulus vẫy nhẹ đũa phép.

Rầm!

Cả con tàu The Last Fortune đột ngột nghiêng ngả dữ dội như bị một con sóng thần vô hình đánh trúng. Những lọ thủy tinh trên kệ va vào nhau lanh canh, chực chờ rơi xuống. Cedric ở góc phòng mất thăng bằng, ngã dúi dụi.

“Tiếp tục!” Snape quát lên, giọng lạnh như băng cắt qua sự hỗn loạn. “Đổ 3.7ml dịch lá bạc hà vào ống nghiệm thứ nhất! Ngay bây giờ! Tay mà run thì tự chặt tay mình đi!”

Tristan nghiến răng, bám chặt chân xuống sàn tàu đang chao đảo. Ngón tay cậu lướt trên bàn thí nghiệm như những con thoi, cố gắng bắt lấy nhịp điệu giữa sự hỗn mang.

Đổ. Khuấy. Đong. Đốt.

Mỗi lần tàu lắc mạnh, mỗi lần Regulus “vô tình” làm rơi một vật nặng tạo tiếng động lớn, mỗi lần Snape buông một câu “Dunderhead” (Đồ ngu) đầy khinh miệt bên tai, Tristan lại cảm thấy dây thần kinh của mình bị kéo căng thêm một chút.

Mồ hôi chảy ròng ròng xuống sống lưng. Tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nhưng dần dần, giữa cơn bão nhân tạo ấy, một sự tĩnh lặng kỳ lạ xuất hiện trong tâm trí cậu. Động tác của cậu trở nên dứt khoát hơn, chính xác hơn. Không còn là suy nghĩ, mà là bản năng. Bản năng của một kẻ đã quen sống sót trên lưỡi dao của số phận.

Sáng sớm hôm sau.

Sương mù dày đặc như sữa bao phủ mặt biển, biến không gian thành một tấm màn tang trắng xóa. Tristan đứng trên boong tàu, áo choàng đen tung bay trong gió sớm, cố gắng hít thở không khí trong lành để xua đi dư âm của cơn ác mộng mang tên “Lớp học độc dược thực chiến” đêm qua.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía cầu thang. Regulus lao lên boong, khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu.

“Thuyền trưởng… Rắc rối lớn!”

Giọng cậu ta lạc đi vì căng thẳng. Regulus chỉ tay về phía sương mù bên mạn trái.

“Có một con tàu lớn đang cắt ngang lộ trình của chúng ta. Tàu đen. Buồm rách nát. Nó tỏa ra mùi hương ngọt ngào đến buồn nôn… Là The Black Death (Cái Chết Đen)!”

Tristan cứng người như bị hóa đá.

Cậu quay phắt đầu lại. Cách đó chưa đầy một hải lý, bóng dáng ma quái của một con tàu khổng lồ màu đen đang lướt tới, xé toạc màn sương. Trên cột buồm chính, lá cờ hình hoa lily héo rũ – biểu tượng khét tiếng của Thiếu Nữ Bệnh Tật Tracy – đang phất phơ đầy đe dọa.

Trong khoảnh khắc đó, Tristan Prewett – Winner của con đường Vận Mệnh, kẻ dám mặc cả với Bán Thần, dám trêu chọc Ma cà rồng – đã làm một hành động mà sau này trở thành “vết nhơ” không bao giờ được phép nhắc lại trong lịch sử băng Felix.

Cậu không rút đũa phép. Cậu không ra lệnh chiến đấu.

Cậu nằm rạp xuống sàn boong.

Ngay lập tức.

Tristan bò lổm ngổm như một con sâu đo, cố gắng ép sát cơ thể xuống mặt gỗ thấp nhất có thể, lết nhanh về phía cửa khoang thuyền trưởng, miệng lẩm bẩm không ngớt:

“Không… không thể nào… Nếu ả thấy mình… với cái tin đồn chết tiệt kia… ả sẽ bắn chìm tàu này để đánh ghen! Hoặc tệ hơn… ả bắt mình về làm tình nhân thật sự thì sao? Không đời nào! Chết cũng không!”

Harry Potter, lúc này đang đứng gần đó lau sàn, trố mắt nhìn cảnh tượng kỳ quặc này. Trên vai cậu bé, Mercury – con Niffler lông bạc – nghiêng cái đầu nhỏ xíu, đôi mắt đen láy tò mò nhìn “Papa” quyền năng của mình đang thực hiện động tác trườn bò chiến thuật.

“Tristan… bị đau bụng ạ?” Harry ngây thơ hỏi.

Snape xuất hiện ở cửa khoang, tay vẫn cầm lọ dung dịch xanh lục chứa não vượn. Ông nhìn Tristan đang bò dưới chân mình, rồi nhìn con tàu đen phía xa, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ.

“Trốn phụ nữ. Rất anh hùng, Prewett.”

Hai con tàu lướt qua nhau trong khoảng cách chưa đầy hai trăm mét.

Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi hương ngọt ngào của hoa thối rữa tràn qua boong tàu The Last Fortune. Harry rùng mình, cảm giác như có hàng nghìn bàn tay vô hình, mềm mại nhưng lạnh ngắt đang vuốt ve lên da thịt, thì thầm những lời yêu đương bệnh hoạn vào tai cậu bé.

Cedric Diggory, người vừa chạy lên boong, vội vàng bịt mũi, đôi mắt mở to kinh hoàng. Cậu nhìn thấy những bóng ma nữ giới mặc váy đen tang tóc đang bay lượn quanh cột buồm của The Black Death, quấn lấy nhau như những dải lụa sống.

“Đẹp quá…” Mercury bỗng nhiên thốt lên, đôi mắt sáng rực khi nhìn thấy một bóng người phụ nữ đứng ở mũi tàu đối diện, trên cổ đeo một chiếc vòng kim cương lấp lánh.

Con Niffler há miệng định reo lên. Nhưng Snape nhanh như chớp vươn tay bịt chặt mỏ nó lại. Ánh mắt đen nhánh của Bậc thầy Độc dược lạnh đến mức có thể đóng băng cả đại dương, cảnh cáo con thú im lặng tuyệt đối.

Không gian chìm vào tĩnh lặng chết chóc. Chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng tim đập thình thịch của cả băng nhóm Felix.

Rồi, The Black Death lướt qua, dần dần tan biến vào màn sương mù dày đặc phía xa như một cơn ác mộng buổi sớm.

Năm phút sau.

Tristan chậm rãi đứng dậy từ sàn khoang, phủi bụi trên áo choàng một cách cẩn thận, hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ uy quyền của một thuyền trưởng.

“Đó là… chiến thuật tránh né chiến lược,” cậu tuyên bố, mặt không đổi sắc dù tai hơi đỏ. “Người làm đại sự không chấp nhặt tiểu tiết với phụ nữ điên. Đặc biệt là những kẻ có khả năng biến đàn ông thành xác ướp tình yêu.”

Snape nhếch mép lần nữa, lần này là một nụ cười khẩy rõ ràng.

“Hoặc là nỗi sợ hãi của kẻ ‘đào hoa bất đắc dĩ’. Vào pha thuốc tiếp đi, bài tập của trò chưa xong đâu.”

Phía trước mũi tàu, trong làn sương sớm đang tan dần, những đường nét mờ ảo của cảng Bayam bắt đầu hiện ra. Những ngọn tháp chuông kiểu thuộc địa, những cánh rừng chuối xanh ngát, và hàng trăm con tàu buôn lậu neo đậu kín bến.

Và đâu đó trong không khí của thành phố hỗn loạn này, mùi vị của quyền lực mới – quyền lực của một vị Thần Biển vừa thay đổi chủ nhân – đang len lỏi vào từng ngóc ngách.

The Last Fortune lặng lẽ cập bến, như một bóng ma trở về từ cõi chết, mang theo một thuyền trưởng đang cố gắng giữ vững hình tượng, và một lọ dung dịch xanh lục chứa đựng cả tương lai Bán Thần của cậu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-mot-khoa-max-cap-nguoi-cung-ta-so-thien-phu
Ta Một Khóa Max Cấp, Ngươi Cùng Ta So Thiên Phú?
Tháng mười một 24, 2025
ky-nang-doi-mot-chu-bon-han-bi-ta-choi-hong
Kỹ Năng Đổi Một Chữ, Bọn Hắn Bị Ta Chơi Hỏng
Tháng mười một 20, 2025
game-of-thrones-vinh-quang-ky-si.jpg
Game Of Thrones Vinh Quang Kỵ Sĩ
Tháng 1 21, 2025
nguoi-nhat-thi-o-conan
Người Nhặt Thi Ở Conan
Tháng 1 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved