-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 6: Những Chú Vịt Trên Cạn Và Cuốn Sổ Tay Của Kẻ Không Ngủ
Chương 6: Những Chú Vịt Trên Cạn Và Cuốn Sổ Tay Của Kẻ Không Ngủ
Bình minh trên vùng biển Sonia không mang đến sự cứu rỗi như trong những câu chuyện cổ tích. Sau một đêm dài đằng đẵng bị tra tấn bởi những tiếng cười khúc khích vọng lên từ đáy biển, ánh sáng ngày mới cuối cùng cũng đến.
Nhưng nó đến chậm chạp, nặng nề, như một vết thương cũ bị xé toạc, rỉ ra thứ ánh sáng màu vàng vọt, bệnh hoạn, cố gắng len lỏi qua những tầng mây xám xịt để liếm láp lên mặt biển tĩnh lặng.
Sự tĩnh lặng sau cơn bão, đôi khi, còn đáng sợ hơn chính cơn bão.
Tristan đứng trên đài chỉ huy, những ngón tay bám chặt vào lan can gỗ lạnh ngắt, đôi mắt nâu hằn lên những tia máu đỏ vì thiếu ngủ. Hình ảnh của đêm qua vẫn chưa chịu buông tha cậu. Những con mắt. Hàng vạn con mắt nổi lềnh bềnh trên mặt nước đen ngòm, nhìn chằm chằm vào họ. Chúng đã biến mất ngay khi tia nắng đầu tiên chạm tới, nhanh và gọn như một trò ảo thuật, để lại mặt biển phẳng lì không một gợn sóng.
Nhưng dư âm của nó thì vẫn còn. Tiếng cười trẻ con ma quái ấy dường như không tan vào không trung, mà lẩn khuất trong tiếng gỗ tàu cọt kẹt, trong tiếng gió rít, như một lời nhắc nhở rằng họ đã bị đánh dấu.
“Chiu…” Mercury, con Niffler lông bạc, dụi cái mũi ươn ướt vào ống tay áo Tristan. Nó không còn vẻ linh hoạt ham tiền thường ngày, bộ lông xám xịt đi vì sợ hãi. Là một sinh vật thuộc đường tắt “Lỗi Lầm” (Error) nó nhạy cảm với những sự “bất thường” của quy tắc thế giới này hơn bất kỳ ai.
Đột nhiên, mặt biển phía trước sôi sục.
Không phải do quái vật tấn công, mà là một cuộc trốn chạy tán loạn. Hàng ngàn con cá bạc nhỏ xíu, thân mình trong suốt như thủy tinh, đồng loạt bật tung khỏi mặt nước. Chúng nhảy loạn xạ, va đập vào thân tàu The Last Fortune, tạo nên những tiếng “lộp bộp” khô khốc như mưa đá.
Rồi, từ dưới vực thẳm, một cái bóng khổng lồ trồi lên.
Một con cá voi lưng xám, da vẻ sần sùi đầy những vết sẹo hình trôn ốc và những mảng hà bám ký sinh trông như những khuôn mặt người đang la hét. Nó không gầm rú, chỉ lẳng lặng mở cái miệng rộng như một hang động, nuốt chửng lấy đàn cá bạc đang tuyệt vọng giữa không trung.
Một cú đớp gọn gàng. Sự sống bị dập tắt trong tích tắc.
Con cá voi khép miệng, phun ra một cột nước lẫn với hơi sương mù mịt, rồi lại lặn xuống, để lại trên mặt biển những vòng sóng lan rộng và vài xác cá nát bấy dạt vào mạn tàu.
“Quy luật của rừng rậm,” Tristan lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Hoặc trong trường hợp này, là quy luật của biển cả. Cá lớn nuốt cá bé. Và chúng ta…” Cậu nhìn xuống thủy thủ đoàn đang lục tục kéo lên boong tàu với dáng vẻ phờ phạc. “…chúng ta hiện tại còn nhỏ hơn cả lũ cá bạc kia.”
Họ trông thật thảm hại sau đêm đầu tiên.
Regulus Black bước ra ánh sáng, và ngay lập tức, làn da tái nhợt của anh rít lên một tiếng xèo xèo nhỏ. Dù là một Ma cà rồng (Vampire – Sequence 7) có khả năng chịu đựng ánh sáng, nhưng mặt trời của thế giới này mang tính “Thanh Tẩy” gay gắt hơn nhiều so với mặt trời ôn hòa ở Anh Quốc. Anh rên rỉ, kéo thấp vành mũ trùm đầu, đôi mắt đỏ ngầu nheo lại đầy khó chịu.
“Chết tiệt,” Regulus rủa thầm, giọng khản đặc vì cơn khát máu bị kìm nén. Anh rút chiếc la bàn ma thuật bằng vàng ròng – một tạo tác tinh xảo từ gia tộc Black. “Đi đâu đây? Hướng nào?”
Cây kim hình phượng hoàng bên trong điên cuồng xoay tít, rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai rồi đột ngột gãy đôi, rơi loảng xoảng xuống mặt kính.
“Nó hỏng rồi,” Regulus ném cái la bàn vô dụng xuống sàn, hơi thở dốc. “Từ trường ở đây… nó hỗn loạn như tâm trí của một kẻ điên.”
“Để em thử!” Cedric Diggory, với tinh thần trách nhiệm của một Huynh trưởng Hufflepuff, bước lên phía trước. Dù khuôn mặt vẫn còn xanh xao vì những cảm nhận về cái chết đêm qua, cậu vẫn cố gắng tỏ ra hữu dụng. Cậu chĩa đũa phép vào cánh buồm chính đang rủ xuống ủ rũ.
“Ventus!” (Gió thổi).
Một luồng gió ma thuật phóng ra từ đầu đũa. Nhưng thay vì thổi căng cánh buồm, luồng khí đó va vào không trung và dường như bị một bức tường vô hình bẻ cong. Nó quật ngược trở lại với sức mạnh gấp đôi.
Bùm!
Cedric bị hất văng ngược ra sau, đập lưng vào cột buồm. Dobby, đang lúi húi gỡ rối đống dây thừng gần đó, bị luồng khí cuốn phăng đi, rớt “bịch” lên người Regulus.
“Dobby xin lỗi! Dobby đáng chết!” Con gia tinh hoảng loạn, định đập đầu vào sàn tàu trừng phạt mình thì bị Regulus – đang cáu bẳn tột độ – túm lấy cổ áo nhấc bổng lên.
“Ngồi im hoặc ta sẽ ném ngươi xuống biển làm mồi cho cá voi,” Regulus gầm gừ, răng nanh hơi lộ ra.
Harry Potter, người duy nhất còn giữ được thăng bằng nhờ phản xạ của Tầm thủ, quyết định dùng đến biện pháp cuối cùng. Cậu triệu hồi cây chổi Tia Chớp.
Vút!
Bóng dáng cậu bé bay vút lên bầu trời xám xịt. Harry lượn ba vòng quanh con tàu, cố gắng tìm kiếm một dải đất, một hòn đảo, hay bất cứ thứ gì không phải là nước. Nhưng khi cậu đáp xuống, khuôn mặt non nớt ấy trắng bệch, đôi mắt xanh lục bảo tràn ngập sự hoang mang.
“Không có gì cả,” Harry thở hổn hển, tay vẫn nắm chặt cán chổi. “Em bay cao đến mức không khí loãng đi… nhưng vẫn chỉ thấy nước. Nước đen ngòm ở khắp mọi nơi. Chúng ta… chúng ta đang ở giữa hư không.”
Không khí trên boong tàu chìm vào sự im lặng chết chóc. Những phù thủy xuất sắc nhất của Hogwarts, những người có thể biến cái tách thành con chuột hay bay lượn trên trời, giờ đây đứng đó, ngơ ngác và bất lực như những con vịt cạn bị ném xuống dòng nước xiết.
Tristan quan sát tất cả từ trên cao. Cậu không can thiệp. Cậu cần họ thất bại. Sự thất bại là liều thuốc đắng cần thiết để phá vỡ cái tôi kiêu hãnh của phù thủy, để họ chấp nhận rằng ở đây, cây đũa phép không phải là vạn năng.
Cậu khẽ vuốt ve đồng xu vàng trong túi áo. The Winner không đặt cược vào sức mạnh. The Winner đặt cược vào khả năng thích nghi.
Và cậu đã đặt cược vào đúng người.
…
Dưới hầm tàu tối tăm, nơi mùi ẩm mốc hòa lẫn với mùi hóa chất nồng nặc, Severus Snape đang tiến hành cuộc chiến của riêng mình.
Ông không ngủ.
Là một Kẻ Không Ngủ (Sleepless – Sequence 9) giấc ngủ đối với ông đã trở thành một khái niệm xa xỉ và không cần thiết. Bóng tối không làm ông mù lòa; ngược lại, nó khiến mọi thứ trở nên sắc nét đến đau đớn.
Suốt đêm qua, trong khi những người khác vật lộn với ác mộng, ông đã thức trắng. Ông nghe thấy tiếng bước chân hoảng loạn trên boong. Ông nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của Harry. Ông nghe thấy cả tiếng máu chảy rần rật trong huyết quản của Regulus. Và xa hơn nữa, ông nghe thấy tiếng thì thầm của đại dương – những âm thanh vô nghĩa, điên loạn, chực chờ xé toạc màng nhĩ nếu ông lơ là sự tập trung.
Trước mặt Snape là những tờ giấy da dê nhàu nát mà Tristan đã gửi xuống đêm qua. Chữ viết của Tristan bay bướm, đầy những thuật ngữ thần bí khó hiểu: “Lắng nghe nhịp thở của thủy triều,” “Màu đen là sự từ chối của ánh sáng,” “Cánh chim hải âu là điềm báo của Vận Mệnh.”
“Nhảm nhí,” Snape rít lên qua kẽ răng. “Thằng nhãi ranh và những lời tiên tri mơ hồ chết tiệt.”
Nhưng tay ông vẫn không ngừng viết.
Bộ não của một Bậc thầy Độc dược đang hoạt động hết công suất. Ông lọc bỏ những từ ngữ hoa mỹ, chưng cất ý nghĩa cốt lõi, cô đặc chúng lại thành những công thức logic. Ông biến những lời sấm truyền của Tristan thành các quy tắc vật lý, thành những mệnh lệnh hành động chính xác như cách ông hướng dẫn học sinh cắt lát rễ cây Nữ lang.
Nếu nước biển chuyển màu chàm: Dòng chảy ngầm hướng Đông Bắc. Bẻ lái 15 độ. Nếu mây có hình vảy cá và ánh đỏ: Bão mang yếu tố phi vật chất. Kích hoạt phong ấn tàu. Không nhìn trực tiếp vào bất kỳ sinh vật nào có hơn hai mắt.
Ngòi bút lông ngỗng của ông di chuyển trên giấy nhanh đến mức tạo ra tiếng rít, như lưỡi dao xẻ dọc sự hỗn loạn để tìm ra trật tự.
…
Bữa sáng – hay đúng hơn là bữa ăn đầu tiên sau cơn ác mộng – diễn ra trong không khí ảm đạm. Bánh mì đen cứng ngắc và cá hộp tanh tưởi. Không ai nói với ai lời nào. Sự thất bại ban sáng đè nặng lên vai họ.
Cánh cửa phòng ăn bật mở mạnh bạo.
Severus Snape bước vào. Áo chùng đen của ông vẫn lấm tấm bụi than, mái tóc nhờn rũ xuống khuôn mặt hốc hác, nhưng đôi mắt đen thẫm lại sáng rực một thứ ánh sáng lạnh lẽo và đầy uy quyền.
Ông bước thẳng đến bàn chủ tọa, nơi Tristan đang ngồi, và ném xuống đó một cuốn sổ tay bọc da đen dày cộp.
Bộp.
Tiếng động khô khốc vang lên, kéo mọi ánh nhìn về phía ông.
“Đây là gì?” Regulus hỏi, giọng mệt mỏi.
Snape không nhìn anh. Ông nhìn Tristan, ánh mắt xoáy sâu vào vị thuyền trưởng trẻ tuổi như muốn lột trần mọi bí mật.
“Một bản hướng dẫn,” Snape nói, giọng trầm khàn, chậm rãi và rõ ràng từng từ. “Cho những kẻ ngu ngốc nghĩ rằng vung vẩy đũa phép là có thể sống sót ở cái nơi quỷ quái này.”
Ông quay sang nhìn quét qua Harry, Cedric và Regulus. Cái nhìn của vị Giáo sư đáng sợ nhất Hogwarts khiến họ vô thức rùng mình, lưng thẳng đẵn lại theo phản xạ.
“Từ giờ phút này,” Snape tuyên bố, giọng lạnh băng, “Mọi hành động trên con tàu này – từ việc căng buồm, bẻ lái, cho đến việc thở – đều phải tuân theo quy trình trong cuốn sổ này. Không có ngoại lệ. Không có sự tùy tiện. Và tuyệt đối không có những phép thuật ngu xuẩn.”
Ông chống hai tay xuống bàn, cúi người về phía trước, bóng của ông trùm lên họ như một con dơi khổng lồ.
“Thuyền trưởng Prewett cung cấp phương hướng. Còn ta…” Ông gõ ngón tay dài ngoằng lên bìa cuốn sổ. “…Ta cung cấp phương pháp để các người không chết trước khi đến được đích. Hiểu chưa?”
“Hiểu… hiểu rồi ạ,” Harry lắp bắp, cảm giác như đang trở lại lớp học Độc dược năm thứ nhất.
Tristan cầm cuốn sổ lên. Bìa da mát lạnh. Bên trong, những dòng chữ của Snape thẳng tắp, sắc sảo, tàn nhẫn nhưng đầy tính bảo vệ. Đó không chỉ là kiến thức hàng hải. Đó là trật tự được thiết lập trên nền tảng của sự điên loạn.
Tristan ngẩng đầu lên, khóe môi cong thành một nụ cười nhẹ nhõm.
“Chào mừng lên tàu, Thuyền phó Snape,” cậu nói, giơ ly nước cam lên như một lời chúc tụng.
Bên ngoài ô cửa sổ tròn, mặt trời đã lên cao, nhưng ánh sáng của nó vẫn lạnh lẽo như mắt của loài bò sát. Tuy nhiên, trên con tàu The Last Fortune, sự hoang mang đã được thay thế bằng một thứ khác.
Kỷ luật.
Và kỷ luật là bước đầu tiên của sự sống sót.