Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
huyet-chien-chi-menh.jpg

Huyết Chiến Chi Mệnh

Tháng 1 17, 2025
Chương 472. Hoả chủng Chương 471. Khiêu chiến
khong-khoa-hoc-ngu-thu.jpg

Không Khoa Học Ngự Thú

Tháng 1 17, 2025
Chương 709. Ngự thú chương cuối Chương 708. Gắn bó người
tuyet-the-ky-hiep-truyen.jpg

Tuyệt Thế Kỳ Hiệp Truyền

Tháng mười một 28, 2025
Chương 482: Công đức viên mãn tất cả đều vui vẻ( hết trọn bộ) Chương 481: Đi xa Tây Vực.
tong-mon-quat-khoi-ta-la-tu-tien-gioi-nhat-ben-bi

Tông Môn Quật Khởi: Ta Là Tu Tiên Giới Nhất Bền Bỉ

Tháng 12 16, 2025
Chương 1110: Đạo khí vào trận Có chỗ tiến bộ Chương 1109:
tong-vo-man-troi-giang-the-bat-dau-kiem-ke-tu-tien-gia.jpg

Tống Võ: Màn Trời Giáng Thế, Bắt Đầu Kiểm Kê Tu Tiên Giả

Tháng 1 8, 2026
Chương 230: yêu này vốn là chín cái đầu sư vương Chương 229: đó chính là “Di Cảnh Quyết”
ta-that-khong-phai-cao-thu-tuyet-the.jpg

Ta Thật Không Phải Cao Thủ Tuyệt Thế

Tháng 1 24, 2025
Chương 545. Quyết chiến cũng là kết thúc Chương 544. Liên minh
hai-tac-khong-ai-so-voi-ta-cang-hieu-trai-ac-quy.jpg

Hải Tặc: Không Ai So Với Ta Càng Hiểu Trái Ác Quỷ

Tháng 1 10, 2026
Chương 245: Meido Gaeshi, Teach tăm tích! Chương 244: Nguyện vọng cùng Chúa sáng thế!
vua-len-lop-12-he-thong-de-cho-ta-di-thao-phat-ma-vuong.jpg

Vừa Lên Lớp 12, Hệ Thống Để Cho Ta Đi Thảo Phạt Ma Vương?

Tháng 1 5, 2026
Chương 300: Không thể lấy Chương 299: Bất lực đồ nướng sư phụ
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 59: Giấc Mơ Của Rừng Tiềm Thức Và Lịch Sử Bị Lãng Quên
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 59: Giấc Mơ Của Rừng Tiềm Thức Và Lịch Sử Bị Lãng Quên

Lớp sương mù xám dường như thở hắt ra một hơi dài sau những màn giao dịch nghẹt thở và những lời thì thầm sặc mùi tiền bạc vừa rồi. Tiếng kim loại đồng thau va chạm dường như vẫn còn để lại dư âm của con số năm nghìn năm trăm bảng, nhưng giờ đây, áp lực vô hình ấy dần dịu đi, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng khác.

Đó là sự tĩnh lặng của những kẻ đã sống sót qua cơn bão vật chất và bắt đầu lắng nghe tiếng gió của những bí mật tinh thần.

Audrey Hall – Công Lý – là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí trầm mặc ấy. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt nhẹ lên mặt bàn, dáng vẻ của một quý cô hoàn hảo nhưng ánh mắt lại dao động dữ dội như mặt hồ vừa bị ném một viên đá lớn.

“Gần đây…” giọng cô vang lên, trong trẻo như tiếng chuông bạc nhưng lại mang theo chút run rẩy khó kìm nén, “tôi đã thử thực hiện một nghi thức tâm lý ám thị… để đi xuống sâu hơn trong chính bản thân mình.”

Cô ngừng một nhịp, đôi mắt xanh biếc ánh lên sự phấn khích xen lẫn nỗi sợ hãi nguyên thủy còn sót lại, giống như một đứa trẻ vừa bước ra khỏi cánh rừng cấm đầy sương mù mà không chắc liệu linh hồn mình có thực sự trở về nguyên vẹn hay không.

“Tôi đi qua chiếc cầu thang xoắn ốc vô tận của tâm trí, vượt qua vùng biển hỗn loạn của những cảm xúc vụn vặt, rồi… tôi chạm đến ranh giới của Biển Tiềm Thức tập thể.”

Từng từ một rơi xuống mặt bàn đồng thau như những giọt nước thánh, khiến không gian rung lên một nhịp rất khẽ.

“Ở đó, giữa đại dương mênh mông của những ý niệm, tôi nhìn thấy một hòn đảo… hay đúng hơn là một con quái vật khổng lồ. Một con Cự Long với lớp vảy màu xám trắng như đá tảng cổ đại, đôi cánh của nó che khuất cả bầu trời nội tâm, và đôi mắt vàng kim lạnh lùng với con ngươi dựng đứng… Nó chỉ cần quét mắt qua, tôi cảm giác như toàn bộ ý thức của mình sắp tan biến thành bọt nước.”

Cattleya – Ẩn Sĩ – ngồi thẳng người dậy ngay lập tức. Cặp kính dày của cô lóe lên ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu sự kinh ngạc tột độ.

Trong bộ não siêu việt của một Kẻ Nhòm Ngó Bí Ẩn, những mảnh ghép thông tin rời rạc xếp lại với nhau nhanh như tia chớp: Con đường Khán Giả, Biển Tiềm Thức, và Cự Long Tâm Linh.

Cô biết sinh vật đó. Trong những cuốn cổ thư cấm kỵ mà Nữ hoàng Thần bí cho phép cô đọc, đó là một huyền thoại. Một sinh vật cấp bậc Thiên Sứ, thậm chí có thể là hình chiếu của một vị thần cổ đại.

Cattleya liếc nhanh sang phía Thế Giới, nhớ lại đặc tính Bác Sĩ Tâm Lý mà hắn vừa bán cho Audrey. Một câu hỏi lướt qua đầu cô: Làm thế nào cô ta còn sống? Chỉ cần một cái nhìn của sinh vật cấp độ đó cũng đủ biến một Sequence thấp thành kẻ điên loạn vĩnh viễn. Trừ khi…

Ánh mắt cô vô thức trượt về phía Kẻ Khờ đang ngồi bất động trong bóng tối.

Trừ khi có một vị Thần đích thực đang che chở cho cô ta.

Tristan Prewett – Bánh Xe Vận Mệnh – vẫn giữ thái độ im lặng, chỉ có ngón trỏ phải gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn.

Cốc. Cốc. Cốc.

Nhịp gõ ấy không phải là sự sốt ruột, mà là nhịp tim của một kẻ đang tính toán xác suất. Tristan biết con rồng đó. Ariehogg – con trai của Cổ Thần, Cự Long của những giấc mơ và ác mộng. Một tồn tại mà ngay cả khi cậu ở đỉnh cao phong độ kiếp trước (trong game hay truyện) cũng phải dè chừng, chứ đừng nói đến hiện tại.

Việc Audrey Hall có thể nhìn thấy nó và trở về lành lặn để kể lại câu chuyện này, chỉ có một lý do duy nhất: Cô ấy là “con cưng” của The Fool.

“Thành phố Kỳ tích Liveseyd…” Audrey tiếp tục, giọng mơ màng, “liệu nó có thật sự nằm trong Biển Tiềm Thức tập thể không? Hay đó chỉ là ảo ảnh do con rồng đó tạo ra?”

Một tiếng cười khan, khô khốc như tiếng buồm rách trong gió bão, bật ra từ phía Alger Wilson.

“Tiểu thư Công Lý,” Alger nói, giọng trầm xuống đầy vẻ cảnh cáo, “đó không phải là nơi để dạo chơi hay thỏa mãn trí tò mò của giới quý tộc.”

Hắn nhìn Audrey bằng ánh mắt nghiêm khắc của một kẻ từng trải qua vô số kinh hoàng trên biển.

“Một con Cự Long cấp Thiên Sứ, hay thậm chí chỉ là hình chiếu của nó, chứa đựng những tri thức và sự ô nhiễm vượt xa sức chịu đựng của con người. Chỉ cần một ý niệm của nó thôi cũng đủ xé nát linh hồn cô thành trăm mảnh vụn, biến cô thành một cái vỏ rỗng tuếch. Khi chưa đạt đến Sequence 5, tốt nhất đừng bao giờ thử lại.”

Cattleya gật đầu đồng tình, giọng cô trầm thấp, mang theo hơi thở của những lời răn đe cổ xưa:

“Biển Tiềm Thức không chỉ là nơi chứa đựng ký ức của nhân loại. Nó là nấm mồ của những bí mật, nơi trôi nổi ác ý của các vị thần đã chết và những mảnh vỡ của tà thần. Một lần nhìn thấy nó mà còn sống sót trở về, đó đã là sự bảo hộ của kỳ tích. Đừng tham lam thêm nữa, nếu không cái giá phải trả sẽ là chính bản thân cô.”

Tristan cuối cùng cũng lên tiếng. Cậu không nhìn Audrey, mà nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lạnh lẽo như lưỡi dao mỏng lướt qua cổ:

“Đó là hành vi tự sát. Trong thế giới của vận mệnh, có những cánh cửa một khi đã mở ra thì không bao giờ đóng lại được. Một cái nhìn của nó cũng đủ khiến cô lạc lối vĩnh viễn trong mê cung của chính giấc mơ mình, trở thành thức ăn cho những cơn ác mộng.”

Audrey mím môi. Những lời cảnh báo dồn dập từ ba thành viên dày dạn kinh nghiệm khiến cô rùng mình. Cô nhận ra sự liều lĩnh của bản thân, nhưng sâu trong đôi mắt xanh biếc ấy, ngọn lửa tò mò vẫn không hề tắt hẳn. Cô gật đầu chậm rãi, ghi nhớ những lời khuyên ấy như một bài học đắt giá.

Không khí trầm xuống một chút trước khi chủ đề được chuyển hướng một cách tự nhiên.

Emlyn White – Mặt Trăng – người đã phải chịu đựng sự ấm ức từ đầu buổi họp đến giờ vì bị Tristan “dùng tiền đè người” cuối cùng cũng tìm thấy cơ hội để phản công.

Không phải bằng tiền, mà bằng tri thức.

Cậu chàng Huyết tộc hắng giọng, ngồi thẳng lưng dậy, cằm hơi hất lên đầy kiêu hãnh. Đôi mắt đỏ rực của cậu quét qua Derrick Berg – Mặt Trời, kẻ đại diện cho cái gọi là “lịch sử chính thống” của Thành Phố Bạc.

“Nói về những chuyện cổ xưa,” Emlyn mở lời, giọng điệu mang theo sự trịch thượng đặc trưng, “tôi có một đính chính nhỏ dành cho cậu, ngài Mặt Trời.”

Derrick ngước lên, đôi mắt trong veo đầy thắc mắc.

“Về lịch sử của Thành Phố Bạc… hay đúng hơn là vùng đất bị bỏ rơi của các người,” Emlyn nhếch mép cười, tận hưởng khoảnh khắc này. “Trước thời kỳ Đại Tai Biến, không hề tồn tại cái gọi là Thành Phố Bạc. Chỉ có Vương quốc Bạch Ngân của người khổng lồ.”

Cậu dừng lại một chút, quan sát biểu cảm của Derrick, rồi tung ra đòn quyết định:

“Và quan trọng hơn, vị thần mà Vương quốc Bạch Ngân thờ phụng… không phải là Cự Nhân Vương Aurmir như các người vẫn lầm tưởng và ca tụng trong sử thi.”

Derrick cứng người. Bản năng của một cư dân Thành Phố Bạc khiến cậu muốn bật dậy phản bác. Aurmir là vị thần tối cao trong lịch sử của họ, là cha của các người khổng lồ, làm sao có thể sai được?

Nhưng Emlyn không để cậu kịp lên tiếng.

“Họ thờ phụng Omebelle,” Emlyn nhả từng chữ, rõ ràng và tàn nhẫn. “Đó mới là cái tên thực sự ngự trị trên ngai vàng tín ngưỡng của vùng đất đó.”

Derrick mở miệng, nhưng không thốt nên lời. Cậu quay sang nhìn những người khác, tìm kiếm sự phủ nhận. Nhưng cậu chỉ gặp sự im lặng của Tristan, cái gật đầu nhẹ của The World, và cuối cùng là tiếng nói xác nhận của Cattleya.

Cattleya khẽ đẩy gọng kính, giọng nói bình thản nhưng sắc bén như dao mổ giải phẫu lịch sử:

“Đúng vậy. Omebelle.”

Cô nhìn Derrick, ánh mắt chứa đựng sự thương hại của một học giả dành cho kẻ bị che mắt bởi thời gian.

“Trong các văn hiến cổ đại mà tôi từng đọc, Omebelle được xác định là Nữ thần Bội Thu của Kỷ thứ Hai. Bà ta còn có một thân phận khác cao quý hơn: Vương hậu của Cự Nhân Vương, và sau này là… mẫu thân của những tai ương.”

Derrick cảm thấy thế giới trong lòng mình rung chuyển dữ dội.

Cậu lớn lên giữa những ngọn nến đen leo lét, ăn những loại nấm biến dị để sinh tồn, và tụng niệm danh xưng của Thần Sáng Tạo mỗi ngày. Cậu tin rằng lịch sử của Thành Phố Bạc là chân lý duy nhất, là ngọn hải đăng cuối cùng của văn minh loài người sau khi bị Thần bỏ rơi.

Nhưng giờ đây, một Ma cà rồng kiêu ngạo và một nữ hải tặc xa lạ lại nói với cậu rằng tất cả chỉ là những mảnh vỡ méo mó. Rằng ngay cả vị thần mà tổ tiên cậu tôn thờ cũng mang một cái tên khác, một danh tính khác.

Vậy thì… rốt cuộc chúng tôi là ai? Lịch sử của chúng tôi là gì?

Derrick cúi đầu thấp xuống. Bàn tay cậu siết chặt lấy thành ghế đá, các khớp xương trắng bệch. Cảm giác bị phản bội không đến từ kẻ thù bên ngoài, mà đến từ chính niềm tin mà cậu đã ôm lấy như tấm áo giáp suốt mười mấy năm qua.

Emlyn nhìn thấy sự sụp đổ trong mắt Derrick và cảm thấy một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng. Cảm giác “trên cơ” về mặt tri thức này ngọt ngào hơn cả dòng máu trinh nữ tươi mới nhất. Nó bù đắp hoàn hảo cho bốn nghìn năm trăm bảng cậu vừa phải bỏ ra, và xoa dịu lòng tự trọng bị tổn thương trước sự giàu có của Tristan.

Thấy chưa, Wheel of Fortune? Tiền của anh có mua được lịch sử bị lãng quên này không? Emlyn thầm nghĩ, ném một cái nhìn khiêu khích về phía Tristan.

Tristan bắt gặp ánh mắt đó, chỉ khẽ nhún vai, mỉm cười độ lượng như một người lớn nhìn đứa trẻ vừa khoe điểm mười. Cậu không quan tâm đến Omebelle hay Aurmir, cậu chỉ quan tâm đến việc thông tin này sẽ dẫn dắt Derrick đi đến đâu trong mê cung số phận.

Ở đầu bàn, Klein Moretti – Kẻ Khờ – khẽ nhắm mắt lại.

Dưới lớp sương mù dày đặc, khóe môi hắn cong lên một độ rất nhỏ.

Omebelle. Nữ thần Bội Thu. Mẫu Thần Đất Mẹ.

Những mảnh ghép lịch sử cuối cùng đã rơi vào đúng vị trí trên bàn cờ của hắn. Hắn đã có đủ thông tin cần thiết cho ngày hôm nay.

Klein mở mắt ra. Giọng nói bình thản, vang vọng như phán quyết của định mệnh, chấm dứt mọi suy tư và tranh luận:

“Buổi họp hôm nay đến đây là kết thúc.”

Những thân ảnh xung quanh bàn tròn lần lượt đứng dậy. Họ đặt tay lên ngực trái, cúi chào vị tồn tại vĩ đại ngự trên ghế cao nhất với sự kính trọng tuyệt đối, rồi dần dần tan biến vào màn sương mù xám như những bóng ma trở về với giấc mơ của riêng mình.

Tristan Prewett là người cuối cùng rời đi.

Cậu nhìn Kẻ Khờ một lần nữa, cái nhìn sâu thẳm mang theo nhiều tầng ý nghĩa, rồi thả lỏng tinh thần để lực hút vô hình kéo mình ra khỏi tòa lâu đài cổ xưa.

Khi ý thức Tristan rơi xuống khỏi tầng mây xám, cảm giác không trọng lượng biến mất, thay thế bằng sức nặng của cơ thể và mùi vị mặn chát của biển cả.

Cậu mở mắt ra.

Gió biển đêm lạnh buốt của quần đảo Rorsted tạt vào mặt cậu, mang theo hơi ẩm và mùi tanh nồng của đại dương. Tristan đang đứng trên boong tàu The Last Fortune (Vận Mệnh Cuối Cùng) con tàu đen tuyền với những cánh buồm vẽ bùa chú ẩn hiện trong đêm tối.

Trên vai cậu, Mercury – con Niffler lông bạc – đang ngủ gật, hai tay ôm chặt lấy một đồng xu vàng, cái mũi nhỏ màu hồng khịt khịt như đang mơ về một kho báu khổng lồ.

Tristan đưa tay vào túi áo, chạm vào con lắc pha lê đen hình giọt nước. Nó đang lặng lẽ xoay một vòng rất nhẹ, ngược chiều kim đồng hồ, rồi dừng lại, mũi nhọn hướng về phía Đông Bắc.

Đó là hướng đi đến điểm giao dịch với Cattleya. Và cũng là hướng đi đến hang ổ của loài Vượn Bốn Tai.

Cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những chòm sao đang lặng lẽ dịch chuyển theo quỹ đạo vĩnh cửu.

“Năm nghìn năm trăm bảng,” Tristan lẩm bẩm, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên khuôn mặt điển trai. “Hy vọng bộ não con khỉ đó xứng đáng với cái giá này.”

Gió biển thổi tung mái tóc đen của cậu. Bánh xe vận mệnh đã bắt đầu quay nhanh hơn, mang theo cả may mắn lẫn tai họa đang chờ đợi ở phía chân trời.

Và ở đâu đó rất xa, trong tầng sâu thẳm của Biển Tiềm Thức, một con Cự Long vảy xám trắng khẽ mở mắt, đôi đồng tử vàng kim lạnh lẽo quét qua khoảng không hư vô, như thể đang tìm kiếm dư âm của những kẻ phàm trần vừa dám bước vào lãnh địa của những giấc mơ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-nhin-len-nhat-ky-cac-nu-than-thiet-lap-nhan-vat-vo.jpg
Đấu La: Nhìn Lén Nhật Ký, Các Nữ Thần Thiết Lập Nhân Vật Vỡ
Tháng 1 21, 2025
deu-trong-sinh-nguoi-nao-noi-yeu-thuong-a.jpg
Đều Trọng Sinh Người Nào Nói Yêu Thương A
Tháng 1 21, 2025
ea7e352965a74fbe5924d301b1963451
Cao Vũ: Bắt Đầu Giác Tỉnh Thiên Phú Lữ Hành Con Ếch
Tháng 1 16, 2025
nhap-hoc-ve-sau-phat-hien-cuoi-gap-doi-tuong-dung-la-phu-dao-vien.jpg
Nhập Học Về Sau, Phát Hiện Cưới Gấp Đối Tượng Đúng Là Phụ Đạo Viên
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved