Chương 57: Sàn Giao Dịch Của Những Kẻ Giả Trang
Không gian phía trên làn sương mù xám dường như luôn tồn tại một áp lực vô hình, thứ áp lực được dệt nên từ sự im lặng vĩnh cửu và ánh mắt thấu suốt của vị Thần ngự ở đầu bàn. Sau khi lời cho phép bắt đầu giao dịch được ban xuống, cả tòa lâu đài chìm vào một khoảng lặng ngắn ngủi nhưng nặng nề.
Đó là khoảng lặng của sự toan tính. Những kẻ ngồi đây đều đeo trên mình những chiếc mặt nạ dày dặn, che giấu danh tính, che giấu cảm xúc, và quan trọng nhất – che giấu sự thèm khát đối với những quyền năng phi phàm.
Emlyn White, chàng Huyết tộc trẻ tuổi với đôi mắt đỏ rực đặc trưng, là người đầu tiên không chịu nổi sự ngột ngạt ấy.
Cậu ta ngồi trên chiếc ghế lưng cao, hai tay bám chặt vào tay vịn đá lạnh lẽo. Những ngón tay thon dài, trắng bệch của cậu ta gõ nhẹ một cách vô thức, tạo ra những âm thanh lách cách rất khẽ, tố cáo sự bất an trong lòng.
Ánh mắt Emlyn đảo qua đảo lại, nhưng chủ yếu dán chặt vào hai người: Alger Wilson – The Hanged Man, và Tristan Prewett – The Wheel of Fortune.
Trong tâm trí của chàng Huyết tộc kiêu ngạo này, một mối đe dọa đang hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Cậu nhớ rất rõ, cách đây hai buổi họp, cậu đã long trọng nhờ cậy The Hanged Man tìm kiếm manh mối về di sản của một Nam tước Huyết tộc để hoàn thành nhiệm vụ gia tộc giao phó. Nhưng ngay trong buổi họp lần trước – buổi họp mà cậu vắng mặt một nửa thời gian vì đến muộn – gã Wheel of Fortune giàu có kia cũng đã bất ngờ mở lời hỏi mua chính đặc tính đó.
Một kẻ hỏi trước hai tuần. Một kẻ hỏi ngay tuần trước. Một kẻ đang kẹt tiền. Một kẻ ném tiền qua cửa sổ như rác.
Emlyn hít một hơi sâu, cố gắng điều chỉnh lại giọng điệu sao cho ra dáng một quý tộc Huyết tộc tôn quý nhất có thể.
“Ngài Người Treo Ngược,” giọng cậu vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng, “liên quan đến đặc tính ‘Giáo sư Độc dược’ – hay di sản của Nam tước Huyết tộc mà tôi đã đặt vấn đề từ hai buổi họp trước… nó vẫn còn nằm trong tay vị ‘hải tặc vĩ đại’ kia chứ?”
Emlyn cố tình nhấn mạnh cụm từ “hai buổi họp trước” như một cách để khẳng định quyền ưu tiên, đồng thời liếc xéo về phía Tristan, ánh mắt mang theo sự cảnh giác cao độ như một con mèo đang bảo vệ phần cá của mình trước một con sói.
Alger Wilson ngồi ở phía đối diện, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối của mũ trùm đầu. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười khó phát hiện. Hắn là một kẻ lão luyện trên bàn đàm phán, và hắn ngửi thấy mùi vị của sự cạnh tranh. Mà cạnh tranh, trong thế giới của hải tặc, luôn đồng nghĩa với lợi nhuận.
“Tất nhiên là nó vẫn còn,” Alger đáp lại, giọng nói trầm khàn, chậm rãi như tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền mục nát. “Tuy nhiên, bên bán đang tỏ ra khá… thiếu kiên nhẫn. Bọn họ cần tiền mặt để xoay sở cho một chuyến đi xa, và có vẻ như có những người mua khác đang tiếp cận họ với những lời đề nghị rất hấp dẫn.”
Câu nói lấp lửng của Alger như gáo nước lạnh tạt vào mặt Emlyn, nhưng lại là mồi lửa châm ngòi cho sự hứng thú của kẻ khác.
“Thật trùng hợp làm sao.”
Một giọng nói trong trẻo, mang theo âm hưởng cười cợt vang lên ngay khi Alger vừa dứt lời.
Tristan Prewett ngồi ngả người ra sau ghế, tư thế thoải mái đến mức ngạo mạn. Cậu gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn đồng thau.
Cốc.
Âm thanh khô khốc vang lên, kéo sự chú ý của mọi người về phía chòm sao Bánh Xe Vận Mệnh.
“Ngài Mặt Trăng,” Tristan nghiêng đầu, đôi mắt đen láy ẩn sau sương mù ánh lên vẻ trêu tức. “Tôi nhớ là trong buổi họp lần trước, tôi cũng đã bày tỏ nguyện vọng muốn mua đặc tính ‘Giáo sư Độc dược’ này. Người của tôi… một thuộc hạ trung thành, đang kẹt ở ngưỡng cửa Sequence 6 quá lâu rồi. Cậu ta đang rất nóng lòng muốn tiến thêm một bước.”
Tristan nói dối không chớp mắt. Chẳng có thuộc hạ nào đang kẹt cả, nhưng cậu cần một cái cớ hợp lý để trêu chọc con dơi nhỏ này. Và quan trọng hơn, cậu muốn kiểm tra xem “Di sản Nam tước” này có đúng là thứ mà Emlyn đang sống chết cần hay không.
“Người của tôi không thích chờ đợi,” Tristan tiếp tục, giọng điệu chuyển sang vẻ thực dụng lạnh lùng của một thương nhân. “Và tôi cũng vậy. Tôi sẵn sàng trả năm nghìn bảng. Tiền mặt. Hoặc vàng thỏi. Chuyển ngay lập tức đến bất cứ đâu ngài Người Treo Ngược chỉ định.”
Năm nghìn bảng.
Con số được thốt ra nhẹ tênh, nhưng sức nặng của nó khiến không khí trong phòng chùng xuống.
Emlyn bật dậy khỏi ghế, quên cả sự tôn nghiêm trước mặt The Fool. Đôi mắt đỏ rực của cậu mở to, phản chiếu sự hoảng loạn tột độ.
“Anh… anh không thể làm thế!” Emlyn gắt lên, giọng lạc đi. “Tôi là người đưa ra yêu cầu trước! Từ hai tuần trước! Quy tắc của Tarot Club là gì? Là thứ tự ưu tiên! Người của anh có thể đợi, nhưng tôi… tôi đã cam kết với Trưởng lão!”
Cậu ta suýt nữa thì lỡ miệng nói hết chuyện gia tộc, nhưng may mắn dừng lại kịp lúc. Emlyn thở hồng hộc, nhìn chằm chằm vào Tristan như nhìn kẻ thù truyền kiếp. Cậu biết rõ tình cảnh tài chính của mình: cậu chỉ vừa xoay sở đủ bốn nghìn năm trăm bảng nhờ việc bán các tặng phẩm búp bê. Nếu Tristan đẩy giá lên năm nghìn, cậu sẽ trắng tay.
Tristan nhìn vẻ mặt như sắp khóc của Emlyn, cảm thấy trò đùa này đã đạt đến giới hạn thú vị nhất. Cậu bật cười, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
“Bình tĩnh nào, ngài Mặt Trăng. Cậu làm tôi cảm thấy mình như một tên bạo chúa dùng tiền chèn ép người nghèo vậy.”
Tristan giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trước, một cử chỉ hòa giải nhưng vẫn mang đậm phong thái bề trên.
“Tôi biết cậu đã hỏi từ hai buổi trước. Và tôi, Wheel of Fortune, luôn tôn trọng quy tắc ‘đến trước được trước’ của định mệnh. Dù người của tôi có cần gấp đến đâu, tôi cũng sẽ không tranh giành thứ mà một thành viên khác đã dốc sức theo đuổi lâu như vậy.”
Cậu ngừng lại một nhịp, ánh mắt liếc qua Cattleya – người đang quan sát chăm chú, rồi quay lại nhìn Emlyn đang ngơ ngác.
“Nó là của cậu. Coi như tôi nhường. Nhưng lần sau… hãy chuẩn bị tiền nhanh hơn một chút. Vận may không bao giờ đứng đợi ai quá lâu đâu.”
Emlyn thở hắt ra một hơi dài, ngã ngồi xuống ghế như vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Cậu ta không kịp cảm ơn hay đáp trả lời mỉa mai của Tristan, mà quay ngay sang Alger, giọng nói gấp gáp đầy sợ hãi:
“Bốn nghìn năm trăm bảng! Giá cũ! Tôi sẽ thanh toán ngay khi quay về Backlund. Đừng để bên bán đợi nữa!”
Alger gật đầu, hài lòng khép lại vụ làm ăn. Hắn liếc nhìn Tristan với ánh mắt thâm trầm hơn. Hắn hiểu, Tristan vừa dùng áp lực tài chính để xác lập vị thế của mình: Tôi không mua vì tôi tôn trọng quy tắc, chứ không phải vì tôi không đủ tiền.
Sau màn kịch đầy kịch tính đó, không khí có phần dịu lại.
The World – Klein Moretti trong lốt vỏ bọc u ám – lên tiếng.
“Tôi cần đặc tính ‘Bác Sĩ Tâm Lý’. Một ngàn tám trăm bảng.”
Audrey Hall – The Justice – mỉm cười nhẹ nhàng. Đối với cô, số tiền đó chỉ là khoản tiêu vặt, nhưng cô hiểu giá trị của nó đối với người khác.
“Được thôi. Tôi đồng ý giao dịch.”
Sự trao đổi diễn ra nhanh chóng, gọn gàng, trái ngược hoàn toàn với sự căng thẳng vừa rồi.
Tiếp đó, sự chú ý dồn về phía thành viên nhỏ tuổi nhất – Derrick Berg, The Sun.
Cậu thiếu niên từ Thành Phố Bạc rụt rè giơ tay, ánh mắt đảo qua những nhân vật quyền lực xung quanh, rồi dừng lại ở Cattleya – người phụ nữ tỏa ra mùi vị của tri thức uyên bác.
“Tôi… tôi muốn tìm công thức, hoặc tốt nhất là quả chính của cây Khế Ước Tâm Linh Sáng Rọi.”
Cattleya – The Hermit – chỉnh lại cặp kính dày.
“Tôi có.”
Giọng cô ngắn gọn, nhưng chứa đựng sự tự tin tuyệt đối. “Nhưng tôi không cần tiền vàng. Tôi cần tri thức phi phàm, lịch sử cổ đại, hoặc đặc tính của những loài quái vật hiếm gặp.”
Derrick mừng rỡ. Cậu bắt đầu liệt kê tài sản của mình một cách thành thật đến ngây thơ: Lịch sử về các vị Cổ Thần mà cậu đọc được trong thư viện, danh sách quái vật bóng tối xung quanh Thành Phố Bạc, những phương thức tế lễ cổ xưa…
Cattleya lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, ánh mắt sau tròng kính sáng lên sự tính toán. Cô là một học giả tham lam, và cậu bé trước mặt là một mỏ vàng chưa được khai thác.
“Được rồi,” cô ngắt lời, giọng dịu đi nhưng đầy uy quyền. “Hãy chuẩn bị danh sách chi tiết. Tôi sẽ xem xét và chọn những thứ tương xứng với giá trị của quả Khế Ước.”
Đúng lúc này, tiếng gõ tay đều đặn của Tristan lại vang lên.
Cốc. Cốc.
Cậu nghiêng người về phía trước, can thiệp vào cuộc đối thoại.
“Quý cô Ẩn Sĩ,” Tristan mở lời, giọng điệu lịch thiệp nhưng thực dụng. “Nếu cái cây Khế Ước đó của cô cho thu hoạch nhiều hơn một quả, hoặc cô có nguồn hàng dự trữ… hãy chia cho tôi một phần.”
Cattleya quay sang, nhướng mày ngạc nhiên.
“Ngài cũng cần nó sao? Cho một nghi thức?”
“Có thể nói là vậy,” Tristan nhún vai, không phủ nhận cũng không khẳng định. “Nhưng khác với cậu bé Mặt Trời, tôi không có những câu chuyện cổ xưa để kể cho cô nghe. Tôi là một người thực tế.”
Đồng xu vàng trong tay cậu lướt qua các ngón tay, vẽ nên những đường vòng cung lấp lánh.
“Tôi trả bằng vàng. Hoặc đá quý. Bất cứ thứ gì có thể quy đổi ra tiền tệ ở thế giới thực. Năm trăm bảng cho một quả. Cô thấy sao?”
Cattleya nhìn Tristan, rồi nhìn sang Derrick. Một bên là tri thức vô giá khó định lượng, một bên là tiền tươi thóc thật giải quyết được vấn đề nhiên liệu và lương thực cho hạm đội Future.
“Được,” cô gật đầu, khóe môi khẽ cong lên. “Tôi sẽ bán cho The Sun một quả để đổi lấy tri thức. Và một quả khác cho ngài, giá năm trăm bảng.”
“Chốt,” Tristan đáp gọn lỏn.
Revising Factual Accuracy
I’m currently working to address the user’s feedback, focusing on the factual inaccuracies they highlighted about the “Four-Eared Ape”. My priority is ensuring this section’s accuracy by correcting the specific error mentioned in the draft. It’s crucial this is right, and reflects correct scientific information. This requires a thorough review of the text to ensure complete compliance.
Pinpointing Pathway Details
I’ve zeroed in on the “Four-Eared Ape” ingredient and its correct pathway. It’s definitely linked to the Wheel of Fortune/Monster pathway, specifically for Sequence 4: Misfortune Manipulator. My primary focus is to clarify that the user is acquiring it for Tristan’s advancement on that exact pathway. I’m actively verifying that the text accurately reflects this crucial connection and the significance of his purchase. I am cross-referencing all known information to be sure.
Clarifying Pathway Context
I’m now revising the internal monologue of Cattleya. It’s crucial that her thoughts accurately reflect the context of Tristan’s purchase of the Four-Eared Ape. Given the user’s assertion that it’s for the Wheel of Fortune pathway, and Tristan’s corresponding advancement, Cattleya’s thought process shouldn’t mislead the reader about the purpose or the Beyonder pathway. The language about “dị giáo” (heretical) might be a trigger for the user, and I’m ensuring it’s appropriately contextualized, if used at all. This requires careful consideration of Cattleya’s knowledge and the narrative’s intended accuracy regarding Tristan’s true path.
Addressing The Discrepancy
I’ve pinpointed the source of the misinformation regarding the “evil gods” association with the Wheel of Fortune pathway. The core issue lies in the misclassification; while the Life School of Thought might be viewed as a “secret organization” the Monster pathway itself is one of the 22 standard pathways. I’m actively revising Cattleya’s thought process. I must ensure her internal monologue accurately reflects that the ingredient is indeed tied to the Monster pathway, aligning it with Tristan’s advancement within the Life School of Thought. I’m considering the best way to frame this while preserving the integrity of the original narrative. I’m still debating how to phrase this so the user can see it’s linked to an organization that uses the pathway, and the fact that it is a 22 pathway and not of the evil pathway type.
Clarifying Pathway Connection
I’m now revising Cattleya’s thought process again, focusing on her understanding of the Monster pathway and Tristan’s connection to it. It’s key that her respect for him grows as she realizes the true meaning behind his title, which is linked to his Beyonder pathway. The scene will now feature a more explicit recognition of the Monster pathway’s significance, specifically “Misfortune Manipulator.” I’m carefully incorporating the user’s correction to ensure accuracy and respect their preference for precise information. I’m taking all this into account while finalizing the Vietnamese and atmosphere, and the need to apologize for the error.
Confirming Monster Pathway Link
I’ve revised Cattleya’s internal monologue again, now clarifying the “Four-Eared Ape’s” direct connection to Tristan’s advancement on the Monster (Quái Vật) pathway. She explicitly links the ingredient to his “Bán Thần” (demigod) promotion. I’m ensuring the “Wheel of Fortune” imagery is also incorporated to solidify its connection to the overall pathway, per the user’s feedback. I believe this makes the connection clear and accurate.
Chào bạn, tôi chân thành xin lỗi vì sai sót kiến thức nghiêm trọng này. Tôi đã không kiểm tra kỹ lưỡng và tự ý gán nhãn “dị giáo” cho con đường Vận Mệnh (Monster Pathway) một trong 22 con đường chính thống.
Việc Tristan (The Wheel of Fortune) mua nguyên liệu của chính con đường Monster (Vận Mệnh) là chi tiết cốt lõi để Cattleya xác nhận danh tính và sức mạnh của cậu, chứ không phải suy đoán lung tung.
Dưới đây là bản chỉnh sửa lại phân đoạn giao dịch cuối cùng của Chương 57. Tôi đã sửa lại dòng suy nghĩ của Cattleya: Cô nhận ra ngay đây là nguyên liệu Bán Thần của con đường Monster, khớp với danh xưng Wheel of Fortune của cậu, từ đó dẫn đến nghi ngờ cậu thuộc Trường phái Sinh Mệnh (Life School of Thought).
Chương 57: Sàn Giao Dịch Của Những Kẻ Giả Trang (Bản chỉnh sửa hoàn thiện đoạn cuối)
…(Các phần trước giữ nguyên: Emlyn bị Tristan trêu chọc, The World mua đặc tính, Derrick bán tri thức)…
Giao dịch nhỏ kết thúc, nhưng đối với Tristan, đó chỉ là món khai vị. Cậu ngồi thẳng lại, rũ bỏ hoàn toàn vẻ lười biếng ban nãy. Không khí xung quanh cậu đột ngột thay đổi – trầm lắng hơn, sắc bén hơn, và nguy hiểm hơn.
Đồng xu vàng trong linh hồn cậu ngừng xoay, lơ lửng trong một khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối.
Cậu nhìn thẳng vào Cattleya, ánh mắt đen láy xuyên qua lớp sương mù, khóa chặt lấy vị Đô đốc hải tặc.
“Tôi có một yêu cầu quan trọng hơn,” cậu nói, giọng đều đều nhưng sức nặng trong lời nói khiến không gian như bị nén lại.
“Tôi cần Não của Vượn Bốn Tai.”
Cái tên vang lên, kỳ lạ và mang theo hơi thở của những lời nguyền rủa cổ xưa.
Tristan tiếp tục, giọng nói lạnh lùng và chính xác như một con dao mổ:
“Yêu cầu: Phải tươi sống, hoặc được bảo quản bằng phương pháp đông lạnh linh tính ngay khi vừa tách khỏi cơ thể. Tôi không quan tâm đến phần xác còn lại, tôi chỉ cần bộ não còn nguyên vẹn linh tính. Nó rất quan trọng đối với… người của tôi.”
Cậu lại dùng cụm từ “người của tôi” nhưng lần này sức nặng của nó hoàn toàn khác.
Cattleya nhìn cậu chằm chằm. Rất lâu.
Đôi mắt tím sau cặp kính của cô co lại dữ dội. Là một kẻ thông thái, cô biết chính xác Vượn Bốn Tai đại diện cho điều gì. Đó là loài sinh vật linh giới cực hiếm, sở hữu thính giác thấu thị những lời thì thầm của số phận.
Và quan trọng hơn, nó là nguyên liệu chính cho nghi thức thăng cấp lên Sequence 4 của con đường Monster (Quái Vật).
Trong đầu Cattleya, những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp lại với nhau hoàn hảo. Danh xưng The Wheel of Fortune (Bánh Xe Vận Mệnh). Sự giàu có bất thường. Và giờ là nguyên liệu Bán Thần của con đường Vận Mệnh.
Hắn đang nhắm đến vị trí Bán Thần? Hay hắn đại diện cho Trường phái Sinh Mệnh (Life School of Thought)?
Dù là khả năng nào, mức độ nguy hiểm của người đàn ông ngồi đối diện cô cũng vừa tăng vọt lên vài bậc. Đây không phải là một kẻ chơi đùa, đây là một thế lực.
“Tôi có manh mối về chúng ở vùng biển Rorsted,” Cattleya thận trọng lên tiếng, giọng nói không còn vẻ bề trên mà đầy tính thương thảo của những kẻ ngang hàng. “Nhưng loài vượn này có khả năng cảm nhận nguy hiểm cực tốt, săn chúng cực kỳ khó khăn và rủi ro. Cái giá sẽ không rẻ.”
Cô dừng lại một chút, tính toán nhanh trong đầu:
“Năm nghìn bảng cho bộ não. Cộng thêm năm trăm bảng cho quả cây Khế Ước lúc nãy. Tổng cộng là năm nghìn năm trăm bảng.”
Con số được đưa ra khiến cả bàn tròn chấn động. Emlyn White nuốt nước bọt cái ực, thầm cảm thấy may mắn tột độ vì lúc nãy Tristan đã “nhường” mình. Nếu gã này thực sự dùng tiền đè người, Emlyn có bán cả nhà kho búp bê cũng không đọ lại.
Tristan không chớp mắt. Thậm chí một cái nhíu mày cũng không.
“Chấp nhận.”
Một từ. Chỉ một từ.
Nó rơi xuống mặt bàn đồng thau dứt khoát như một phán quyết. Năm nghìn năm trăm bảng – gia tài mà một người bình thường làm việc cả đời không mơ tới – được chốt trong chưa đầy một giây.
Cattleya cúi đầu thấp hơn một chút, ánh mắt sau cặp kính ánh lên sự kiêng nể thực sự.
“Tôi sẽ chuẩn bị hàng. Giao dịch sẽ diễn ra trong vòng hai tuần.”
“Rất tốt,” Tristan gật đầu, rồi ngả người ra sau ghế, quay trở lại vẻ biếng nhác thường ngày, như thể vừa rồi cậu chỉ vừa mua một món đồ chơi chứ không phải chìa khóa bước vào thế giới Bán Thần.
Giao dịch kết thúc, để lại một khoảng lặng đầy áp lực và sự kính sợ.
Alger Wilson hít một hơi thật sâu. Hắn nhìn quanh bàn, cảm thấy vị thế “người dẫn dắt” và “kẻ hiểu biết nhất” của mình đang bị lu mờ trước những giao dịch khủng khiếp này. Hắn cần phải lấy lại sự chú ý. Hắn cần chứng minh giá trị của The Hanged Man không hề thua kém.
Alger chỉnh lại cổ áo, ánh mắt quét qua tất cả mọi người, rồi dừng lại ở The World và The Fool. Giọng hắn trầm xuống, mang theo vẻ bí hiểm và nghiêm trọng chưa từng thấy.
“Liên quan đến thành phố Bayam…”
Hắn ngừng lại một nhịp, để cái tên của “Thủ phủ của các thuộc địa” thấm vào tâm trí mọi người, tạo nên một sự chờ đợi nghẹt thở.
“Có một tin tức mà tôi nghĩ tất cả các vị nên biết.”