Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
van-vat-mo-phong-bat-dau-minh-dong-da-sat.jpg

Vạn Vật Mô Phỏng: Bắt Đầu Mình Đồng Da Sắt

Tháng 2 3, 2025
Chương 428. Đại kết cục: Ngàn buồm qua tận, nhất là nhân gian lưu không được! Chương 427. Mô phỏng cả một cái thế giới, hóa thân Vạn Tượng Đạo Tổ!
han-moi-sau-tuoi-a-nguoi-lien-dam-de-cho-han-di-tuan-son

Hắn Mới Sáu Tuổi A, Ngươi Liền Dám Để Cho Hắn Đi Tuần Sơn?

Tháng 10 16, 2025
Chương 264: Hắn đáng giá thế gian tất cả tốt đẹp! (đại kết cục ) Chương 263: Là thông nhân tính thần điểu!
Ta Lão Công Là Minh vương

Cái Này Thích Khách Có Bệnh

Tháng 1 16, 2025
Chương 49. Ta giáng sinh trên thế giới này Chương 48. Ngươi không quan tâm nhân loại
than-hao-giao-hoa-giup-ta-bao-danh-dua-xe-ta-sieu-xe-lo-ra-anh-sang.jpg

Thần Hào: Giáo Hoa Giúp Ta Báo Danh Đua Xe, Ta Siêu Xe Lộ Ra Ánh Sáng

Tháng 1 25, 2025
Chương 439. Vui vẻ là được rồi Chương 438. Hài tử vương
Cảng Tống Tình Báo Vương

Cảng Tống Tình Báo Vương

Tháng mười một 1, 2025
Chương 475: Thế giới nhà giàu nhất (đại kết cục) (2) Chương 475: Thế giới nhà giàu nhất (đại kết cục) (1)
Bạt Ma

Bạt Ma

Tháng 4 6, 2025
Chương 985. Từ đâu bắt đầu Chương 984. Ta nhớ đến lửa
hong-hoang-vua-thanh-kim-tien-thu-do-de-nu-oa.jpg

Hồng Hoang: Vừa Thành Kim Tiên, Thu Đồ Đệ Nữ Oa

Tháng 2 26, 2025
Chương 280. Tiện sưu sưu con thỏ Chương 279. Bình Tâm thao tác
tang-than-quan.jpg

Táng Thần Quan

Tháng 1 2, 2026
Chương 2072: Thần địa ở giữa đại chiến tranh! Chương 2071: Thần Đế bị quần ẩu!
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 55: Món Quà Từ Rừng Cấm Và Bóng Ma Trên Vùng Biển Bayam
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 55: Món Quà Từ Rừng Cấm Và Bóng Ma Trên Vùng Biển Bayam

Buổi trưa trên vùng biển vô danh nắng gay gắt đến mức mặt nước lấp lánh như hàng triệu mảnh gương vỡ, phản chiếu bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Nhưng trái ngược với vẻ rực rỡ bên ngoài, không khí trên boong tàu The Last Fortune lại nặng nề và đặc quánh như thể đang chờ đợi một cơn bão vô hình ập đến.

Mọi người đều hướng mắt về phía những khoảng không trống rỗng, nơi Fawkes đã biến mất cùng cột lửa vàng rực chỉ vài giờ trước.

Harry Potter đứng tựa lan can tàu, bàn tay nắm chặt sợi lông phượng hoàng đỏ thắm. Hơi ấm từ nó lan tỏa lên cánh tay cậu, không bỏng rát mà dịu dàng, như một lời thì thầm nhắc nhở rằng thế giới cũ, ngôi nhà cũ vẫn còn tồn tại đâu đó, và cậu không bị lãng quên.

Cedric Diggory ngồi ở một góc khuất, đôi mắt nâu sâu thẳm nhắm nghiền, lắng nghe những tiếng thì thầm hỗn loạn từ linh hồn biển cả, cố gắng phân biệt đâu là tiếng cá voi gọi bầy và đâu là tiếng cảnh báo của những vong hồn chết đuối.

Trên đài quan sát, Regulus Black không rời tay khỏi chiếc kính lục phân, đôi mắt đỏ rực của Vampire nheo lại trước ánh nắng, quét qua đường chân trời để tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Ở giữa boong tàu, Severus Snape đang đứng bên một chiếc bàn nhỏ, tay cầm một lọ thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu xanh biếc đang sủi bọt. Đó là tinh thể muối biển sâu vừa được ông chiết xuất và tinh luyện bằng phương pháp giả kim thuật siêu tốc – thứ nguyên liệu thay thế cho Pha lê Biển xanh.

Tristan Prewett ngồi vắt vẻo trên một thùng gỗ sồi, đồng xu vàng xoay tít trên ngón trỏ, tạo thành một vòng tròn ánh sáng mờ ảo. Ánh mắt đen láy của cậu quét qua từng người, tính toán xác suất, cân nhắc rủi ro, nhưng sâu bên trong là sự chờ đợi đến nghẹt thở.

BÙM!

Không báo trước, một cột lửa xoáy tròn bùng lên ngay giữa không trung, nóng rực và chói lòa, xua tan hơi lạnh ẩm ướt của biển cả đang len lỏi qua những kẽ hở sàn tàu.

Mùi gỗ cháy thơm lừng của lò sưởi Đại Sảnh Đường xen lẫn hương kẹo bạc hà thoang thoảng lan tỏa ra, khiến không gian trên tàu đột ngột ấm áp và bình yên đến lạ kỳ.

Từ trong lòng lửa, Fawkes hiện ra.

Bộ lông đỏ vàng của nó vẫn rực rỡ, nhưng đôi cánh đã rũ xuống thấp hơn, và ánh sáng trong mắt nó có phần mờ đi. Việc xuyên qua những chiều kích không gian hỗn loạn, mang theo vật phẩm vật chất từ thế giới này sang thế giới khác đã rút cạn một phần lớn sức sống tái sinh của sinh vật huyền thoại.

Trên chân nó buộc một chiếc túi da rồng nhỏ màu nâu sẫm, lấp lánh dưới nắng trưa.

“Fawkes!” Harry thốt lên, định lao tới.

Nhưng Severus Snape đã nhanh hơn.

“Accio!”

Ông vẫy đũa phép, nhẹ nhàng đoạt lấy chiếc túi da rồng từ chân con chim, khiến nó bay vèo vào tay ông. Khuôn mặt Snape vẫn nghiêm nghị, lạnh lùng, nhưng đôi tay dài ám vàng vì độc dược của ông khẽ run lên khi chạm vào lớp da rồng sần sùi.

“Đừng có chạm vào, Potter,” ông nói, giọng lạnh lẽo như gió đông, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào chiếc túi. “Nguyên liệu này chứa đựng ma thuật cực mạnh. Một kẻ nghiệp dư như trò có thể làm hỏng tính chất của nó chỉ bằng hơi thở.”

Ông cẩn thận mở túi.

Hai bình pha lê tinh xảo hiện ra dưới ánh mặt trời.

Một bình chứa chất lỏng màu bạc sáng lấp lánh, đặc quánh như thủy ngân lỏng, chuyển động uyển chuyển theo từng nhịp lắc nhẹ – Máu Kỳ Lân Tinh Khiết.

Bình kia chứa một đoạn sừng trắng ngà, xoắn ốc hoàn hảo, tỏa ra hào quang thanh tẩy dịu dàng nhưng mạnh mẽ đến mức khiến không khí xung quanh nó dường như trong sạch hơn – Sừng Kỳ Lân Tự Nguyện.

Snape rút đũa phép, lẩm bẩm hàng loạt bùa chú Stasis (Ngưng đọng) và Preservation (Bảo quản) phức tạp, đè lên lớp bùa chú vốn đã rất mạnh mẽ của Dumbledore.

Rồi tay ông dừng lại trước một chiếc lọ nhỏ thứ ba nằm sâu dưới đáy túi.

Bên trong là vài giọt chất lỏng vàng óng, trong suốt và lấp lánh như pha lê tan chảy.

Phượng Hoàng Lệ.

Snape ngẩng đầu lên, quay sang nhìn Tristan. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Bậc thầy Độc dược lóe lên một tia kính nể hiếm hoi mà ông dành cho rất ít người.

“Nguyên liệu đã đủ. Tự nguyện hiến dâng… Cụ Dumbledore, cụ vẫn luôn biết cách làm những điều không tưởng. Và cả Nước mắt Phượng hoàng nữa. Lão già đó lo xa hơn chúng ta tưởng.”

Ông đóng nắp túi lại, đưa nó cho Tristan một cách trân trọng.

“Giữ lấy, Prewett. Đây là mạng sống của trò. Còn thiếu thông tin về Não Vượn Bốn Tai, nhưng với những thứ này, chúng ta đã có 80% cơ hội.”

Tristan nhận lấy chiếc túi, cảm nhận sức nặng của nó. Cậu mỉm cười, nụ cười nửa điên rồ của kẻ liều mạng, nửa bình thản của người đã chấp nhận số phận.

“Cảm ơn Giáo sư. Và cảm ơn… cụ Albus.”

Fawkes đậu trên vai Harry một lúc, dụi đầu vào má cậu bé để nhận lấy cái ôm biết ơn, rồi vỗ cánh bay lên trời cao, biến mất trong một tia lửa nhỏ, để lại niềm hy vọng nhen nhóm trong lòng mọi người.

Ở một thế giới khác, cách xa hàng vạn dặm không gian và thời gian.

Buổi sáng sớm tại Hang Sóc (The Burrow) vẫn còn sương mù trắng xóa bao phủ những cánh đồng. Những chú quỷ lùn (Gnomes) chạy nhảy dưới vườn rau, cười khúc khích phá phách như những bóng ma vui vẻ giữa không khí nặng nề của cuộc chiến tranh phù thủy đang đến gần.

Trong căn bếp chật chội nhưng ấm cúng, Molly Weasley đang khuấy nồi súp cà chua trên bếp lò. Đôi mắt bà sưng húp và thâm quầng vì những đêm mất ngủ. Bà lo cho Ron, cho Ginny, và đặc biệt là cho Harry và Tristan – hai đứa trẻ mà bà đã coi như con ruột, giờ đang mất tích không dấu vết.

Arthur Weasley ngồi bên bàn ăn, tay cầm tờ Nhật báo Tiên tri, trán nhăn lại đầy lo âu trước những tin tức về Tử thần Thực tử, nhưng vẫn cố mỉm cười trấn an khi vợ quay lại.

Cốc. Cốc.

Tiếng gõ cửa sổ vang lên.

Một con cú trường học màu nâu to khỏe, lạ lẫm giữa bầy cú nhà Weasley, đang đậu trên bệ cửa sổ, chân buộc một ống thư.

Molly vội vàng lau tay vào tạp dề, chạy tới mở cửa sổ. Bà run run gỡ bức thư ra.

Nét chữ trên giấy hơi ẩu, không nắn nót như mọi khi, nhưng bà nhận ra ngay. Là nét chữ của Tristan.

Bà đọc ngấu nghiến, nước mắt trào ra làm nhòe đi những dòng mực.

…Cháu vẫn sống… Harry vẫn ổn…

Và dòng tái bút cuối cùng khiến bà òa khóc nức nở, tiếng khóc vỡ òa của sự nhẹ nhõm:

“Súp cà chua của mợ là thứ ngon nhất con từng ăn.”

Bà nhận ra ngay – đây là mật mã ngầm. Trong những bữa tối Giáng sinh, Harry và Tristan luôn tranh nhau vét sạch nồi súp cà chua của bà và khen ngợi nó hết lời. Không ai khác biết điều này. Không ai có thể giả mạo kỷ niệm này.

“Arthur! Arthur!” bà hét lên, giọng lạc đi. “Chúng vẫn sống! Chúng gửi thư về! Tristan và Harry!”

Arthur vội vàng buông tờ báo, chạy lại ôm chầm lấy vợ. Ông cầm lấy bức thư, đọc nhanh những dòng chữ ngắn ngủi.

“Tạ ơn Merlin… Tạ ơn Merlin…” ông thì thầm, siết chặt vai vợ. “Chúng an toàn, Molly. Chúng đang ở xa, nhưng chúng an toàn.”

Molly ép chặt bức thư vào ngực, như muốn cảm nhận hơi ấm từ nó. Nhưng bà rùng mình.

Bức thư có một mùi lạ. Mùi mặn chát của biển cả, mùi tanh nồng của máu, và một chút gì đó… lạnh lẽo, xa xăm, không thuộc về thế giới này. Như thể tờ giấy mỏng manh ấy đã đi qua những chiều không gian tăm tối mà con người không nên chạm tới, mang theo tiếng thì thầm của những linh hồn lạc lối.

Nhưng bà không quan tâm. Bà hôn lên bức thư như hôn lên trán những đứa con của mình. Đó là lá bùa hộ mệnh quý giá nhất mà bà có được giữa cơn ác mộng này.

Trở lại biển khơi vô tận.

Regulus Black nhảy từ đài quan sát xuống boong tàu, đôi chân chạm đất nhẹ nhàng không tiếng động. Anh bước nhanh về phía Tristan, khuôn mặt tái nhợt lộ rõ vẻ kinh ngạc.

“Thuyền trưởng, có chuyện lạ lắm. Cơn bão bao trùm vùng biển quanh đảo Bayam suốt mấy ngày qua… biến mất rồi.”

“Biến mất?” Tristan nhướng mày, ngừng xoay đồng xu.

“Hoàn toàn biến mất,” Regulus khẳng định. “Biển êm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Không còn sấm sét, không còn sóng thần. Nhưng thay vào đó…”

Anh ngập ngừng một chút, đôi mắt đỏ rực nheo lại.

“…Có một lớp sương mù xám mỏng bao phủ lấy cả hòn đảo. Nó không dày, nhưng… nó khiến tôi cảm thấy ớn lạnh. Giống như có một thực thể cổ xưa nào đó đang nhìn chằm chằm vào chúng ta từ trong sương mù.”

Tristan nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. High Spirituality của cậu mở rộng ra, cảm nhận dòng chảy vận mệnh.

Không còn mùi ozone khét lẹt của Kalvetua – con Rắn Biển cuồng nộ. Thay vào đó là sự tĩnh lặng, lạnh lẽo, và cao quý. Mùi của Sương Mù Xám. Mùi của Sefirah Castle.

Cậu mở mắt ra, một nụ cười nửa miệng xuất hiện.

“Con Rắn Biển đó đã chết,” Tristan thì thầm. “Hoặc nói đúng hơn… quyền trượng của nó đã đổi chủ. Thẻ bài The Fool đã ra tay.”

Cậu quay sang Regulus, giọng dứt khoát.

“Quay mũi tàu. Về Bayam. Nơi đó giờ là lãnh địa của ‘người nhà’. An toàn tuyệt đối.”

Con tàu The Last Fortune rẽ sóng, quay đầu hướng về hòn đảo từng là nơi tử địa của bão tố, giờ đây nằm im lìm dưới lớp sương mù xám bí ẩn, chờ đợi những vị khách trở về.

Đúng ba giờ chiều.

Tiếng chuông đồng hồ trên tàu vang lên Boong… Boong… Boong… ba tiếng khô khốc, vang vọng giữa biển cả mênh mông.

Tristan ngồi trên chiếc ghế tựa trong phòng Thuyền trưởng. Căn phòng đã được gia cố kín mít bằng những bùa chú Muffliato (Che giấu tai mắt) và Protego Totalum (Bảo vệ toàn diện) do Snape và Cedric thiết lập.

Xung quanh cậu là bốn người hộ pháp trung thành: Snape đứng bên bàn độc dược, đũa phép cầm sẵn trên tay, bên cạnh là những lọ thuốc phản ứng nhanh. Regulus đứng tựa lưng vào cửa, đôi mắt đỏ rực quét qua không gian như radar, sẵn sàng xé xác bất cứ kẻ xâm nhập nào. Cedric ngồi thiền ở góc phòng, linh hồn hòa vào con tàu để cảnh giới. Và Harry đứng bên cửa sổ, cây chổi Firebolt cầm chắc trong tay, sẵn sàng lao ra ngoài làm trinh sát bất cứ lúc nào.

Đồng hồ điểm tiếng thứ ba.

Những vệt sáng đỏ rực xuất hiện từ hư không, nhấn chìm ý thức của Tristan như một cơn lũ vô hình.

Cậu cảm thấy linh hồn mình bị một lực hút khổng lồ kéo tuột ra khỏi thể xác. Cảm giác Out-of-body experience (Hồn lìa khỏi xác) quen thuộc ập đến – vừa phấn khích, vừa lo âu, tim đập thình thịch trong lồng ngực trống rỗng.

Cậu đang bay lên. Bay xuyên qua trần nhà gỗ, xuyên qua bầu trời xanh ngắt, xuyên qua cả những tầng mây và không gian thực tại.

Cậu chuẩn bị đối mặt với The World Gehrman Sparrow và The Fool – những thực thể đang nắm giữ chìa khóa vận mệnh của cả vũ trụ này, và có lẽ, cả đường về nhà của cậu.

Tristan mở mắt.

Cậu không còn ở trên con tàu gỗ mục nát giữa biển khơi nữa.

Cậu đang ngồi trên một chiếc ghế lưng cao bằng gỗ cổ xưa, toát lên vẻ uy nghiêm trầm mặc. Trước mặt cậu là một chiếc bàn dài bằng đồng thau lốm đốm vết rỉ xanh của thời gian, được chạm khắc những hoa văn tinh xảo không thuộc về nhân gian.

Xung quanh cậu là màn sương mù xám vô tận, cuộn xoáy, mênh mông như biển cả.

Sefirah Castle.

Các thành viên Tarot Club đã hiện diện đông đủ. Những bóng người mờ ảo ngồi quanh bàn dài, mỗi người một vẻ.

The Sun (Mặt Trời) Derrick Berg với nụ cười rạng rỡ ngây thơ. The Hanged Man (Người Treo Ngược) Alger Wilson ngồi nghiêm nghị, trầm ngâm đầy toan tính. The Justice (Công Lý) Audrey Hall với vẻ điềm tĩnh quý phái và tò mò. The Magician (Ảo Thuật Gia) Fors Wall đang lén nhìn quanh.

Và ở đầu bàn, nơi màn sương dày đặc nhất bao phủ, là một bóng hình ngồi trên ghế chủ tọa.

Khuôn mặt Người ẩn sau lớp sương mù, không thể nhìn rõ, nhưng ánh mắt Người lại xuyên thấu tất cả, chứa đựng sự thấu hiểu và quyền uy tối thượng.

The Fool.

Tristan hít một hơi, điều chỉnh lại tư thế ngồi, đồng xu vàng trong linh hồn cậu khẽ rung lên.

Buổi họp Tarot bắt đầu. Và câu hỏi về Não Vượn Bốn Tai sẽ được đặt ra tại đây.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhung-dai-nhan-vat-nay-ky-that-deu-la-ta
Những Đại Nhân Vật Này Kỳ Thật Đều Là Ta
Tháng mười một 21, 2025
trieu-hoan-thuat-su-nay-lien-khong-hop-thoi-thuong.jpg
Triệu Hoán Thuật Sư Này Liền Không Hợp Thói Thường
Tháng 2 1, 2025
can-cot-vo-han-tang-len-giet-toi-nhan-gian-vo-dich.jpg
Căn Cốt Vô Hạn Tăng Lên, Giết Tới Nhân Gian Vô Địch!
Tháng 5 13, 2025
tu-luong-gioi-mon-bat-dau.jpg
Từ Lưỡng Giới Môn Bắt Đầu
Tháng mười một 28, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved