Chương 54: Hiệu Ứng Cánh Bướm Và Món Quà Của Rừng Cấm
Đêm tháng Bảy ở Hogwarts tĩnh lặng đến nghẹt thở. Không khí trong lâu đài dường như đông đặc lại, nén chặt mọi âm thanh, chỉ còn tiếng tích tắc khô khốc của những chiếc đồng hồ ma thuật và tiếng thở dài của những bức chân dung đang ngủ mê.
Trong văn phòng Hiệu trưởng, hàng chục ngọn nến bạc lơ lửng giữa không trung vẫn cháy đều đặn, nhưng ánh lửa lại run rẩy một cách bất thường, như thể chúng đang sợ hãi trước một bóng ma vô hình. Trên các kệ tủ, những món đồ bạc tinh xảo quay vo ve không ngừng, phun ra những làn khói mỏng manh mang hình hài của những điềm báo gở – những cái chết chưa tới nhưng đã lẩn khuất đâu đây.
Albus Dumbledore đứng trước cửa ra vào.
Cụ đã khoác lên người chiếc áo choàng du hành màu tím sẫm, vạt áo quét đất như một bóng đêm thu nhỏ. Mái tóc và bộ râu bạc phơ của cụ xõa dài, nhưng đôi mắt xanh lam sau cặp kính nửa vầng trăng không còn vẻ tinh anh hóm hỉnh thường ngày. Thay vào đó là một ngọn lửa điên cuồng, đau đớn và khao khát được che giấu kỹ lưỡng.
Tay phải cụ cầm chặt Cơm Nguội – cây đũa phép quyền năng nhất thế giới. Ngón tay cái già nua vô thức miết lên lớp gỗ sần sùi như đang tìm kiếm một điểm tựa.
Tay trái cụ vươn ra, chạm vào nắm cửa gỗ sồi lạnh lẽo.
Bàn tay ấy vẫn còn lành lặn. Lớp da nhăn nheo hồng hào, chưa bị thiêu đốt thành than đen, chưa bị lời nguyền của chiếc nhẫn Marvolo Gaunt cắn nuốt.
Nhưng trong tâm trí cụ, cụ đã nhìn thấy nó.
Cụ đã xác định được vị trí căn chòi đổ nát của nhà Gaunt. Cụ biết nó đang ở đó, ẩn dưới lớp bụi thời gian và bùa chú bảo vệ. Viên đá Phục sinh. Mảnh ghép thứ hai của Bảo bối Tử thần. Thứ có thể… dù chỉ là ảo ảnh… mang Ariana trở lại.
“Chỉ một lần thôi,” cụ thì thầm, giọng khàn đặc, vỡ vụn trong cổ họng. “Chỉ để nói lời xin lỗi.”
Sự cám dỗ ngọt ngào và tàn độc ấy đang kéo cụ đi, thôi thúc cụ Độn thổ ngay lập tức, bất chấp mọi lý trí, bất chấp cả tương lai của thế giới phù thủy đang đè nặng trên vai.
Cụ xoay nắm cửa. Cánh cửa vừa hé ra một khe nhỏ, để lộ hành lang tối om bên ngoài.
BÙM!
Một tiếng nổ lớn vang lên ngay sau lưng cụ, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm.
Không khí trong phòng đột ngột giãn nở vì nhiệt độ tăng vọt. Một cột lửa xoáy tròn bùng lên ngay giữa phòng, ngay trên chiếc bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ.
Nó rực rỡ, chói lòa, như một mặt trời thu nhỏ vừa rơi xuống trần gian. Cùng với ánh sáng là một mùi hương lạ lẫm xộc vào mũi Dumbledore – mùi gỗ cháy thơm lừng của lò sưởi gia đình, pha trộn với mùi mặn chát, tanh nồng của đại dương xa xôi và mùi khét lẹt của thuốc súng.
Áp lực linh tính khủng khiếp tỏa ra từ cột lửa khiến các bức chân dung Hiệu trưởng cũ giật mình tỉnh giấc, đồng loạt hét lên kinh hãi. Phineas Nigellus Black vội vàng che mắt, còn Dilys Derwent thì ôm ngực thở dốc.
Dumbledore khựng lại.
Bàn tay trái đang nắm chặt tay nắm cửa bỗng buông thõng xuống.
Sự thôi thúc điên cuồng trong lồng ngực cụ – thứ đã kéo cụ dậy giữa đêm, đã khiến cụ quên mất mình là ai – bỗng nhiên bị luồng nhiệt lượng và mùi vị thực tại kia tạt thẳng vào mặt, tan biến như sương mù gặp nắng.
Cụ quay lại, đôi mắt mở to kinh ngạc.
Từ trong lòng cột lửa vàng rực, Fawkes hiện ra.
Bộ lông đỏ tía và vàng kim của nó rực rỡ hơn bao giờ hết, lấp lánh như vừa được tắm trong ánh sáng của một thế giới khác – một thế giới khắc nghiệt hơn, nhưng cũng sống động hơn.
Fawkes vỗ cánh, thả một xấp giấy da dê được buộc vội bằng dây da xuống bàn làm việc. Rồi nó bay lên, đậu trên giá nhạc quen thuộc, nghiêng đầu nhìn Dumbledore.
Đôi mắt đen láy của con phượng hoàng nhìn thẳng vào vị chủ nhân già nua, cái nhìn sâu thẳm, trách móc nhưng cũng đầy yêu thương.
Đừng đi, Albus. Đừng đi tìm cái chết. Những đứa trẻ cần ông.
Dumbledore đứng chôn chân tại chỗ. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Cụ nhận ra mình vừa suýt làm gì. Nếu Fawkes đến chậm một giây nữa thôi… chỉ một giây thôi… cụ đã Độn thổ đến cái bẫy chết người đó rồi.
Cụ hít một hơi thật sâu, đóng cánh cửa gỗ sồi lại. Tiếng cạch vang lên nhẹ nhàng, nhưng đối với Dumbledore, đó là tiếng đóng lại cánh cửa dẫn tới địa ngục.
Cụ bước đến bàn làm việc, cởi chiếc áo choàng du hành nặng nề vắt lên ghế, rồi ngồi xuống. Đôi tay cụ run rẩy nhặt xấp thư lên.
Mùi biển cả, mùi máu và mùi thuốc súng bám trên giấy khiến cụ nhíu mày.
Bức đầu tiên. Nét chữ sắc bén, nghiêng ngả như lưỡi dao của Severus Snape. Những dòng mật mã mà chỉ hai người họ mới hiểu được.
Albus… Harry an toàn (tạm thời)… Thế giới thứ tư… Quy luật bị bẻ cong…
Dumbledore đọc nhanh, đôi môi mím chặt lại thành một đường mỏng.
…Cần gấp Sừng và Máu Kỳ Lân tự nguyện… Vấn đề sống còn… Prewett sẽ chết vì vận mệnh…
“Thằng bé Prewett…” cụ lẩm bẩm, giọng khàn đi vì xúc động. “Nó đang đứng trước ngưỡng cửa của quỷ dữ để bảo vệ Harry sao?”
Cụ lật sang bức thứ hai. Nét chữ nguệch ngoạc, lem nhem mực của Harry. Trên giấy còn vương vài vết ố tròn – nước mắt khô.
Mình nhớ hai cậu… Nhớ Hogwarts… Nhớ bánh pudding của bà Weasley…
Trái tim già nua của Dumbledore thắt lại. Cụ đã đẩy đứa trẻ này vào một hành trình quá sức, và giờ đây, nó đang gọi tên nhà ở một nơi xa lạ.
Và bức thư cuối cùng. Nét chữ lạ lẫm, hơi ẩu nhưng dứt khoát của Tristan Prewett.
Cụ đọc lướt qua những lời dặn dò gửi cho gia đình Weasley, rồi dừng lại ở dòng tái bút viết bằng mực bạc đã phai màu:
Nếu chúng tôi không về được, hãy nói với bà Molly rằng súp cà chua của bà là thứ ngon nhất con từng ăn.
Dumbledore đặt bức thư xuống. Đôi tay cụ đan vào nhau, đặt lên mặt bàn gỗ lạnh lẽo.
Cụ nhìn Fawkes. Con chim gật đầu nhẹ một cái, tiếng gù gù trong cổ họng nó vang lên như lời xác nhận: Chúng vẫn sống, Albus. Và chúng đang chiến đấu.
Dumbledore đứng bật dậy. Ánh mắt cụ không còn vẻ đau đớn của quá khứ nữa. Nó trở nên sắc bén, kiên định và đầy quyền uy – ánh mắt của vị Phù thủy Trắng vĩ đại nhất thế kỷ.
Cụ khoác lại áo choàng, nhưng lần này không phải để đi tìm cái chết.
“Đi thôi, Fawkes. Chúng ta cần đánh thức Hagrid.”
Căn chòi gỗ của Hagrid nằm lẻ loi bên bìa Rừng Cấm, cửa sổ vẫn sáng đèn vàng ấm áp.
Mùi rượu mạch nồng nặc bốc ra từ cửa sổ mở toang. Bên trong, Rubeus Hagrid đang ngồi gục đầu bên cái bàn gỗ khổng lồ, ôm một cốc rượu to tướng bằng cái thùng, đôi mắt đen láy đỏ hoe và sưng húp. Con chó Fang nằm dưới chân ông, rên rỉ buồn bã.
Aragog – con nhện khổng lồ, bạn cũ của Hagrid – đang ốm nặng và sắp chết. Nỗi buồn đang nhấn chìm người giữ khóa khổng lồ.
Cốc. Cốc. Cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng.
Hagrid giật bắn mình, suýt làm đổ cốc rượu. Ông quệt nước mắt bằng ống tay áo to như cái lều, lầm bầm: “Ai thế nhỉ… nửa đêm rồi…”
Cánh cửa mở ra. Albus Dumbledore đứng đó, râu tóc bạc phơ lấp lánh dưới ánh trăng, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng hiền từ.
“Giáo sư Dumbledore!” Hagrid lắp bắp, vội vàng đứng dậy khiến cái ghế đổ uỳnh ra sau. “Ngài… có chuyện gì thế ạ? Đêm hôm khuya khoắt…”
Dumbledore bước vào, không vòng vo. Cụ đặt tay lên cánh tay to lớn của Hagrid.
“Rubeus, ta cần sự giúp đỡ của bác. Ngay bây giờ. Một việc liên quan đến sự sống còn của Harry.”
Cái tên “Harry” như một câu thần chú đánh tan mọi hơi men trong người Hagrid. Ông đứng thẳng dậy, lồng ngực phập phồng.
“Harry ư? Thằng bé gặp nguy hiểm à? Nó ở đâu? Tôi phải làm gì? Ngài cứ nói, tôi sẽ làm bất cứ thứ gì!”
“Ta cần tìm một con Kỳ Lân,” Dumbledore nói chậm rãi, nhìn sâu vào mắt Hagrid. “Một con Kỳ Lân già, sắp mãn kiếp, hoặc một con sẵn sàng tự nguyện hiến dâng Sừng và Máu của mình. Không săn bắn. Không ép buộc. Nó phải là một món quà.”
Hagrid sụt sịt mũi, lau nước mắt lần nữa, rồi gật đầu lia lịa.
“Tôi biết… tôi biết một con. Ánh Trăng (Moonlight). Nó già lắm rồi… Nó sống từ thời ngài Dippet còn làm Hiệu trưởng. Hôm qua tôi thấy nó nằm thở dốc ở trảng cỏ phía Bắc, chỗ hoa Dạ Quang nở ấy. Nó… nó đang đợi để về với đất.”
“Dẫn ta đi,” Dumbledore nói.
Rừng Cấm vào đêm thường đầy rẫy hiểm nguy, nhưng đêm nay, nó dường như im lặng để nhường đường cho hai người đàn ông – một khổng lồ, một già nua.
Ánh trăng rọi qua kẽ lá, vẽ lên mặt đất những mảng sáng bạc lấp lánh như lối đi của các vì tinh tú. Họ đi sâu vào rừng, vượt qua những rễ cây cổ thụ, đến một trảng cỏ nhỏ biệt lập, nơi không khí tràn ngập mùi hương thanh khiết của cỏ non và phép thuật nguyên thủy.
Con Kỳ Lân già nằm đó. Bộ lông từng trắng muốt giờ đã xỉn màu bạc phếch, hơi thở yếu ớt phả ra làn khói trắng mỏng manh. Chiếc sừng xoắn ốc trên trán nó vẫn lấp lánh, nhưng là thứ ánh sáng dịu nhẹ của ngọn nến sắp tàn.
Nó ngẩng đầu lên khi thấy Dumbledore. Đôi mắt màu tím thẫm sâu thẳm nhìn cụ, không chút sợ hãi, mà chứa đựng sự thông thái của một sinh vật đã sống qua nhiều thế kỷ.
Dumbledore bước tới, quỳ một chân xuống nền cỏ ẩm sương. Cụ vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên vầng trán lạnh lẽo của con vật.
Cụ không dùng Bế Quan Bí Thuật để che giấu tâm trí. Cụ mở lòng mình ra.
Cụ cho nó thấy hình ảnh của Harry – đứa trẻ với vết sẹo hình tia chớp, đang cô độc giữa biển khơi. Cụ cho nó thấy sự hy sinh của Tristan, sự lo lắng của Snape. Cụ truyền tải lời cầu xin không lời: Hãy giúp ta bảo vệ chúng.
Con Kỳ Lân chớp mắt chậm rãi. Một giọt nước mắt trong suốt, lấp lánh như kim cương lỏng, lăn dài từ khóe mắt nó xuống đám cỏ.
Nó gật đầu. Một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy tôn nghiêm.
“Cảm ơn người, người bạn già,” Dumbledore thì thầm.
Hagrid đứng bên cạnh, nước mắt chảy dài trên bộ râu rậm rạp, cố nén tiếng nấc. Ông nhẹ nhàng quỳ xuống, dùng một con dao bạc sắc bén.
“Xin lỗi mày nhé, Ánh Trăng… tao sẽ làm nhanh thôi…”
Vết cắt ngọt lịm. Máu Kỳ Lân – thứ chất lỏng màu bạc sáng lấp lánh, đặc quánh như thủy ngân – chảy vào chiếc bình pha lê Dumbledore đã chuẩn bị sẵn. Nó không bị nguyền rủa. Nó tinh khiết, mang theo sự chúc phúc cuối cùng của sinh vật thánh thiện.
Chiếc sừng cũng được tách ra. Ngay khi rời khỏi cơ thể chủ, con Kỳ Lân thở hắt ra một hơi cuối cùng, nhắm mắt lại. Cơ thể nó tan biến thành hàng ngàn đốm sáng bạc, bay lên hòa vào ánh trăng, để lại trảng cỏ trống trơn và mùi hương thanh khiết vương vấn mãi.
Dumbledore đứng dậy, cầm hai bình pha lê trong tay. Cụ rút đũa phép, thực hiện một phép thuật giả kim phức tạp ngay tại chỗ để niêm phong tính chất của chúng.
Sau đó, cụ lấy từ túi áo trong một chiếc lọ nhỏ xíu khác. Bên trong là vài giọt chất lỏng màu vàng óng ánh – Phượng Hoàng Lệ mà Fawkes đã khóc từ rất lâu, dành riêng cho những vết thương không thể chữa lành.
“Cho thằng bé Prewett,” cụ thì thầm, ánh mắt xa xăm. “Nó sẽ cần nhiều hơn là may mắn để sống sót qua vận mệnh của mình.”
Trở lại văn phòng Hiệu trưởng, bầu trời phía Đông đã bắt đầu ửng hồng.
Dumbledore gói ghém tất cả – Máu, Sừng, Nước mắt Phượng hoàng, và một vài lọ độc dược hồi sức cao cấp nhất từ kho dự trữ cá nhân – vào một chiếc túi da rồng nhỏ có ếm bùa Không Gian Mở Rộng (Undetectable Extension Charm).
Cụ buộc chiếc túi vào chân Fawkes bằng một sợi dây bạc.
“Đi đi, Fawkes,” cụ nói, vuốt ve bộ lông rực rỡ của người bạn đồng hành. “Mang hy vọng đến cho chúng. Và nói với Harry… ta vẫn ở đây.”
Fawkes hót lên một tiếng dài, vang vọng khắp tòa lâu đài đang ngủ say. Rồi nó bùng cháy, biến mất trong một cột lửa xoáy tròn, mang theo món quà vô giá từ Rừng Cấm đến một thế giới xa lạ.
Dumbledore đứng nhìn vào khoảng không nơi con chim vừa biến mất. Cụ cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng trĩu nặng âu lo.
Cụ quay lại bàn làm việc, cầm lấy bức thư của Tristan Prewett gửi cho Molly Weasley.
Cụ triệu hồi một con cú trường học màu nâu to khỏe, buộc bức thư vào chân nó.
“Gửi đến Arthur và Molly tại Hang Sóc,” cụ dặn dò con cú. “Hãy bay nhanh lên. Nhưng đừng đánh thức họ dậy. Hãy để họ có một buổi sáng tốt lành.”
Con cú rúc lên một tiếng tuân lệnh, vỗ cánh bay ra cửa sổ, hướng về phía mặt trời mọc, nơi có một gia đình đang mòn mỏi ngóng trông tin tức.
Dumbledore đứng bên cửa sổ tháp cao, gió sớm thổi bay tà áo choàng ngủ. Cụ nhìn xuống sân trường vắng lặng, rồi nhìn bàn tay trái của mình.
Nó vẫn lành lặn.
Ở đâu đó, trong dòng chảy hỗn loạn của thời gian và không gian, một hiệu ứng cánh bướm vừa được kích hoạt. Một quyết định nhỏ của Harry và Tristan ở thế giới bên kia đã cứu mạng vị pháp sư vĩ đại nhất thế giới bên này.
“Cảm ơn các con,” Albus Dumbledore mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau nhiều tháng ngày tăm tối, không còn chút bóng dáng nào của sự hối tiếc. “Trò chơi vẫn chưa kết thúc.”