Chương 53: Khế Ước Phượng Hoàng Và Những Bức Thư Cầu Cứu
Cột lửa vàng rực bùng lên giữa boong tàu The Last Fortune như một mặt trời nhỏ lạc loài giữa đêm đen, xua tan cái lạnh ẩm ướt thấu xương của biển khơi và mùi thuốc súng khét lẹt vẫn còn vương vấn sau cuộc đào thoát náo loạn khỏi cảng Oravi.
Ánh sáng ấy không chói gắt, mà dịu dàng, ấm áp, mang theo mùi gỗ cháy thơm nồng và chút hương kẹo chanh bạc hà thoang thoảng – mùi hương đặc trưng của những buổi sáng sớm ở Đại Sảnh Đường, khi cụ Dumbledore còn ngồi đó mỉm cười phía sau cặp kính nửa vầng trăng, nhìn đám học trò ồn ào ăn sáng.
Regulus Black nheo mắt, lùi lại một bước, cảm nhận được sức nóng thanh tẩy đang thiêu đốt làn da nhợt nhạt của một Vampire. Snape hạ đũa phép xuống, đôi mắt đen láy mở to hiếm thấy, phản chiếu ngọn lửa vàng rực.
Rồi cột lửa tan đi, để lại một sinh vật rực rỡ đang đậu trên cành cây khô – nơi mà Mr. Harry vẫn thường đậu để rình chuột.
Đó là một loài chim tuyệt đẹp với kích thước của một con thiên nga. Bộ lông của nó đỏ tía rực rỡ như hoàng hôn, đuôi dài thướt tha ánh lên màu vàng kim lấp lánh như được đúc từ ánh nắng đầu hè. Cái mỏ vàng dài cong cong và đôi mắt đen láy hiền từ, chứa đựng trí tuệ của hàng trăm năm sống.
Fawkes nghiêng đầu, đôi mắt đen láy quét qua từng khuôn mặt đang sững sờ dưới ánh trăng.
Harry cảm thấy trái tim mình như ngừng đập trong một nhịp.
Nước mắt lặng lẽ trào ra, nóng hổi lăn dài trên đôi má lấm lem muội than. Cậu bước một bước về phía trước, run rẩy, không dám tin vào mắt mình. Cậu sợ rằng chỉ cần chớp mắt, ảo ảnh tuyệt đẹp này sẽ tan biến như bọt biển.
“Fawkes…?”
Tiếng gọi của cậu nhỏ xíu, vỡ vụn trong tiếng gió.
Nhưng Fawkes đã nghe thấy. Nó hót lên một tiếng trong trẻo, ngân vang như hàng trăm chiếc chuông bạc đồng loạt reo lên giữa đêm Giáng sinh. Tiếng hót xuyên qua không gian, xuyên qua nỗi sợ hãi và sự cô đơn, chạm thẳng vào trái tim của đứa trẻ đang lạc lối.
Fawkes xù lông, vỗ cánh nhẹ nhàng. Một cơn mưa tàn lửa ấm áp rơi xuống, chạm vào da thịt họ mà không hề gây bỏng rát, chỉ để lại cảm giác được xoa dịu và che chở.
Harry lao tới. Cậu không quan tâm đến thầy Snape đang đứng đó, không quan tâm đến Tristan hay bất cứ ai. Cậu chỉ muốn chạm vào nó, để xác nhận rằng Hogwarts chưa bao giờ bỏ rơi cậu.
Fawkes không bay đi. Nó hạ thấp đầu xuống, để Harry ôm chầm lấy cổ nó. Cậu bé phù thủy vùi mặt vào bộ lông mềm mại, ấm áp, nức nở không thành tiếng.
“Mày tìm thấy tao… Mày thực sự tìm thấy tao…” Harry thì thầm, nước mắt thấm ướt bộ lông đỏ rực.
Snape đứng cách đó vài bước, khuôn mặt cứng đờ, đôi môi mím thành một đường thẳng. Ông nhận ra dấu ấn ma thuật của Albus Dumbledore trên người con phượng hoàng – thứ ma thuật tinh khiết và mạnh mẽ đến mức khiến ông, kẻ từng căm ghét lão già đó, cũng phải lặng lẽ thừa nhận.
Lão già điên khùng đó đã cài một quân cờ mạnh mẽ đến thế trong Linh Giới, chỉ để bảo vệ đứa con của kẻ thù cũ.
Tristan đứng quan sát bằng Spirit Vision. Trước mắt cậu không phải là một con chim, mà là một khối năng lượng tinh khiết cuộn xoáy, mang tính chất “Bất tử” và “Thanh tẩy” khủng khiếp. Một sinh vật Linh Giới cấp cao, gần như Bán Thần, chỉ đứng sau những Cổ Thần. Và nó đang tỏa ra thứ ánh sáng khiến tử khí quanh người Regulus và Cedric khẽ rít lên đau đớn.
Cedric bước lên, đôi tay lạnh lẽo giơ ra định chạm vào sinh vật huyền thoại để hoàn tất nghi thức.
KÉÉC!
Fawkes đột ngột rít lên một tiếng chói tai, vỗ cánh bay lùi lại, ngọn lửa trên người bùng lên dữ dội như một lời cảnh cáo. Ánh lửa đỏ rực quét qua Cedric, khiến cậu lùi lại một bước, làn da nhợt nhạt như bị bỏng nắng.
“Đừng lại gần, Cedric!” Tristan hét lên. “Tử khí trên người cậu xung khắc với nó!”
Cedric khựng lại, nhìn đôi bàn tay tái nhợt của mình với vẻ buồn bã. Cậu quên mất, cậu giờ đây là một Spirit Medium – người giao tiếp với cái chết. Còn Phượng hoàng là biểu tượng của sự sống tái sinh. Hai thái cực đối lập kịch liệt, không thể dung hòa.
Fawkes bay lượn một vòng trên đầu mọi người, đôi cánh vẽ nên những vòng lửa vàng rực rỡ giữa không trung. Rồi nó đáp xuống, nhẹ nhàng như một chiếc lá rơi, ngay trên vai trái của Tristan Prewett.
Cái mỏ đỏ rực cọ nhẹ vào mái tóc bạc của cậu, như một chú chim đang đánh giá một đối tác tiềm năng.
Tristan khựng lại một giây, rồi khẽ cười, ánh mắt đen láy lóe lên vẻ hiểu biết. Fawkes chọn cậu không phải vì cậu mạnh, mà vì cậu là người duy nhất ở đây có thể thiết lập “cầu nối” an toàn mà không bị xung khắc năng lượng.
Cậu cắn đầu ngón tay trỏ, một giọt máu đỏ tươi rơi xuống ngọn nến vẫn đang cháy giữa vòng tròn.
“Ta triệu hoán nhân danh ta.”
Giọng cậu trầm thấp, rõ ràng, mang theo sức nặng của một Winner đã quen ra lệnh cho vận mệnh.
“Linh hồn lang thang trong hư ảo, cư dân của thượng giới.”
Ngọn lửa trên người Fawkes bùng lên đáp lại.
“Kẻ mang tin tức của Trafalgar Trelawney và Phù Thủy Bạc, xin hãy chuyển lời của những đứa con lưu lạc về với Cố Hương.”
Fawkes hót lên một tiếng dài, trong trẻo, chấp thuận. Khế ước được thiết lập, không phải bằng sự cưỡng ép, mà bằng sự tôn trọng và mục đích chung.
Tristan theo thói quen thò tay vào túi, rút một đồng xu vàng ra, định đặt vào móng vuốt Fawkes như trả phí cho Miss Messenger.
Fawkes nhìn đồng xu, rồi mổ nhẹ vào mu bàn tay cậu – không đau, chỉ là một cái chạm nhẹ đầy trách móc.
Nó không cần tiền. Nó đến vì Hogwarts, vì những đứa trẻ từng được cụ Dumbledore ôm vào lòng, không phải vì vàng bạc tầm thường.
Mercury đứng phía sau, đôi mắt tròn xoe tiếc rẻ nhìn đồng xu suýt mất, lẩm bẩm:
“Papa… con chim đó keo kiệt quá… Nó chê tiền kìa…”
Severus Snape vỗ tay BỐP một tiếng, phá tan không khí cảm động ủy mị.
“Đủ rồi. Chúng ta không có cả ngày để ngắm chim. Sinh vật này duy trì hiện diện ở đây tốn năng lượng khủng khiếp, và ta không muốn nó đốt cháy con tàu này chỉ vì phấn khích.”
Ông rút từ trong áo choàng ra một xấp giấy da dê và mấy cây bút lông ngỗng, ném xuống sàn như ném mệnh lệnh quân sự.
“Viết thư. Ngay lập tức. Ngắn gọn, súc tích. Đừng có viết tiểu thuyết ướt át.”
Harry quỳ xuống đầu tiên, tay run run cầm bút. Cậu hít một hơi thật sâu, cố nén những giọt nước mắt chực trào.
Gửi Ron, Hermione,
Mình vẫn sống. Mình đang ở một nơi rất xa, rất lạ, và đầy nước biển. Đừng lo cho mình. Mình ổn. Mình đang học cách lau sàn không dùng đũa phép (thầy Snape bắt thế). Mình nhớ hai cậu. Nhớ Hogwarts.
Harry.
Cậu ngập ngừng một chút, rồi viết thêm một dòng nhỏ ở góc giấy, chữ nhỏ xíu, run rẩy:
P.S: Nếu được, hãy nói với bà Weasley mình rất nhớ bánh pudding của bà.
Cedric cầm bút, viết cho cha mình. Nét chữ của cậu ngay ngắn, dịu dàng, nhưng chứa đựng một sự trưởng thành đau đớn.
Cha yêu quý,
Con vẫn ổn. Con đang ở cùng những người bạn tốt. Con đã tìm thấy một con đường mới, dù hơi… khác biệt so với kỳ vọng của cha. Con sẽ về nhà khi mọi chuyện kết thúc. Hãy giữ gìn sức khỏe. Con yêu cha.
Cedric.
Snape viết cuối cùng. Ông không ngồi xuống mà đứng tựa vào thùng gỗ, kê giấy lên nắp thùng. Nét bút của ông sắc bén, nhanh gọn, những dòng chữ được viết bằng một loại mật mã pha trộn giữa Rune cổ và ký hiệu Độc dược mà chỉ Dumbledore mới hiểu được.
Albus,
Harry an toàn (tạm thời). Nó vẫn ngu ngốc và liều lĩnh như cha nó. Chúng tôi đang ở ‘Thế giới thứ tư’ – nơi các quy luật bị bẻ cong. Tôi cần gấp: Sừng Kỳ Lân đã thanh tẩy (tự nguyện hiến tặng, không được có dấu vết sát sinh) và Máu Kỳ Lân tinh khiết nhất. Đây là vấn đề sống còn cho nghi thức thăng cấp của Prewett. Nếu không có, thằng nhóc sẽ chết vì chính vận mệnh của nó, và Harry sẽ mất người bảo hộ mạnh nhất. Đừng làm tôi thất vọng.
Severus.
Cuối cùng, Tristan cầm lấy bút.
Đồng xu trên tay cậu đã ngừng xoay từ lúc nào. Đôi mắt đen láy, vốn luôn ánh lên vẻ toan tính lạnh lùng của một Winner, giờ đây chùng xuống, trở nên mềm mại và… con người hơn bao giờ hết.
Trước mặt cậu không phải là tờ giấy da dê vô tri. Đó là cánh cửa dẫn về Hang Sóc (The Burrow). Đó là mùi súp hành tây, mùi len ẩm, mùi lò sưởi nổ lép bép, và mùi của tình thương vô điều kiện – thứ duy nhất giữ cho nhân tính của cậu không bị Bánh Xe Vận Mệnh nghiền nát.
Đó là Mỏ Neo (Anchor) của cậu. Là nơi mà con của Fabian Prewett luôn được chào đón.
Tristan hít một hơi sâu, ngòi bút lướt trên mặt giấy, không phải bằng nét chữ bay bướm kiểu cách của quý tộc Trafalgar Trelawney, mà bằng nét chữ hơi ẩu nhưng chân thành của đứa cháu nhà Prewett.
Gửi mợ Molly, dượng Arthur, và cả cái ổ ồn ào kia nữa,
Cháu xin lỗi vì đã lỡ bữa tối. Cháu biết, mợ sẽ mắng cháu té tát khi cháu về, thề có Merlin, cháu gần như nghe thấy tiếng mợ hét qua trang giấy này rồi. Nhưng làm ơn đừng gửi sấm sét qua thư nhé.
Cháu vẫn sống, vẫn đẹp trai và may mắn thay là vẫn còn đủ tứ chi (dù Giáo sư Snape đang cố gắng thay đổi điều đó bằng mấy bài tập lau sàn).
Harry vẫn ổn. Cháu đang giữ chặt nó như mợ dặn. Nó hơi bướng, hơi liều, và có xu hướng lao đầu vào rắc rối y hệt như Ginny, nhưng cháu hứa sẽ mang nó về nguyên vẹn.
Mợ Molly à…
Ngòi bút Tristan khựng lại một chút, một giọt mực nhỏ rơi xuống giấy. Cậu hít mũi, cố ngăn một cảm giác cay cay nơi sống mũi.
…Cháu nhớ món súp của mợ kinh khủng. Và cả mấy cái áo len ngứa ngáy mà năm nào cháu cũng chê ỏng chê eo nữa. Ở đây chỉ có cá, cá và cá. Cháu thèm được ngồi chen chúc ở cái bàn ăn chật chội đó quá.
Giữ cho cháu một chỗ nhé. Cháu sẽ về. Cháu thề trên danh dự của cha Fabian.
Cháu của mợ, Tristan.
Cậu gấp thư lại, không dùng sáp niêm phong quý tộc. Cậu chỉ vuốt phẳng mép giấy, trân trọng như đang gói ghém một phần linh hồn mình gửi về nơi an toàn.
Mọi người gom thư lại thành một xấp nhỏ, buộc chặt bằng một sợi dây da mềm.
Harry tiến lại gần Tristan, run run đưa xấp thư cho Fawkes.
“Làm ơn… chuyển cho cụ Dumbledore giúp con,” cậu thì thầm.
Fawkes cúi đầu, dùng móng vuốt vàng óng quắp lấy xấp thư một cách nhẹ nhàng nhưng chắc chắn.
Nó ngẩng đầu lên nhìn Harry lần cuối, đôi mắt đen láy tràn đầy sự khích lệ. Rồi nó hót lên một tiếng dài, vang vọng, như lời tạm biệt và lời hứa sẽ quay lại.
BÙM!
Toàn thân nó bùng cháy dữ dội. Một cột lửa xoáy tròn bao trùm lấy sinh vật huyền thoại và những bức thư. Trong tích tắc, nó biến mất hoàn toàn – không tro, không khói, không để lại dấu vết gì ngoại trừ một sự ấm áp còn vương vấn trong không khí.
À không, còn một thứ nữa.
Một sợi lông phượng hoàng đỏ rực từ từ rơi xuống, lượn lờ trong gió rồi đáp nhẹ vào lòng bàn tay Harry.
Harry nắm chặt sợi lông, cảm nhận hơi ấm ma thuật lan tỏa vào tận xương tủy. Cậu mỉm cười, lần đầu tiên trong nhiều ngày, nụ cười không còn lo âu hay sợ hãi.
“Nó sẽ quay lại,” Harry nói chắc nịch.
Snape đứng tựa vào cột buồm, khoanh tay trước ngực, nhìn về phía chân trời đen kịt nơi cột lửa vừa biến mất. Ông không nói gì, nhưng sự căng thẳng trên vai ông dường như đã giảm đi một chút.
Tristan đứng một bên, tay vẫn còn cảm giác ram ráp của tờ giấy viết thư. Đồng xu trong túi cậu nằm yên, không còn nóng rực cảnh báo nguy hiểm, cũng không lạnh lẽo toan tính.
Cậu nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh mợ Molly nhận được thư tại Hang Sóc, tiếng la hét mừng rỡ xen lẫn tiếng khóc của bà, và cái ôm siết chặt đến ngạt thở mà bà dành cho mọi người. Hình ảnh đó như một mỏ neo khổng lồ, ghim chặt tâm trí cậu vào hiện thực, giúp cậu đứng vững trước vực thẳm điên loạn của Misfortune Mage đang chờ đợi phía trước.
“Sừng Kỳ Lân…” cậu thì thầm, mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hướng về biển khơi đen thẫm. “Hy vọng cụ Dumbledore hào phóng. Nếu không… con sẽ phải làm mọi thứ để trở về ăn món súp đó. Bất kể giá nào.”
Con tàu The Last Fortune tiếp tục rẽ sóng trong đêm sâu thẳm, bỏ lại Oravi phía sau, lao về phía những vùng biển chưa được biết tên. Nhưng lần này, trên cột buồm chính, dường như có một ánh sáng vô hình đang dẫn lối – ánh sáng từ thế giới cũ, từ gia đình, từ những người vẫn còn đang chờ họ trở về.