Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cai-nay-naruto-la-nguoi-choi.jpg

Cái Này Naruto Là Người Chơi

Tháng mười một 24, 2025
Chương 170: Chấn động thế giới ám sát Chương 169: Trứng màu
troi-a-han-ngu-thu-deu-qua-hung-ac.jpg

Trời Ạ! Hắn Ngự Thú Đều Quá Hung Ác

Tháng 2 1, 2025
Chương 264. Đại kết cục, cảm tạ các vị ủng hộ, phần cuối phụ một chút lời trong lòng Chương 264. Bị hù chạy
van-gioi-danh-nguoi-he-thong

Vạn Giới Đánh Người Hệ Thống

Tháng 12 29, 2025
Chương 838:: tai nạn tái hiện ( hoàn tất ) Chương 837:: lần nữa tới qua
phia-sau-man-quet-ngang-het-thay

Phía Sau Màn, Quét Ngang Hết Thảy

Tháng 1 14, 2026
Chương 737: Vực Ngoại Tinh Thần Hải, Thời Uyên Chi Nhãn Chương 736: Nguyên Từ Tinh Hải, thời không loạn lưu
nguoi-tai-conan-ta-co-mot-cai-ngau-nhien-cuong-hoa-he-thong

Người Tại Conan: Ta Có Một Cái Ngẫu Nhiên Cường Hóa Hệ Thống

Tháng mười một 5, 2025
Chương 554: Đây chính là phú hào thế giới? - FULL Chương 553: Máy giặt thật là thơm
phan-phai-bat-dau-doat-lai-nu-chinh

Phản Phái: Bắt Đầu Đoạt Lại Nữ Chính

Tháng mười một 22, 2025
Chương 940: trời chết Sở lập, trẫm là Thiên Đế ( chương cuối ) Chương 909: trẫm đem Thí Thiên
vu-dao-dan-ton.jpg

Vũ Đạo Đan Tôn

Tháng 2 21, 2025
Chương 946. Phần cuối cảm nghĩ Tác giả Ám Ma Sư nanglatoi Thời gian 00 00 51 Chương 945. Thần
tu-rut-ra-chan-tien-khi-van-bat-dau-tu-tien.jpg

Từ Rút Ra Chân Tiên Khí Vận Bắt Đầu Tu Tiên

Tháng 2 3, 2025
Chương 511. Phi thăng « đại kết cục » Chương 510. Va chạm mạnh
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 52: Những Vị Khách Không Mời Và Ngọn Lửa Trong Đêm
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 52: Những Vị Khách Không Mời Và Ngọn Lửa Trong Đêm

Biển đêm đen đặc như một vũng mực khổng lồ, nuốt chửng mọi ánh sáng. Chỉ còn lại vệt sáng cuối cùng của Oravi lấp loáng phía chân trời rồi tắt ngấm, như ngọn nến tàn bị gió biển thổi phù một cái, trả lại sự thống trị tuyệt đối cho bóng tối và sự im lặng.

The Last Fortune lướt đi êm ru trên mặt sóng, không còn tiếng gào thét của động cơ ma thuật, chỉ còn tiếng gỗ tàu kẽo kẹt và tiếng thở dài khe khẽ của những người vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong gang tấc.

Harry Potter ngồi bệt dưới chân cột buồm chính, lưng tựa vào lớp gỗ còn ẩm ướt hơi sương. Cậu co hai chân lên, vòng tay ôm lấy đầu gối, đầu gục xuống để mái tóc rối bù che đi khuôn mặt lấm lem muội than và dầu mỡ.

Cây chổi Firebolt nằm chỏng chơ bên cạnh cậu, cán gỗ mun vẫn còn nóng rực, tỏa ra mùi khét lẹt đặc trưng của ma thuật tốc độ cao vừa bị vắt kiệt.

Đứng sừng sững trước mặt cậu, chắn hết chút ánh sao yếu ớt còn sót lại, là Severus Snape.

Chiếc áo choàng đen của Bậc thầy Độc dược tung bay phần phật trong gió biển, tạo thành một cái bóng khổng lồ. Đôi mắt đen láy của ông không giấu được sự giận dữ lạnh lẽo, xoáy sâu vào đứa trẻ đang co rúm dưới chân mình.

“Trò nghĩ mình là ai hả, Potter?”

Giọng nói của Snape trầm thấp, kéo dài từng chữ, mỗi từ như một giọt axit nhỏ xuống sàn tàu gỗ.

“Một người hùng Gryffindor vĩ đại với cái đầu rỗng tuếch? Hay một thằng nhóc đần độn thích tìm cảm giác mạnh bằng cách nhảy múa giữa cơn mưa đạn pháo?”

Ông cúi xuống thấp hơn, hơi thở nồng mùi dược liệu phả vào mặt Harry.

“Trò lao vào giữa hạm đội địch, thực hiện cú Wronski Feint ngu ngốc đó chỉ để… giải cứu một cái quần lót ren đỏ của tên thuyền trưởng nào đó?”

Snape chỉ tay về phía sau lưng Harry, nơi Mercury đang ngồi xổm. Con Niffler lông bạc đang ôm chặt chiếc quần lót ren đỏ thêu chỉ vàng như ôm báu vật quốc gia, đôi mắt nhỏ xíu chớp chớp vẻ vô tội vẹn toàn.

“Papa bảo con phải lấy lại danh dự cho ngài ấy mà!” Mercury lí nhí thanh minh, cái mũi dài hếch lên đầy vẻ đắc ý.

Harry không ngẩng đầu lên. Cậu cắn môi, vị mặn chát của máu và nước biển hòa lẫn trong miệng. Cậu biết mình sai. Cậu biết hành động bộc phát của mình đã khiến cả con tàu rơi vào nguy hiểm.

Nhưng cậu đã nhìn thấy những đứa trẻ nô lệ bị xích dưới chân cột buồm. Cậu đã không thể bỏ mặc.

“Con xin lỗi,” Harry thì thầm, giọng khàn đặc. “Nhưng con không hối hận.”

“Im lặng!” Snape cắt ngang, giọng sắc như dao cạo. “Lòng tốt không đi kèm với trí tuệ chỉ là sự tự sát. Uống hết lọ này. Vị đắng gấp đôi bình thường. Để trò nhớ lâu mỗi lần định làm anh hùng rơm.”

Ông ném cho cậu một lọ thuốc sủi bọt đen sì, rồi chỉ tay xuống sàn tàu.

“Sau đó, lau sạch toàn bộ boong tàu này. Bằng tay không. Không dùng đũa phép. Ta muốn thấy mặt gỗ sáng bóng trước khi bình minh lên.”

Trong phòng Thuyền trưởng, không khí tĩnh lặng và nặng nề hơn cả ngoài biển khơi.

Cedric Diggory ngồi trên chiếc ghế gỗ đơn sơ, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối. Giọng cậu đều đều, trầm lắng, thuật lại cuộc gặp gỡ với Bán Thần Ricciardo.

“Nghị viên bảo… ông ấy nhìn thấy một ngã rẽ lớn trong vận mệnh của Tristan,” Cedric nói, mắt nhìn vào hư không.

Tristan ngồi dựa lưng vào ghế thuyền trưởng, chân vắt chéo. Đồng xu vàng xoay tít trên ngón trỏ cậu. Cậu mỉm cười xã giao, nhưng đôi mắt đen láy thì lạnh băng.

Đúng lúc ấy, cánh cửa gỗ bật mở.

Harry Potter bước vào, tay áo xắn cao, mặt mũi vẫn còn lấm lem vết nhọ nồi, tay cầm cái xô gỗ và giẻ lau. Cậu ngồi phịch xuống chiếc ghế trống, thở hắt ra mệt mỏi.

“Thầy Snape thật sự không đùa,” cậu lầm bẩm, xoa xoa đôi bàn tay đỏ ửng vì nước lạnh. “Mình ước gì có thể gửi một lá thư về trường. Ít nhất thầy Dumbledore sẽ không bắt mình lau sàn bằng tay không lúc 3 giờ sáng.”

Tristan ngừng xoay đồng xu.

Cedric ngẩng đầu lên. Đôi mắt nâu sâu thẳm của Spirit Medium bỗng lóe lên một tia sáng kỳ dị.

“Gửi thư?” Tristan lặp lại, giọng nhẹ tênh.

“Nhưng Hedwig không ở đây,” Harry buồn bã đáp.

“Không cần cú,” Cedric đứng dậy, đi về phía tủ đựng nguyên liệu. “Spirit Medium có thể ký khế ước với sinh vật Linh Giới để làm việc đó. Nếu không có bưu điện, chúng ta tự mở một cái.”

Regulus nhướng mày. “Linh Giới? Cậu định nhờ một con quái vật xúc tu mang thư đến trường học phù thủy à? Nghe có vẻ… khả thi đấy.”

Trên boong tàu, dưới bầu trời đầy sao lạnh lẽo, họ dọn sạch một khoảng trống.

Cedric dùng một loại bột phấn phát quang vẽ lên sàn gỗ những ký tự Hermes cổ đại, tạo thành một vòng tròn triệu hồi phức tạp. Ba ngọn nến làm từ mỡ cá voi biển sâu được thắp lên, tỏa ra mùi hăng hắc lạnh lẽo.

“Cần mô tả chính xác,” Cedric nói, giọng nghiêm trọng. “Nếu mô tả sai, chúng ta có thể gọi lên một thứ gì đó tồi tệ.”

Cậu bước vào vòng tròn, hít một hơi sâu đầy vị mặn của biển, rồi bắt đầu tụng niệm bằng ngôn ngữ Jotun cổ đại.

“Ta! Ta triệu hồi nhân danh ta.”

“Linh hồn lang thang nơi vô định, cư dân của thượng giới, sinh vật có khả năng di chuyển siêu tốc, an toàn và thân thiện với con người.”

Gió rít lên. Ngọn nến chuyển màu xanh lục ma quái. Từ trong hư không, một vết nứt không gian mở ra. Một con sên khổng lồ mang trên lưng một chiếc két sắt rỉ sét chậm chạp trồi lên. Nó nhìn mọi người bằng đôi mắt lồi chậm chạp, rồi nhích người về phía trước.

Nhích…

Nó di chuyển được một cen-ti-mét trong vòng một phút.

Tristan day thái dương, thở dài thườn thượt. “Hủy bỏ. Quá chậm. Thư đến nơi chắc người nhận đã đầu thai rồi.”

Quyết tâm khắc phục vấn đề tốc độ và khả năng chứa đồ, Cedric lau đi những ký tự cũ và viết lại một đoạn mã triệu hồi mới, tập trung vào tính hiệu quả.

“Sinh vật có không gian chứa đồ rộng lớn, ham thích việc vận chuyển và luôn đói khát nhiệm vụ.”

Lần này, mặt sàn rung chuyển dữ dội. Một cái bóng tròn vo, to như thùng rượu nhảy xổ ra từ kẽ nứt. Nó không có mắt, chỉ có một cái miệng rộng toác đầy răng nhọn lởm chởm như dao cạo. Nó há mồm, để lộ cái dạ dày đen ngòm sâu hun hút, rồi lao thẳng vào… cánh tay đang cầm bức thư nháp của Cedric.

“Nó muốn ăn bức thư à?” Harry hỏi, lùi lại một bước.

“Không,” Regulus rút đũa phép, phản xạ cực nhanh. “Nó muốn ăn cả người gửi thư để đảm bảo bức thư không bị thất lạc trong bụng nó.”

BÙM! Regulus tung một bùa chú Đẩy lùi, thổi bay con quái vật trở lại Linh Giới trước khi nó kịp ngoạm lấy tay Cedric.

Sau sự cố suýt mất mạng, không khí trên tàu trở nên căng thẳng. Cedric lau mồ hôi trán, tay hơi run khi vẽ lại vòng tròn. Cậu quyết định thay đổi chiến thuật: thay vì tìm sinh vật hoang dã, cậu sẽ thử gọi một thực thể có danh tiếng, một “Sứ giả” chuyên nghiệp.

“Sứ giả lang thang trong hư không, kẻ đưa tin đáng tin cậy, người sở hữu sức mạnh vượt trội.”

Lần này, không khí không trở nên hỗn loạn. Nó trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Mọi âm thanh của biển cả biến mất, như thể thời gian vừa bị đóng băng.

Từ trong vòng tròn triệu hồi, một bóng người chậm rãi bước ra.

Đó là một phụ nữ mặc váy dài kiểu Gothic đen tuyền, cổ áo ren trắng toát lên vẻ quý tộc cổ điển. Mái tóc vàng óng ả xõa xuống vai. Nhưng điều kinh hoàng là… trên cổ bà ta không có đầu.

Thay vào đó, trên tay bà ta xách bốn cái đầu xinh đẹp giống hệt nhau, mái tóc vàng óng ả được chải chuốt tỉ mỉ. Cả bốn đôi mắt đỏ rực như máu đều đang mở to, nhìn chằm chằm vào nhóm người trên tàu với vẻ soi mói lạnh lùng.

Regulus nín thở, tay siết chặt đũa phép đến trắng bệch. Snape lùi lại một bước, cảm nhận được áp lực của một thực thể vượt xa hiểu biết của mình – một Bán Thần.

Bà ta – Reinette Tinekerr – đứng đó, tám con mắt đỏ rực quét qua Cedric, rồi dừng lại ở Tristan.

Bà ta khựng lại.

Những chiếc mũi xinh đẹp trên bốn cái đầu khẽ phập phồng.

Một mùi hương quen thuộc. Mùi của sương mù xám vĩnh cửu. Mùi của vị Chúa Tể bí ẩn mà bà ta đang phục vụ. Dù rất nhạt nhòa, nhưng nó vương vấn trên người thanh niên tóc bạc kia, dấu hiệu của một kẻ được The Fool để mắt tới.

“Người quen…” Một cái đầu trên tay bà ta mấp máy môi, giọng nói vang vọng hư ảo, chồng chéo lên nhau.

“…Rắc rối…” Cái đầu thứ hai tiếp lời, đôi mắt nheo lại.

“…Miễn phí… Không làm…” Cái đầu thứ ba lầm bầm với vẻ khó chịu.

Rồi, trước sự ngỡ ngàng của tất cả, Reinette Tinekerr quay lưng bước lùi vào khoảng không. Bà ta không tấn công, cũng không đòi hỏi khế ước. Bà ta tự chủ động hủy bỏ triệu hồi, biến mất nhanh như khi xuất hiện, để lại một sự im lặng rợn người và dư vị của sự quyền uy.

“Cái… cái gì vừa xảy ra vậy?” Harry lắp bắp.

Tristan nheo mắt, nhìn vào chỗ trống nơi người phụ nữ vừa biến mất. Cậu lờ mờ đoán ra điều gì đó, khóe môi khẽ nhếch lên. Có vẻ như việc làm thành viên Hội Tarot có những đặc quyền ngoại giao không ngờ tới. Miss Messenger đã nhận ra mình.

“Đừng hỏi,” Tristan nói, giọng bình thản nhưng trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh. “Chúng ta vừa gặp may đấy. Đó là một thực thể cấp cao. Bà ta tha mạng cho chúng ta vì… tâm trạng tốt.”

Sự xuất hiện và biến mất chớp nhoáng của Bán Thần khiến mọi người hoang mang, nhưng nhu cầu gửi thư vẫn còn đó. Cedric, với sự kiên trì đáng kinh ngạc của nhà Hufflepuff, quyết định thử lại lần nữa với một mô tả chung chung về sức mạnh, hy vọng tìm được một sinh vật mạnh mẽ nhưng ít… cá tính hơn.

“Sinh vật mạnh mẽ, bay lượn và xuyên qua các thế giới.”

Lần này, ngọn nến bùng lên màu đen kịt. Không gian rung chuyển dữ dội như sắp sụp đổ. Một cái bóng khổng lồ đầy xúc tu và hàng trăm con mắt đỏ lòm bắt đầu chui ra từ kẽ nứt, mang theo mùi tanh nồng nặc và tiếng thì thầm điên loạn khiến đầu óc mọi người quay cuồng.

Đồng xu trong túi Tristan nóng rực lên như hòn than, cảnh báo tai ương cận kề.

“Đá đổ nến! Ngay!” Tristan hét lên.

Regulus lao tới, tung một cú đá chính xác sút bay ba ngọn nến. Bóng tối gào thét một tiếng chói tai rồi tan biến, trả lại sự yên tĩnh mong manh.

Thất bại liên tiếp khiến tinh thần cả nhóm chùng xuống. Harry nuốt nước bọt, mặt tái mét. Cậu nhận ra sự nguy hiểm của trò chơi này.

“Có lẽ… chúng ta đang dùng từ ngữ quá chung chung,” Harry nói, giọng run run. “Hoặc quá tham lam sức mạnh mà không có sự ràng buộc.”

Cậu suy nghĩ một chút, rồi ngập ngừng lên tiếng, ánh mắt hướng về phía chân trời đen kịt nơi cậu tin rằng nhà mình đang ở đó.

“Hay là… thử dùng một đặc điểm nhận dạng nơi đến? Nếu sinh vật đó có thể đưa thư về nhà, nó phải biết nhà ở đâu.”

“Cậu muốn thêm từ khóa gì?” Cedric hỏi, tay lau mồ hôi trán trộn lẫn bụi phấn.

Harry nhìn vào ngọn nến, giọng nhỏ nhưng chắc chắn:

“Thân thiện với Hogwarts.”

Regulus bật cười khẩy, tiếng cười chua chát vang lên trong đêm. “Hogwarts? Cậu nghĩ trong cái Linh Giới hổ lốn, đầy rẫy quái vật và những thứ điên rồ kia, có con nào biết cái tên đó à? Đó là một cái tên vô nghĩa ở thế giới này, Potter.”

Tristan không cười. Cậu nhìn Harry, nhìn thấy niềm tin ngây thơ nhưng mãnh liệt trong mắt cậu bé. Rồi cậu gật đầu với Cedric.

“Thử đi. Lần cuối cùng. Đôi khi những thứ vô lý nhất lại là chìa khóa.”

Ba ngọn nến được thắp lại. Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Mọi người đều đã sẵn sàng vũ khí để đối phó với một con quái vật khác.

Cedric hít sâu, giọng vang lên trầm thấp, hòa vào tiếng sóng biển rì rào:

“Ta! Ta triệu hồi nhân danh ta.”

“Linh hồn lang thang nơi vô định, cư dân của thượng giới…”

Gió biển thổi mạnh hơn, làm áo choàng của họ bay phần phật.

“Sinh vật có khả năng xuyên phá không gian…”

Cedric ngập ngừng một chút, tim đập thình thịch, rồi đọc nốt vế cuối cùng mà Harry gợi ý:

“…Và thân thiện với Hogwarts.”

Im lặng.

Một giây. Hai giây. Ba giây.

Không có gì xảy ra. Ngọn nến vẫn cháy leo lét màu vàng bình thường. Không gió độc. Không sương mù. Không quái vật.

“Thất bại rồi,” Regulus thở dài, hạ đũa phép xuống, quay người định bỏ đi. “Tôi đã bảo mà, làm gì có con nào biết…”

Lời chưa dứt, Regulus khựng lại.

Một âm thanh vang lên.

Không phải tiếng gầm gừ. Không phải tiếng rít.

Đó là một giai điệu.

Một giai điệu êm ái, vang vọng từ hư không, nghe như tiếng hát nhưng lại không có lời, trong trẻo đến mức khiến người ta nổi da gà. Nó xuyên qua màng nhĩ, đi thẳng vào tâm trí, mang theo một nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy hy vọng kiêu hãnh – thứ âm thanh có thể xua tan mọi bóng tối trong lòng người.

Tristan cau mày, cảm giác da đầu tê dại. Linh tính của cậu – High Spirituality – đang gào thét báo hiệu sự hiện diện của một thực thể bậc cao, nhưng lại vô cùng tinh khiết, hoàn toàn khác biệt với những thứ dơ bẩn của Linh Giới.

Không khí trên boong tàu đột ngột thay đổi. Cái lạnh lẽo ẩm ướt của biển đêm biến mất. Thay vào đó là một luồng hơi ấm lạ kỳ, khô ráo và dễ chịu, như thể ai đó vừa mở cửa một lò sưởi khổng lồ giữa đại dương, mang theo mùi hương của một nơi chốn thân thương nào đó.

BÙM!

Một cột sáng vàng rực rỡ bất ngờ bùng lên từ trung tâm vòng tròn triệu hồi, chọc thủng màn đêm đen đặc, sáng đến mức khiến tất cả phải nheo mắt lại.

Trong cột sáng ấy, không có hình thù quái dị nào cả. Chỉ có một cái bóng uy nghi đang sải cánh, lơ lửng giữa không trung. Những đốm lửa vàng kim lấp lánh rơi xuống sàn tàu như bụi sao, nhưng không hề gây cháy, chỉ để lại sự ấm áp lan tỏa vào tận xương tủy.

Cedric lùi lại một bước, tay run run nắm chặt phiến đá obsidian. Cậu cảm nhận được một sức mạnh cổ xưa và đầy quyền uy đang nhìn xuống họ.

Harry đứng sững sờ, đôi mắt xanh mở to phản chiếu ánh sáng vàng rực rỡ. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực. Cảm giác này… giai điệu này… cậu đã nghe thấy nó ở đâu đó, trong những giấc mơ sâu thẳm nhất về nhà.

Một tiếng hót lảnh lót vang lên lần nữa, xé toạc màn đêm Oravi, kiêu hãnh tuyên bố sự hiện diện của mình.

Thứ gì đó vừa đáp lại lời gọi. Một thứ gì đó biết Hogwarts là đâu.

Và nó đang ở đây.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

comic-bat-dau-danh-dau-pika-pika-no-mi.jpg
Comic: Bắt Đầu Đánh Dấu Pika Pika No Mi
Tháng 2 7, 2025
thuc-son-danh-dau-3000-nam-xuat-quan-luc-dia-kiem-tien.jpg
Thục Sơn Đánh Dấu 3000 Năm, Xuất Quan Lục Địa Kiếm Tiên
Tháng 1 26, 2025
than-hao-trong-nha-that-su-co-mo.jpg
Thần Hào:trong Nhà Thật Sự Có Mỏ
Tháng 1 25, 2025
tu-tien-ta-lay-thuy-phap-chung-truong-sinh.jpg
Tu Tiên: Ta Lấy Thủy Pháp Chứng Trường Sinh
Tháng mười một 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved