-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 51: Nghi Lễ Kem Vani Và Sự Điên Rồ Của Kẻ Gieo Rắc Tai Ương
Chương 51: Nghi Lễ Kem Vani Và Sự Điên Rồ Của Kẻ Gieo Rắc Tai Ương
Sương mù đêm ở Oravi đặc quánh như sữa loãng, mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi mục rữa đặc trưng của gỗ tàu cũ. Những ngọn đèn dầu từ các quán rượu ven cảng chỉ còn là những đốm sáng vàng vọt, yếu ớt giãy giụa trong màn hơi nước trắng xóa như những con đom đóm sắp chết.
Tại hẻm sau của tháp chuông St. Draco, không khí lạnh lẽo và tĩnh lặng đến mức tiếng thở của con người cũng trở nên ồn ào.
Tristan đứng dựa lưng vào bức tường đá rêu phong, tay đút túi quần, ánh mắt nhìn Darkwill đang co ro trong chiếc áo choàng rộng thùng thình.
“Ngươi tự do rồi,” Tristan nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Ở lại đây với Kano. Life School of Thought sẽ bảo vệ ngươi tốt hơn là lang thang trên biển với một đám người điên như bọn ta.”
Darkwill chớp mắt liên hồi, đôi môi run rẩy. Gã nhìn Kano – cái bóng đen méo mó, khổng lồ đang đứng lặng im như một tảng đá gác cổng – rồi lại nhìn sang Tristan. Trong mắt gã dược sư béo ánh lên một sự nhẹ nhõm, nhưng cũng có chút quyến luyến kỳ lạ. Dù sao thì, những ngày tháng trên tàu The Last Fortune tuy kinh hoàng nhưng lại là khoảng thời gian “sống” nhất trong cuộc đời tẻ nhạt của gã.
“Cảm… cảm ơn ngài, Thuyền trưởng,” Darkwill lắp bắp, cúi đầu thật thấp. “Ít ra… ở đây không có ai bắt tôi nhảy xuống biển làm mồi nhử cho quái vật nữa.”
Trên vai gã, Mr. Harry – con cú xui xẻo – vỗ cánh phành phạch, kêu lên những tiếng đầy phấn khích.
“Cúc cu! Tạm biệt lũ ngốc! Ta ghét biển! Ta muốn ăn chuột cống! Cúc cu!”
Kano bước tới. Bàn tay dị dạng to bè như rễ cây cổ thụ của hắn vươn ra, tóm lấy cổ áo Darkwill nhẹ nhàng như xách một con mèo con.
“Đi thôi,” giọng Kano khàn đặc, vang lên từ lồng ngực méo mó. “Nghị viện đã có kế hoạch cho ngươi. Vận mệnh của Oravi sắp nổi bão, và ngươi sẽ an toàn trong mắt bão.”
Cánh cửa gỗ nặng nề phía sau tháp chuông mở ra rồi đóng lại. Tiếng chốt cửa sập xuống cạch một cái khô khốc, như tiếng búa của thẩm phán tuyên án kết thúc một phiên tòa.
Tristan đứng lặng thêm một lúc, nhìn vào cánh cửa đóng kín. Cedric đứng bên cạnh, im lặng, đôi mắt nâu sâu thẳm quan sát những dòng chảy linh tính đang dần ổn định lại xung quanh tháp chuông.
“Đi thôi,” Tristan chỉnh lại cổ áo vest, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Chúng ta cần chuẩn bị một buổi lễ quan trọng.”
Họ không quay về tàu ngay. Tristan dẫn Cedric đi xuyên qua những con hẻm ngoằn ngoèo, tìm đến một tiệm tạp hóa sang trọng nhất tại khu vực dành cho người ngoại quốc. Cậu mua loại kem vani đắt tiền nhất, được làm từ sữa bò tươi của cao nguyên Loen và hạt vani nhập khẩu từ Nam Đại Lục, đựng trong một chiếc ly pha lê nhỏ.
Sau đó, họ tìm đến một mỏm đá hoang vắng nhô ra biển, nơi sóng đánh dữ dội và không có bóng người.
Tristan đặt ly kem lên một tảng đá phẳng. Cậu rút ra một con dao bạc nhỏ, nhanh chóng khắc lên mặt đá những ký tự Hermes cổ đại, tạo thành một vòng tròn hiến tế đơn giản nhưng toát lên vẻ trang nghiêm kỳ lạ.
Cậu đốt ba ngọn nến làm từ mỡ động vật biển sâu, mùi hăng hắc hòa vào gió muối.
Cedric đứng lùi lại phía sau, nín thở quan sát. Cậu cảm nhận được không khí xung quanh đang thay đổi. Nó trở nên nặng nề, trơn trượt và đầy rẫy những biến số.
Tristan đứng thẳng người, gương mặt nghiêm nghị như một linh mục đang cử hành thánh lễ. Cậu giơ tay phải lên, bắt đầu tụng niệm bằng tiếng Hermes cổ, âm thanh trầm thấp, vang vọng, hòa vào tiếng sóng biển rì rào:
“Hỡi Hiện thân của Vận may.” (The embodiment of luck)
Không gian xung quanh rung chuyển nhẹ. Những con sóng dưới chân họ dường như ngừng vỗ trong một khoảnh khắc.
“Hỡi Quái vật thấu thị, Tai ương gieo rắc bất hạnh.” (The clairvoyant monster: the calamity that spreads misfortune)
Ánh nến chuyển sang màu bạc lấp lánh, cháy bùng lên dữ dội dù gió biển đang gào thét.
“Hỡi Nhân chứng của mọi định mệnh tại Backlund, Kẻ nắm giữ hỗn mang và điên loạn.” (The witnesses of all fate in backLund. The keeper of chaos and madness)
Tristan cúi đầu, giọng nói trở nên thành kính nhưng cũng đầy vẻ mặc cả của một thương nhân:
“Tôi cầu xin sự chú ý của Ngài. Tôi dâng lên Ngài sự ngọt ngào tinh khiết nhất của thế gian này.”
Cậu đẩy ly kem vani vào trung tâm vòng tròn pháp thuật.
Im lặng.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Cedric cảm thấy da gà nổi khắp người. Cậu nhìn thấy – qua Spirit Vision – một cái bóng khổng lồ, uốn lượn như một con rắn bạc vô hình đang trườn qua không gian, bao trùm lấy mỏm đá.
Rồi, một cái thìa bạc hư ảo xuất hiện từ hư không, múc một miếng kem lớn.
Trong nháy mắt, ly kem đầy ắp biến mất hoàn toàn. Chiếc ly pha lê sạch bóng như vừa được rửa, không còn dính một giọt sữa nào.
Tristan thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trở lại trên môi. Cậu thổi tắt nến, xóa đi các ký tự trên đá.
“Ngài ấy đã nhận,” Tristan nói, nhặt chiếc ly pha lê lên. “Một giao kèo ngầm đã được thiết lập. Ít nhất, chúng ta sẽ không chết vì… nghẹn khi ăn tối nay.”
Phòng Thuyền trưởng của The Last Fortune chìm trong ánh sáng vàng vọt của những ngọn nến sáp ong.
Tấm da dê ghi công thức Misfortune Mage được trải phẳng trên bàn gỗ sồi, bốn góc được chặn bởi bốn đồng vàng Aztec cổ xưa để trấn áp linh tính.
Severus Snape đứng bên bàn, ngón tay dài và ám vàng vì dược liệu lướt nhẹ trên những dòng chữ đỏ sẫm. Đôi mắt đen của ông nheo lại, tập trung cao độ.
“Máu và Sừng Kỳ Lân…” Snape lẩm bẩm. “Ở thế giới này, Kỳ Lân là sinh vật tượng trưng cho sự thánh khiết và vận may cực đoan. Nhưng nếu dùng nguyên liệu không tinh khiết, ma dược sẽ biến trò thành quái vật. Ta sẽ dùng thuật giả kim kết tinh muối biển sâu để thay thế pha lê, nhưng Sừng Kỳ Lân… trò phải tự tìm.”
“Còn Não Vượn Bốn Tai?” Regulus hỏi, dựa lưng vào tường.
“Đó là loài sinh vật cổ đại, thường sống ở những hòn đảo nguyên sinh biệt lập, không dính dáng đến các thế lực trần tục nhưng cực kỳ hung dữ,” Tristan đáp, tay xoay đồng xu. “Tôi sẽ nhờ Hội Tarot tìm kiếm.”
Cậu thở dài, thả đồng xu rơi xuống bàn cái cạch.
“Vấn đề lớn nhất vẫn là nghi thức. ‘Không chuẩn bị’. Nghĩa là tôi phải đứng trần trụi trước lưỡi hái của tử thần khi vận may suy kiệt nhất.”
Snape nhìn cậu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy ác ý.
“Đừng có kịch tính hóa vấn đề, Prewett. ‘Không chuẩn bị’ ám chỉ tâm thế và công cụ hỗ trợ. Chứ không ai bắt trò phải trần truồng theo đúng nghĩa đen để nhảy vào miệng núi lửa cả.”
Ông dừng lại một chút, ánh mắt đen láy lướt dọc cơ thể Tristan với vẻ giễu cợt.
“Tất nhiên, nếu trò có sở thích khoe thân thể để làm xao lãng kẻ thù, ta cũng không ngăn cản. Biết đâu đó lại là vũ khí bí mật của dòng máu Prewett?”
Không gian trong phòng chùng xuống.
Cedric đỏ mặt, vội quay đi giả vờ nhìn bản đồ. Regulus nhíu mày, định lên tiếng bênh vực.
Nhưng Tristan không hề tỏ ra xấu hổ hay giận dữ.
Thay vào đó, cậu từ từ ngẩng đầu lên. Khóe môi cậu cong lên một nụ cười… kỳ lạ. Nụ cười không phải của Tristan điềm đạm thường ngày, mà là nụ cười của một kẻ điên rồ, liều lĩnh – nụ cười của gia tộc Prewett, những kẻ dám chiến đấu với 5 Tử thần Thực tử cùng lúc mà vẫn cười lớn.
Tristan nghiêng đầu, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào Snape, sâu thẳm và khó đoán.
“Giáo sư, ngài đang đánh giá thấp lòng quyết tâm của một con bạc rồi.”
Cậu cầm đồng xu lên, chậm rãi miết ngón tay cái lên mặt hình chiếc khiên.
“Nghi thức yêu cầu sự ‘trần trụi’ trước định mệnh. Nếu việc trút bỏ quần áo giúp tôi cộng hưởng tốt hơn với tự nhiên, hoặc nếu nó giúp tôi tăng thêm dù chỉ 1% cơ hội sống sót…”
Tristan hạ giọng xuống thành một tiếng thì thầm đầy đe dọa, nụ cười trên môi càng lúc càng rộng, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
“…Thì ngài nên chuẩn bị sẵn thuốc nhỏ mắt đi, Giáo sư. Vì tôi sẽ không do dự đâu.”
Snape khựng lại. Nụ cười chế giễu trên môi ông tắt ngấm. Ông nhìn vào mắt Tristan và nhận ra: Cậu ta nói thật. Thằng nhóc này điên rồ đến mức sẵn sàng khỏa thân chạy khắp chiến trường nếu điều đó giúp nó thắng.
Regulus rùng mình, lùi lại một bước, nhìn Tristan như nhìn một sinh vật lạ. Cedric thì há hốc mồm, mặt đỏ bừng như quả cà chua chín, lắp bắp: “Tris… Tristan… cậu đùa thôi phải không?”
Tristan bật cười khanh khách, phá tan bầu không khí căng thẳng, nhưng ánh mắt cậu vẫn lạnh lẽo như băng.
“Ai biết được? Định mệnh vốn dĩ rất hài hước mà.”
Đúng lúc đó.
ÍIIIIIII OOOOOOOO!
Tiếng còi báo động chói tai xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Đùng! Đoàng! Tiếng pháo nổ rung chuyển cả con tàu.
“BẮT LẤY CHÚNG NÓ! GIẾT CHẾT CON CHUỘT BẠC ĐÓ!”
“NÓ ĂN CẮP NHẪN CỦA THUYỀN TRƯỞNG! VÀ CẢ QUẦN LÓT CỦA NGÀI ẤY NỮA!”
Tristan bật dậy, lao ra khỏi phòng.
Trên bầu trời, Harry Potter cưỡi Firebolt đang lao xuống như một viên đạn, né tránh cơn mưa đạn pháo. Mercury bám chặt cán chổi, tay vẫy vẫy chiếc quần lót ren đỏ chót như cờ chiến thắng.
RẦM!
Cả hai đáp xuống boong tàu, trượt dài đến tận chân Tristan.
“Thuyền trưởng! Chạy mau! Chúng ta chọc giận cả hạm đội rồi!” Harry hét lên, mắt sáng rực đầy phấn khích.
Tristan nhìn đám đông hải tặc đang lao tới. Cậu day thái dương, thở dài.
“Được rồi. Ta cần một cơn gió. Một cơn bão thực sự.”
Cậu quay sang Dobby.
“Dobby! Dùng phép thuật gia tinh! Gọi gió!”
“Dobby làm ngay thưa Harry Potter tiên sinh và Thuyền trưởng!”
Con gia tinh búng tay một cái Tách!.
Cùng lúc đó, Tristan giơ tay ra lệnh cho những cây nấm ký sinh trên tàu.
“Kích hoạt bào tử! Tạo sương mù!”
Những cây nấm khổng lồ dọc mạn tàu đồng loạt rung lên, phun ra những cột khói trắng dày đặc. Dobby búng tay liên tục, tạo ra những luồng gió xoáy ma thuật cực mạnh, thổi căng những cánh buồm rách nát.
ẦM!
Không cần động cơ phản lực, con tàu The Last Fortune lướt đi nhờ sức mạnh của gió ma thuật và sự sống cộng sinh. Nó xé toạc mặt biển, lướt đi như một bóng ma tốc độ cao, bỏ lại sau lưng tiếng gào thét bất lực của đám hải tặc và chiếc quần lót ren đỏ đang bay phấp phới trong gió.
Tristan đứng ở mũi tàu, gió thổi tung áo vest. Cậu sờ vào tờ công thức trong túi, nhớ lại lời tuyên bố “khỏa thân” lúc nãy.
“Hy vọng…” cậu lẩm bẩm, nhìn về phía chân trời đen kịt. “Hy vọng ta không phải dùng đến hạ sách đó.”