-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 50: Bàn Tiệc Của Bán Thần – Nơi Định Mệnh Được Đặt Cược
Chương 50: Bàn Tiệc Của Bán Thần – Nơi Định Mệnh Được Đặt Cược
Cánh cửa gỗ sồi đóng lại sau lưng họ, cắt đứt hoàn toàn tiếng gió rít gào và hơi lạnh ẩm ướt của màn đêm Oravi.
Và thế giới thay đổi.
Không còn mùi tanh nồng của cá ươn hay mùi máu tanh lợm giọng. Thay vào đó, khứu giác của họ được vuốt ve bởi một mùi hương ngọt ngào, ấm áp đến lạ kỳ: mùi của sáp ong nguyên chất tan chảy, mùi của bánh mì lúa mạch vừa ra lò, và thoang thoảng đâu đó là hương vani dịu nhẹ – thứ mùi hương gợi nhắc về một căn bếp gia đình trong ký ức tuổi thơ xa xăm, nơi bão tố luôn dừng lại bên ngoài cánh cửa.
Bên trong giáo đường không tối tăm như vẻ bề ngoài. Hàng trăm ngọn nến trắng treo lơ lửng giữa không trung mà không cần dây đỡ hay giá nến, chúng trôi nổi bồng bềnh như những vì sao nhỏ lạc vào trần thế. Ánh sáng vàng óng ả tỏa ra từ chúng không hắt bóng, mà dường như thẩm thấu vào vạn vật, khiến những bức tường đá thô kệch cũng trở nên mềm mại như nhung.
“Đây là… ảo ảnh sao?” Cedric thì thầm, đôi mắt nâu mở to kinh ngạc. Cậu đưa tay ra định chạm vào một ngọn nến đang trôi ngang tầm mắt, nhưng ngón tay cậu xuyên qua nó như xuyên qua sương mù. Không có nhiệt độ. Chỉ có ánh sáng.
“Không phải ảo ảnh,” Tristan đáp, giọng trầm thấp nhưng bình tĩnh đến lạ thường. Cậu chỉnh lại khuy măng sét, ánh mắt đen láy quét một vòng quanh gian phòng rộng lớn. “Đây là hiện thực được viết lại. Một không gian được ‘may mắn’ bảo hộ tuyệt đối.”
Ở cuối gian phòng, nơi đáng lẽ là bục giảng kinh, lại đặt một bộ bàn ghế gỗ sồi đơn sơ và một ấm trà đang bốc khói nghi ngút.
Ngồi đó là một ông cụ.
Ông mặc một chiếc áo choàng trắng tinh khôi thêu những bông lúa mạch vàng óng – biểu tượng của sự sung túc và thu hoạch. Rái tai ông dài, đôi mắt xanh lam sáng trong như bầu trời sau cơn mưa, và bộ râu bạc phơ dài chấm ngực khiến ông trông giống hệt vị Hiệu trưởng vĩ đại của Hogwarts trong những bức tranh treo tường, chỉ thiếu đi cặp kính nửa vầng trăng.
Ông đang rót trà. Động tác chậm rãi, tỉ mỉ, tiếng nước chảy róc rách vang lên trong không gian tĩnh lặng như một bản nhạc thiền.
Kano – kẻ dẫn đường quái dị – đã dừng lại ngay sát cửa ra vào. Hắn đứng im lìm, cúi đầu thật sâu, cái lưng gù và cơ thể méo mó của hắn run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kính ngưỡng tột độ, như một con quái vật xấu xí đang đứng trước đấng tạo hóa của mình.
Mercury đang ngồi trên vai Tristan đột nhiên rụt cổ lại, bộ lông bạc dựng đứng như những chiếc kim nhỏ. Nó vùi cái mũi dài vào cổ áo Tristan, thì thầm bằng giọng run rẩy chưa từng thấy:
“Papa… ông già này… mùi của ông ta rất thơm. Nhưng là mùi thơm của cái bẫy. Giống như miếng phô mai ngon nhất đặt trên cái bẫy chuột nhạy nhất.”
Ông cụ đặt ấm trà xuống, ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc ánh mắt xanh lam kia chạm vào họ, Tristan cảm thấy thời gian như ngưng đọng. Không có áp lực đè nén, không có sát khí. Chỉ có sự thấu suốt. Cậu có cảm giác như mình đang trần trụi trước mặt ông ta. Lớp ngụy trang Trafalgar Trelawney, lớp mặt nạ của một học sinh Hogwarts, thậm chí cả những bí mật sâu kín nhất về nguồn gốc linh hồn của cậu… dường như đều bị đôi mắt kia bóc tách từng lớp một, nhẹ nhàng như bóc vỏ hành.
Ông mỉm cười. Nụ cười hiền từ đến mức khiến trái tim người ta thắt lại vì một nỗi sợ hãi vô hình.
“Hoan nghênh những vị khách đường xa,” giọng ông vang lên, trầm ấm và vang vọng như tiếng chuông ngân từ sâu trong lòng đất. “Đã lâu lắm rồi, căn phòng này mới có hơi thở của những ‘biến số’ thú vị đến thế.”
Tristan hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim mình trở lại bình thường. Cậu bước lên phía trước, điệu bộ ung dung như đang bước vào phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin chứ không phải hang ổ của một Bán Thần.
Cậu đặt tay lên ngực trái, cúi chào theo đúng nghi thức quý tộc cổ điển.
“Hân hạnh được gặp ngài, Nghị viên Ricciardo. Tôi mang đến thứ mà ngài đã chờ đợi.”
Ricciardo gật đầu, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện. “Ngồi đi, cậu bé. Và cả những người bạn nhỏ của cậu nữa. Trà hoa cúc mật ong rất tốt cho việc trấn an tinh thần sau khi nhìn thấy Kano.”
Tristan ngồi xuống. Cedric và Darkwill rón rén ngồi vào hai chiếc ghế bên cạnh, lưng thẳng đơ, không dám thở mạnh.
Ông cụ đưa bàn tay ra – một bàn tay đầy những vết chai sần của người lao động chân tay, thô ráp nhưng ấm áp.
“Cho ta xem nó.”
Tristan không do dự. Cậu lấy chiếc hộp chì đen sì từ túi không gian của Mercury, đặt nó vào lòng bàn tay đang mở rộng của Ricciardo.
Ngay khi kim loại lạnh lẽo chạm vào da thịt ông lão, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.
Cạch… Cạch…
Chiếc hộp chì rung lên bần bật. Tiếng xúc xắc va đập bên trong vang lên dồn dập, vui tươi, phấn khích như tiếng cười của một đứa trẻ hiếu động vừa được cha mẹ đón về nhà. Những ngọn nến xung quanh đồng loạt bùng lên dữ dội rồi vụt tắt, sau đó lại tự động thắp sáng, tạo thành một nhịp điệu ánh sáng chớp tắt điên cuồng.
Probability Die (Xúc xắc Xác suất) đang chào đón đồng loại của nó. Hoặc có lẽ, nó đang chào đón kẻ có thể nô dịch nó.
Ricciardo bật cười, tiếng cười giòn tan nhưng khiến không khí xung quanh gợn sóng. Ông không mở hộp, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve nắp hộp như vuốt ve đầu một con thú cưng hư hỏng.
“Nó thích cậu,” ông nói, ánh mắt lại dời về phía Tristan. “Vật phẩm cấp 1 này rất kiêu ngạo. Nó thường giết chết người vận chuyển bằng những tai nạn ngẫu nhiên ngay trong giờ đầu tiên. Nhưng nó đã ngủ yên trong túi cậu suốt hành trình. Cậu biết tại sao không?”
Tristan bình thản nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Vì tôi may mắn?”
“Không,” Ricciardo lắc đầu, ánh mắt trở nên sâu thẳm như vực thẳm đại dương. “Vì cậu và nó giống nhau. Cả hai đều là những lỗi sai của tạo hóa. Những nghịch lý tồn tại để chế giễu trật tự.”
Ông đẩy chiếc hộp sang một bên, rồi từ trong tay áo rộng thùng thình, rút ra một phong bì màu đỏ sẫm, được niêm phong bằng sáp hình con rắn đang tự cắn đuôi mình.
“Đây là thù lao mà vị Chủ tịch đáng kính của Life School of Thought đã hứa cho người mang chiếc hộp đến an toàn.”
Ông đẩy phong bì về phía Tristan.
“Công thức ma dược Sequence 4: Misfortune Mage (Pháp Sư Tai Ương).”
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Darkwill há hốc mồm, mắt trợn tròn. Sequence 4. Bán Thần. Cảnh giới thần thoại mà mọi Beyonder đều mơ ước và khiếp sợ. Nó đang nằm gọn trong một phong bì giấy tầm thường ngay trước mặt gã.
Tristan không vội mở phong bì. Cậu đặt tách trà xuống, tiếng sứ va chạm vào gỗ vang lên khô khốc.
“Cái giá là gì?” cậu hỏi, giọng lạnh lùng. “Trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, thưa ngài Ricciardo. Đặc biệt là từ Life School of Thought.”
Ricciardo mỉm cười, nụ cười giãn ra, để lộ những nếp nhăn xô lại quanh khóe mắt – những nếp nhăn chứa đựng sự tàn nhẫn của thời gian.
“Cái giá không nằm ở công thức. Cái giá nằm ở nghi thức.”
Ông chống cằm, nhìn Tristan với vẻ thích thú của một khán giả đang chờ xem màn cao trào của vở kịch bi kịch.
“Hãy mở ra và đọc đi. Phần nghi thức.”
Tristan xé phong bì. Bên trong là một tấm da dê mỏng tang, viết bằng mực đỏ tươi như máu vừa rỉ ra từ vết thương. Cậu lướt qua danh sách nguyên liệu rùng rợn: Não của Vượn Bốn Tai còn sống, Sừng Kỳ Lân nhiễm bẩn, Tinh thể biển sâu…
Rồi mắt cậu dừng lại ở dòng cuối cùng. Phần Nghi thức.
Những dòng chữ như nhảy múa trước mắt cậu, vặn vẹo, chế nhạo:
“Để trở thành Kẻ Thao Túng Tai Ương, ngươi không được trốn tránh tai ương.
Hãy dùng chính vận may của mình để tích tụ, nuôi dưỡng và kích hoạt một Đại Nạn.
Khi lưỡi hái của tử thần đã kề sát cổ, khi mọi hy vọng đều tắt ngấm, khi sự may mắn trở thành lời nguyền tồi tệ nhất… hãy uống ma dược.
Và sống sót.”
Ngón tay Tristan siết chặt mép giấy, mạnh đến mức đốt ngón tay trắng bệch.
Nghi thức này… là một trò đùa bệnh hoạn.
Để thăng cấp, cậu phải tự đẩy mình vào chỗ chết. Không phải cái chết bình thường, mà là một thảm họa do chính sự may mắn tích tụ bấy lâu nay của cậu gây ra. Càng may mắn bao nhiêu, tai họa dội lại sẽ càng khủng khiếp bấy nhiêu. Đó là quy luật cân bằng. Đó là sự trả giá.
“Hiểu rồi chứ, cậu bé?” Giọng nói của Ricciardo vang lên bên tai cậu, êm ái như lời ru. “Con đường Wheel of Fortune không phải là con đường trải đầy hoa hồng. Nó là con đường của những kẻ đi trên dây giữa hai tòa nhà chọc trời trong cơn bão. Cậu càng đi xa, dây càng mỏng, gió càng mạnh.”
Ông đứng dậy, đi vòng qua bàn, đặt hai tay lên vai Tristan. Một sức nặng vô hình đè xuống, khiến xương cốt Tristan kêu răng rắc.
“Ta nhìn thấy vận mệnh của cậu, Tristan – hay bất cứ cái tên nào cậu đang dùng. Nó rực rỡ, nhưng cũng đen tối vô cùng. Cậu là con cưng của định mệnh, nhưng định mệnh cũng là một bà mẹ ghẻ tàn độc. Cậu có dám uống chén thuốc độc này không?”
Darkwill run lẩy bẩy, muốn hét lên bảo Tristan hãy vứt tờ giấy đó đi. Cedric nắm chặt đũa phép, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay.
Tristan im lặng trong mười giây.
Mười giây dài như một thế kỷ. Trong đầu cậu, hình ảnh của những cuộc chiến, những âm mưu, và mục tiêu cuối cùng – trở về nhà, hoặc tìm ra sự thật về sự xuyên không của mình – lướt qua như đèn kéo quân.
Rồi, cậu ngẩng đầu lên. Khóe môi cong lên thành một nụ cười ngạo nghễ, đôi mắt đen láy rực lên một ngọn lửa điên cuồng được che giấu kỹ lưỡng.
Cậu gấp tờ giấy lại, nhét cẩn thận vào túi áo trong, ngay sát trái tim đang đập mạnh mẽ của mình.
“Cảm ơn ngài vì món quà, Nghị viên.”
Tristan đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo như vừa nhận được một tấm thiệp mời dự tiệc trà chứ không phải án tử hình.
“Tôi là một con bạc, thưa ngài. Và quy tắc đầu tiên của cờ bạc là: rủi ro càng cao, lợi nhuận càng lớn. Nếu định mệnh muốn giết tôi, nó sẽ phải xếp hàng chờ đợi.”
Ricciardo nhìn cậu, sự ngạc nhiên thoáng qua trong đáy mắt xanh lam, rồi nhanh chóng chuyển thành sự tán thưởng.
“Tốt. Rất tốt.”
Ông phẩy tay. Những ngọn nến xung quanh đồng loạt dạt ra, mở một lối đi về phía cửa.
“Đi đi. Oravi là sân khấu hoàn hảo cho màn diễn tập của cậu. Nhưng hãy nhớ một điều…”
Ông hạ giọng, thì thầm một bí mật cuối cùng:
“Vị Bán Thần cai quản nơi này… ngài ấy rất thích kem vani. Nếu cậu gặp ngài ấy, đừng quên mời ngài ấy một ly. Đó có thể là chút may mắn cuối cùng cứu mạng cậu.”
Tristan khựng lại một chút, gật đầu hiểu ý, rồi quay người bước đi.
“Đi thôi, Cedric, Darkwill. Chúng ta còn phải đi tìm kem.”
Nhóm ba người bước ra khỏi vùng ánh sáng ấm áp, trở lại với bóng tối lạnh lẽo và sương mù của Oravi. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề khép lại sau lưng họ, nuốt chửng sự bình yên giả tạo.
Tristan đứng dưới bầu trời đen kịt không trăng sao, hít sâu luồng không khí mặn chát của biển cả. Cậu cảm nhận được đồng xu trong túi và tờ công thức ma dược đang nằm cạnh nhau – một bên là Vận May, một bên là Tai Ương.
Hai mặt của một đồng xu.
“Pháp Sư Tai Ương…” Cậu lẩm bẩm, nụ cười trên môi tắt ngấm, thay vào đó là sự lạnh lùng của một kẻ vừa bước lên đoạn đầu đài. “Để xem, ai sẽ là nạn nhân trong tai họa của ta đây.”
Danh sách Plot đang giải quyết (Open Plots)
Nghi thức Thăng cấp Sequence 4 (Mục tiêu dài hạn):
Tristan đã có công thức. Bây giờ cậu cần thu thập nguyên liệu (vô cùng khó kiếm) và quan trọng hơn: Thiết kế một tai nạn. Cậu không thể chờ đợi tai nạn đến, cậu phải tạo ra nó hoặc lợi dụng một sự kiện lớn sắp tới để hoàn thành nghi thức.
Điều này đặt Tristan vào thế phải chủ động tìm kiếm rắc rối lớn.
Lời gợi ý về Kem Vani và Will Auceptin:
Ricciardo nhắc đến “ngài ấy” thích kem vani. Đây là ám chỉ rõ ràng đến Will Auceptin (Snake of Mercury – Sequence 1 của đường tắt Wheel of Fortune) người hiện đang ở trạng thái trẻ con hoặc tái sinh.
Tìm được Will Auceptin tại Oravi có thể là cơ hội lớn nhất hoặc nguy hiểm lớn nhất của