Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
than-hao-chi-bat-dau-phan-no-ban-gai-truoc.jpg

Thần Hào Chi Bắt Đầu Phẫn Nộ Bạn Gái Trước

Tháng 1 25, 2025
Chương 322. Liêu Thanh Sơn gặp ta ứng như là ( đại kết cục ) Chương 321. Trần Lộc Lý tóc
max-cap-dai-lao-cung-muon-no-luc-tu-tien.jpg

Max Cấp Đại Lão Cũng Muốn Nỗ Lực Tu Tiên

Tháng 1 18, 2025
Chương 601. Linh Sư cũng đừng xảy ra chuyện gì a Chương 600. Xuân Hoa nữ đế biến hóa
mot-bai-muon-troi-xanh-500-nam-hoa-khoi-hoi-han-phat-khoc

Một Bài Mượn Trời Xanh 500 Năm Hoa Khôi Hối Hận Phát Khóc

Tháng 12 23, 2025
Chương 1466: Một khúc chấn trận! Thuần âm nhạc mị lực. Chương 1465: Tỳ bà rượu ngon, cực hạn giai điệu!
ta-lao-ba-den-tu-thuc-son.jpg

Ta Lão Bà Đến Từ Thục Sơn

Tháng 1 24, 2025
Chương 200. Thiên hạ không ai nhận thức mình Chương 199. Lĩnh chứng
mat-giao-gia-toc-den-than-quoc-vuong-trieu.jpg

Mật Giáo Gia Tộc Đến Thần Quốc Vương Triều

Tháng 2 26, 2025
Chương 551. Ta, Fischer Chương 550. Đệ thập đạo phong ấn
truong-sinh-van-co-tien-de-trong-nhay-mat-co-the-diet.jpg

Trường Sinh Vạn Cổ, Tiên Đế Trong Nháy Mắt Có Thể Diệt

Tháng 2 19, 2025
Chương 516. Vạn Cổ qua lại không thấy ta Chương 515. Như yên là mạng định người
toan-dan-xay-dung-bat-dau-che-tao-than-cap-ky-quan-kien-truc

Toàn Dân: Bắt Đầu Chế Tạo Thần Cấp Kiến Trúc!

Tháng 12 21, 2025
Chương 1175: Địch nhân ẩn thân. Chương 1174: Bị ác linh ăn mòn.
dai-duong-bat-dau-thu-hoach-duoc-ba-vuong-luc-luong.jpg

Đại Đường: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Bá Vương Lực Lượng

Tháng 1 21, 2025
Chương 774. Đại Kết Cục Chương 773. Lập gia đình
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 5: Vùng Biển Của Những Kẻ Điên Loạn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 5: Vùng Biển Của Những Kẻ Điên Loạn

Hoàng hôn trên vùng biển Sonia không mang vẻ đẹp lãng mạn của những áng thơ mà các thi sĩ Hogwarts vẫn thường ca tụng. Nó là một vết thương hở miệng vắt ngang bầu trời, rỉ ra thứ ánh sáng màu cam đỏ sẫm, đặc quánh và bệnh hoạn, nhuộm lên mặt biển nhấp nhô một lớp váng dầu loang lổ như máu của một vị thần đang hấp hối.

Trong phòng thuyền trưởng của con tàu The Last Fortune (Vận Mệnh Cuối Cùng) sự tĩnh lặng ngự trị tuyệt đối. Không có tiếng chim hải âu chao lượn, không có tiếng gió rít qua khe cửa, chỉ có tiếng gỗ tàu cọt kẹt rên rỉ — âm thanh trầm đục như tiếng xương cốt của một sinh vật khổng lồ đang vặn mình trong giấc ngủ say.

Tristan Prewett mở mắt.

Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự tỉnh táo, mà là sự đứt gãy. Linh hồn cậu, vừa bị hút khỏi màn sương xám và ném trả về thể xác, dường như vẫn chưa hoàn toàn ăn khớp với “chiếc vỏ” của mình. Một cơn chóng mặt buồn nôn dâng lên từ dạ dày, như thể trọng lực của thế giới này đột nhiên tăng gấp đôi, đè nén lên lồng ngực cậu những tảng đá vô hình. Hơi thở của cậu nặng nhọc, mang theo vị mặn chát của muối và mùi tanh nồng của biển cả xa lạ.

Cậu gắng gượng ngồi dậy, đưa tay day nhẹ thái dương đang giật liên hồi, mái tóc bạc rũ xuống che đi đôi mắt nâu vẫn còn vương vấn sự mờ mịt của giấc mơ.

“Chíu… Papa…”

Một tiếng kêu khẽ, non nớt nhưng đầy ma mị vang lên bên cạnh.

Mercury, con Niffler lông bạc, đang nằm cuộn tròn trên tấm bản đồ hải trình bằng da dê trống trơn. Dưới ánh sáng cam đỏ nhờ nhợ hắt vào từ ô cửa sổ tròn, bộ lông của nó không phản chiếu ánh sáng lấp lánh như mọi khi, mà dường như đang tự phát ra một quầng sáng bạc lạnh lẽo, u ám. Nó mở mắt nhìn Tristan. Đôi mắt đen láy của nó hôm nay không có vẻ tham lam ngây ngô thường thấy khi nhìn thấy vàng bạc. Thay vào đó, nó tĩnh lặng, sâu thẳm và già dặn đến mức đáng sợ.

Đó là ánh mắt của một Kẻ Lừa Đảo (Swindler – Sequence 8) đang đánh giá xem sinh vật trước mặt có còn là “Papa” của mình, hay đã bị thay thế bởi một thứ gì đó đến từ bên kia màn sương.

Tristan rùng mình nhẹ. Cảm giác bị quan sát, bị phán xét bởi chính thú cưng của mình khiến cậu nhận ra một sự thật trần trụi: Đây không còn là lâu đài Hogwarts ấm áp. Đây là biển cả của những kẻ điên loạn, nơi ranh giới giữa người và quái vật mỏng manh như một tờ giấy thấm nước.

“Ta ổn, Mercury,” Tristan thì thầm, giọng khàn đặc. Cậu vươn tay vuốt nhẹ đầu con vật. Cảm giác mềm mại của bộ lông khiến nhịp tim cậu dần ổn định lại.

Cậu hít một hơi sâu, cố gắng xua đi cảm giác mất phương hướng, để ký ức của hai mươi bốn giờ trước tràn về như một cuốn phim tua ngược.

Một ngày trước. Cảng Pritz, Vương quốc Loen.

Khoảnh khắc Tristan bước ra khỏi khe nứt không gian, điều đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là sự tự do, mà là sự thù địch của bầu khí quyển.

Không khí ở đây nồng nặc mùi than đá cháy dở, mùi nước biển mặn chát hòa lẫn với mùi rỉ sét của công nghiệp nặng và cống rãnh. Bầu trời xám xịt, thấp lè tè như muốn chạm vào đỉnh đầu, mang theo một áp lực tinh thần vô hình nhưng nghẹt thở. Những ống khói nhà máy đen ngòm vươn lên như những ngón tay cháy xém của quỷ dữ, nhả vào không trung những đám mây độc hại.

Nhóm “lưu vong” từ Hogwarts đứng chôn chân tại một góc bến cảng vắng vẻ, nơi được bao quanh bởi những bức tường đá đen cao vút và hàng rào sắt nhọn hoắt.

Severus Snape là người phản ứng dữ dội nhất. Vừa đặt chân xuống nền đất lát đá ẩm ướt, vị Giáo sư Độc dược lừng danh đã lảo đảo, tay ôm chặt lấy đầu. Khuôn mặt ông tái nhợt không còn chút máu, đôi mắt đen hằn lên những tia máu đỏ dữ tợn. Là một Kẻ Không Ngủ (Sleepless – Sequence 9) thính giác và trực giác của ông nhạy bén hơn người thường gấp nhiều lần. Nhưng ở thế giới này, món quà đó là một lời nguyền.

“Im đi…” Snape rít lên qua kẽ răng, cây đũa phép trong tay ông run rẩy chỉ vào khoảng không vô định. “Những tiếng thì thầm đó… tại sao chúng không câm miệng lại?”

Trong tai ông, tiếng gió biển không chỉ là tiếng gió. Nó mang theo hàng ngàn âm thanh vụn vặt, chồng chéo lên nhau: tiếng cá quẫy đuôi dưới nước sâu, tiếng chuột chạy trong cống rãnh cách đó cả dặm, và cả những lời lảm nhảm vô nghĩa, điên loạn của những linh hồn vất vưởng chưa siêu thoát. Thế giới này ồn ào đến mức muốn xé toạc màng nhĩ ông, tra tấn tinh thần ông bằng sự hỗn loạn trần trụi.

Cách đó không xa, Regulus Black đứng dựa lưng vào một cột đèn khí gas đã tắt. Anh thở dốc, đồng tử co rút liên tục như mắt mèo gặp ánh sáng mạnh. Dù đang là ban ngày, nhưng dòng máu Huyết tộc trong anh (Vampire – Sequence 7) lại đang sôi sục một cách bất thường. Anh cảm nhận được “Mặt Trăng Đỏ” đang ẩn giấu sau lớp mây xám kia — nó to lớn hơn, gần gũi hơn và đầy tính xâm lược hơn so với mặt trăng hiền hòa ở thế giới cũ. Bản năng thú tính trỗi dậy, gào thét đòi được giải phóng, đòi máu tươi, khiến anh phải cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo của con người.

Cedric Diggory thì quỳ một chân xuống đất, bàn tay cậu chạm vào mặt đất lạnh lẽo, lấm lem bụi than.

“Cái chết ở đây… không ngủ yên,” Cedric thì thầm, đôi mắt mở to hoang mang, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. Năng lực Kẻ Đào Mộ (Gravedigger – Sequence 8) cho cậu sự kết nối đặc biệt với cái chết và Minh Giới. Ở Hogwarts, cái chết là sự trở về với đất, là giấc ngủ tĩnh lặng. Nhưng ở đây…

“Cánh cửa dẫn xuống Minh Giới… bị chặn rồi,” cậu run rẩy nói, giọng nghẹn lại như bị ai bóp cổ. “Khói bụi và hơi nước nóng rực của thành phố này đã làm nhiễu loạn linh tính. Những linh hồn chết ở đây không thể tìm thấy đường về sông Vĩnh Hằng. Họ đang lang thang, kẹt cứng giữa những tiếng còi tàu và tiếng máy móc ầm ĩ. Không có sự tĩnh lặng… quá ồn ào… họ đang gào thét.”

Đúng lúc đó, những bóng đen xuất hiện từ những con hẻm tối.

Đó là những nhân viên của Giáo hội Nữ Thần Đêm Đen, mặc áo khoác dài, đội mũ phớt che khuất nửa khuôn mặt. Họ di chuyển nhanh, gọn, không phát ra tiếng động, hiệu quả như những cỗ máy được lập trình sẵn. Họ không chào hỏi, không tò mò về trang phục kỳ lạ của nhóm phù thủy. Họ chỉ đơn giản là thực thi giao kèo bí mật.

Một người đàn ông đeo găng tay đỏ — dấu hiệu của đội Găng Tay Đỏ khét tiếng — tiến lại gần Tristan. Gã không nói gì, chỉ đưa cho cậu một xấp giấy tờ chứng minh thân phận giả và một chiếc chìa khóa bằng đồng thau xỉn màu. Ánh mắt gã lướt qua Snape đang đau đớn và Regulus đang kiềm chế cơn khát máu với vẻ dửng dưng lạnh lùng, như nhìn những vật thể vô tri sắp hỏng.

Gã quay lưng bỏ đi, tan biến vào bóng tối nhanh như khi xuất hiện, để lại trên tay Tristan một chiếc giỏ mây — “quà chào mừng” của Giáo hội. Bên trong là những ổ bánh mì đen cứng như đá và một hộp cá trích đóng hộp bốc lên mùi thum thủm đặc trưng của vùng biển này.

“Chà,” Tristan nhếch mép cười, cố gắng phá vỡ bầu không khí căng thẳng đang bao trùm lên những người bạn đồng hành. Cậu giơ hộp cá trích lên, lắc nhẹ. “Xem ra ẩm thực ở đây cũng là một dạng vũ khí sinh hóa. Ít nhất chúng ta biết mình sẽ không chết đói… nếu khứu giác của chúng ta chết trước.”

Không ai cười.

Harry Potter đang bận dìu Snape, khuôn mặt cậu bé lo lắng tột độ, đôi mắt xanh lục bảo đầy vẻ bất lực trước nỗi đau mà cậu không thể chia sẻ. Regulus vẫn đang đấu tranh với cơn khát máu. Cedric nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi những linh hồn vất vưởng đang bị kẹt lại trong màn sương khói công nghiệp.

Snape ngẩng đầu lên, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Ánh mắt ông sắc lạnh như dao găm xuyên thấu Tristan, nhưng ẩn sâu trong đó là sự sợ hãi hiếm thấy.

“Đây không phải là lúc cho những trò đùa nhạt nhẽo của trò, Prewett,” ông rít lên. “Nơi này… không phải là Hogwarts.”

Lời nói của ông như gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt Tristan. Đúng vậy, sự hài hước — cơ chế phòng vệ quen thuộc của Kẻ Thắng Cuộc — đã trở nên lạc lõng đến thảm hại. Ở đây, nụ cười không giải quyết được vấn đề. Chỉ có sức mạnh và sự tỉnh táo mới giúp họ sống sót.

Và rồi, họ nhìn thấy nó.

Neo đậu ở cuối bến cảng, tách biệt với những tàu hàng hơi nước ồn ào, là một con tàu buồm tráng lệ đến mức phi lý.

The Last Fortune — Vận Mệnh Cuối Cùng.

Thân tàu được đóng bằng một loại gỗ sẫm màu kỳ lạ, vân gỗ xoắn lại thành những hình thù quái dị như những con mắt đang mở trừng trừng. Cánh buồm trắng tinh khôi, không một vết bẩn, dù xung quanh đầy bụi than. Trên lan can tàu, những biểu tượng được chạm khắc tinh xảo: bánh xe, đồng hồ cát, và con rắn Ouroboros cắn đuôi.

“Tristan…” Harry thì thào, giọng run rẩy. “Có phải mình nhìn nhầm không? Hình như cái xúc xắc khắc trên lan can vừa… tự xoay?”

“Không nhầm đâu,” Tristan đáp, giọng trầm xuống. Cậu cảm nhận được sự liên kết vô hình giữa mình và con tàu. Nó không phải vật vô tri. Nó là một Vật Phong Ấn, hoặc ít nhất là một tạo vật Beyonder bán thành phẩm. Nó đang “sống”.

“Lên tàu thôi,” Tristan ra lệnh, giọng cậu không còn vẻ cợt nhả. “Đó là nơi an toàn duy nhất của chúng ta lúc này.”

Ngay khi họ vừa bước lên boong tàu, một tiếng nổ “Bùm” nhỏ vang lên từ chiếc rương hành lý của Harry. Nắp rương bật tung, và một sinh vật nhỏ bé với đôi tai dơi dài thượt ngã lăn ra sàn gỗ.

“Dobby!” Harry thốt lên, kinh ngạc tột độ.

Con gia tinh lồm cồm bò dậy, đôi mắt to tròn ngập nước, run rẩy nhìn xung quanh. Nó mặc một chiếc áo gối cũ kỹ nhưng sạch sẽ, trên tay vẫn còn cầm chặt một chiếc tất của Harry.

“Cậu Harry Potter… cậu chủ Tristan…” Dobby lắp bắp, giọng the thé đầy sợ hãi. “Dobby xin lỗi… Dobby không thể để các cậu đi một mình… Dobby đã lén trốn vào… Dobby sợ các cậu không có ai nấu ăn… Dobby là gia tinh hư…”

Nó định lao đầu vào cột buồm để tự trừng phạt, nhưng Tristan đã kịp giơ tay ngăn lại. Sự hiện diện của Dobby — một sinh vật thuần túy của phép thuật Hogwarts — đột nhiên trở thành một điểm neo ấm áp đến kỳ lạ giữa thế giới lạnh lẽo này.

Trở lại hiện tại.

Tiếng “Pốp” nhẹ nhàng kéo Tristan ra khỏi dòng hồi tưởng.

Dobby xuất hiện bên cạnh bàn làm việc, đôi tai dài rủ xuống vẻ mệt mỏi, đôi mắt to tròn nhìn vị chủ nhân trẻ tuổi với sự lo âu. Trên tay con gia tinh là một khay bạc với một ly nước cam vắt tươm tất, thứ xa xỉ phẩm mà nó đã dùng phép thuật để bảo quản từ kho lương thực mang theo.

“Thưa Thuyền trưởng,” Dobby nói, giọng run run nhưng đầy kiên quyết, cố bắt chước ngữ điệu của những thủy thủ mà nó tưởng tượng ra. “Dobby mang Vitamin C đến cho ngài. Dobby đã đọc trong sách của người Muggle… bệnh ‘Hoại huyết’ rất đáng sợ. Thuyền trưởng không được để rụng răng đâu ạ. Rụng răng thì không đẹp trai nữa.”

Tristan nhìn ly nước cam, rồi nhìn Dobby. Một sự cảm động xen lẫn chua xót dâng lên trong lòng cậu. Con gia tinh trung thành này vẫn giữ thói quen chăm sóc cậu như ở Hogwarts, nhưng cái cách nó nhắc đến bệnh tật với nỗi sợ hãi ngây thơ cho thấy nó cũng đang hoang mang. Dobby hiểu rằng ở nơi biển cả khắc nghiệt này, phép thuật không thể thay thế dinh dưỡng, và một cái búng tay không thể tạo ra thức ăn từ hư vô.

“Cảm ơn, Dobby,” Tristan cầm lấy ly nước, uống một ngụm. Vị chua ngọt lan tỏa, xua đi phần nào vị đắng của ký ức và sự mệt mỏi.

Cậu đặt ly nước xuống, kéo một tờ giấy da dê về phía mình. Dưới ánh đèn dầu chập chờn, cây bút lông ngỗng trên tay cậu bắt đầu di chuyển nhanh thoăn thoắt. Mực đen thấm vào thớ giấy, ghi lại những kiến thức hàng hải quý giá mà cậu vừa đổi được từ The Hanged Man Alger Wilson trong cuộc tụ hội Tarot trên sương mù xám.

Cách đọc mây để đoán bão… Cách nhận biết dòng chảy ngầm qua màu nước đen thẫm… Cách định vị bằng sao Bắc Đẩu và những bài hát tín hiệu của thủy thủ… Cách sử dụng ‘Draught of Living Death’ để ru ngủ một con tàu…

Tristan viết không ngừng nghỉ. Đây là gánh nặng của người lãnh đạo. Cậu không thể nói cho họ biết nguồn gốc của những kiến thức này — không thể nói cậu vừa tham gia một hội kín với những thực thể hùng mạnh và nguy hiểm. Cậu phải bảo vệ họ bằng sự dối trá cần thiết.

Thủy thủ đoàn của cậu — một Giáo sư độc dược tài ba, một Cứu thế chủ tiềm năng, một Ma cà rồng quý tộc, và một Kẻ sống sót vĩ đại — ở thế giới cũ, họ là những người xuất chúng. Nhưng ở đây? Họ chỉ là những Beyonder cấp thấp (Sequence 7, 8, 9) mong manh và dễ vỡ trước những thực thể kinh hoàng của đại dương này. Một sai lầm nhỏ, một cái nhìn nhầm vào thứ không nên nhìn, và họ sẽ phát điên, hoặc biến dị thành quái vật.

Tristan gấp tờ giấy lại, niêm phong bằng một giọt sáp đỏ có ấn ký hình bánh xe.

“Dobby,” cậu gọi khẽ. “Mang cái này xuống hầm cho Giáo sư Snape. Chỉ đưa tận tay ông ấy. Nói với ông ấy đây là ‘công thức pha chế’ cho sự sống còn của chúng ta. Bảo ông ấy học thuộc lòng cách nhìn màu nước và hướng gió. Ông ấy là người duy nhất đủ tỉnh táo để làm hoa tiêu vào ban đêm.”

Snape là người duy nhất đủ đa nghi để chất vấn nguồn gốc, nhưng cũng đủ lý trí để chấp nhận và áp dụng những kiến thức này một cách hiệu quả nhất mà không hoảng loạn. Occlumency (Bế quan bí thuật) của ông là vũ khí tốt nhất để chống lại sự điên loạn của biển cả.

Dobby cúi rạp người, nhận lấy bức thư rồi biến mất với tiếng nổ nhỏ, để lại Tristan một mình trong ánh hoàng hôn đang tàn lụi.

Cậu đứng dậy, vươn vai, xương cốt kêu răng rắc. Cảm giác bất an trong lòng vẫn chưa tan biến. Foresight (Linh cảm) của một Winner đang rung lên như một sợi dây đàn căng quá mức, báo hiệu một cơn bão không thuộc về tự nhiên đang đến gần.

Cậu quyết định đi kiểm tra thủy thủ đoàn. Trời sắp tối hẳn, và bóng tối trên biển Lord of the Mysteries không bao giờ chỉ là sự vắng mặt của ánh sáng. Nó là lãnh địa của những cơn ác mộng.

Bàn tay Tristan vừa chạm vào nắm đấm cửa bằng đồng lạnh ngắt, một âm thanh xé toạc sự tĩnh lặng vang lên từ phía trên.

“TRISTAN! LÊN ĐÂY MAU!”

Đó là tiếng hét của Harry. Không phải tiếng hét sợ hãi của một cậu bé, mà là tiếng gầm cảnh báo đầy cấp bách của một Thần Sáng tương lai, vọng xuống từ đài quan sát trên cột buồm — nơi cậu và Regulus đang trấn giữ.

Tristan giật thót, tim đập mạnh vào lồng ngực. Cánh cửa bật mở, cậu lao vụt ra hành lang tối om.

Nhưng ngay lập tức, Dobby lại hiện ra chắn trước mặt cậu. Đôi mắt con gia tinh mở to đến mức cực đại, toàn thân run rẩy dữ dội như đang đứng trước một con Báo Tử. Nó túm chặt lấy gấu áo chùng của Tristan, móng tay găm vào vải, giọng rít lên the thé đầy kinh hoàng, méo mó đến mức không còn ra tiếng người:

“Thưa Thuyền trưởng… đừng nhìn ra ngoài… Dobby thấy rồi…”

“Thấy gì?” Tristan quát, tay đã nắm chặt con lắc pha lê đen, cảm nhận nó đang nóng rực lên như than hồng. “Tránh ra, Dobby!”

“Biển…” Dobby lắp bắp, nước mắt và nước mũi chảy ròng ròng, nó chỉ tay run rẩy ra phía cửa sổ hành lang nơi màn đêm đang ập xuống. “Biển cả… nó đang mở mắt nhìn lại chúng ta.”

Tristan đẩy nhẹ Dobby sang một bên và lao lên boong tàu.

Gió biển rít gào, nhưng không còn mang mùi muối mặn. Nó mang mùi tanh nồng của máu và sự thối rữa.

Trên đài quan sát, Harry đang chĩa đũa phép xuống mặt nước đen ngòm, ánh sáng từ đầu đũa “Lumos” soi rọi một cảnh tượng khiến máu trong người Tristan đông cứng.

Mặt biển không còn là nước. Lớp váng dầu đỏ sẫm của hoàng hôn đã biến mất. Thay vào đó, hàng ngàn, hàng vạn con mắt — to nhỏ đủ loại, từ kích thước của một đồng xu đến to như cái mâm — đang nổi lềnh bềnh trên mặt sóng. Chúng không có mí mắt, tròng mắt trắng dã với con ngươi dọc đỏ lòm hoặc đen kịt, tất cả đều đồng loạt ngước lên, nhìn chằm chằm vào con tàu The Last Fortune.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

senju-tobirama-truoc-mat-cung-tai-thay-doi-gioi-ninja
Senju Tobirama Trước Mắt Cũng Tại Thay Đổi Giới Ninja
Tháng 12 22, 2025
ai-day-han-nhu-vay-tu-tien
Ai Dạy Hắn Như Vậy Tu Tiên?
Tháng 12 25, 2025
dau-pha-ta-that-su-la-nguoi-trong-hon-dien.jpg
Đấu Phá Ta Thật Sự Là Người Trong Hồn Điện
Tháng 3 6, 2025
toan-cau-co-gioi-tien-hoa.jpg
Toàn Cầu Cơ Giới Tiến Hóa
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved