Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
truong-sinh-ta-co-the-thang-cap-van-vat

Trường Sinh: Ta Có Thể Thăng Cấp Vạn Vật

Tháng 1 6, 2026
Chương 608: Tất cả sẵn sàng, một mình ra biển Chương 607: Hệ thống phản lực động cơ hoàn thành
ta-duong-qua-the-khong-cut-tay

Ta Dương Quá Thề Không Cụt Tay

Tháng 12 3, 2025
Chương 346: Đại kết cục Chương 345: Hoắc Đô chết
Nhà Ta Quái Thú Sơ Trưởng Thành

Khủng Bố Lệnh Truy Nã

Tháng 1 16, 2025
Chương Lời cuối sách: Hai năm sau ( đại kết cục ) Chương 36. Một lần
ta-tu-luyen-bien-chat.jpg

Ta Tu Luyện Biến Chất

Tháng 1 24, 2025
Chương 357. Chương cuối kết thúc, cũng là bắt đầu Chương 356. Siêu Thoát
lanh-chua-ta-chieu-mo-binh-si-lam-sao-deu-la-nguoi-choi.jpg

Lãnh Chúa: Ta Chiêu Mộ Binh Sĩ Làm Sao Đều Là Người Chơi

Tháng 1 12, 2026
Chương 270: Chương 269:
khong-co-gi-la-dai-su-huynh.jpg

Không Có Gì Lạ Đại Sư Huynh

Tháng 1 17, 2025
Chương 619. 1 trận trò chơi! Chương 618. Thanh Liên hóa hắc liên! Diệt thế!
vo-gioi-tien-hoang.jpg

Vô Giới Tiên Hoàng

Tháng 2 4, 2025
Chương 565. Kết thúc Chương 564. Thế giới trật tự (2)
van-thien-the-gioi-hua-nguyen-he-thong.jpg

Vạn Thiên Thế Giới Hứa Nguyện Hệ Thống

Tháng 2 3, 2025
Chương 1517. Hạnh phúc phiền não Chương 1516. Lão tổ đến rồi
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 49: Những Mảnh Vá Của Sự Sống Và Lời Chào Của Vận Mệnh
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 49: Những Mảnh Vá Của Sự Sống Và Lời Chào Của Vận Mệnh

Đêm ở Oravi không buông xuống một cách dịu dàng như ở Backlund, nó ập đến như một tấm chăn ngột ngạt tẩm đầy hơi nước mặn chát và mùi rêu mốc. Sương mù từ biển dâng lên, nuốt chửng những ngọn đèn dầu yếu ớt dọc theo con đường mòn dẫn lên đồi, biến những ngôi nhà gỗ xiêu vẹo hai bên đường thành những cái bóng ma quái đang rình rập.

Kano đi trước dẫn đường. Chiếc đèn bão cũ kỹ trên tay hắn lắc lư theo một nhịp điệu gãy gọn, tỏa ra ánh sáng vàng vọt ốm yếu, chỉ đủ soi rõ ba bước chân phía trước.

Cái bóng của hắn in dài trên mặt đường lát đá gồ ghề, tạo thành một hình thù méo mó đến mức phi lý. Một bên vai gồ lên như ngọn núi, bên kia sụp xuống vực sâu. Chân trái nện xuống đất những tiếng cộp nặng nề, chắc chắn như búa tạ, trong khi chân phải lại lết theo sau với tiếng lẹp kẹp rên rỉ như tiếng xương khô cọ vào nhau. Hắn di chuyển như một cỗ máy hỏng hóc đang cố gắng vận hành nốt những chu kỳ cuối cùng.

Cedric đi ngay phía sau Tristan, bàn tay phải vô thức siết chặt lấy đũa phép giấu trong tay áo. Đôi mắt nâu của chàng trai Hufflepuff giờ đây không còn phản chiếu cảnh vật thực tại nữa. Dưới tác động của Spirit Vision (Linh Thị) đã được kích hoạt tối đa, thế giới trong mắt cậu đã lột bỏ lớp vỏ vật chất giả tạo.

Cậu nhìn vào lưng Kano, và những gì cậu thấy khiến dạ dày cậu quặn lên một cơn buồn nôn dữ dội.

Đó không phải là một linh hồn nguyên vẹn.

Cơ thể Ether của Kano hiện lên rực rỡ nhưng hỗn loạn, giống như một bức tranh trừu tượng được vẽ bởi một gã họa sĩ điên loạn dùng máu và nội tạng làm màu vẽ.

“Tristan…” Cedric thì thầm, giọng nói run rẩy bị tiếng gió biển át đi, chỉ đủ để người đi bên cạnh nghe thấy. “Hắn… hắn không phải là một người.”

Tristan không quay đầu lại, đôi mắt đen vẫn điềm tĩnh nhìn về phía trước, nhưng bàn tay đang đùa nghịch đồng xu vàng trong túi áo khẽ khựng lại. “Cậu thấy gì?”

“Sự chắp vá,” Cedric nuốt khan, cố nén cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Tim của hắn tỏa ra ánh sáng màu đỏ thẫm đầy thù hận, phổi thì xám xịt như tro tàn của kẻ chết cháy, còn dạ dày… dạ dày hắn có màu xanh lục của một kẻ chết đuối. Chúng không hòa hợp. Chúng đang cắn xé nhau. Các đường chỉ khâu tâm linh… chúng thô bạo và tàn nhẫn. Ai đó đã cưỡng ép ghép những mảnh linh hồn vỡ nát này lại với nhau.”

Tristan khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo và thiếu đi sự ngạc nhiên. Cậu cũng đã lặng lẽ kích hoạt Linh Thị của mình từ lúc rời khỏi tháp chuông. Trong mắt cậu, Kano không phải là con người, mà là một vật chứa đầy rủi ro, một canh bạc sinh học mà nhà cái đã gian lận ngay từ khâu chia bài.

Đột nhiên, Kano dừng lại.

Chiếc đèn bão trên tay hắn ngừng đung đưa. Bóng tối xung quanh dường như đặc lại, ép chặt vào lồng ngực của ba người đi sau.

Hắn không quay đầu, nhưng cái gáy gồ ghề đầy sẹo của hắn dường như cũng có mắt. Giọng nói của hắn vang lên, khàn đặc và rít qua kẽ răng như tiếng kim loại nghiến trên đá.

“Các ngươi nhìn đủ chưa?”

Không khí im bặt. Ngay cả tiếng sóng biển xa xa dường như cũng bị cắt đứt.

Kano xoay người lại, chậm rãi và khó nhọc. Hắn nâng chiếc đèn bão lên ngang mặt. Ánh sáng hắt từ dưới lên khiến khuôn mặt dị dạng của hắn trở nên kinh hoàng tột độ. Con mắt trái to lồi, không có mí mắt, trợn trừng nhìn thẳng vào Cedric như muốn lột trần linh hồn cậu. Con mắt phải bé tí ti híp lại thành một đường chỉ đầy ác ý.

“Ta rất nhạy cảm với những kẻ tò mò về cấu tạo của ta,” Kano nói, bước một bước về phía Cedric. Cái bóng khổng lồ của hắn trùm lên người chàng trai trẻ. “Các ngươi thấy nó tởm lợm, phải không? Sự hỗn loạn? Sự xung đột?”

Cedric lùi lại nửa bước, nhưng bàn tay cầm đũa phép vẫn giữ nguyên thế thủ. “Tôi không có ý xúc phạm. Tôi chỉ… quan sát.”

“Quan sát…” Kano bật cười, một âm thanh ọc ọc phát ra từ cổ họng, mép miệng bên trái bị kéo lên tận mang tai trong khi bên phải vẫn rũ xuống bất động. “Đúng, quan sát là đặc quyền của các ngươi. Còn ta, ta là vật mẫu.”

Hắn vỗ mạnh vào lồng ngực méo mó của mình, tạo ra tiếng bộp rỗng tuếch.

“Ta là Người Nhân Tạo. Số hiệu 042. Một sản phẩm thất bại của Life School of Thought (Trường Phái Sinh Mệnh) trong nỗ lực tạo ra một ‘Đứa Con Của Đất’ hoàn hảo.”

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay của mình – một bàn tay to bè như gấu, một bàn tay gầy guộc như que củi.

“Họ muốn tạo ra một cơ thể có thể chịu đựng được sự giáng lâm của thần tính, một công cụ không biết đau đớn, không biết sợ hãi. Họ lấy tim của kẻ giết người, phổi của lực sĩ, gan của kẻ nghiện rượu… khâu vá chúng lại bằng ma thuật hắc ám và dược liệu cấm.”

Ánh mắt hắn liếc sang Darkwill. Gã dược sư béo đang co rúm người lại sau lưng Tristan, mặt cắt không còn giọt máu, hai hàm răng va vào nhau cầm cập.

Kano nhếch cái miệng méo mó lên, giọng điệu chuyển sang giễu cợt cay độc.

“Đó là lý do ta không cần cái loại thuốc ‘tăng cường bản lĩnh đàn ông’ mà ngươi chào hàng lúc chiều đâu, tên béo. Ta không được thiết kế để sinh sản. Ta không có bộ phận đó. Ta chỉ được thiết kế để tồn tại, để làm việc, và để gõ cái chuông chết tiệt kia cho đến khi cơ thể này mục rữa.”

Darkwill lắp bắp, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. “Tôi… tôi xin lỗi… tôi thực sự không biết… tôi chỉ muốn làm ăn…”

“Chà,” giọng nói lanh lảnh của Mercury vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng. Con Niffler bạc đang ngồi vắt vẻo trên vai Tristan, dùng móng vuốt chải chuốt bộ lông của mình với vẻ thờ ơ quý tộc. “Nhìn theo hướng tích cực thì ngươi tiết kiệm được khối tiền mua tã lót và tiền cấp dưỡng con cái đấy. Ở thế giới này, không có con cái đôi khi là một loại phước lành.”

Câu nói đùa đen tối và thực dụng của con thú khiến Kano khựng lại. Hắn nhìn chằm chằm vào Mercury một lúc, rồi hừ lạnh, quay lưng tiếp tục bước đi.

“Đi nhanh lên. Đừng để Ngài ấy phải đợi. Sự kiên nhẫn của Bán Thần mỏng manh hơn mạng sống của các ngươi nhiều.”

Họ tiếp tục đi sâu vào bóng tối. Con đường dẫn ra khỏi khu dân cư, đi vào một vùng rừng rậm rạp cây cối. Mùi ẩm mốc của lá mục và mùi hương nồng nàn, ngây ngất của hoa dạ hương bắt đầu bao trùm lấy không gian.

Giáo đường hiện ra trước mắt họ, không phải là một tòa kiến trúc gothic uy nghiêm chọc trời như thường thấy ở các thành phố lớn. Nó thấp bé, tròn trịa như một nấm mộ khổng lồ, hoặc giống như một cái bụng bầu của người phụ nữ. Tường đá được xây từ những tảng đá ong thô kệch, phủ kín dây leo và rêu xanh.

Đây là lãnh địa của Đại Địa Mẫu Thần (Earth Mother). Ở đây, sự sống và cái chết không tách biệt. Chúng là một vòng tròn khép kín, mục rữa là để nuôi dưỡng sự nảy mầm.

Tristan dừng lại trước cổng rào gỗ đã mục nát một nửa. Cậu không bước vào ngay.

Khuôn mặt cậu trở nên nghiêm trang hiếm thấy. Cậu chỉnh lại vạt áo vest, vuốt phẳng nếp nhăn trên tay áo, rồi chậm rãi đưa tay phải lên, vẽ một hình Mặt Trăng đỏ rực lên ngực trái – ký hiệu thánh của Giáo hội Mẫu Thần.

“Đất Mẹ vĩ đại,” Tristan thì thầm, giọng trầm thấp, sử dụng ngôn ngữ Jotun cổ đại – ngôn ngữ của Người Khổng lồ, nguồn gốc xa xưa của con đường này. “Kẻ lữ hành lạc lối xin được phép đặt chân lên mảnh đất phì nhiêu của Người.”

Đó không phải là sự sùng bái mù quáng. Đó là nghi thức của một Charlatan (Kẻ Lừa Đảo) hiểu rõ quy tắc chơi. Cậu đang mượn danh nghĩa của một tín đồ để cầu xin sự bảo hộ, hoặc ít nhất là sự trung lập, từ những quy tắc vô hình đang bao phủ nơi này.

Cedric quan sát bạn mình, cảm nhận được một luồng linh tính dịu nhẹ nhưng kiên định tỏa ra từ Tristan, hòa vào lòng đất dưới chân. Cậu hiểu, Tristan đang “trình diện”.

Ngay khi Tristan vừa dứt lời cầu nguyện, một tiếng kêu chói tai xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

“Cúuuuuuuuu!”

Trên cành cây sồi già ngay phía trên đầu họ, Mr. Harry – con cú xui xẻo vẫn luôn bám theo Darkwill – đột ngột ré lên thảm thiết.

Rắc.

Không có gió. Không có tác động vật lý. Cành cây to bằng bắp đùi người lớn mà con cú đang đậu bỗng nhiên gãy đôi, vết gãy ngọt xớt như bị một lưỡi dao vô hình chém đứt.

Con cú rơi tự do xuống đất, đập mạnh một tiếng bịch. Nó nằm lăn lộn trên đám lá mục, lông vũ xám tro bay tứ tung, kêu lên những tiếng e e đau đớn vì cú va chạm bất ngờ.

Darkwill hét lên, nhảy dựng về phía sau, suýt nữa thì ngã lăn ra đất. Cedric ngay lập tức rút đũa phép, đầu đũa lóe lên ánh sáng đỏ rực, chĩa về phía bóng tối xung quanh. Mercury xù lông, đôi mắt nhỏ láu lỉnh đảo liên tục, cảnh giác cao độ.

Chỉ có Tristan là đứng yên.

Cậu không nhìn con cú, cũng không nhìn cành cây gãy. Cậu nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, đôi mắt đen nheo lại đầy toan tính.

Bàn tay trong túi áo cậu siết chặt lấy đồng xu vàng. Nó đang nóng rực lên, nóng đến mức như muốn nung chảy lớp vải.

Một xác suất vô cùng nhỏ. Một cành cây khỏe mạnh tự gãy trong đêm không gió. Một con cú có khả năng bay lượn lại không kịp phản ứng và ngã chấn thương.

Đây không phải tai nạn. Đây là sự thao túng.

Đây là quyền uy của Wheel of Fortune (Bánh Xe Vận Mệnh) hoặc Monster ở cấp độ cao.

Kano đứng bên cánh cửa giáo đường, không hề tỏ ra ngạc nhiên. Hắn từ từ quay lại, ánh sáng từ chiếc đèn bão hắt lên tạo thành những hốc tối sâu hoắm trên khuôn mặt dị dạng. Hắn cười – một nụ cười méo xệch, đầy vẻ kính sợ và khiếp hãi.

“Ngài Nghị viên Ricciardo đã biết các ngươi đến,” Kano nói, giọng thì thầm như tiếng gió lùa qua khe cửa. “Ngài ấy vừa gửi một lời chào.”

Lời chào bằng vận rủi. Một lời cảnh cáo nhẹ nhàng: Trong lãnh địa của ta, ngay cả việc một con chim có thể bay hay ngã cũng do ta quyết định.

Tristan thả lỏng bàn tay đang nắm đồng xu. Cậu mỉm cười, nụ cười của một kẻ đánh bạc vừa nhận ra đối thủ của mình đang gian lận, nhưng vẫn quyết định ngồi xuống bàn.

“Một lời chào ấn tượng,” Tristan nói to, giọng vang vọng vào khoảng không tối tăm. “Rất… trực quan.”

Cậu bước tới, cúi xuống nhặt con cú đang rên rỉ lên, ném nó vào lòng Darkwill.

“Cầm lấy nó. Nó vừa đỡ cho chúng ta một đòn đấy.”

Kano quay người, giơ tay đẩy mạnh cánh cửa gỗ sồi nặng trịch.

Ken… két…

Tiếng bản lề rỉ sét vang lên chói tai, như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Cánh cửa mở ra, để lộ một không gian tối om bên trong.

Một mùi hương nồng nặc ập ra ngoài – mùi của sáp nến cháy dở, mùi của máu tanh ngọt lợ, và mùi của đất ẩm vừa được xới lên. Sâu trong bóng tối, những ngọn nến đỏ thẫm tự động bùng cháy, tạo thành một con đường dẫn sâu vào bên trong lòng đất.

“Vào đi,” Kano nói, thổi tắt chiếc đèn bão trên tay. “Bóng tối ở đây an toàn hơn ánh sáng ngoài kia.”

Tristan chỉnh lại cổ áo lần cuối, bước qua ngưỡng cửa.

“Đi thôi, Cedric, Darkwill. Đừng để chủ nhà đợi lâu. Bữa tiệc trà của định mệnh đã bắt đầu rồi.”

Ba người bước vào bóng tối của Giáo đường Thu Hoạch, bỏ lại sau lưng ánh trăng lạnh lẽo và tiếng sóng biển rì rào. Cánh cửa gỗ sồi từ từ khép lại sau lưng họ, nhốt chặt họ vào một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Trong bóng tối, Cedric cảm nhận được hàng trăm đôi mắt vô hình đang mở ra từ những bức tường, từ trần nhà, từ dưới sàn gạch… quan sát họ với sự tò mò đói khát.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-minh-xuyen-qua-thien-doan-thai-to-khong-duoc-qua-day-a.jpg
Đại Minh Xuyên Qua Thiên Đoàn, Thái Tổ Không Được Qua Đây A
Tháng 3 30, 2025
ghi-chep-tu-tien-ho-diep.jpg
Ghi Chép Tu Tiên Họ Diệp
Tháng 5 8, 2025
trong-khai-than-thoai
Khởi Động Lại Thần Thoại
Tháng mười một 15, 2025
bat-dau-quy-toc-ky-si-ta-co-mot-cai-khong-gian-tuy-than.jpg
Bắt Đầu Quý Tộc Kỵ Sĩ: Ta Có Một Cái Không Gian Tùy Thân
Tháng 1 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved