-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 48: Người Gõ Chuông Bất Đối Xứng Và Cuộc Hẹn Của Định Mệnh
Chương 48: Người Gõ Chuông Bất Đối Xứng Và Cuộc Hẹn Của Định Mệnh
Mặt trời của vùng biển Rorsted dường như cũng mang một cá tính khác biệt so với phần còn lại của thế giới: gay gắt, trần trụi và không khoan nhượng. Khi The Last Fortune rẽ sóng tiến vào vùng nước nông, cảng Oravi hiện ra không phải như một điểm đến an toàn, mà như một vết sẹo lở loét đầy màu sắc trên khuôn mặt của đại dương.
Không khí đặc quánh lại, nặng trĩu mùi vị của sự sống cuồng nhiệt và cái chết rẻ mạt. Mùi cá ươn, mùi gia vị cay nồng, mùi thuốc lá rẻ tiền, mùi rượu rum ủ vội và đâu đó thoang thoảng mùi máu tanh ngọt lợ… tất cả trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ hương vị đặc trưng khiến người ta vừa muốn nôn ọe, vừa cảm thấy hưng phấn một cách kỳ lạ.
Ở mũi tàu, Harry Potter đang nhắm mắt, hai tay bám chặt vào lan can gỗ cháy sém. Cậu bé phù thủy hít sâu luồng không khí hỗn tạp ấy vào lồng ngực gầy guộc, rồi hé miệng phát ra những âm thanh trầm bổng.
“Đồ… Rê… Mí…”
Đó không phải là một bài hát. Đó là sự rung động của linh tính. Với tư cách là một Bard (Nhà Thơ) của Sequence 9, Harry đang vô thức sử dụng giọng hát của mình để điều hòa lại nhịp đập hoảng loạn của những người xung quanh sau chuỗi ngày địa ngục. Tiếng ngân nga của cậu lan tỏa ra, mỏng manh như tơ nhện nhưng lại dai dẳng, len lỏi vào tâm trí của thủy thủ đoàn, xoa dịu những dây thần kinh đang căng như dây đàn sắp đứt.
Ngồi cách đó không xa, Severus Snape đang lau chùi một lọ thủy tinh rỗng, động tác chậm rãi và tỉ mỉ. Nghe thấy tiếng hát của Harry, đôi lông mày đen rậm của ông khẽ giật nhẹ, nhưng ông không buông lời châm chọc quen thuộc. Ông nhận ra sắc mặt của Darkwill đã bớt xanh xao, và ngay cả Regulus – người vốn dĩ là một xác sống lạnh lẽo – cũng có vẻ thả lỏng cơ vai hơn.
“Cậu ấy đang học cách trở thành một cái ‘máy phát nhạc’ sống đấy à?” Regulus thì thầm, ánh mắt đỏ rực nhìn về phía hòn đảo đang đến gần.
“Đó là bản năng,” Cedric Diggory lên tiếng. Chàng trai nhà Hufflepuff đứng tựa lưng vào cột buồm gãy, đôi mắt nâu sâu thẳm nhìn chằm chằm vào những bóng đen lờ mờ dưới mặt nước cảng Oravi. “Cậu ấy cảm nhận được sự bất an của mọi người. Và cả sự bất an của… những thứ dưới kia nữa.”
Cedric rùng mình nhẹ. Với thính giác tâm linh của một Spirit Medium (Người Môi Giới Tâm Linh) Oravi đối với cậu là một cái chợ vỡ ồn ào. Không chỉ có tiếng người sống mặc cả, chửi thề, mà còn có tiếng thì thầm của hàng ngàn vong hồn chết oan, chết vì bệnh tật, vì ẩu đả, đang lởn vởn quanh các quán rượu và bến tàu bẩn thỉu.
“Chuẩn bị cập bến,” Tristan Prewett bước ra từ cabin, giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người. Cậu đã thay bộ âu phục rách nát bằng một bộ vest màu xanh navy cắt may hoàn hảo – một sản phẩm “mượn” từ kho tàng không đáy của Mercury. Mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng, và trên tay cậu, đồng xu vàng quen thuộc đang nhảy múa giữa các ngón tay thon dài.
Tristan nhìn Oravi với ánh mắt của một kẻ săn mồi đang đánh giá lãnh địa mới.
“Chào mừng đến thiên đường của những kẻ ngoài vòng pháp luật. Ở đây, chỉ cần có tiền, các người có thể mua được mạng sống của một vị vua, hoặc bán linh hồn mình cho quỷ dữ với giá một cốc bia.”
The Last Fortune ầm ầm lao vào bến cảng, cọ xát vào những chiếc lốp cao su cũ kỹ treo dọc cầu tàu. Tiếng gỗ va chạm ken két vang lên như tiếng nghiến răng.
Ngay khi cầu thang gỗ được hạ xuống, một làn sóng ồn ào ập tới. Những người khuân vác cởi trần trùng trục, da đen bóng mồ hôi, hét lớn những ngôn ngữ pha tạp giữa tiếng Loen, tiếng Feysac và tiếng thổ ngữ địa phương.
Darkwill là người đầu tiên lao xuống. Gã ngã sấp mặt xuống nền bê tông nứt nẻ đầy vết dầu mỡ, nhưng thay vì đứng dậy phủi bụi, gã lại áp má xuống đất, đôi vai run lên bần bật.
“Đất liền! Là đất thật! Cứng cáp, không rung lắc!” Gã nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem trên khuôn mặt lọ lem. “Ôi Nữ thần ơi, con thề sẽ ăn chay ba ngày… à không, một ngày thôi… để tạ ơn Người!”
Trên đầu gã, con cú Mr. Harry cũng phấn khích không kém. Nó vỗ cánh phành phạch, móng vuốt bấu chặt vào mớ tóc rối bù của Darkwill như để trút giận.
“Cúc cu! Đất liền! Chuột béo! Ta muốn ăn chuột béo! Không ăn cá nữa! Cá tanh! Cúc cu!”
“Đứng dậy đi, đồ mất mặt,” Mercury – con Niffler bạc đang ngồi vắt vẻo trên vai Tristan – lên tiếng chê bai. Nó đang bận rộn dùng đôi mắt nhỏ xíu láu lỉnh quét qua đám đông, tính toán xem cái túi tiền của gã thương buôn nào nặng nhất. “Ngươi làm giảm giá trị đội hình của chúng ta đấy.”
Tristan bước xuống cầu tàu, gót giày da gõ nhịp nhàng lên mặt đất. Cậu ra hiệu cho cả nhóm tụ lại.
“Kế hoạch như sau,” Tristan nói nhanh, ánh mắt lướt qua những gã thủy thủ có vẻ ngoài bặm trợn đang dòm ngó con tàu của họ. “Giáo sư Snape, chú Regulus, hai người ở lại giữ tàu. Đừng để bất cứ ai lên boong. Nếu cần thiết… cứ dùng biện pháp mạnh. Đây là Oravi, không ai quan tâm đến một vài cái xác trôi sông đâu.”
Snape nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo hiếm hoi. “Ta nghĩ ta sẽ thích nơi này. Dược liệu ở đây chắc chắn phong phú hơn cái trường học an toàn đến phát chán kia.”
“Harry, em đi cùng họ. Em cần nghỉ ngơi thêm,” Tristan tiếp tục, rồi quay sang nhóm còn lại. “Cedric, cậu đi với tôi và Darkwill. Chúng ta có một cuộc hẹn.”
Harry định phản đối, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Tristan, cậu gật đầu ngoan ngoãn. Cậu biết cơ thể mình vẫn đang “đói” năng lượng đến mức nào.
Nhóm ba người – Tristan, Cedric và Darkwill (với con cú trên đầu) – bắt đầu len lỏi vào mê cung của Oravi.
Đường phố ở đây hẹp và dốc, hai bên là những ngôi nhà gỗ xây chồng lên nhau một cách tùy tiện như những khối đồ chơi sắp đổ. Họ đi qua những sạp hàng bày bán công khai những thứ mà ở Backlund hay London sẽ khiến người ta bị tống vào tù ngay lập tức: những hàm răng người cá còn dính máu, những lọ bột phấn gây ảo giác, những con búp bê Voodoo bị găm kim chi chít, và thậm chí cả những khẩu súng hỏa mai được chạm khắc bùa chú thô sơ.
Darkwill đi giữa, vừa đi vừa run, hai tay ôm khư khư cái túi da trước ngực. Gã sợ hãi mọi thứ: sợ ánh nhìn hau háu của một mụ già bán bùa chú, sợ tiếng cười man dại vọng ra từ quán rượu, và sợ nhất là cái không khí “sẵn sàng giết người” bao trùm nơi này.
“Sếp… Sếp Tristan,” Darkwill thì thào, răng va vào nhau lập cập. “Chúng ta… chúng ta thực sự phải gặp hắn sao? Tên đó… hắn không bình thường đâu. Hắn là một con quái vật thực sự đấy.”
“Một con quái vật giữ đồ,” Tristan đáp, giọng bình thản. “Và hắn đang giữ thứ mà chúng ta cần để sống sót qua cơn bão sắp tới.”
Họ dừng lại trước một con dốc cao dẫn lên ngọn đồi phía Tây. Nơi đó, tách biệt khỏi sự ồn ào của khu chợ, là một nhà thờ cổ kính tồi tàn với tháp chuông vẹo vọ. Nhà thờ St. Draco – một phế tích của đức tin bị bỏ quên.
Tòa tháp được sơn ba màu xanh, đỏ, vàng loang lổ, bong tróc từng mảng lớn như da người bị bệnh phong. Mặt đồng hồ trên tháp không có kim, chỉ có một lỗ hổng đen ngòm như con mắt rỗng tuếch đang nhìn xuống nhân gian.
“Đến rồi,” Tristan nói, chỉnh lại cổ áo. “Nhớ kỹ, Darkwill. Đừng nói gì về thuốc kích dục của ngươi. Hắn không có khiếu hài hước đâu.”
Tristan bước lên bậc thềm rêu phong, gõ ba tiếng vào cánh cửa gỗ sồi dày cộp.
Cốc. Cốc. Cốc.
Tiếng gõ vang lên khô khốc, chìm nghỉm vào sự im lặng quái đản của ngọn đồi.
Một phút trôi qua. Rồi hai phút. Khi Darkwill bắt đầu nghĩ rằng không có ai ở nhà, thì một âm thanh kim loại nặng nề vang lên từ bên trong. Tiếng chốt cửa được kéo ra.
Cánh cửa mở hé, rên rỉ một tiếng dài ghê rợn.
Mùi nấm mốc và mùi sáp nến cũ ùa ra, xộc vào mũi họ. Đứng trong bóng tối của khung cửa là một hình hài khiến ngay cả Cedric – người vừa làm quen với thế giới của xác chết – cũng phải khẽ nhíu mày.
Đó là một người đàn ông, nhưng tạo hóa dường như đã nhào nặn hắn trong một cơn say rượu tồi tệ.
Cơ thể hắn hoàn toàn bất đối xứng. Vai trái gồ lên cao vút như một ngọn núi, cơ bắp cuồn cuộn, trong khi vai phải teo tóp, rũ xuống như một cành cây khô. Chân trái dài hơn chân phải, khiến dáng đứng của hắn nghiêng hẳn sang một bên, tạo cảm giác chông chênh đến tức mắt.
Nhưng khuôn mặt hắn mới là thứ gây ám ảnh nhất. Một nửa khuôn mặt dường như bị ai đó kéo giãn ra, với con mắt trái lồi to, trợn trừng, không có mí mắt, tròng mắt vàng rực xoay chuyển liên tục. Nửa còn lại thì co rúm, với con mắt phải chỉ là một đường chỉ hẹp, và khóe miệng xệ xuống một cách thảm hại.
Kano – Người Gõ Chuông của Oravi. Một Monster (Quái Vật) theo đúng nghĩa đen của con đường định mệnh.
“Darkwill…” Giọng nói của Kano vang lên, nghe như tiếng hai tảng đá mài vào nhau, khàn đặc và đứt quãng. Con mắt lồi của hắn xoay một vòng rồi ghim chặt vào gã dược sư béo. “Ngươi vẫn còn sống. Thật là… một sự lãng phí của xác suất.”
Darkwill nuốt nước bọt cái ực, cố gắng nặn ra một nụ cười xã giao nhưng thất bại thảm hại.
“Chào… chào ngài Kano. Lâu… lâu quá không gặp. Trông ngài vẫn… ừm… khỏe mạnh.”
Kano không thèm để ý đến lời khen sáo rỗng đó. Hắn chuyển ánh nhìn sang Tristan.
Khoảnh khắc con mắt trái của hắn chạm vào Tristan, Tristan cảm thấy lớp da gáy mình tê dại. Đó là ánh nhìn của Pryer (Kẻ Nhòm Ngó) ánh nhìn thấu thị vào những sợi dây vận mệnh vô hình.
“Tóc bạc…” Kano lầm bầm, cái miệng méo mó co giật. “Đúng như lời sấm truyền. Kẻ mang theo sự hỗn loạn được ngụy trang bằng vận may.”
Tristan không hề nao núng. Cậu khẽ mỉm cười, búng đồng xu lên cao rồi bắt lấy nó bằng một động tác điệu nghệ.
“Tôi thích gọi nó là ‘sự sắp đặt thú vị’ hơn. Tôi đến để lấy thứ mà thầy của tên béo này đã gửi gắm.”
Kano im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi lùi lại, nhường đường. “Vào đi. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì nếu không muốn vận rủi bám theo các ngươi đến tận kiếp sau.”
Căn phòng bên trong tháp chuông chật chội và bừa bộn đến mức khó tin. Sách vở, bản đồ sao, những con lắc bằng đồng, và hàng ngàn mảnh giấy ghi chép vương vãi khắp nơi. Ở giữa phòng là một chiếc bàn gỗ mục nát, bên trên đặt một chiếc hộp chì đen sì, được niêm phong bằng những lá bùa vàng chi chít chữ đỏ.
Tristan bước tới, đặt tay lên chiếc hộp. Cậu cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt truyền từ kim loại sang đầu ngón tay, cùng với đó là một cảm giác bồn chồn, thôi thúc cậu phải mở nó ra và ném thử.
Đó là sự cám dỗ của Die of Probability (Xúc xắc Xác suất) – Vật phẩm Phong ấn cấp 1.
“Nó đang ngủ,” Kano nói, giọng hắn trầm xuống đầy cảnh giác. “Ta đã phải dùng máu của ba con quạ đen mỗi ngày để ru ngủ nó. Thầy của tên béo kia nói rằng chỉ có ngươi mới có thể mang nó đi mà không khiến cả hòn đảo này chìm xuống biển.”
“Thầy của tôi… ông ấy nói thế thật à?” Darkwill ngạc nhiên, xen lẫn chút tự hào.
“Không,” Kano tàn nhẫn dập tắt hy vọng của gã. “Ông ta nói ngươi là kẻ đưa thư xui xẻo nhất, và chỉ có đi cùng kẻ này,” hắn chỉ vào Tristan, “ngươi mới không làm rơi cái hộp xuống biển giữa đường.”
Tristan bật cười khẽ. Cậu vuốt nhẹ lên nắp hộp chì. Linh tính mách bảo cậu rằng con xúc xắc bên trong đang cựa quậy, như một con thú cưng nhận ra chủ nhân. Nó không ngủ vì bùa chú. Nó ngủ vì nó đang chờ đợi.
“Cảm ơn sự bảo quản của ngài,” Tristan nói, nhét chiếc hộp vào túi không gian của Mercury. “Giờ thì, cái giá phải trả là bao nhiêu?”
Kano lắc đầu, cái đầu dị dạng lắc lư như con lắc đồng hồ hỏng.
“Không cần tiền. Cái giá đã được trả rồi.”
Hắn bước tới gần cửa sổ, nhìn ra bến cảng xa xăm.
“Nghị viên Ricciardo đã để lại lời nhắn.”
Cái tên “Ricciardo” rơi xuống căn phòng như một tảng đá đè nặng lên tim mọi người.
Tristan nheo mắt lại. Nụ cười trên môi cậu vụt tắt.
Ricciardo. Một Bán Thần (Demigod) của Life School of Thought (Trường Phái Sinh Mệnh). Một kẻ ở Sequence 4 hoặc cao hơn.
“Ông ta biết tôi sẽ đến?” Tristan hỏi, giọng lạnh lẽo.
Kano quay lại, khuôn mặt méo mó nhếch lên thành một nụ cười quái đản, để lộ hàm răng vàng ệch lởm chởm.
“Ông ấy không chỉ biết. Ông ấy đã đợi.”
Hắn giơ bàn tay khẳng khiu chỉ về phía đỉnh đồi cao nhất của Oravi, nơi một dinh thự màu trắng nằm trơ trọi giữa mây ngàn.
“Ngài ấy nói: ‘Khi người thanh niên tóc bạc cầm lấy con xúc xắc, hãy bảo hắn lên gặp ta. Ta có một ván cược mà hắn không thể từ chối’.”
Đột nhiên, tiếng chuông trên đỉnh tháp vang lên.
Boong… Keng… Boong…
Âm thanh méo mó, lạc điệu, như tiếng cười nhạo báng của định mệnh.
Cedric đặt tay lên vai Tristan, ánh mắt lo lắng. “Tristan, đó là một Bán Thần. Chúng ta…”
Tristan hít sâu một hơi, rồi thở ra từ từ, lấy lại vẻ bình thản thường ngày. Cậu lại búng đồng xu lên. Lần này, nó rơi xuống mặt sấp.
“Đừng lo, Cedric,” Tristan nói, nhặt đồng xu lên và siết chặt trong lòng bàn tay. Đôi mắt cậu ánh lên một sự điên rồ được che giấu kỹ lưỡng. “Một con bạc giỏi không bao giờ bỏ chạy khi nhà cái mời gọi. Nhất là khi… chúng ta đang giữ trong tay con xúc xắc gian lận tốt nhất thế giới.”
Cậu quay sang Kano, gật đầu chào một cách lịch thiệp như một quý ông quý tộc.
“Dẫn đường đi, Người Gõ Chuông. Đừng để ngài Nghị viên phải chờ lâu.”
Ngoài kia, gió biển bắt đầu thổi mạnh, mang theo mùi của cơn bão sắp tới. Và bánh xe vận mệnh, một lần nữa, lại bắt đầu quay những vòng quay điên rồ của nó.