Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
mot-quyen-van-can-luc-nguoi-quan-han-goi-quan-van.jpg

Một Quyền Vạn Cân Lực Ngươi Quản Hắn Gọi Quan Văn?

Tháng 1 19, 2025
Chương 911. Cố sự chương cuối, may mắn quen biết Chương 910. Đại phong quần thần
the-gioi-yeu-ma-moi-ngay-thu-hoach-duoc-mot-cai-ky-nang-diem.jpg

Thế Giới Yêu Ma: Mỗi Ngày Thu Hoạch Được Một Cái Kỹ Năng Điểm

Tháng 1 25, 2025
Chương 278. Thượng Quan Tú cái chết Chương 277. Trúc Cơ lão tổ
toi-cuong-chi-cuong-bao-thang-cap.jpg

Tối Cường Chi Cuồng Bạo Thăng Cấp

Tháng 2 1, 2025
Chương 980. Cuộc sống hạnh phúc Chương 979. Tân Chúa Tể
dinh-hon-huy-bo-ta-quay-nguoi-cung-thien-kim-tong-giam-doc-linh-chung.jpg

Đính Hôn Hủy Bỏ? Ta Quay Người Cùng Thiên Kim Tổng Giám Đốc Lĩnh Chứng

Tháng 2 11, 2025
Chương 194. Vĩnh tồn Chương 193. Muốn bị thu thập Lâm Nam
dai-de-cam-khu-su-pho-sau-khi-chet-ta-dien-roi

Đại Đế Cấm Khu: Sư Phó Sau Khi Chết, Ta Điên

Tháng mười một 15, 2025
Chương 951: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 950: Lựa chọn cuối cùng
hoa-than-yeu-dao-tai-hoa-thien-ha

Hóa Thân Yêu Đạo, Tai Họa Thiên Hạ

Tháng 10 15, 2025
Chương 508: Đại kết cục (2) Chương 508: Đại kết cục (1)
hiep70

Mở Đầu Đánh Dấu Thiên Khiển Thần Thể

Tháng 1 19, 2025
Chương 1068. Đại kết cục [ 1/ 2 trang ] Chương 1067. Đến Đế Tinh [ 1/ 2 trang ]
1571886828aca284cb5a64d157c1f0ef

Lần Này Không Làm Nhà Huấn Luyện

Tháng 4 11, 2025
Chương 697. Vĩnh viễn yêu ngươi Chương 696. Không còn có ngươi mùa xuân, liền muốn đến
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 47: Cái Bụng Đói, Những Hồn Ma Mới Và Hải Trình Dài
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 47: Cái Bụng Đói, Những Hồn Ma Mới Và Hải Trình Dài

Mặt trời thật – mặt trời của thế giới thực tại – từ từ nhô lên khỏi đường chân trời phía Đông, đỏ au và rực rỡ như một quả cầu lửa khổng lồ vừa được tôi luyện từ lò rèn của các vị thần.

Ánh sáng của nó không mang màu vàng vọt, bệnh hoạn và ngột ngạt như cái Mặt Trời Giả trên hòn đảo Mictlan. Nó ấm áp, trong trẻo và đầy sức sống. Những tia nắng đầu tiên chiếu xuống mặt biển xanh thẫm, khiến hàng triệu con sóng nhỏ lấp lánh như những mảnh kim cương vỡ vụn đang nhảy múa mừng sự trở lại của sự sống.

Con tàu The Last Fortune lặng lẽ trôi trên mặt nước êm ả. Những vết cháy xém đen kịt trên thân tàu, cột buồm chính bị nứt toác một đường dài, và những mảng sàn gỗ vỡ nát là những nhân chứng câm lặng cho cuộc chiến sinh tử vừa qua. Nhưng điều kỳ diệu là, dưới ánh nắng mới, những vết thương của con tàu dường như đang tự khép miệng lại. Những đường chỉ bạc ma thuật tự động chạy dọc theo vết nứt, vá víu lại những tổn thương, phát ra tiếng lách cách khe khẽ như tiếng tằm ăn rỗi.

Không khí tràn ngập mùi muối mặn mòi đặc trưng của đại dương, gột rửa đi cái mùi tử khí nồng nặc và mùi lưu huỳnh khét lẹt đã ám ảnh họ suốt mấy ngày qua. Gió biển thổi lồng lộng, mang theo hơi thở của tự do chứ không còn là tiếng rên rỉ ai oán của những vong linh bị cầm tù.

Nhưng sự yên bình trên boong tàu vẫn còn rất mong manh, như một lớp băng mỏng trên mặt hồ mùa xuân.

Cạch.

Nắp hầm chứa hàng nặng nề được đẩy lên một cách yếu ớt.

Darkwill thò cái đầu bù xù lên khỏi miệng hầm. Mặt gã lem luốc lọ nghẹ, đôi mắt đỏ hoe sưng húp vì khóc và vì sợ hãi tột độ. Gã hít một hơi thật sâu, để không khí trong lành tràn vào phổi, rồi nhìn quanh với vẻ ngơ ngác như người vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng dài thế kỷ.

“Chúng ta… chúng ta còn sống không?” gã thì thào, giọng khàn đặc, không dám tin vào mắt mình.

Trên đầu gã, con cú Mr. Harry – linh vật xui xẻo của tàu – đang bám chặt vào mớ tóc rối bù, bộ lông vũ xám tro ướt nhẹp nước biển và dính bết lại trông thảm hại vô cùng.

“Cúc cu! Ta ghét nước! Ta ghét độ cao! Ta ghét cái tàu chết tiệt này!” con cú càu nhàu bằng cái giọng khàn khàn như ông già nghiện thuốc lá, móng vuốt bấu chặt vào da đầu Darkwill.

Ngồi vắt vẻo trên một thùng gỗ rượu hương gần đó, Mercury – con Niffler lông bạc – đang say sưa đếm chiến lợi phẩm. Những đồng tiền vàng Aztec cổ xưa, những viên đá quý lấy từ kim tự tháp lấp lánh dưới nắng. Nghe thấy tiếng kêu than, nó hếch cái mũi dài lên đầy vẻ khinh bỉ.

“Ra rồi à? Hai ngươi vừa bỏ lỡ màn pháo hoa đắt giá nhất lịch sử đấy. Một cái mặt trời nổ tung, bùm! Đẹp tuyệt vời!”

Darkwill leo hẳn lên boong, chân nam đá chân chiêu. Gã nhìn thấy trời xanh bao la, biển biếc mênh mông và những con hải âu đang lượn lờ săn cá. Cảm giác sống sót trào dâng mạnh mẽ đến mức gã òa khóc tu tu như một đứa trẻ lên ba bị mẹ bỏ rơi ở chợ.

“Hu hu hu… Tao thề! Tao thề với Nữ thần Đêm Tối! Tao sẽ không bao giờ rời mặt đất nữa! Tao sẽ về nhà trồng rau nuôi gà! Tao không đi biển nữa đâu!”

Mercury cười khẩy, nhét một đồng vàng vào cái túi không đáy trước bụng.

“Ngươi đang ở giữa đại dương đấy, đồ ngu. Muốn về nhà thì bơi đi.”

Ở một góc khác của boong tàu, Harry Potter đang nằm vật ra sàn gỗ.

Cậu trông thật thảm hại. Khuôn mặt cậu trắng bệch như tờ giấy, hai má hóp lại, đôi mắt thâm quầng trũng sâu. Bộ áo choàng phù thủy rộng thùng thình bao lấy cơ thể gầy guộc, như thể cậu vừa bị ai đó rút cạn mọi sức sống.

Đó là cái giá phải trả cho việc kích hoạt Bức tượng Rắn Biển quá giới hạn. Bức tượng không dùng ma lực, nó dùng sinh mệnh lực để duy trì hình thái chiến đấu.

“Đói…” Harry rên rỉ, giọng yếu ớt như tiếng mèo con kêu. Cậu cảm thấy dạ dày mình đang co thắt dữ dội, như muốn tự tiêu hóa chính nó. “Dobby… thịt… cho tôi thịt…”

Một bóng đen cao lớn trùm lên người cậu.

Severus Snape cúi xuống, tóm lấy cổ áo Harry, lôi cậu xềnh xệch trên sàn như lôi một bao tải khoai tây rách.

“Đừng có mơ ăn đồ đặc ngay lúc này, Potter,” Snape nói, giọng lạnh lùng nhưng bàn tay lại đỡ lấy đầu cậu để không bị va đập. “Dạ dày trò hiện tại mỏng như giấy. Ăn một miếng thịt bò lúc này và nó sẽ nổ tung theo đúng nghĩa đen.”

Ông kéo Harry vào phòng y tế dã chiến, ném cậu lên chiếc giường vừa được dọn dẹp sạch sẽ.

Một lọ dịch dinh dưỡng màu xanh lá cây sủi bọt, bốc mùi hăng hắc, được Snape thô bạo đổ thẳng vào miệng Harry.

“Uống hết! Không được nhổ ra!”

Harry ho sặc sụa. Thứ nước đó có vị kinh khủng – giống như cỏ úa trộn với thuốc trừ sâu và một chút mùi tất cũ. Nhưng ngay khi nó trôi xuống dạ dày, một luồng hơi ấm lan tỏa ra khắp cơ thể. Màu hồng bắt đầu trở lại trên đôi gò má nhợt nhạt của cậu.

Bốp.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên. Dobby xuất hiện ngay bên cạnh giường, đôi mắt to tròn đẫm lệ. Trên tay con gia tinh là một bát súp gà loãng nóng hổi, bốc khói thơm lừng.

“Harry Potter tiên sinh tỉnh rồi! Dobby lo quá! Dobby nấu súp gà hầm xương ống cho Harry Potter tiên sinh ạ! Dobby đã vớt hết váng mỡ rồi, rất dễ tiêu hóa!”

Harry mỉm cười yếu ớt, đưa tay vuốt nhẹ lên cái đầu hói lưa thưa tóc của Dobby.

“Cảm ơn Dobby… Cậu luôn là đầu bếp giỏi nhất.”

Ở phía mũi tàu, nơi gió biển thổi mạnh nhất.

Cedric Diggory đứng đó, một mình. Hai tay cậu đặt lên lan can gỗ đã cháy xém một mảng lớn. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, ống tay xắn cao, để lộ làn da nhợt nhạt hơn bình thường, gần như trong suốt dưới ánh nắng, có thể nhìn thấy những mạch máu xanh lờ mờ bên dưới.

Tristan bước tới. Cậu đã thay một bộ vest màu xanh navy mới tinh tươm (chắc chắn là từ kho đồ dự trữ trong không gian của Mercury) mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng trở lại. Đồng xu vàng quen thuộc xoay tít trên đầu ngón tay cậu.

“Cảm giác thế nào, Spirit Medium?” Tristan hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng mang ý dò xét.

Cedric quay lại.

Nụ cười trên môi cậu vẫn dịu dàng, ấm áp như chàng thủ lĩnh Hufflepuff ngày nào. Nhưng đôi mắt… Đôi mắt nâu ấy giờ đây sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt nước giếng khơi, chứa đựng một nỗi buồn man mác khiến người nhìn vào bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.

“Hơi ồn ào,” Cedric thì thầm, giọng cậu nghe như tiếng gió lùa qua khe cửa. “Biển cả… có quá nhiều người chết đuối. Họ kể chuyện cho tôi nghe. Về những con tàu đắm từ thế kỷ trước. Về những cơn bão bất ngờ. Về những lời cầu cứu tuyệt vọng tan vào bọt biển mà không ai nghe thấy.”

Tristan nhướn mày thú vị. “Thế à? Cho tôi xem thử quyền năng mới của cậu đi.”

Cedric không nói gì. Cậu quay người lại, giơ bàn tay phải hướng ra mặt biển mênh mông.

Không khí xung quanh cậu đột ngột giảm nhiệt độ. Hơi nước trong không trung ngưng tụ lại, xoáy tròn.

Chỉ trong nháy mắt, một bóng ma cao lớn, toàn thân được cấu tạo từ băng giá trong suốt, hiện ra lơ lửng phía sau lưng Cedric. Nó không có khuôn mặt rõ ràng, tay cầm một lưỡi hái băng dài ngoằng lấp lánh dưới nắng. Hơi lạnh tỏa ra từ nó khiến mặt sàn gỗ trong bán kính mười mét lập tức đóng một lớp sương muối trắng xóa.

“Không cần vật liệu triệu hồi,” Cedric giải thích, giọng đều đều. “Linh hồn nước ở đây rất nhiều. Chúng tự tìm đến tôi, mượn hình thể băng giá để hiện diện.”

Cậu khẽ dậm chân xuống sàn.

Rầm.

Sàn gỗ rung lên. Hai bàn tay bằng đá hư ảo, to lớn và thô kệch, bất ngờ mọc lên từ hư không, nắm chặt lấy mắt cá chân của Tristan. Tristan giật mình nhưng không né, chỉ đứng yên quan sát. Hai bàn tay đá giữ yên trong một giây rồi tan biến thành bụi cát.

“Earth Ghost (Linh hồn Đất)” Cedric nói tiếp. “Cần máu làm môi giới để kết nối với đất mẹ. Tôi có thể dùng máu của kẻ thù vương vãi trên chiến trường để kích hoạt.”

Rồi cậu chỉ tay về phía một đàn cá heo đang nhảy nhót vui đùa cách tàu vài chục mét.

Một bóng cá heo trong suốt, linh lung mờ ảo, tách ra khỏi cơ thể vật lý của con cá đầu đàn. Nó bơi lượn trong không khí, quấn quýt quanh ngón tay Cedric như một chú cá cảnh trong hồ, phát ra những tiếng e e vui vẻ mà chỉ Cedric nghe thấy.

“Chúng coi tôi là đồng loại,” Cedric mỉm cười, nụ cười buồn bã nhưng bình yên. “Tôi có thể hỏi chúng về dòng hải lưu, về những con tàu lạ đang đến gần, hay thậm chí về vị trí của những xác chết trôi dạt dưới đáy biển sâu.”

Tristan huýt sáo một tiếng thán phục, thu lại đồng xu vào lòng bàn tay.

“Ấn tượng đấy. Chào mừng gia nhập câu lạc bộ quái vật chính thức, Diggory. Giờ cậu không chỉ là pháp sư nữa, cậu là cái radar tâm linh di động kiêm trạm thu phát sóng của cõi âm rồi.”

Cánh cửa buồng lái bật mở.

Regulus Black bước ra, trên tay cầm một chiếc kính lục phân bằng đồng thau. Vẻ mặt của chàng Vampire hiếm khi nghiêm trọng đến thế.

“Tin xấu đây, Thuyền trưởng,” Regulus nói, gõ gõ vào tấm bản đồ hàng hải kẹp dưới nách. “Cú Knock-Up Stream cộng với cú rơi tự do tối qua đã ném chúng ta lệch hướng quá xa. Theo vị trí sao và mặt trời, chúng ta đang ở khu vực phía Tây Nam của quần đảo Rorsted, cách lộ trình ban đầu cả ngàn dặm.”

Tristan nhún vai, vẻ mặt không hề lo lắng.

“Ba bốn ngày về đảo Oravi nếu gió thuận. Không tệ. Coi như một kỳ nghỉ ngắn hạn trước khi quay lại guồng quay công việc.”

Regulus gật đầu, cất kính lục phân đi, nhưng ánh mắt đỏ rực của anh vẫn dán chặt vào Cedric.

“Cậu ta ổn chứ?” Regulus hỏi nhỏ Tristan. “Mùi tử khí trên người cậu ta… nồng nặc hơn cả ta.”

Tristan cười khẽ, búng đồng xu lên cao.

“Ổn hơn cậu nghĩ nhiều. Cậu ta vừa tìm thấy chính mình trong cái chết.”

Đồng xu rơi xuống, mặt hình chiếc khiên ngửa lên. Sự bảo hộ.

Dưới mạn tàu, những bóng ma biển cả vô hình đang lặng lẽ tụ tập. Chúng bám vào đáy tàu, đẩy The Last Fortune lướt đi trên mặt nước êm ả, nhanh hơn bất kỳ cơn gió nào có thể làm được. Chúng không còn gào thét đòi mạng sống. Chúng quy phục trước quyền uy của Người Môi Giới, lặng lẽ đồng hành như những thủy thủ đoàn vô hình.

Harry, sau khi uống xong bát súp, được Dobby dìu ra boong tàu hít thở không khí. Cậu đi đến ngồi xuống chiếc thùng gỗ cạnh Cedric.

Cậu nhìn người bạn của mình – người đã thay đổi quá nhiều chỉ sau một đêm. Cậu muốn hỏi Cedric có đau không, có sợ không, nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng.

Cuối cùng, Harry chỉ im lặng, nhẹ nhàng ngả đầu lên vai Cedric, nhắm mắt lại tận hưởng làn gió biển mát rượi.

Cedric giật mình nhẹ, rồi mỉm cười. Cậu đặt bàn tay lạnh lẽo của mình lên mái tóc rối bù của Harry, vuốt nhẹ như sợ làm đau cậu bé.

“Mình vẫn ở đây, Harry,” cậu thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng sóng biển rì rào. “Dù có chuyện gì xảy ra… mình vẫn là Cedric.”

Trong bóng tối của cabin, Severus Snape đứng tựa lưng vào cửa sổ, quan sát tất cả. Trên tay ông là một cuốn sổ tay bìa da đen, cây bút lông ngỗng tự động ghi chép không ngừng những dòng chữ ngoằn ngoèo:

Đối tượng: Cedric Diggory.

Trạng thái: Sequence 7 – Spirit Medium.

Biểu hiện: Làn da nhợt nhạt, giảm nhiệt độ cơ thể (dấu hiệu của Zombie Disguise tự nhiên).

Năng lực quan sát: Triệu hồi linh hồn tự nhiên không cần vật liệu (Băng, Nước). Liên kết tâm linh với sinh vật sống (Cá heo).

Ghi chú: Khả năng kiểm soát cảm xúc tăng cao. Cần theo dõi nguy cơ mất kiểm soát do tiếp xúc quá nhiều với tiếng ồn tâm linh.

Ông gấp sổ lại, nhét vào túi áo choàng. Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn ra biển khơi vô tận.

Tristan đứng ở mũi tàu, gió thổi tung vạt áo vest xanh. Cậu nhìn về phía chân trời xa tít tắp, nơi những đám mây trắng đang lững lờ trôi.

“Oravi thẳng tiến!” Tristan hô to, giọng vang vọng đầy phấn khích. “Hy vọng lão già Bán thần ở đó vẫn còn bán món kem vani ngon như lời đồn. Will chắc chắn sẽ thích nó.”

Con tàu The Last Fortune kiêu hãnh lướt đi, rẽ sóng trắng xóa.

Sau lưng họ, những đỉnh kim tự tháp cuối cùng của Mictlan từ từ chìm xuống mặt nước, trở thành những nấm mồ cổ xưa vĩnh viễn nằm lại dưới đáy đại dương, mang theo những bí mật và bi kịch của một nền văn minh đã mất.

Phía trước là đại dương rộng lớn. Phía trước là những hòn đảo của cướp biển, của những kho báu và những huyền thoại mới.

Và phía trước, bánh xe vận mệnh vẫn đang lặng lẽ quay những vòng quay bất tận của nó.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thu-do-van-lan-tra-lai-vi-su-that-thuong-cac-nguoi.jpg
Thụ Đồ Vạn Lần Trả Lại, Vi Sư Thật Thương Các Ngươi
Tháng 1 4, 2026
5b9eae17c415ace02f3165aa0b2262ab
Bắt Đầu Đại Đế Cảnh, Chế Tạo Thái Cổ Thần Tông
Tháng 1 15, 2025
thai-hao-kim-chuong.jpg
Thái Hạo Kim Chương
Tháng 1 26, 2025
co-nuong-the-gioi-giao-hoa-lao-su-muon-thuong-thien.jpg
Cơ Nương Thế Giới, Giáo Hoa Lão Sư Muốn Thượng Thiên
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved