Chương 46: Lễ Tế Của Kẻ Phản Bội Và Sự Giải Thoát Cuối Cùng
Cedric Diggory không còn cảm thấy sự rung lắc dữ dội của con tàu The Last Fortune nữa. Cậu cũng không nghe thấy tiếng gió rít gào hay tiếng gầm thét điên loạn của con quái vật Xipe Totec.
Thế giới xung quanh cậu đã thay đổi.
Cậu đang đứng trên đỉnh của một kim tự tháp vĩ đại đúc bằng vàng ròng nguyên khối. Cái nóng ở đây khủng khiếp đến mức không khí dường như đang tan chảy, uốn éo thành những gợn sóng trong suốt. Trên đầu cậu, Mặt Trời Giả treo lơ lửng ở cự ly gần đến nghẹt thở, to lớn và rực rỡ như một con mắt của thượng đế đang thiêu đốt vạn vật bằng cái nhìn phán xét.
Cedric cúi xuống nhìn bản thân. Bộ đồng phục Hogwarts màu vàng đen quen thuộc đã biến mất. Thay vào đó, cậu đang khoác trên mình bộ lễ phục của các Đại Tư Tế cổ xưa: áo choàng dệt từ hàng ngàn chiếc lông vũ chim Quetzal xanh biếc, trang sức bằng ngọc bích lạnh buốt đè nặng lên cổ và cổ tay.
Trên tay phải cậu không phải là đũa phép. Là một con dao tế lễ làm bằng đá obsidian đen bóng, sắc bén đến mức dường như có thể cắt đứt cả ánh sáng.
“Đẹp đúng không?”
Một giọng nói vang lên từ phía sau lưng cậu. Trẻ trung, ngạo nghễ và tràn đầy sức sống.
Cedric muốn quay lại, nhưng cơ thể cậu không tuân theo ý chí. Cậu bị đóng băng trong tư thế của một kẻ hành hình đang chuẩn bị hạ dao.
Một bàn tay màu đồng hun, rắn chắc và mạnh mẽ, đặt lên vai cậu. Chủ nhân của bàn tay ấy bước ra từ trong ánh sáng chói lòa, đứng đối diện với Cedric.
Cedric mở to mắt kinh ngạc. Đó là Itzli.
Nhưng không phải là ông lão hom hem, sắp chết mà cậu vừa gặp dưới hầm tàu. Đây là Itzli của thời hoàng kim – một thanh niên cường tráng với đôi mắt rực lửa tham vọng, đầu đội vương miện lông vũ rực rỡ.
“Ông…” Cedric cố gắng thốt lên, nhưng giọng nói của cậu vang vọng trong đầu chứ không thoát ra khỏi miệng. “Ông đã chết rồi.”
“Chết?” Itzli trẻ tuổi bật cười, tiếng cười vang vọng khắp không gian tâm trí như tiếng sấm rền. “Cái chết chỉ là một cánh cửa, chàng trai trẻ ạ. Và ta là kẻ giữ chìa khóa.”
Hắn bước đi xung quanh Cedric, ánh mắt nhìn ngắm cơ thể cậu như một nghệ nhân đang chiêm ngưỡng kiệt tác gốm sứ hoàn hảo nhất của mình.
“Ngươi tưởng Xipe Totec là kẻ phản bội sao?” Itzli nhếch mép, giọng đầy khinh miệt. “Không. Hắn chỉ là một con chuột bạch thất bại. Một kẻ ngu ngốc nghĩ rằng nuốt chửng thần linh là có thể trở thành thần linh. Ta đã tạo ra hắn, nuôi dưỡng tham vọng của hắn, chỉ để hắn trở thành tấm bình phong cho ta.”
Hắn vung tay lên. Không gian xung quanh biến đổi.
Những hình ảnh quá khứ hiện lên sống động như thật. Cedric nhìn thấy Itzli đứng trước Lò Thiêu Linh Hồn, chỉ đạo việc xây dựng Mặt Trời Giả. Cậu thấy Xipe quỳ dưới chân Itzli, run rẩy và sùng bái. Cậu thấy Itzli tự tay phong ấn linh hồn mình vào một thân xác già nua, giả vờ là nạn nhân, kiên nhẫn chờ đợi hàng trăm năm trong bóng tối cho đến khi một “vật chứa” hoàn hảo xuất hiện.
“Ta cần một cơ thể không thuộc về thế giới này, nhưng lại có ái lực với cái chết,” Itzli thì thầm vào tai Cedric, hơi thở nóng rực. “Một pháp sư trẻ tuổi, tâm trí còn non nớt nhưng linh tính lại dồi dào. Ngươi… là món quà tuyệt vời nhất mà Vận Mệnh mang đến cho ta.”
Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên thái dương Cedric.
“Đừng sợ. Sẽ không đau đâu. Ngươi sẽ trở thành ta. Và ta sẽ sống trong ngươi.”
Ngay khoảnh khắc đó, Cedric cảm thấy một cơn đau nhói buốt trong não bộ. Không phải đau đớn thể xác, mà là sự xâm lấn của ký ức.
Những ký ức của Itzli – hàng trăm năm của nghi lễ máu, của sự cai trị tàn bạo, của những câu thần chú cổ xưa – đang tràn vào đầu cậu như một cơn lũ quét. Chúng bắt đầu ghi đè lên ký ức của cậu.
Hình ảnh nụ cười của Cho Chang trong thư viện bắt đầu mờ đi, thay thế bằng hình ảnh những thiếu nữ bị hiến tế trên bàn đá. Tiếng cười của cha mẹ cậu ở sân ga King’s Cross vỡ vụn, thay thế bằng tiếng tụng kinh rùng rợn dưới ánh trăng máu. Cái tên “Cedric Diggory” đang bị xóa nhòa, từng chữ cái một.
“Không…” Cedric gào thét trong vô vọng. Cậu đang chìm dần. Bản ngã của cậu đang bị nuốt chửng.
Itzli há cái miệng rộng ngoác như một hố đen, lao tới định thực hiện cú cắn nuốt linh hồn cuối cùng.
“Cảm ơn vì cái xác này!”
Nhưng ngay khi linh hồn của Itzli chạm vào linh hồn của Cedric.
XÈO!
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên, giống như tiếng thịt tươi bị ném vào chảo dầu sôi.
“ÁAAAAAA!”
Itzli hét lên đau đớn, bật lùi lại phía sau. Hai bàn tay linh hồn của hắn bốc khói đen kịt, lở loét như bị axit ăn mòn.
Hắn nhìn chằm chằm vào Cedric với vẻ kinh hoàng tột độ.
Bao quanh linh hồn của Cedric không phải là sự phòng thủ yếu ớt của một cậu bé. Đó là một lớp màng bảo vệ màu đỏ thẫm, sôi sùng sục, tỏa ra mùi tanh nồng của máu và mùi đắng nghét của độc dược.
Trong dòng máu đó chứa đựng ý chí sắt đá của Severus Snape và lời nguyền bảo vệ cổ xưa nhất: Bảo vệ Máu (Blood Protection).
Khi Snape ép Cedric rạch tay nhỏ máu vào vạc, ông không chỉ dùng máu làm nguyên liệu. Ông đã thiết lập một giao kèo ma thuật. Máu của Cedric đã hòa quyện với các nguyên liệu của Spirit Medium, được tôi luyện qua ngọn lửa giả kim thuật, và giờ đây quay trở lại bảo vệ chủ nhân của nó. Bất kỳ linh hồn ngoại lai nào cố gắng xâm nhập đều sẽ bị thiêu đốt bởi chính sức sống của Cedric.
“Ngươi… Ngươi đã làm gì?” Itzli gào lên, cố gắng chữa trị đôi tay đang tan biến, nhưng ngọn lửa đỏ vẫn lan rộng.
Cedric mở mắt.
Trong thế giới tâm trí này, đôi mắt của cậu không còn vẻ hoảng loạn nữa. Chúng trở nên tĩnh lặng, sâu thẳm và lạnh lẽo như mặt hồ nước trong nghĩa trang vào đêm đông.
Cậu nhận ra mình không cần phải sợ hãi. Đây là cơ thể cậu. Đây là máu của cậu. Và quan trọng nhất, cậu đã uống ma dược Spirit Medium.
Chức năng của Spirit Medium là gì? Là giao tiếp, là thấu hiểu, và là Kiểm Soát các linh hồn.
“Ông rất giỏi tính toán, Itzli,” Cedric nói, giọng cậu vang vọng, chồng chéo lên nhau tạo thành âm hưởng của quyền uy. “Nhưng ông đã quên mất một điều cơ bản của Giả Kim Thuật: Sự trao đổi đồng giá.”
Cedric bước tới. Mỗi bước chân của cậu làm rung chuyển cả kim tự tháp vàng.
“Ông muốn chiếm lấy tôi? Được thôi. Nhưng ông có đủ tư cách để chứa đựng tôi không?”
Cedric vươn tay ra. Không phải để đẩy Itzli đi.
Mà để nắm lấy hắn.
“Không! Tránh ra!” Itzli lùi lại, sợ hãi tột độ khi nhận ra vai trò của thợ săn và con mồi đã đảo ngược.
Bàn tay của Cedric tóm lấy cổ Itzli.
“Đến đây nào. Hãy trở thành một phần của ta.”
Cedric siết chặt tay.
Linh hồn của Itzli vỡ vụn, tan biến thành hàng triệu mảnh ký ức và tri thức. Cedric không từ chối chúng. Cậu mở rộng tâm trí, đón nhận cơn lũ dữ dội đó. Nhưng lần này, cậu không bị cuốn trôi. Cậu đứng vững như một tảng đá giữa dòng, chọn lọc những gì cần thiết và đào thải những tạp niệm điên rồ.
Tri thức về các nghi lễ. Ngôn ngữ của người chết. Bản đồ của Linh Giới. Cách kiểm soát xác sống.
Tất cả hòa quyện vào linh hồn cậu, trở thành nhiên liệu cho sự thăng hoa.
ẦM!
Cedric mở mắt.
Thực tại ập đến với cậu như một cú tát. Tiếng gió rít, tiếng gầm thét, cảm giác không trọng lực.
Con tàu The Last Fortune vẫn đang rơi tự do cùng với những mảnh vỡ của hòn đảo.
Xipe Totec – khối thịt cháy đen khổng lồ – đang lao tới ngay trên đầu con tàu. Hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát, biến thành một quả bom sinh học chực chờ nổ tung. Những xúc tu lửa đang quất xuống điên cuồng.
Harry Potter đang quỵ gối trên sàn, máu chảy ròng ròng từ mũi và tai, nhưng tay vẫn nắm chặt bức tượng Rắn Biển đang nứt nẻ.
Tristan đứng ở mũi tàu, áo vest rách bươm, khuôn mặt trắng bệch vì kiệt sức, ngón tay run rẩy cố giữ những viên xúc xắc may mắn.
Regulus bị một xúc tu lửa quấn chặt ngang hông, đang gào lên đau đớn khi da thịt bị thiêu đốt.
Họ sắp chết. Tất cả bọn họ.
Cedric bước ra khỏi bóng tối của cửa khoang tàu.
Cậu không chạy. Cậu không rút đũa phép. Cậu cũng không cầm vũ khí.
Cậu chỉ ngẩng đầu lên nhìn Xipe Totec.
Đôi mắt của Cedric đã thay đổi. Chúng không còn màu nâu ấm áp nữa. Chúng đã chuyển sang màu xám tro tĩnh lặng – màu của đôi mắt người chết khi nhìn vào cõi vĩnh hằng.
Cậu giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía con quái vật đang điên cuồng.
Môi cậu mấp máy, phát ra một âm thanh kỳ lạ. Không phải tiếng hét, mà là một tần số rung động trầm thấp, xuyên qua tiếng gió bão, xuyên qua lớp lửa bảo vệ, đi thẳng vào phần tàn dư linh hồn còn sót lại của Xipe.
“Ngươi đang đau đớn, phải không?”
Câu hỏi nhẹ nhàng như một lời thì thầm bên gối.
Xipe Totec khựng lại giữa không trung. Những xúc tu lửa đang định giáng xuống đầu Harry bỗng dừng lại cách cậu vài tấc.
Ngọn lửa vàng trên người hắn chập chờn, yếu ớt. Tiếng gào thét “TRẢ LẠI CHO TA” vỡ vụn, méo mó, rồi biến thành tiếng nức nở của một đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối.
Cedric mỉm cười – một nụ cười buồn bã, bao dung nhưng cũng đầy uy quyền.
“Ngươi không muốn sức mạnh này. Ngươi không muốn làm thần. Ngươi chỉ muốn… được nghỉ ngơi.”
Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận sự hiện diện của hàng vạn linh hồn đang bị giam cầm trong cơ thể Xipe và trong những mảnh vỡ của Mặt Trời Giả đang rơi xuống.
Cậu giang hai tay ra, như muốn ôm lấy cả bầu trời sụp đổ.
Quyền năng của Spirit Medium được kích hoạt tối đa. Cậu trở thành một cái cột thu lôi tâm linh, một người môi giới giữa sự sống và cái chết.
“Ta, Cedric Diggory, nhân danh Người Môi Giới,” giọng cậu vang lên, không lớn nhưng chấn động tâm can. “Ta giải phóng cho các ngươi. Hãy buông bỏ hận thù. Hãy trở về với dòng sông vĩnh cửu.”
Vù uuuu…
Một tiếng thở dài đồng loạt vang lên từ khắp không gian.
Từ cơ thể nứt toác của Xipe, từ những mảnh vỡ của Mặt Trời Giả, từ những khe nứt trên hòn đảo – hàng vạn bóng ma màu trắng sữa bay ra. Chúng không còn gào thét, không còn khuôn mặt méo mó đau đớn. Chúng trở nên bình thản, nhẹ nhàng.
Chúng không tan biến ngay lập tức. Theo ý chí dẫn dắt của Cedric, hàng vạn linh hồn ấy bay xuống phía dưới con tàu The Last Fortune.
Chúng đan vào nhau, kết lại thành một tấm đệm khí khổng lồ, mềm mại, tỏa ánh sáng dịu nhẹ. Tấm đệm linh hồn đó đỡ lấy con tàu, đỡ lấy những mảnh vỡ lớn của hòn đảo.
Tốc độ rơi chậm lại. Chậm lại dần.
Gió ngừng rít gào.
Con tàu từ từ hạ độ cao, nhẹ nhàng như một chiếc lông vũ được nâng niu bởi những bàn tay vô hình.
Ùm.
Một tiếng va chạm trầm đục nhưng êm ái.
Con tàu The Last Fortune tiếp nước an toàn. Sóng thần dâng cao xung quanh do dư chấn của hòn đảo rơi, nhưng con tàu chỉ chòng chành vài nhịp rồi ổn định lại trên mặt biển xanh thẫm.
Mây đen trên bầu trời tan đi, nhường chỗ cho ánh nắng thật sự – ánh nắng của đại dương tự do, rực rỡ và ấm áp, chiếu xuống lần đầu tiên sau hàng ngàn năm bị che khuất bởi hòn đảo bay.
Trên bầu trời, Xipe Totec giờ chỉ còn là một bóng mờ nhạt dần. Ngọn lửa trên người hắn đã tắt hẳn.
Khuôn mặt quái vật vặn vẹo từ từ trở lại hình dáng con người – một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt buồn thẳm.
Hắn nhìn xuống Cedric đang đứng trên boong tàu.
Môi hắn mấp máy, không phát ra tiếng, nhưng Cedric nghe rõ từng từ:
“Cảm ơn.”
Rồi hắn tan biến vào hư không.
Một vật thể sáng lấp lánh rơi xuống từ chỗ hắn biến mất. Đó là một khối cầu pha lê màu vàng sẫm, bên trong có hình ảnh một cánh cổng đang đóng chặt.
Đặc tính Beyonder: Gatekeeper (Sequence 5).
Nó rơi xuống sàn gỗ, lăn lóc đến ngay dưới chân Cedric.
Cedric nhìn nó, rồi ngã khuỵu xuống.
Đôi mắt xám tro của cậu dần chuyển trở lại màu nâu. Cậu thở hắt ra một hơi dài, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Harry lảo đảo chạy tới, đỡ lấy vai bạn mình.
“Cedric! Anh… anh ổn không? Anh làm được rồi!”
Cedric ngẩng đầu lên, nhìn Harry. Cậu mỉm cười yếu ớt. Đó vẫn là nụ cười của Cedric Diggory, nhưng sâu trong ánh mắt ấy, Harry nhận thấy có một lớp sương mù dày đặc. Lớp sương mù của hàng ngàn năm ký ức, của những tiếng thì thầm từ cõi chết mà cậu sẽ không bao giờ quên được.
“Anh ổn, Harry,” giọng Cedric khàn đặc, nghe già dặn hơn tuổi rất nhiều. “Chỉ là… anh cảm thấy mình vừa trải qua một giấc ngủ rất dài.”
Tristan, lúc này đang ngồi dựa vào lan can tàu, tay vẫn mân mê viên xúc xắc. Cậu nhìn viên đặc tính Gatekeeper dưới sàn, rồi nhìn Cedric với ánh mắt phức tạp – vừa kiêng nể vừa đồng cảm.
“Chào mừng đến với thế giới của những kẻ điên, Cedric Diggory,” Tristan lẩm bẩm, đủ để chính mình nghe thấy. “Cậu đã sống sót qua nghi lễ trưởng thành tàn khốc nhất.”
Gió biển thổi qua, mang theo vị mặn chát của muối và vị ngọt ngào của sự sống.
Mictlan đã chìm vào dĩ vãng. Nhưng những kẻ sống sót trên con tàu The Last Fortune biết rằng, hành trình của họ mới chỉ thực sự bắt đầu.
Và cái giá của sự trưởng thành, đôi khi, chính là sự ngây thơ đã vĩnh viễn mất đi.