Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hoa-anh-chi-cai-he-thong-bat-luong.jpg

Hỏa Ảnh Chi Cái Hệ Thống Bất Lương

Tháng 1 23, 2025
Chương 205. Đại Kết Cục! Chương 204. Chuyện cũ
ta-duong-tien-cai-nay-phong-than-nguoi-choi-hoi-nhieu

Ta, Dương Tiễn, Cái Này Phong Thần Người Chơi Hơi Nhiều

Tháng 12 18, 2025
Chương 473: Dung luyện thế gian, Thần Đình cương vực mênh mông Chương 472: Thần Đình tầm nhìn, Dương Tiễn chấn kinh
tiem-tu-muoi-ba-nam-bat-dau-luc-dia-than-tien.jpg

Tiềm Tu Mười Ba Năm, Bắt Đầu Lục Địa Thần Tiên

Tháng mười một 27, 2025
Chương 250: Bỉ Ngạn! (2) Chương 250: Bỉ Ngạn! (1)
y-lo-phong-van.jpg

Y Lộ Phong Vân

Tháng 2 21, 2025
Chương 1525. Đại kết cục Chương 1524. Chạy ra một đường sinh cơ
trong-lam-cu-tich.jpg

Trọng Lâm Cự Tích

Tháng 2 1, 2025
Chương 684. Vũ trụ cuối cùng tại luân hồi Chương 683. Chung chiến
deu-trung-sinh-ta-lam-sao-con-la-dau-duong-xo-cho

Đều Trùng Sinh , Ta Làm Sao Còn Là Đầu Đường Xó Chợ?!

Tháng 1 3, 2026
Chương 1000 ngươi cái lừa gạt Chương 999: ở trước mặt tâm sự
cung-manh-oa-van-nghe-sinh-hoat.jpg

Cùng Manh Oa Văn Nghệ Sinh Hoạt

Tháng 1 19, 2025
Chương 1039. Đại kết cục: Hãy Nghe Lời Mẹ Chương 1038. Tham tiểu tiện nghi hạ tràng
nguoi-o-hoa-son-su-nuong-dung-quay-dau-lai-ta-la-su-phu.jpg

Người Ở Hoa Sơn, Sư Nương Đừng Quay Đầu Lại, Ta Là Sư Phụ

Tháng 2 27, 2025
Chương 541. Đại kết cục Chương 540. Vỡ tổ khí vận trị
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 45: Hòn Đảo Rơi Và Nồi Vạc Trong Cơn Bão
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 45: Hòn Đảo Rơi Và Nồi Vạc Trong Cơn Bão

Cả thế giới đang rơi.

Đó không phải là một phép ẩn dụ văn chương. Đó là hiện thực tàn khốc đang diễn ra với quy mô của một thảm họa địa chất.

Mictlan – khối đá khổng lồ từng ngạo nghễ lơ lửng giữa trời như ngai vàng của thần linh – giờ đây đang rú lên những tiếng rền rĩ đau đớn như một con thú khổng lồ bị cắt tiết. Trọng lực, thứ từng bị phép thuật đảo ngược hàng ngàn năm qua, nay đã quay trở lại đòi món nợ của nó với lãi suất cắt cổ. Hòn đảo vỡ ra từng mảng, lao thẳng xuống đại dương đen ngòm đang gầm gào bên dưới với tốc độ gia tốc khủng khiếp.

Con tàu The Last Fortune, vốn dĩ chỉ là một hạt bụi nhỏ bé bám vào rìa của thảm họa, bị cuốn phăng đi theo dòng khí lưu hỗn loạn. Nó nghiêng ngả, xoay tròn, chao đảo như một chiếc lá khô bị ném vào giữa tâm bão.

Những mảnh đá obsidian lớn bằng cả ngôi nhà, rực cháy lửa ma sát, xé gió lao xuống boong tàu như mưa thiên thạch. Tiếng gỗ gãy răng rắc, tiếng dây thừng đứt phựt phựt hòa lẫn với tiếng gió rít tạo thành bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Darkwill bám chặt lấy lan can tàu, móng tay găm sâu vào gỗ đến bật máu. Mặt gã trắng bệch, không còn chút huyết sắc, cái miệng há to la hét nhưng không một âm thanh nào thoát ra được – gió bão đã nuốt chửng giọng nói của gã ngay từ trong cổ họng. Gã nhìn thấy biển cả đang lao lên đón mình, hay đúng hơn là trời đang sập xuống.

“Cẩn thận!”

Tristan lao lên boong tàu đầu tiên. Bộ vest đỏ rượu lịch lãm giờ đã rách toạc một mảng lớn ở vai, máu mũi vẫn chưa khô hẳn, lem nhem trên khuôn mặt tái nhợt. Cậu trượt dài trên sàn tàu nghiêng ngả, tay bám vào cột buồm chính để giữ thăng bằng.

Ngay sau cậu, Regulus Black trong hình dạng bán dơi đáp xuống, tay ôm chặt Mercury đang co rúm lại. Tóc đen của chàng Vampire bết lại vì mồ hôi và tro bụi, đôi mắt đỏ rực láo liên tìm kiếm mối đe dọa.

Nhưng mối đe dọa không chỉ đến từ thiên nhiên.

Từ trong đám bụi mù mịt của kim tự tháp đổ nát đang rơi tự do phía trên, một thứ gì đó tách ra. Nó không rơi. Nó bay. Hay nói đúng hơn, nó đang trôi nổi bằng sức mạnh của sự thù hận thuần túy.

Xipe Totec. Hay chính xác hơn, là thứ kinh tởm còn sót lại của hắn sau khi bị Mặt Trời Giả từ chối.

Hắn không còn hình người. Hắn là một khối thịt cháy đen khổng lồ, phồng rộp, cao hơn cả cột buồm chính của con tàu. Những ngọn lửa vàng ốm yếu, bệnh hoạn vẫn đang cháy âm ỉ trên lớp da thịt nứt toác, rỉ ra thứ dịch vàng kinh tởm. Những sợi xích từng nối hắn với thần thánh giờ biến thành hàng chục xúc tu rực lửa, quất loạn xạ vào không trung như những cái roi của địa ngục.

Hắn không còn mắt, không còn mũi, cũng chẳng còn miệng. Giữa khuôn mặt biến dị chỉ còn một cái hố đen sâu hoắm, hút xoáy không khí vào trong.

Và từ cái hố đen đó, một tiếng gào thét vang lên, không phải bằng dây thanh quản, mà bằng sự rung động của linh hồn ô nhiễm:

“TRẢ… LẠI… CHO… TA…”

Âm thanh đó mang theo Sự Ô Nhiễm Tinh Thần (Mental Pollution) đậm đặc. Darkwill lập tức ôm đầu, mắt trợn ngược, sùi bọt mép ngã lăn ra sàn. Ngay cả Regulus cũng phải nhe nanh rít lên đau đớn.

Trong khi đó, dưới khoang tàu, một cuộc chiến khác cũng đang diễn ra ác liệt không kém.

Phòng thí nghiệm của Snape nghiêng ngả dữ dội theo từng nhịp chao đảo của con tàu.

Choang! Xoảng!

Các lọ thủy tinh chứa nguyên liệu quý giá trên kệ rơi xuống, vỡ tan tành. Một lọ chứa dịch axit của Quái Vật Bùn bắn tung tóe lên tường gỗ, lập tức ăn mòn tạo thành những lỗ thủng đen ngòm bốc khói khét lẹt.

“Đứng vững!” Snape gầm lên, ông phải đứng tấn, chân bám chặt xuống sàn để không bị hất văng.

Ông vung đũa phép, động tác dứt khoát và tàn bạo.

“Colleportus! Immobulus!” (Dính chặt! Bất động!)

Một luồng phép thuật quét qua căn phòng. Tất cả những lọ thuốc, dụng cụ, cân tiểu ly đang bay lơ lửng lập tức dính chặt vào bất cứ bề mặt nào chúng chạm vào – kệ tủ, trần nhà, thậm chí là sàn nhà – như bị đóng đinh vô hình.

Vạc đồng ở giữa phòng đang sôi sùng sục, chất lỏng bên trong chao đảo muốn trào ra nhưng bị Snape dùng phép thuật cưỡng ép giữ lại.

“Diggory! Đưa tay đây!” Snape quát, mắt long lên sòng sọc.

Cedric đứng chết lặng giữa phòng, tay bám vào cạnh bàn. Cậu nhìn cái vạc, cảm nhận được mùi tử khí nồng nặc bốc lên.

Không chần chừ, Cedric rút con dao găm bạc bên hông, rạch một đường dứt khoát và sâu hoắm ngang lòng bàn tay trái.

Máu tươi phun ra.

Nhưng khi những giọt máu rơi vào trong vạc, chúng không hòa tan. Chúng rít lên xèo xèo, lập tức chuyển sang màu xám tro và bốc lên những làn khói đen kịt tạo hình những khuôn mặt méo mó.

Snape không để lãng phí một giây. Ông thò tay vào túi áo choàng (đã được ếm bùa Mở rộng) lôi ra cái chân trước khô đét của con Mèo Ma (Spirit Cat).

Ông ném nó vào vạc.

Chất lỏng trong vạc chuyển từ màu xám sang màu tím than sủi bọt.

Tiếp theo, Snape lấy ra viên tinh thể Linh Giới (Spirit World Plunderer Crystal) mà Mercury vừa đánh cắp. Viên đá lấp lánh ánh sáng ma mị, chứa đựng linh hồn của cả hòn đảo.

“Tan biến!” Snape gõ mạnh đũa phép lên viên đá.

Rắc.

Viên tinh thể vỡ tan thành hàng triệu mảnh bụi sáng li ti màu xanh lam. Snape phẩy tay, gom toàn bộ đám bụi đó ném vào vạc.

BÙM!

Một cột khói lạnh buốt bùng lên từ miệng vạc, đập vào trần nhà rồi lan tỏa ra xung quanh, biến nhiệt độ trong phòng thí nghiệm xuống dưới độ âm. Băng giá bắt đầu đóng lớp trên lông mày và tóc của Cedric.

Thứ trong vạc không còn là thuốc nước. Nó là một hỗn hợp sền sệt, màu xám bạc, đang cuộn xoáy như một cơn bão thu nhỏ, phát ra tiếng gào thét của hàng vạn vong linh.

Snape vung đũa, múc thứ chất lỏng kinh hoàng đó vào một chiếc cốc bạc. Chiếc cốc rung lên bần bật trên tay ông, lạnh đến mức làm bỏng rát da thịt.

Trên boong tàu.

“Harry! Chặn nó lại!” Tristan hét lên khi thấy một xúc tu lửa khổng lồ quất xuống cột buồm chính. Nếu cột buồm gãy, họ sẽ mất khả năng điều khiển và đâm sầm xuống biển.

Harry Potter không cần nhắc. Cậu lao ra tiền tuyến.

Bàn tay cậu nắm chặt Bức tượng Rắn Biển đeo trên cổ. Cậu truyền toàn bộ ma lực còn lại vào nó, bất chấp cảm giác nóng rát như axit đang ăn mòn da thịt.

“Aaaaaaaa!”

Harry gầm lên đau đớn. Cơ bắp cậu phình to, xé toạc tay áo. Làn da cậu nổi lên những lớp vảy màu xanh lục cứng như thép. Đôi mắt cậu co lại thành một đường dọc màu vàng của loài bò sát.

Bóng mờ của một con Rắn Biển khổng lồ hiện ra bao trùm lấy cậu, há cái miệng đầy răng nanh nhớt nhát.

Harry nhảy lên, dùng chính cơ thể (được cường hóa) của mình lao thẳng vào xúc tu lửa của Xipe.

Rầm!

Tiếng va chạm chát chúa. Xúc tu lửa bị hất văng ra, nhưng ngọn lửa thiêng lập tức liếm vào da thịt Harry, thiêu đốt lớp vảy phép thuật. Cậu ngã văng xuống sàn, ho ra một ngụm máu, nhưng cột buồm vẫn an toàn.

“Ăn đi! Ăn nỗi đau này đi!” Harry gào lên, điên cuồng và hoang dại, tiếp tục lao vào đỡ đòn tiếp theo.

Regulus hóa thân thành bầy dơi đen, lao vào những khớp nối yếu ớt trên cơ thể khối thịt khổng lồ. Móng vuốt Vampire xé toạc lớp thịt cháy, nhưng vô ích. Vết thương lập tức được lấp đầy bằng dung nham vàng.

Mercury bám chặt trên vai Tristan, đôi mắt vàng láo liên nhìn con quái vật đang phình to ra.

“Papa! Nó đang phồng lên! Nó định tự nổ! Nó muốn kéo cả đám chết chung!”

Tristan đứng ở mũi tàu, nơi gió thổi mạnh nhất. Tóc cậu bay ngược về phía sau, để lộ vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Cậu cắm mạnh cây gậy batoong xuống sàn gỗ để làm điểm tựa.

Bàn tay trái cậu mở chiếc hộp gỗ nhỏ đeo bên thắt lưng.

Sáu viên xúc xắc đen tuyền lăn ra, bay lơ lửng xung quanh cậu, xoay tít mù.

Mắt trái Tristan chuyển sang màu bạc hoàn toàn. Cậu nhìn thấy những sợi chỉ xác suất. Xipe đang tích tụ năng lượng để nổ tung. Xác suất thành công: 90%.

“Không dễ thế đâu,” Tristan thì thầm, giọng lạnh băng. “Ta nguyền rủa ngươi.”

Cậu búng tay.

“Bad Luck!” (Vận Rủi)

Sáu viên xúc xắc đồng loạt dừng lại.

Tất cả đều ngửa mặt Số Một (Critical Fail).

Một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay đúng hơn là một sự sắp đặt của định mệnh, xảy ra ngay lập tức.

Một tảng đá obsidian khổng lồ từ hòn đảo phía trên, vốn dĩ sẽ rơi xuống biển, bất ngờ va vào một luồng khí lưu xoáy, đổi hướng và lao thẳng xuống… đúng đỉnh đầu của Xipe Totec.

BỐP!

Cú va chạm trời giáng khiến con quái vật lảo đảo, mất tập trung. Luồng năng lượng nó đang tích tụ bị ngắt quãng, dội ngược trở lại cơ thể, khiến nó rống lên đau đớn.

Cùng lúc đó, một cơn gió lốc ngẫu nhiên thổi tạt qua, cuốn phăng những xúc tu lửa đang định quất vào Harry ra xa.

Nhưng Xipe Totec là một bán thần (hoặc gần như thế) đang mất kiểm soát. Sự may mắn chỉ có thể trì hoãn hắn, không thể giết chết hắn.

Hắn gầm lên, cơ thể phình to hơn nữa, rực sáng như một mặt trời sắp nổ tung.

Cánh cửa phòng thí nghiệm bật mở tung.

Snape lao ra như một bóng ma đen kịt. Tóc tai ông rũ rượi, mặt ám khói đen, áo chùng rách tả tơi để lộ cả áo sơ mi bên trong.

Trong tay ông là chiếc cốc bạc đang bốc khói trắng xóa.

“Diggory!”

Snape nhìn thấy Cedric đang lảo đảo bước ra từ hầm tàu, phiến đá obsidian áp chặt vào ngực.

“Uống đi!” Snape gầm lên, và không đợi Cedric trả lời, ông ném mạnh chiếc cốc bạc qua không trung.

Chiếc cốc xoay tròn, cắt qua gió bão, cắt qua màn lửa vàng, bay về phía Cedric như một viên đạn bạc.

Xipe Totec dường như cảm nhận được mối đe dọa từ thứ chất lỏng đó. Một xúc tu lửa lao vút tới, định đánh vỡ chiếc cốc giữa không trung.

“Không!” Harry hét lên, cố rướn người nhưng không kịp.

Tristan nheo mắt. Một viên xúc xắc nữa vỡ vụn.

Một mảnh buồm rách bay qua, quấn lấy xúc tu của Xipe đúng một tích tắc. Chỉ một tích tắc thôi.

Nhưng thế là đủ.

Cedric giơ tay lên.

Bộp.

Cậu bắt gọn chiếc cốc bạc. Chất lỏng bên trong sánh ra, rơi vào tay cậu, lạnh buốt thấu xương.

Cedric ngẩng đầu nhìn con quái vật khổng lồ đang che khuất cả bầu trời. Cậu nhìn vào cái hố đen sâu hoắm trên mặt nó.

Bên tai cậu, hàng ngàn giọng nói bắt đầu thì thầm. Tiếng của Itzli. Tiếng của những người dân Mictlan đã chết. Tiếng của những thủy thủ bỏ mạng trên biển.

Chúng ồn ào. Chúng giận dữ. Chúng đói khát.

Cedric mỉm cười – nụ cười không còn chút hơi ấm nào của chàng trai Hufflepuff tốt bụng năm xưa. Đó là nụ cười lạnh lẽo, bao dung và tàn nhẫn của một kẻ canh giữ nghĩa trang.

“Đến đây nào,” cậu thì thầm.

Rồi cậu ngửa cổ.

Dốc cạn chiếc cốc.

Chất lỏng màu xám tro trôi tuột qua cổ họng cậu. Nó không có vị thuốc đắng nghét. Nó có vị của đất ẩm, của tro tàn, và của sự tĩnh lặng vĩnh cửu.

Cái lạnh bùng nổ trong dạ dày cậu, rồi lan tỏa ra khắp tứ chi bách hài, đóng băng từng mạch máu, từng nhịp tim đập.

Chiếc cốc bạc rơi xuống sàn gỗ. Keng.

Cedric đứng im lìm.

Cơ thể cậu ngừng run rẩy.

Hơi thở cậu ngừng lại.

Rồi cậu mở mắt.

Đôi mắt nâu ấm áp đã biến mất. Thay vào đó là hai hốc mắt trắng dã. Hoàn toàn trắng dã. Không có đồng tử. Không có mống mắt. Không có sự phản chiếu của thế giới người sống.

Chỉ có sự trống rỗng vô tận của Linh Giới.

Xung quanh Cedric, những bóng ma mờ ảo bắt đầu hiện lên, vây quanh cậu như những cận vệ trung thành chào đón vị vua mới của họ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-the-co-nuong-dung-hoang-so-ta-vat-tu-du-tram-nam.jpg
Tận Thế: Cô Nương Đừng Hoảng Sợ, Ta Vật Tư Đủ Trăm Năm
Tháng 1 24, 2025
toan-toc-cung-cap-ta-khoa-cu
Toàn Tộc! Cung Cấp Ta Khoa Cử
Tháng 1 13, 2026
quet-ngang-chu-thien-tu-phong-van-bat-dau.jpg
Quét Ngang Chư Thiên Từ Phong Vân Bắt Đầu
Tháng 1 22, 2025
dau-la-tu-vo-hon-thoi-chi-trung-bat-dau
Đấu La: Từ Võ Hồn Thời Chi Trùng Bắt Đầu
Tháng 1 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved