-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 44: Ngọn Lửa Của Kẻ Phản Diện Và Vụ Trộm Dưới Chân Thần
Chương 44: Ngọn Lửa Của Kẻ Phản Diện Và Vụ Trộm Dưới Chân Thần
Ánh sáng từ “Mặt Trời Giả” trên đỉnh bầu trời giả tạo đã đạt đến độ rực rỡ cực đại.
Nó không còn là ánh sáng mang lại sự sống ấm áp. Nó vàng vọt, gay gắt và độc hại, như thể cả hòn đảo Mictlan đang bị ném vào một cái lò nung khổng lồ. Đá dưới chân nóng rẫy lên, không khí bốc hơi nghi ngút, làm méo mó cảnh vật phía xa. Những cái bóng đen đặc quánh bị ép chặt xuống mặt đất, sắc nét như dao cắt, tạo ra sự tương phản gay gắt đến nhức mắt: Nơi có ánh sáng là thiêu đốt, nơi có bóng tối là vực thẳm.
Trước cổng chính của Đại Kim Tự Tháp Thần Rắn – một kiến trúc vĩ đại bằng đá obsidian đen tuyền, giờ đây đang hấp thụ nhiệt lượng để trở thành một lò nướng sống – tiếng tụng kinh vọng ra.
Đó không phải là âm thanh của con người. Đó là những rung động trầm đục, đập thẳng vào xương sọ, ngôn ngữ của một nền văn minh đã chết từ lâu, nay bị cưỡng ép sống lại để phục vụ cho một nghi lễ điên rồ.
Cả nhóm ẩn mình sau một bức tường đá đổ nát cách cổng đền chừng năm mươi mét. Hơi thở của họ nén chặt, mồ hôi chảy ròng ròng nhưng không ai dám lau.
Harry Potter khép hờ mắt, ngón tay lướt nhẹ trên dây đàn của cây đàn Lyre vô hình trong không khí.
“Hỡi bóng đêm, hãy che giấu những đứa con của người…”
Giai điệu Hymn of Silence (Thánh Ca Tĩnh Lặng) vang lên, nhẹ như gió thoảng qua kẽ lá, không thể nghe thấy bằng tai thường nhưng lại tác động trực tiếp vào linh tính. Regulus và con Niffler Mercury lập tức cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Tiếng tim đập, tiếng ma sát của quần áo, thậm chí cả sự hiện diện của họ trong không gian cũng trở nên mờ nhạt, như thể ánh sáng cũng lười biếng trượt qua họ mà không buồn phản chiếu lại.
Snape, với khuôn mặt bóng nhẫy mồ hôi nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh, lặng lẽ đưa cho Regulus một lọ thuốc nhỏ bằng pha lê đen. Chất lỏng bên trong sền sệt, đen kịt như nhựa đường đun chảy, không phản chiếu chút ánh sáng nào.
“Thuốc Tàng Hình cải tiến, pha trộn với tinh chất của Midnight Poet,” Snape thì thầm, giọng ông nhỏ đến mức chỉ đủ để Regulus đọc khẩu hình. “Mười lăm phút. Nó sẽ biến cậu thành một cái bóng thực sự. Đừng làm phí công sức của ta.”
Tristan bước tới. Cậu chỉnh lại cổ áo vest màu đỏ rượu – thứ trang phục có vẻ lạc lõng giữa chiến trường nhưng lại hoàn hảo cho vai diễn cậu sắp đóng. Cậu đặt tay trái lên đầu Mercury, rồi vỗ nhẹ lên vai Regulus.
Đồng xu vàng cổ xưa xoay tít trên ngón tay cái của Tristan.
Ting.
Âm thanh thanh thót vang lên, nhưng thay vì lan toả, nó dường như cắt đứt một sợi dây vô hình nào đó trong vận mệnh.
“Ta ban cho các ngươi sự may mắn của kẻ trộm,” Tristan thì thầm, đôi mắt bạc ánh lên vẻ thần bí. “Mọi ánh nhìn sẽ trượt qua các ngươi như nước trượt qua lông ngỗng. Mọi cái bẫy sẽ kẹt lại đúng vào giây phút các ngươi đi qua.”
Mercury hếch cái mũi dài đánh hơi, đôi mắt nhỏ xíu sáng rực lên vì tham lam và phấn khích. Nó vỗ vỗ vào cái túi không gian trước bụng.
“Papa yên tâm! Con sẽ mang về cả cái kim tự tháp nếu nó nhét vừa túi!”
Regulus chỉ cười khẩy, nanh nhọn lóe lên một giây trước khi anh uống cạn lọ thuốc. Cơ thể anh tan chảy, hòa vào bóng tối dưới chân tường, trở thành một vệt đen vô định hình đang lướt đi với tốc độ chóng mặt. Mercury bám chặt trên lưng cái bóng đó, biến mất theo.
Tristan hít một hơi thật sâu. Cậu quay sang Harry, Cedric và Snape.
“Giữ vị trí. Đừng can thiệp trừ khi tôi chết.”
Nói rồi, cậu cầm cây gậy batoong đầu gắn ngọc đen, gõ nhẹ xuống đất ba tiếng.
Cộp. Cộp. Cộp.
Cậu bước ra khỏi nơi ẩn nấp.
Giữa quảng trường đá obsidian rộng lớn, dưới cái nắng thiêu đốt của Mặt Trời Giả, dáng người mảnh khảnh của cậu học sinh Slytherin trông thật nhỏ bé, nhưng cái bóng của cậu lại đổ dài, ngạo nghễ và thách thức.
Tristan đi thẳng đến trung tâm quảng trường, đối diện với cánh cổng kim tự tháp tối om. Cậu chống gậy, ngẩng đầu lên, giọng nói được khuếch đại bằng ma thuật vang vọng khắp không gian:
“Này lão già!”
Âm thanh trong trẻo, lạnh lùng, mang theo sự khinh miệt của một quý tộc nhìn xuống kẻ tôi tớ phản trắc.
“Ta đến đòi nợ thay cho Itzli đây! Ra mà thanh toán đi, hay là cái lốt thần thánh của ngươi nặng quá không lết nổi?”
Không gian rung chuyển.
Tiếng tụng kinh im bặt.
Một luồng áp lực khủng khiếp tràn ra từ trong lòng kim tự tháp, mang theo mùi tanh nồng của máu tươi và mùi khét lẹt của thịt cháy.
Từ trong bóng tối của cánh cổng, một sinh vật bước ra.
Đó là Tu sĩ Xipe Totec. Hay ít nhất, là thứ còn sót lại của hắn.
Hắn cao hơn ba mét, cơ thể không còn một tấc da nào. Hắn đã tự lột da mình để hiến tế, đúng như tên gọi của vị thần Xipe Totec trong truyền thuyết. Những thớ thịt đỏ hỏn, ướt át lộ ra ngoài, rỉ nước vàng và máu, từng giọt rơi xuống sàn đá nóng bỏng lập tức xèo xèo bốc khói đen kịt.
Đầu hắn đội một chiếc mặt nạ vàng ròng hình đầu rắn, che kín khuôn mặt, chỉ để lộ hai hốc mắt đen ngòm sâu hoắm như vực thẳm.
Nhưng kinh khủng nhất là sau lưng hắn. Hàng chục sợi xích sắt đen ngòm, to như cổ tay, cắm sâu vào cột sống hắn, xuyên qua lớp thịt đỏ, kéo dài lên tận đỉnh kim tự tháp và kết nối trực tiếp với cái Mặt Trời Giả trên cao.
Mỗi nhịp thở của hắn, những sợi xích lại rung lên, truyền lửa từ mặt trời vào cơ thể hắn, và hút lấy sinh mệnh từ hắn nuôi mặt trời. Một vòng tuần hoàn đau đớn vĩnh cửu.
Xipe không nói. Hắn không cần nói.
Những tiếng thì thầm điên loạn lập tức xâm chiếm tâm trí Tristan, như hàng ngàn con sâu đang bò lổm ngổm trong não bộ. Đó là sự ô nhiễm tinh thần của một kẻ đã mất kiểm soát (Loss of Control).
Hắn mở cái miệng không môi đầy răng nhọn.
Gào ooooooooo!
Không phải tiếng hét vật lý. Hàng ngàn vong linh oan khuất – những người dân Mictlan bị hắn hiến tế – lao ra từ miệng hắn như một cơn sóng thần đen ngòm. Chúng gào thét, méo mó, mang theo nỗi tuyệt vọng và cơn đói khát linh hồn, ập xuống Tristan như muốn nuốt chửng kẻ thách thức.
Tristan không chạy. Cậu cũng không thể chạy.
Cậu giơ cây gậy batoong lên, đầu ngọc đen lóe sáng. Cậu mỉm cười – một nụ cười điên rồ đặc trưng của gia tộc Trelawney khi đối mặt với tử thần.
“Protego Diabolica!” (Hộ thân Ma diệm)
Cậu xoay mạnh cây gậy một vòng.
Phùng!
Một ngọn lửa màu xanh dương đen ngòm bùng lên từ mặt đất, vẽ thành một vòng tròn bao quanh Tristan. Ngọn lửa bốc cao lên tận ba mét, tạo thành một bức tường lửa rực rỡ và chết chóc.
Ngọn lửa này không nóng. Nó lạnh. Lạnh đến mức linh hồn cũng phải co rúm lại.
Những vong linh đầu tiên lao vào vòng lửa lập tức bị thiêu rụi. Không phải cháy xác, mà là cháy tan biến khái niệm tồn tại. Chúng tan thành tro bụi xám, tiếng gào thét tắt lịm giữa không trung.
Nhưng làn sóng vong linh quá đông. Hàng trăm, hàng ngàn bóng ma cứ thế lao vào, tự sát để bào mòn ngọn lửa xanh.
Xipe Totec bước tới. Mỗi bước chân của hắn làm rung chuyển cả quảng trường. Hắn vung tay. Những sợi xích sau lưng hắn quất mạnh, mang theo lửa mặt trời, đập rầm rầm vào vòng bảo vệ của Tristan.
Mặt đất nứt toác. Tristan cắn chặt môi, máu mũi bắt đầu rỉ ra. Vòng lửa co lại.
Trong khi đó, bên trong kim tự tháp.
Hai cái bóng – một lớn một nhỏ – đang lướt qua những hành lang tối om và ẩm thấp với tốc độ chóng mặt.
Regulus Black, trong trạng thái nửa dơi nửa người, bế Mercury di chuyển như một cơn gió độc. Nhờ có “Vận may của kẻ trộm” mà Tristan ban tặng, những lưỡi dao xương tự động bật ra từ tường luôn chậm hơn họ một tích tắc. Những viên gạch bẫy dưới sàn luôn kẹt lại đúng lúc họ đạp lên.
“Mùi này…” Mercury hít hà, cái mũi dài rung lên bần bật. “Mùi của Linh Giới! Rất đậm! Và mùi của… đồ ngon!”
Họ lao vào gian phòng chính.
Một cảnh tượng tráng lệ và rùng rợn hiện ra.
Giữa căn phòng khổng lồ là “Giếng Linh Hồn” – một cái giếng ngược, miệng giếng hướng lên trời. Một cột sáng màu xanh lam lạnh lẽo bắn thẳng từ dưới lòng đất lên đỉnh kim tự tháp, xuyên qua mái vòm hở để kết nối với Mặt Trời Giả.
Ở chính giữa cột sáng đó, lơ lửng một vật thể.
Đó là một viên tinh thể hình thoi, trong suốt như kim cương nhưng bên trong lại chứa đựng một cơn bão sương mù. Hàng vạn khuôn mặt linh hồn nhỏ bé đang cuộn xoáy, gào thét câm lặng bên trong viên đá.
Đó chính là “Trái Tim Của Mictlan” – Mảnh pha lê Tinh Giới (Spirit World Plunderer Crystal).
Nó được bao bọc bởi một lớp màng linh tính dày đặc, rung lên từng nhịp như màng nhĩ, kết nối chặt chẽ với hơi thở của Xipe bên ngoài.
Regulus dừng lại, bám trên trần nhà như một con dơi khổng lồ. Anh nheo mắt quan sát.
“Lớp màng đó,” anh thì thầm. “Chạm vào là báo động. Xipe sẽ biết ngay lập tức.”
Mercury nhảy xuống vai Regulus, đáp đất nhẹ nhàng. Nó chỉnh lại cái túi không gian, đôi mắt nhỏ xíu ánh lên vẻ giảo hoạt.
“Ai bảo là phải chạm vào?”
Con Niffler lông bạc vươn bàn tay nhỏ xíu đầy lông lá về phía viên tinh thể. Nó cách viên đá chừng mười mét.
Nó lẩm bẩm một câu thần chú bằng ngôn ngữ chít chít kì quái – ngôn ngữ của những kẻ chuyên đi “mượn” đồ.
Nó kích hoạt năng lực Swindler (Kẻ Lừa Đảo) kết hợp với Marauder (Kẻ Cướp).
Nó không ăn cắp viên đá. Nó “đánh lừa” khái niệm về khoảng cách.
“Khoảng cách giữa tay ta và viên đá… là không tồn tại,” Mercury thì thầm. “Nó vốn dĩ… nằm trong túi ta.”
Nó búng tay một cái.
Tách.
Không có tiếng động lớn. Không có tia chớp.
Chỉ đơn giản là, viên tinh thể đang lơ lửng trong cột sáng… biến mất.
Và ngay lập tức, cái túi bụng của Mercury căng phồng lên.
Lớp màng bảo vệ vẫn còn nguyên vẹn, rung lên nhè nhẹ, không hề hay biết thứ nó bảo vệ đã không cánh mà bay.
Mercury vỗ vỗ vào cái bụng căng tròn, cười toe toét để lộ hai hàng răng sắc nhọn.
“Dễ như ăn kẹo!”
Bên ngoài quảng trường.
Vòng lửa xanh của Tristan đã bị ép co lại chỉ còn đường kính một mét. Cậu quỳ một chân xuống đất, tay run rẩy chống gậy batoong để không ngã gục. Máu từ mũi và tai cậu chảy xuống, nhuộm đỏ cổ áo vest.
Xipe Totec đang đứng ngay trước mặt cậu, giơ bàn tay xương xẩu khổng lồ lên, chuẩn bị giáng đòn kết liễu.
“Chết đi… sâu bọ…” giọng nói của hàng ngàn linh hồn vang lên.
Đột nhiên.
Phụt.
Cột sáng xanh lam từ đỉnh kim tự tháp vụt tắt ngấm.
Sợi dây liên kết giữa đất và trời bị cắt đứt.
Mặt Trời Giả trên cao, đang đói khát chờ đợi nguồn năng lượng từ viên tinh thể, bỗng nhiên bị hụt hẫng.
Nó gầm lên.
Một tiếng nổ vang trời rung chuyển cả hòn đảo. Mặt Trời Giả bắt đầu rung lắc dữ dội, những khuôn mặt méo mó bên trong nó gào thét điên cuồng vì bị bỏ đói.
Và nó tìm kiếm nguồn năng lượng thay thế gần nhất.
Xipe Totec.
“ÁAAAAAAAAAAAAA!”
Tên tu sĩ hét lên một tiếng thảm thiết, xé toạc màng nhĩ của mọi người.
Hắn đang định đập nát Tristan thì cơ thể hắn bị giật ngược ra sau. Những sợi xích sau lưng hắn căng ra như dây đàn.
Mặt Trời Giả đang kéo hắn lên.
Nó đang hút ngược lại hắn.
“Không! Không! Ta là chủ nhân! Ta là Thần!” Xipe gào thét, móng tay cào xuống nền đá obsidian tạo thành những rãnh sâu hoắm, cố gắng chống lại lực hút.
Nhưng vô ích. Ngọn lửa vàng nhạt từ trên cao tràn xuống theo dây xích, liếm láp lấy cơ thể trần trụi của hắn. Thịt hắn bắt đầu cháy xèo xèo, không phải cháy thành than, mà là tan chảy như sáp nến. Linh hồn hắn đang bị đốt cháy từ bên trong để làm nhiên liệu cho cái mặt trời nhân tạo kia.
Tristan giải trừ vòng lửa Protego Diabolica. Ngọn lửa xanh tắt ngấm.
Cậu ngã ngồi xuống đất, thở hồng hộc, toàn thân đau nhức như bị ai tháo rời từng khớp xương.
Từ cửa phụ của kim tự tháp, Regulus lao ra, tay xách theo Mercury đang cười hớn hở giơ ngón tay cái lên (dù nó không có ngón cái rõ ràng).
“Xong rồi Papa! Hàng về!” Mercury hét lên.
Tristan gượng đứng dậy. Cậu lấy khăn tay lau vết máu trên mặt, nhìn Xipe Totec đang bị treo lơ lửng giữa không trung, giãy giụa trong ngọn lửa thiêng mà hắn sùng bái.
“Đừng bao giờ nuôi một con thú cưng mà ngươi không thể cho ăn, Xipe ạ,” Tristan nói, giọng khàn đặc nhưng vẫn giữ vẻ mỉa mai lạnh lùng.
Cậu quay sang Harry và Snape đang chạy tới ứng cứu.
“Đi thôi! Chạy ngay!” Tristan hét lên. “Cái Mặt Trời đó sắp nổ tung hoặc quyết định chúng ta là món tráng miệng tiếp theo đấy!”
Cả nhóm quay đầu bỏ chạy về phía bến cảng.
Sau lưng họ, tiếng gào thét của Tu sĩ Xipe dần yếu đi, hòa lẫn vào tiếng nổ lách tách và tiếng sụp đổ của ngôi đền đá. Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Hòn đảo Mictlan bắt đầu sụp đổ.
Và họ đang mang trong túi chiếc chìa khóa cuối cùng – viên pha lê chứa đựng linh hồn của cả hòn đảo, đồng thời là hy vọng sống sót duy nhất.