Chương 43: Cuộc Săn Mèo Ma Và Những Thần Hộ Mệnh Biến Dạng
Khu rừng không còn là rừng nữa.
Nó đã trở thành một giấc mơ hỗn loạn bị ép vào khuôn khổ của hiện thực. Những thân cây cổ thụ vặn vẹo, vỏ cây không phải màu nâu gỗ mà chuyển sang màu tím than bầm dập, rỉ ra thứ nhựa cây sền sệt, đỏ lòm và bốc mùi tanh tưởi như máu động vật. Tán lá bên trên dày đặc, đan xen vào nhau tạo thành một tấm màn trần che kín bầu trời, nhưng lạ thay, chúng không chắn ánh sáng. Ngược lại, những chiếc lá phát ra thứ ánh sáng lân tinh nhàn nhạt, ma quái, khiến không gian chìm trong một bể màu nhờ nhờ, nhập nhoạng giữa ngày và đêm.
Tầng mây thấp trôi lững lờ ngang thắt lưng người đi, ẩm ướt và lạnh buốt. Mỗi bước chân của nhóm thám hiểm đạp lên thảm lá mục không tạo ra tiếng lạo xạo giòn tan, mà vang lên những tiếng oàm oạp ướt át, như thể họ đang bước đi trên bề mặt của một lá phổi khổng lồ đang hô hấp khó nhọc.
Không có tiếng chim hót. Không có tiếng dế kêu.
Chỉ có tiếng gió rít qua những hốc cây rỗng tuếch, tạo thành những âm thanh the thé, lúc gần lúc xa, nghe hệt như tiếng mèo gào đêm khuya, hoặc tiếng trẻ con khóc ngặt vì đói.
Cedric Diggory đi đầu.
Cậu không còn cầm đũa phép. Tay phải cậu nắm chặt cán xẻng bạc, tay trái ép phiến đá obsidian đen bóng vào sát lồng ngực. Đôi mắt nâu của cậu không nhìn vào con đường phía trước – nơi mà sương mù tím đang che khuất mọi tầm nhìn – mà nhìn chằm chằm vào mặt đá phẳng lì như gương.
Dưới tác động của năng lực Gravedigger và sự cộng hưởng từ phiến đá, thế giới trong mắt Cedric đã bị lột bỏ lớp vỏ ngụy trang đầy màu sắc. Trong mặt đá đen ngòm, khu rừng hiện lên với hai tông màu chủ đạo: xám tro của cái chết và đỏ thẫm của những linh hồn đang đói khát.
“Cẩn thận,” Cedric thì thầm, giọng nói của cậu lạnh và đanh, không mang chút dao động cảm xúc. “Không gian ở đây bị gấp nếp. Đừng tin vào mắt thường.”
Harry Potter bước ngay sau lưng đàn anh, tay nắm chặt cây đũa phép nhựa ruồi đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Là một Bard, trực giác của cậu đang gào thét cảnh báo. Cậu cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim vô hình đang châm vào da gáy, một cảm giác bị theo dõi rợn người. Cậu có thể nghe thấy tiếng thì thầm trong gió – những bài hát méo mó, đứt quãng về sự lãng quên.
Snape đi bên trái, bước chân nhẹ nhàng đến mức không gây ra tiếng động. Ông dừng lại bên một gốc cây có rễ trồi lên mặt đất như những ngón tay quỷ. Với động tác thành thục của một bậc thầy độc dược, ông rút ra một chiếc thìa bạc nhỏ và một lọ thủy tinh pha lê.
Ông gạt nhẹ lớp lá mục, để lộ ra một nhúm đất ánh lên bảy sắc cầu vồng kì dị, lấp lánh như bụi sao rơi vãi.
“Đất nhiễm pha lê Linh Giới,” Snape lẩm bẩm, nhanh chóng xúc phần đất đó vào lọ và niêm phong lại bằng sáp nến. “Đủ cho hai liều thuốc. Đừng ai giẫm vào đó, nếu không muốn linh hồn bị hút tuột khỏi thể xác.”
Cách đó vài bước, Regulus Black – với đôi mắt đỏ rực của loài Vampire thích ứng hoàn hảo với bóng tối – vươn tay hái một chiếc lá dài, mặt dưới của nó có những đường gân bạc phát sáng.
“Lá cây Elder mọc trong vùng đất chết, nhưng vẫn nhận được chúc phúc của linh hồn tự nhiên,” anh nhếch mép cười, để lộ chiếc răng nanh nhọn hoắt. “Một sự mỉa mai thú vị. Sự sống ngoan cố nảy mầm trên xác chết.”
Tristan đi cuối cùng. Cậu trông thư thái nhất, như thể đang đi dạo trong vườn nhà mình chứ không phải giữa vùng đất tử thần. Đồng xu vàng cũ kỹ xoay tít trên đầu ngón tay cậu, tạo thành một vệt sáng vàng nhỏ bé nhưng kiên định. Cậu không nhìn đường, cậu nghe vận mệnh dẫn lối.
“Gần lắm rồi,” Tristan nói, mắt vẫn nhìn vào đồng xu. “Con mèo đó… nó đang đói.”
Ngay khi dứt lời, không khí bên phải Harry bỗng vỡ tung như một tấm kính bị ném đá.
Vút!
Một bóng đen lao ra từ hư không, nhanh đến mức mắt thường chỉ kịp ghi nhận một vệt mờ. Không có tiếng gầm gừ báo trước. Chỉ có sát khí lạnh lẽo thấu xương.
“Protego!” Harry hét lên theo phản xạ.
Lá chắn vô hình dựng lên. Nhưng bóng đen đó không va vào lá chắn. Nó xuyên qua lá chắn như đi qua khói.
Harry cảm thấy một cơn đau buốt nhói ở vai trái, như thể ai đó vừa đổ một gáo nước đá lỏng vào xương tủy cậu. Chiếc áo choàng phù thủy bị xé rách, để lại năm vệt cào sâu hoắm, nhưng không chảy máu đỏ. Vết thương rỉ ra khói đen và cảm giác tê liệt lan nhanh xuống cánh tay.
“Đừng dùng phép vật lý!” Tristan quát lớn, giọng đầy uy quyền. “Nó là sinh vật Linh Giới! Nó tấn công trực tiếp vào Spirit Body! Dùng cảm xúc! Dùng Patronus!”
Con quái vật đáp đất nhẹ nhàng không tiếng động cách đó mười mét. Giờ thì họ mới nhìn rõ nó.
Đó là một con mèo, nhưng to bằng con báo gấm. Cơ thể nó gầy guộc đến mức có thể nhìn thấy từng dẻ sườn đâm qua lớp da, bộ lông đen tuyền bóng lưỡng như dầu hắc in. Đôi mắt nó to bất thường, màu vàng rực như hai lò lửa địa ngục, không có đồng tử. Và đáng sợ nhất là cái đuôi – nó chia làm hai nhánh, vẫy vùng trong không khí như hai con rắn độc lập.
Nó nhe nanh, để lộ hàm răng trong suốt như pha lê, chuẩn bị cho cú vồ tiếp theo.
“Patronus!” Harry gào lên, cố gắng đẩy lùi cơn đau buốt giá đang ăn mòn ý chí.
Cậu nhắm mắt lại. Cậu cần một ký ức hạnh phúc. Không phải lúc này, khi cái chết đang cận kề. Nhưng cậu phải tìm thấy nó.
Cậu nhớ về Sirius. Nhớ về nụ cười của người cha đỡ đầu dưới ánh trăng bên hồ nước. Nhớ về cảm giác được có gia đình.
“Expecto Patronum!”
Một luồng ánh sáng bạc rực rỡ bùng nổ từ đầu đũa phép của Harry.
Con Hươu Đực bạc tráng lệ lao ra, cúi thấp đầu, cặp sừng đồ sộ của nó húc thẳng vào bóng tối. Ánh sáng của Patronus không chỉ là ánh sáng, nó là niềm vui, là hy vọng được cô đọng lại thành sức mạnh vật lý.
Con Mèo Ma rít lên một tiếng kinh hoàng – âm thanh giống như tiếng móng tay cào lên bảng đen khuếch đại ngàn lần. Nó sợ hãi thứ ánh sáng tích cực này.
Nhưng con Hươu Đực không đơn độc.
Ngay bên cạnh Snape, một luồng sáng bạc khác, mềm mại và u buồn hơn, lặng lẽ xuất hiện.
Một con Hươu Cái bạc lướt đi, thanh thoát và nhẹ nhàng. Nó không tấn công con mèo. Nó chạy song song với con Hươu Đực của Harry, tạo thành một vòng tròn bảo vệ hoàn hảo.
Harry mở to mắt nhìn con Hươu Cái. Cậu liếc sang Snape. Vị giáo sư Độc dược vẫn giữ khuôn mặt lạnh băng, nhưng ánh mắt ông nhìn theo hai con hươu bạc đang chạy cùng nhau chứa đựng một nỗi đau khổ và khao khát sâu thẳm mà Harry không thể nào hiểu được.
“Đừng để nó chạy!” Tristan ra lệnh, cắt đứt dòng suy nghĩ của Harry.
Tristan không rút đũa phép. Cậu giơ bàn tay trái lên.
Từ lòng bàn tay cậu, ánh sáng bạc không tuôn ra như dòng suối, mà cuộn lại thành hình. Một con Rắn Bạc khổng lồ trườn ra, thân mình phủ đầy những ký tự cổ xưa. Nó không có điểm đầu, không có điểm cuối. Nó đang ngậm lấy đuôi của chính mình, tạo thành một vòng tròn vĩnh cửu.
Patronus của Tristan: Ouroboros. Biểu tượng của Vòng lặp, của Vận mệnh không thể tránh khỏi.
Vòng tròn rắn bạc tỏa ra một áp lực vô hình, khóa chặt không gian xung quanh con Mèo Ma, cắt đứt đường rút lui của nó vào Tinh Giới.
Regulus Black bật cười khẽ. Anh vung đũa phép.
“Expecto Patronum.”
Một đàn Dơi ánh sáng túa ra từ đầu đũa của anh, ríu rít điên cuồng. Chúng không mang vẻ uy nghi, mà mang sự hỗn loạn và tốc độ. Đàn dơi lao vào con mèo, cắn xé, làm rối loạn phương hướng của nó.
Con Mèo Ma bị vây hãm giữa bốn luồng sức mạnh. Nó gào lên tuyệt vọng, đôi mắt vàng rực đảo điên cuồng tìm lối thoát.
Và nó nhìn thấy Cedric.
Người duy nhất chưa gọi ra Thần hộ mệnh. Người đang đứng đó, tỏa ra mùi tử khí giống nó nhất.
Nó nghĩ đó là mắt xích yếu nhất. Hoặc có thể, nó muốn tìm một vật chủ để cộng sinh.
Bóng đen thu mình lại, rồi phóng thẳng về phía Cedric như một mũi tên độc.
“Cedric!” Harry hét lên.
Cedric không né. Cậu cũng không hề nao núng.
Cậu đứng thẳng, phiến đá trên ngực đập thình thịch.
Cậu nhắm mắt lại. Tìm kiếm một ký ức hạnh phúc?
Không. Những ký ức về Cho Chang, về những trận Quidditch, về những buổi chiều nắng ấm ở Hufflepuff… tất cả giờ đây dường như quá xa vời, quá nhạt nhòa, như những bức ảnh cũ đã phai màu. Chúng không còn đủ sức mạnh để thắp lửa cho linh hồn cậu nữa.
Thay vào đó, cậu cảm thấy một sự bình yên khác. Sự bình yên của đất ẩm. Sự tĩnh lặng của một nghĩa trang không người. Sự chấp nhận rằng mọi thứ rồi sẽ kết thúc, và cậu là người canh giữ sự kết thúc đó.
Đó không phải là niềm vui. Đó là Quyền Uy.
“Expecto… Patronum.”
Giọng cậu trầm thấp, vang vọng như tiếng vọng từ dưới lòng mồ.
Đầu đũa phép của Cedric bùng nổ. Không phải ánh sáng bạc trắng thông thường.
Đó là ánh sáng màu xám bạc, pha lẫn những tia đen tuyền.
Không phải con lửng hiền lành từng chạy nhảy quanh chân cậu năm xưa.
Một sinh vật khổng lồ trườn ra khỏi đầu đũa phép, cuộn mình trong không trung.
Đó là một con Rắn Có Cánh (Couatl). Thân nó to như trăn gió, phủ lớp lông vũ màu xám đen mượt mà, đôi cánh rộng dang ra che khuất cả một góc rừng. Đôi mắt nó đỏ rực như máu tươi, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Đó là hiện thân của Quetzalcoatl – Thần Rắn Lông Vũ, vị thần của gió, của sự sống và cái chết trong thần thoại cổ xưa.
Con Rắn Có Cánh há miệng, không phát ra tiếng rít, mà là một luồng sóng xung kích im lặng.
Nó lao tới, móng vuốt ở cánh ghim chặt con Mèo Ma xuống đất. Cái đầu khổng lồ của nó áp sát con mồi, đôi mắt đỏ nhìn xoáy vào đôi mắt vàng sợ hãi. Uy áp tuyệt đối của một bậc bề trên.
Con Mèo Ma run rẩy, lớp khói đen trên người nó tan tác. Nó nằm im, quy phục hoàn toàn.
Harry đứng chết lặng, miệng há hốc.
“Cedric… Thần hộ mệnh của anh…”
Cedric mở mắt. Đôi mắt nâu của cậu phản chiếu hình ảnh con quái vật hùng vĩ và đáng sợ kia. Cậu mỉm cười, một nụ cười buồn bã như vết dao cứa nhẹ vào tim người nhìn.
“Có vẻ như…” Cedric thì thầm, đưa tay vuốt ve cái đầu lạnh lẽo của Thần hộ mệnh mới. “…tôi đã thực sự thuộc về nơi này rồi, Harry à.”
Regulus không để cho khoảnh khắc cảm thương kéo dài.
“Cơ hội tốt!”
Vampire trẻ tuổi biến mất tại chỗ. Một vệt đỏ lướt qua không gian.
Regulus hiện ra ngay bên cạnh con Mèo Ma đang bị khống chế. Móng vuốt tay phải của anh dài ra, đen bóng và sắc lẹm.
Xoẹt.
Một đường cắt ngọt lịm. Không có máu bắn ra.
Đầu con Mèo Ma rơi xuống đất, rồi tan biến thành làn khói đen. Cơ thể nó cũng dần tan rã, trả lại sự tĩnh lặng cho khu rừng.
Trên mặt đất, nơi con mèo vừa chết, chỉ còn lại hai vật phẩm sáng lấp lánh.
Một cái chân trước mèo khô đét, móng vuốt vẫn còn sắc nhọn.
Và một khối cầu pha lê nhỏ xíu, bên trong có sương mù cuộn xoáy – con mắt của nó, nơi chứa đựng đặc tính Beyonder.
Regulus cúi xuống nhặt chúng lên, ném về phía Cedric.
“Của cậu,” Regulus nói, liếm nhẹ vết máu (thực ra là dịch cơ thể) trên móng tay. “Đừng làm phí công sức săn mồi của ta.”
Cedric đón lấy hai món đồ. Cảm giác lạnh buốt truyền từ bàn tay vào tim, nhưng cậu không thấy khó chịu. Ngược lại, linh tính Gravedigger trong cậu reo lên vui sướng.
Tristan lúc này mới bước tới, vỗ vai Harry để cậu hạ đũa phép xuống.
Cậu nhìn xuyên qua màn sương tím, về phía xa xăm.
Ở đó, lờ mờ hiện ra bóng dáng của một kim tự tháp khổng lồ bằng đá đen, đỉnh của nó chọc thẳng lên bầu trời, nơi Lò Thiêu đang cháy rừng rực. Một cột sáng xanh lạnh lẽo bắn thẳng từ đỉnh kim tự tháp lên cao, nối liền đất và trời, như một cái giếng ngược đang hút cạn linh hồn của hòn đảo.
“Giếng Linh Hồn,” Tristan nói, giọng nghiêm trọng. “Nơi cất giữ mảnh pha lê Linh Giới cuối cùng.”
Cậu quay lại nhìn cả nhóm. Năm con Thần hộ mệnh đang dần tan biến.
Hươu Đực và Hươu Cái tan thành bụi bạc. Rắn Ouroboros và đàn Dơi biến mất vào hư không.
Chỉ còn con Rắn Có Cánh của Cedric là nán lại lâu nhất. Nó bay một vòng quanh chủ nhân, tiếng cánh vỗ phần phật trong gió, rồi mới chịu tan biến, để lại một chiếc lông vũ đen ảo ảnh rơi xuống lòng bàn tay Cedric rồi cũng biến mất theo.
“Tu sĩ Xipe đang đợi ở đó,” Tristan nói, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tuyệt của một con bạc trong ván bài tất tay. “Hắn đang đợi hiến tế toàn bộ hòn đảo này để thăng cấp.”
“Vậy thì chúng ta phải nhanh lên,” Snape nói, giọng lạnh lùng, tay nắm chặt lọ độc dược hồi phục ném cho Harry. “Uống đi, Potter. Trò trông thảm hại quá.”
Harry đón lấy lọ thuốc, nhìn Cedric một lần nữa, rồi gật đầu dứt khoát.
Năm bóng người lại tiếp tục bước vào màn sương mù dày đặc.
Phía sau họ, khu rừng im lặng như tờ, cúi đầu trước những kẻ vừa chinh phục được sứ giả của cái chết.