Chương 42: Bản Đồ Da Người Và Quyền Uy Của Kẻ Đào Mộ
Tiếng tù và xương lại vang lên một lần nữa.
Lần này, âm thanh không còn đơn lẻ hay rời rạc như tiếng khóc than của một linh hồn lạc lối. Nó rền rĩ, cộng hưởng và đan xen vào nhau, tạo thành một màng lưới âm thanh đặc quánh bao trùm lấy con tàu The Last Fortune. Tiếng rít của nó giống như tiếng cào cấu của hàng ngàn móng tay lên nắp quan tài gỗ, khiến những tấm ván ốp trên thân tàu cũng phải rung lên bần bật trong cơn sợ hãi vô hình.
Qua những khe hở vỡ toác trên vách gỗ, bóng tối bên ngoài không còn là màn đêm thuần túy. Nó đang chuyển động. Hàng trăm đốm lửa ma trơi màu xanh lục, lạnh lẽo và đói khát, đang nhấp nháy tiến lại gần. Chúng di chuyển theo nhịp điệu đều đặn, tiếng bước chân xương xẩu va chạm vào nền đất đá tạo thành tiếng lạo xạo gai người, như một vòng tròn nghi lễ khổng lồ đang từ từ siết chặt lấy con mồi.
Trong phòng y tế dã chiến, không khí dường như đã bị rút cạn oxy, chỉ còn lại mùi máu khô tanh nồng và mùi thảo dược đắng nghét cháy dở. Xác của Itzli – giờ chỉ là một đống vụn đá và xương khô – nằm co quắp ở góc tường. Nhưng đôi mắt trũng sâu, đen ngòm của ông dường như vẫn mở to, trân trân nhìn vào những kẻ đang đứng quanh chiếc bàn gỗ, như muốn giám sát xem họ sẽ xử lý di sản của ông như thế nào.
Trên bàn, phiến đá obsidian đen bóng nằm im lìm, nhưng tỏa ra một áp lực vô hình khiến không gian xung quanh nó trở nên méo mó.
Severus Snape đứng gần nhất. Đôi mắt đen của bậc thầy độc dược nheo lại, lóe lên sự tò mò pha lẫn tham vọng kiến thức – thứ tham vọng đã khiến ông trở thành một trong những giáo sư giỏi nhất, nhưng cũng nguy hiểm nhất Hogwarts.
“Một vật phẩm chứa đựng khái niệm của cái chết…” Snape lẩm bẩm, giọng trầm thấp khàn khàn. Ông rút đũa phép, lẩm nhẩm vài câu thần chú kiểm tra, nhưng tất cả đều bị phiến đá nuốt chửng không dấu vết. “Nó không phản ứng với ma thuật thông thường. Để ta xem cơ chế hoạt động của nó.”
Không đợi Tristan kịp cảnh báo, hoặc có lẽ ông tin vào khả năng kiểm soát linh thể Midnight Poet của mình, Snape vươn bàn tay trắng nhợt ra, đầu ngón tay chạm vào mặt đá lạnh buốt.
Xèo!
Một âm thanh như tiếng thịt tươi bị ném lên chảo nóng vang lên, nhưng không có khói.
“Aaaaa!”
Snape hét lên một tiếng thất thanh, âm thanh vỡ vụn hiếm hoi thoát ra khỏi cổ họng của người đàn ông luôn giữ vẻ khắc kỷ. Ông giật bắn người lại, ôm lấy cánh tay phải.
Dưới ánh sáng vàng vọt bệnh hoạn, Harry kinh hoàng nhìn thấy bàn tay của thầy mình đang thay đổi với tốc độ khủng khiếp. Làn da nhợt nhạt của Snape chuyển sang màu xám ngoét, nhăn nheo và khô quắt lại như giấy cháy. Những ngón tay thon dài bỗng chốc gầy guộc, lộ rõ từng khớp xương, móng tay xỉn màu và nứt nẻ. Trong tích tắc, bàn tay của một người đàn ông trung niên đã biến thành bàn tay của một ông lão trăm tuổi sắp gần đất xa trời.
Sinh lực không bị hút đi, mà là thời gian trên cơ thể ông bị cưỡng ép trôi nhanh đến mức tế bào không chịu đựng nổi.
“Đừng chạm vào!” Tristan lao tới, tà áo choàng đỏ rượu tung lên. Cậu không dùng tay trần, mà dùng đầu đũa phép gạt mạnh phiến đá ra xa, cắt đứt sợi dây liên kết vô hình. “Nó đang đói! Ông muốn hiến tế tuổi thọ của mình cho nó sao?”
Snape thở hổn hển, lưng dựa vào vách tàu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Ông run rẩy nâng bàn tay phải lên. Dù đã tách khỏi phiến đá, nhưng lớp da nhăn nheo vẫn còn đó, những vết đồi mồi lấm tấm hiện rõ. Ông vội vàng rút ra một lọ độc dược màu xanh lục bảo, run rẩy đổ lên tay. Làn da từ từ hồi phục, nhưng những vết nhăn sâu hoắm vẫn hằn lại như những vết sẹo vĩnh viễn của thời gian.
Ông nhìn phiến đá, lần này trong mắt không chỉ có sự tò mò, mà còn là sự kiêng dè và căm ghét sâu sắc.
“Đặc tính Beyonder của Itzli đã hòa tan hoàn toàn vào nó,” Tristan nói, giọng cậu lạnh lùng, đôi mắt bạc đảo qua mọi người. Cậu đã kích hoạt Spirit Vision. Dưới con mắt tinh thần, phiến đá không phải là vật vô tri. Nó là một khối tim đen khổng lồ đang đập thình thịch, xung quanh là những sợi xích linh hồn oán niệm của Itzli đang quấn chặt. “Nó giờ là một Vật Phong Ấn sống. Nó có ý thức, và nó kén chọn chủ nhân. Bất cứ ai không phù hợp chạm vào… đều là thức ăn.”
Ánh mắt của mọi người, theo bản năng, đổ dồn về phía Cedric Diggory.
Chàng trai nhà Hufflepuff đứng đó, tay trái vẫn ôm chặt cuốn tập da người vào ngực. Đôi mắt nâu ấm áp thường ngày giờ đây ánh lên một vẻ do dự, xen lẫn một khao khát kỳ lạ mà chính cậu cũng không hiểu nổi.
Cậu nghe thấy nó. Không phải bằng tai, mà bằng máu.
Phiến đá đang gọi cậu. Tiếng gọi êm dịu, trầm thấp như tiếng thì thầm của đất mẹ, như tiếng gió lùa qua những bia mộ đá cẩm thạch trong một buổi chiều tà yên tĩnh. Nó không đáng sợ. Nó mang lại cảm giác bình yên của sự kết thúc.
“Cedric,” Harry gọi khẽ, lo lắng.
Cedric không trả lời. Cậu hít một hơi sâu, mùi tử khí trong phòng bỗng trở nên dễ chịu lạ thường. Cậu bước tới.
Bàn tay cậu, vẫn còn dính chút bụi đất từ hầm tàu, từ từ đặt lên mặt đá đen bóng.
Snape nín thở, đũa phép giơ lên sẵn sàng cắt bỏ cánh tay cậu học trò nếu cần.
Nhưng không có tiếng xèo nào cả. Không có đau đớn.
Ngay khoảnh khắc da thịt tiếp xúc với mặt đá, một luồng hơi lạnh dễ chịu lan tỏa từ lòng bàn tay Cedric chạy dọc lên cánh tay, thấm vào tủy sống, và chạm thẳng đến trái tim.
Thình thịch.
Cedric cảm nhận được nhịp đập của phiến đá hòa làm một với nhịp tim mình. Những mạch máu đen trên mặt đá sáng lên, chạy dọc theo những đường vân tay của cậu. Một cảm giác quyền uy trỗi dậy, mạnh mẽ và lạnh lẽo, khiến cột sống cậu bất giác thẳng lên. Cậu cảm thấy mình không còn là một học sinh đang trốn chạy nữa. Cậu là người gác cổng, là kẻ cầm chìa khóa của những hầm mộ.
Regulus Black, người đang đứng dựa lưng vào cửa sổ quan sát, khẽ nhếch mép cười. Đôi nanh vampire của anh lóe lên sắc lẹm dưới ánh sáng ma trơi.
“Thú vị,” anh thì thầm, đôi mắt đỏ rực thích thú. “Cậu ta hợp với bóng tối hơn là ánh sáng.”
Cedric cầm phiến đá lên. Nó nhẹ bẫng trong tay cậu, dù Snape vừa cảm thấy nó nặng ngàn cân. Cậu đặt nó xuống bàn, bên cạnh cuốn tập da người.
Bây giờ, đến lượt di sản thứ hai.
Bìa cuốn tập làm bằng da người thật. Nó không lạnh, mà ấm nóng, mềm nhũn và hơi ẩm ướt, giống như sờ vào lưng của một người đang sốt cao. Harry suýt nôn khan khi nhìn thấy những sợi “chỉ” dùng để khâu gáy sách – đó là tóc người, đen nhánh và vẫn còn nguyên chân tóc cắm sâu vào lớp da bìa.
“Để tôi,” Regulus tiến lại gần. Anh không ngại ngần chạm vào cuốn sách bằng trần trụi. Là một Vampire, anh quen thuộc với các sản phẩm từ cơ thể người hơn bất kỳ ai.
Anh lật trang đầu tiên.
Ma thuật dịch thuật tự động kích hoạt. Những ký tự tượng hình của người Balam cổ đại vặn vẹo, biến đổi thành những dòng chữ tiếng Anh mà họ có thể hiểu được. Nhưng chúng không được viết bằng mực. Chúng là những đường gân máu li ti đang di chuyển bên dưới lớp giấy da, tạo thành hình hài và chữ viết.
Một tấm bản đồ hiện ra. Chi tiết và sống động đến rợn người. Các lăng mộ, các lối đi bí mật, những dòng sông ngầm chảy dưới lòng đảo, và trung tâm – Lò Thiêu Linh Hồn – được đánh dấu rõ ràng bằng những vòng tròn máu đậm màu, đập phập phồng như những vết thương hở miệng.
Regulus lật tiếp trang sau. Mực đen ở đây loang lổ như nước mắt khô.
Công thức Sequence 7 – Spirit Medium (Người Môi Giới Tâm Linh)
Nguyên liệu chính: Bàn chân trước còn nguyên vẹn của Mèo Ma (Spirit Cat). Một mảnh pha lê lấy từ Tinh Giới (Spirit World Plunderer).
Nguyên liệu phụ: 80ml máu Mèo Ma. 10 gram đất mộ phần bị nhiễm pha lê Tinh Giới. 5ml chất não của người vừa chết vì bị quỷ nhập. Một lá cây Elder mọc trong vùng đất chết.
Cedric nhìn chằm chằm vào trang sách. Cậu đọc mà không chớp mắt. Mỗi cái tên nguyên liệu, mỗi dòng mô tả như được khắc thẳng vào não bộ cậu, gây ra những cơn đau nhói buốt nhưng đầy kích thích.
Trang sau là gợi ý về Sequence 6 – Spirit Guide. Rồi Sequence 5 – Gatekeeper, kèm theo nghi thức thăng cấp: Tìm nơi khí tức Âm Giới rò rỉ mạnh nhất, dùng cơ thể trần tục chặn lại, và sống sót trong 10 phút.
Cậu gấp sách lại. Bàn tay cậu run nhẹ. Không phải vì sợ hãi. Mà là vì sự khao khát. Một phần trong cậu – phần Gravedigger – đang gào thét đòi hỏi sự thăng tiến.
Đúng lúc đó.
Rầm!
Tiếng gỗ vỡ tung vang lên từ phía boong tàu.
Một âm thanh hỗn loạn bùng nổ. Tiếng bước chân rầm rập, tiếng xương va đập lách cách, và tiếng gầm gừ khô khốc không thuộc về loài người.
“Chúng lên tàu rồi!” Harry hét lên, lao ra khỏi cửa phòng y tế đầu tiên.
Cậu nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng: Hàng chục bộ xương khô, khoác lên mình những mảnh giáp rỉ sét và da thú mục nát, đang trèo qua lan can tàu như một đàn kiến khổng lồ. Trên tay chúng là rìu đá, dao xương, và những chiếc khiên làm từ sọ người. Mùi hôi thối của xác chết ùa vào khoang mũi như một cơn lũ.
Một tên xác sống cầm rìu lao thẳng về phía Harry.
“Tránh ra!” Harry cắn răng, bàn tay nắm chặt bức tượng Rắn Biển đeo trên cổ – một vật phẩm giả kim mà Tristan đã đưa cho cậu.
“Fulmen!” (Sét!)
Con rắn nhỏ bằng ngọc bích há miệng. Một tia sét xanh lè bắn ra, đánh thẳng vào ngực tên xác sống.
Đoàng!
Tên xác sống bay ngược ra sau, lồng ngực vỡ vụn, các khớp xương rời ra từng mảnh. Nhưng ngay lập tức, những mảnh xương dưới sàn lại bắt đầu rung lên, cố gắng ráp lại với nhau.
“Đừng phí sức vào vật lý!” Snape gầm lên khi lao ra boong tàu, tà áo choàng đen tung bay như cánh dơi. “Chúng không biết đau! Tấn công vào liên kết linh hồn!”
Ông vung đũa phép, không bắn ra tia sáng nào, nhưng miệng ông ngâm nga một đoạn thơ ngắn với âm điệu u ám, trầm buồn đặc trưng của Midnight Poet. Những xác sống trong phạm vi mười mét quanh ông bỗng khựng lại, động tác trở nên chậm chạp như đang buồn ngủ, ngọn lửa trong mắt chúng mờ đi.
Regulus lướt qua đám đông như một bóng ma. Anh không dùng đũa phép. Móng vuốt của Vampire dài ra, sắc như dao cạo. Anh di chuyển với tốc độ không tưởng, mỗi cú lướt qua là một cái đầu lâu lăn lóc.
Nhưng kẻ thù quá đông.
Từ phía bìa rừng, những tên Chiến binh Jaguar – những xác sống cao cấp hơn, vẫn còn giữ lớp da bọc xương và đeo mặt nạ hình đầu báo – đang chỉ huy đám lâu la tràn lên. Ánh mắt chúng đỏ rực, đầy sát khí và trí tuệ tà ác.
Tristan đứng tựa lưng vào cột buồm, đũa phép trong tay xoay nhẹ. Cậu chưa ra tay. Cậu đang đợi. Mắt trái cậu ánh lên sắc bạc, quan sát những sợi chỉ vận mệnh hỗn loạn trên chiến trường.
“Protego Diabolica?” Harry thở hổn hển, lùi lại gần Tristan, chuẩn bị niệm chú tạo vòng lửa.
“Chưa cần,” Tristan nói, giọng bình thản đến lạ lùng. Cậu hất cằm về phía cửa khoang tàu. “Nhìn kìa.”
Cedric Diggory bước ra.
Cậu không chạy. Cậu không cầm đũa phép.
Trên tay phải cậu là chiếc xẻng bạc quen thuộc. Nhưng trên tay trái, cậu nâng cao phiến đá obsidian.
Ánh sáng ma trơi từ hàng trăm ngọn đuốc kẻ thù hắt lên khuôn mặt cậu, biến đôi mắt nâu hiền lành thành hai hố đen sâu thẳm, không đáy.
Cedric cảm nhận được sự hỗn loạn xung quanh. Cậu cảm nhận được những linh hồn vất vưởng bị ép buộc trong những bộ khung xương kia.
Cậu truyền linh tính Gravedigger vào phiến đá.
Hummmmm…
Một tiếng rung trầm thấp vang lên từ phiến đá, lan tỏa ra xung quanh như tiếng chuông tang lễ vọng lên từ lòng đất. Sóng âm vô hình quét qua boong tàu.
Cedric mở miệng. Giọng nói của cậu không còn là giọng của nam sinh Hogwarts nữa. Nó được phiến đá khuếch đại, vang vọng, ồm ồm và mang theo sức nặng ngàn cân của cái chết. Đó là ngôn ngữ của kẻ cai quản nghĩa trang ra lệnh cho những kẻ xâm nhập.
“QUAY LẠI!”
Không gian như ngưng đọng.
Hàng chục tên xác sống cấp thấp – những kẻ đi đầu – khựng lại đồng loạt như bị ai đó tắt công tắc.
Ngọn lửa xanh trong hốc mắt chúng vụt tắt, rồi bùng lên lại với màu xám tro tĩnh lặng.
Chúng buông thõng tay cầm rìu. Những khớp cổ kêu răng rắc khi chúng quay đầu lại 180 độ.
Và trước sự ngỡ ngàng của những tên Chiến binh Jaguar, đám lính xương khô đồng loạt quay lại, giơ vũ khí lên và lao vào tấn công chính những kẻ chỉ huy của mình.
Tiếng xương cốt va đập, tiếng gầm gừ giận dữ của đám Jaguar vang lên hỗn loạn. Quân ta đánh quân mình.
Harry đứng chết lặng, cây đũa phép trên tay hạ xuống. Regulus bật cười lớn, một tràng cười sảng khoái và man dại, anh nhảy lên lan can tàu để xem kịch hay. Snape nheo mắt lại, lần đầu tiên nhìn Cedric bằng ánh mắt đánh giá thực sự – một sự công nhận dành cho kẻ mạnh.
Tristan mỉm cười hài lòng. Cậu vỗ tay, tiếng vỗ tay lạc lõng giữa chiến trường nhưng đầy vẻ tán thưởng.
“Tốt lắm,” Tristan nói, bước tới vỗ vai Cedric. “Cậu vừa tiết kiệm cho chúng ta rất nhiều sức lực đấy.”
Đám xác sống tự tàn sát lẫn nhau tạo ra một bức tường phòng thủ tự nhiên cho con tàu The Last Fortune. Áp lực tấn công giảm hẳn.
Tristan quay sang Cedric, người đang thở dốc vì tiêu hao linh tính, nhưng ánh mắt thì rực sáng hơn bao giờ hết. Cậu trải tấm bản đồ da người lên một thùng gỗ rượu hương giữa boong tàu. Ngón tay thon dài của Tristan lướt trên những đường gân máu, dừng lại ở một biểu tượng lăng mộ nằm ở phía Tây hòn đảo.
“Chúng ta có bản đồ. Có chìa khóa điều khiển quân địch. Và quan trọng nhất, chúng ta có một món nợ phải trả.”
Cậu ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh, nụ cười nửa miệng đầy toan tính hiện ra dưới ánh lửa ma trơi.
“Mục tiêu tiếp theo: Lăng mộ phía Tây. Bản đồ chỉ ra rằng đó là nơi chôn cất những con thú cưng của Thần Chết.”
Cậu nhìn thẳng vào mắt Cedric.
“Ở đó có bàn chân trước của Mèo Ma và đất nhiễm pha lê Tinh Giới. Nguyên liệu chính cho Sequence 7 của cậu, Cedric. Cậu muốn lấy nó không?”
Cedric siết chặt phiến đá, gật đầu dứt khoát.
“Lấy.”
Ngay lúc đó, Darkwill lảo đảo bước ra khỏi khoang tàu, tay dụi mắt, ngơ ngác nhìn cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài. Gã nhìn thấy những bộ xương đang đánh nhau, nhìn thấy Cedric tỏa ra khí thế lạnh lẽo.
“Cái quái gì thế này?” Darkwill lắp bắp, mặt tái mét. “Cậu ta… cậu ta trông còn nguy hiểm hơn cả thuyền trưởng lúc nổi điên…”
Con Niffler lông bạc Mercury nhảy phốc lên vai Darkwill, dùng cái đuôi bạc quất mạnh vào đầu gã đánh bốp một cái.
“Im đi đồ ngu! Papa mạnh hơn nhiều!”
Con thú nhỏ hếch cái mũi hồng lên, kiêu hãnh nhìn về phía Tristan như thể muốn nói: Chủ nhân của ta là trùm cuối ở đây, lũ các ngươi chỉ là tôm tép.
Bên ngoài, tiếng tù và vẫn vang, nhưng giờ đây nghe xa xăm và rối loạn hơn nhiều. Dưới sự điều khiển của Cedric và chiến thuật của Tristan, The Last Fortune không còn là con mồi bị săn đuổi.
Nó đã nhe nanh. Và kẻ đi săn thực sự vừa mới thức tỉnh.