Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
chao-mung-den-voi-thoi-dai-dai-giang-ho.jpg

Chào Mừng Đến Với Thời Đại Đại Giang Hồ

Tháng 12 26, 2025
Chương 591 : Thắng thành quan ải trước (phần 1/2) Chương 590 : Mộc mạc tâm nguyện
c1070d5c6629881329ef6a1bc4eac627

Hokage: Ta Naruto Bắt Đầu Học Được Phi Lôi Thần

Tháng 1 18, 2025
Chương 583. Đại kết cục Chương 582. Đánh giết Yakushi Kabuto
Cửu Tử Đoạt Đích Phế Vật Hoàng Tử Bắt Đầu Bị Giáng Chức Bắc Lương

Cửu Tử Đoạt Đích: Phế Vật Hoàng Tử Bắt Đầu Bị Giáng Chức Bắc Lương

Tháng 12 21, 2025
Chương 2376: T nhậtnh độ văn minh cực cao đế quốc Chương 2375: Cả nước thuế má miễn thu một năm
Ngọc Đế Mệnh Ta Ngăn Tây Du, Một Ngăn Chính Là Một Ngàn Năm

Ngọc Đế Mệnh Ta Ngăn Tây Du, Một Ngăn Chính Là Một Ngàn Năm

Tháng mười một 4, 2025
Chương 471: Trùng luyện tam giới (hết trọn bộ) (2) Chương 471: Trùng luyện tam giới (hết trọn bộ) (1)
trung-sinh-chi-ly-thi-tien-lo

Trùng Sinh Chi Lý Thị Tiên Lộ

Tháng mười một 10, 2025
Chương 771: Hoàn thành cảm nghĩ Chương 770: Nơi này chính là Tiên giới
quan-lam-tam-quoc-vo-song-de-vuong.jpg

Quân Lâm Tam Quốc Vô Song Đế Vương

Tháng 1 22, 2025
Chương 679. Chăn lớn cùng ngủ Chương 678. Võ Trạng Nguyên
tu-may-mo-phong-bat-dau-quet-ngang-chu-thien.jpg

Từ Máy Mô Phỏng Bắt Đầu Quét Ngang Chư Thiên

Tháng 2 26, 2025
Chương 422. Chương mới Chương 421. Dung hợp thời không
nguoi-tai-dai-duong-bi-buoc-thoi-hoc.jpg

Người Tại Đại Đường Bị Buộc Thôi Học

Tháng 1 21, 2025
Chương 1390. Chương cuối Chương 1389. Tây vực đại chiến trước
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 41: Món Nợ Của Kẻ Sắp Chết Và Sự Thao Túng Vận Mệnh
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 41: Món Nợ Của Kẻ Sắp Chết Và Sự Thao Túng Vận Mệnh

Không khí trong khoang y tế của tàu The Last Fortune đặc quánh lại, nặng nề như thể thủy ngân đang lấp đầy buồng phổi thay vì oxy.

Ánh sáng vàng vọt, bệnh hoạn từ “Mặt Trời Giả” bên ngoài xuyên qua những kẽ hở vỡ toác trên thân tàu, hắt lên sàn gỗ những vệt bóng dài ngoằng, nhảy múa điên cuồng theo nhịp rung lắc của hòn đảo. Mùi thuốc sát trùng, mùi thảo dược cháy khét mà Snape vừa điều chế, và kinh khủng hơn cả là mùi tử khí ngọt lợ tỏa ra từ cánh tay đang hóa đá của Darkwill, tất cả trộn lẫn vào nhau tạo thành một thứ hương vị của tuyệt vọng.

Darkwill nằm trên chiếc giường xếp dã chiến, lồng ngực phập phồng yếu ớt như cánh bướm trong bão. Lớp đá cẩm thạch xám xịt, vốn đã bị Snape đẩy lui, nay lại bắt đầu rục rịch quay trở lại. Nó lan từ những đầu ngón tay tím tái, bò dọc theo mạch máu, để lại những vệt hoa văn nứt nẻ chết chóc trên làn da nhợt nhạt.

Severus Snape đứng bên cạnh, bàn tay cầm lọ độc dược hơi run lên một nhịp – một chi tiết hiếm hoi tố cáo sự bất lực của bậc thầy Độc dược. Ông nhìn chằm chằm vào bệnh nhân, đôi mắt đen thẫm nheo lại đầy vẻ toan tính lạnh lùng.

“Cấu trúc linh thể đang sụp đổ,” Snape nói, giọng ông trầm và sắc như tiếng dao cạo trên mặt đá. “Thứ chất độc này không tấn công cơ thể vật lý trước. Nó ăn mòn khái niệm ‘sống’ của nạn nhân. Ta có thể giữ cho tim hắn đập, nhưng không thể ngăn linh hồn hắn biến thành đá.”

Harry Potter ngồi xổm ở góc phòng, tay nắm chặt đũa phép, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi lạnh. Cậu muốn làm gì đó – hát một bài ca thanh tẩy, niệm một câu thần chú chữa trị – nhưng bản năng Bard (Người Ca Tụng) mách bảo cậu rằng, thứ đang diễn ra ở đây vượt quá phạm vi của những phép thuật thông thường. Đó là sự xâm lấn của một quy luật tự nhiên bị bóp méo.

“Không có cách nào sao?” Cedric Diggory hỏi, giọng khản đặc. Cậu đứng tựa vào vách, chiếc xẻng bạc dựng bên cạnh ánh lên vẻ u ám. Là một Gravedigger (Người Đào Mộ) cậu nhạy cảm với cái chết hơn bất kỳ ai. Cậu ngửi thấy nó đang đến gần, lạnh lẽo và không thể thương lượng.

Đúng lúc đó, một tiếng ho khan, ướt át vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng ngột ngạt.

Người đàn ông bản địa – kẻ mà họ vừa cứu thoát khỏi lưỡi kiếm obsidian – đang cố gắng gượng dậy. Ông ta già nua, gầy gò đến mức trông như một bộ khung xương được bọc sơ sài bởi lớp da nhăn nheo màu đồng hun.

Máu đen rỉ ra từ khóe miệng, nhỏ giọt xuống phiến đá obsidian đen bóng mà ông vẫn ôm khư khư trong lòng. Đôi mắt ông đục ngầu, không có lòng đen, chỉ có một màu trắng dã phản chiếu sự hỗn mang của thế giới bên ngoài, nhưng sâu trong đó lại lóe lên tia sáng của trí tuệ cổ xưa.

“Cái chết… là một cánh cửa,” ông thều thào. Ngôn ngữ của ông là sự pha trộn kỳ quái giữa tiếng Feysac cổ đại – ngôn ngữ của những chiến binh phương Bắc – và một loại thổ ngữ rít gió mà Tristan, nhờ khả năng thông hiểu ngôn ngữ, mới có thể nắm bắt được ý nghĩa.

“Tên ta là Itzli. Đá Đen. Người Giữ Lửa cuối cùng của Mictlan.”

Tristan bước lên một bước, tà áo choàng đỏ rượu khẽ lay động. Cậu không nhìn Itzli bằng ánh mắt thương cảm của Harry, cũng không phải ánh mắt tò mò bệnh hoạn của Snape. Cậu nhìn ông ta như một con bạc đang quan sát đối thủ tung súc sắc.

“Mictlan,” Tristan lặp lại, nếm thử cái tên trên đầu lưỡi. “Đó là tên của hòn đảo này?”

Itzli gật đầu khó nhọc, mỗi cử động đều khiến lồng ngực ông phát ra tiếng rít như ống bễ rách.

“Mictlan từng là thành phố trên mây, nơi linh hồn tổ tiên nghỉ ngơi trước khi trở về với đất mẹ. Nhưng giờ… nó là nhà tù.” Ông lão ho sù sụ, phun ra một ngụm máu đen đặc quánh. “Xipe Totec… Tu sĩ Xipe… hắn đã phản bội. Hắn đánh cắp quyền năng của Thần, chiếm lấy Lò Thiêu, đốt cháy linh hồn của chính đồng bào mình để duy trì sự bất tử giả tạo.”

Harry rùng mình. Cậu nhớ lại hình ảnh những khuôn mặt méo mó gào thét trong quả cầu lửa vàng vọt trên bầu trời.

“Hắn biến chúng tôi thành nô lệ,” Itzli tiếp tục, giọng nói yếu dần nhưng hận thù thì bùng lên dữ dội. “Kẻ sống không được sống, kẻ chết không được ngủ. Hắn cắt đứt vòng luân hồi.”

“Một câu chuyện cảm động,” Snape đột ngột lên tiếng, giọng đầy vẻ mỉa mai. Ông khoanh tay trước ngực, nhìn ông lão bằng ánh mắt sắc lạnh. “Nhưng làm sao chúng ta biết đây không phải là một cái bẫy? Một con rối già nua kể lể về bi kịch để dụ những kẻ ngoại lai ngây thơ vào sâu hơn trong lò mổ?”

“Thầy Snape!” Harry phản đối, nhưng Snape phớt lờ cậu.

“Trong thế giới này, lòng trắc ẩn là thứ xa xỉ giết chết người ta nhanh nhất,” Snape nói, ánh mắt vẫn ghim chặt vào Itzli. “Chứng minh đi, lão già. Tại sao chúng ta phải tin lão?”

Không khí trong phòng chùng xuống. Sự nghi ngờ, như một chất độc, bắt đầu len lỏi.

Tristan thở dài. Cậu đưa tay vào túi áo, ngón tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của đồng xu vàng cũ kỹ.

“Không cần tranh cãi,” Tristan nói, giọng bình thản đến lạ lùng. “Vận mệnh không nói dối.”

Cậu búng nhẹ ngón tay cái.

Ting!

Đồng xu bay lên không trung, xoay tít dưới ánh sáng vàng vọt.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như giãn ra. Harry cảm thấy da gà nổi lên khắp cánh tay. Cậu thấy bóng của đồng xu in trên tường không phải là hình tròn, mà là hình dạng méo mó của một con rắn đang tự cắn đuôi mình.

Mắt trái của Tristan chuyển sang màu bạc lạnh lẽo, thấu suốt qua lớp vỏ vật chất. Cậu nhìn thấy những sợi chỉ nhân quả. Một sợi chỉ đen kịt nối từ tim ông lão đến Darkwill. Và một sợi chỉ đỏ rực nối từ hòn đảo này đến bầu trời vô tận.

Đồng xu rơi xuống, lăn vài vòng rồi nằm im trên sàn gỗ.

Mặt ngửa. Hình ảnh một vị vua đang nâng ly rượu.

“Ông ta nói thật,” Tristan tuyên bố, nhặt đồng xu lên. “Ít nhất, là sự thật mà ông ta biết.”

Sự căng thẳng dịu đi đôi chút, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự hoảng loạn.

“Áaaaa!”

Một tiếng thét xé lòng vang lên từ phía giường bệnh.

Darkwill cong người lên như một con tôm bị nướng chín. Lớp đá hóa thạch đã lan đến cổ gã, bóp nghẹt khí quản. Đôi mắt gã trợn ngược, chỉ còn tròng trắng dã, miệng sùi bọt mép.

“Hắn đang chết!” Snape gầm lên, lao tới đổ thốc lọ độc dược vào miệng Darkwill, nhưng chất lỏng trào ra ngoài. “Linh hồn hắn đang bị Lò Thiêu cưỡng chế triệu hồi!”

Cedric lao tới, hai tay cậu phát ra ánh sáng màu xám tro của Gravedigger, cố gắng níu giữ linh thể của Darkwill lại. Nhưng sức lực của cậu như muối bỏ biển so với lực hút khủng khiếp từ bầu trời.

“Tránh ra!”

Tiếng thét của Itzli vang lên, đầy uy lực, khác hẳn vẻ yếu ớt ban nãy.

Ông lão lảo đảo đứng dậy, hất văng cánh tay của Cedric. Ông lảo đảo bước tới bên giường Darkwill, hai tay nâng phiến đá obsidian lên cao.

“Ngăn lão lại!” Snape quát, rút đũa phép ra.

“Đừng!” Tristan ra lệnh, giọng cậu lạnh băng, đôi mắt bạc mở to quan sát. “Để ông ta làm.”

Itzli đặt phiến đá đen lên ngực Darkwill.

Trong khoảnh khắc đó, Tristan – với linh cảm nhạy bén của Monster – nhận ra sự thay đổi trong trường năng lượng. Phiến đá không phải là vật chứa thông tin. Nó là một cái van. Một vật phẩm phong ấn thuộc đường tắt Death.

“Ta… nợ các người… một mạng sống,” Itzli thì thầm, giọng ông nghe như tiếng gió lùa qua khe núi đá. “Mictlan… luôn trả nợ.”

Ông bắt đầu ngâm nga một giai điệu cổ xưa, trầm đục và rùng rợn. Những ký tự trên phiến đá obsidian bắt đầu sáng lên, nhưng không phải ánh sáng rực rỡ, mà là thứ ánh sáng đen kịt, hút lấy mọi tia sáng xung quanh.

Vù uuuu!

Một luồng khí đen đặc trào ra từ ngực Darkwill, bị phiến đá hút lấy như nước chảy vào chỗ trũng. Đó là lời nguyền hóa đá, là sự ăn mòn của Tử Thần.

Nhưng phiến đá không giữ nó lại. Nó truyền thẳng sang người Itzli.

“Không…” Harry thốt lên, tay bịt miệng.

Cảnh tượng trước mắt họ tàn khốc và bi tráng đến mức Snape cũng phải hạ đũa phép xuống.

Cánh tay của Itzli bắt đầu hóa đá. Nhanh gấp trăm lần so với Darkwill. Lớp đá xám ngoét lan từ ngón tay lên vai, lên cổ, rồi nuốt chửng khuôn mặt già nua.

Da thịt ông teo tóp lại, khô quắt như xác ướp nghìn năm. Sự sống của ông, chút hơi tàn cuối cùng, đang bị rút cạn để đẩy lùi cái chết khỏi cơ thể chàng béo Apothecary.

Đó là quy tắc tối thượng của Tử Thần: Sự sống không tự nhiên sinh ra, nó chỉ chuyển từ vật chủ này sang vật chủ khác.

Darkwill hít vào một hơi thật sâu, lồng ngực phồng lên mạnh mẽ. Lớp đá trên người gã vỡ vụn, rơi lả tả xuống sàn như bụi phấn. Gã rên rỉ, chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng là giấc ngủ của người sống.

Còn Itzli ngã gục xuống.

Ông không còn là người nữa. Ông là một bức tượng đá bán thân, vặn vẹo trong tư thế tế lễ. Chỉ còn một cánh tay phải là vẫn giữ được lớp da người, run rẩy, yếu ớt.

Bàn tay đó thò vào trong lớp áo rách rưới, lôi ra một cuốn tập mỏng. Bìa của nó làm bằng da người thật – vàng ố, lấm tấm những nốt đồi mồi, được khâu lại bằng những sợi tóc đen.

Ông dúi nó vào tay Cedric, người đang quỳ bên cạnh với đôi mắt đỏ hoe.

Đầu của Itzli – giờ đã hóa đá hoàn toàn – khó khăn xoay về phía Tristan. Đôi mắt đá vô hồn dường như vẫn nhìn thấu tâm can cậu học sinh nhà Slytherin.

“Giao kèo… hoàn tất,” một giọng nói vang lên trong đầu Tristan, không phải qua tai, mà qua sự rung động của linh tính. “Ta trả nợ cho ngươi… Bây giờ… ngươi nợ Mictlan.”

Rắc!

Cánh tay cuối cùng của Itzli hóa đá. Bức tượng sụp đổ, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ trên sàn tàu, lẫn vào đống bụi xương.

Căn phòng chìm vào im lặng tuyệt đối.

Cedric ôm chặt cuốn tập da người vào ngực, nước mắt lăn dài trên má. Cậu cảm nhận được sức nặng của nó – không chỉ là tri thức, mà là di nguyện của cả một dân tộc bị lãng quên.

Harry đứng chết lặng, cảm giác bất lực dâng trào. Một mạng đổi một mạng. Tàn nhẫn và sòng phẳng.

Snape bước tới, cúi xuống nhặt phiến đá obsidian – giờ đã trở lại màu đen xỉn, lạnh ngắt – lên xem xét, rồi khẽ gật đầu, một cử chỉ tôn trọng hiếm hoi dành cho kẻ vừa khuất.

Nhưng Tristan thì không khóc. Cậu cũng không tỏ ra xúc động.

Cậu đứng đó, toàn thân cứng đờ, bàn tay siết chặt đồng xu đến mức cạnh sắc cứa vào da thịt bật máu.

Cậu hiểu rất rõ điều vừa xảy ra.

Ông lão Itzli không chỉ cứu người. Ông ta đã chơi một ván bài. Ông ta dùng cái chết của mình để tạo ra một “Món Nợ Vận Mệnh”.

Nếu ông ta chỉ cầu xin, Tristan có thể từ chối, hoặc giúp đỡ tùy hứng. Nhưng khi ông ta hy sinh mạng sống để cứu thành viên của nhóm, ông ta đã thiết lập một sợi dây trói buộc nhân quả lên người Tristan – kẻ đại diện cho Wheel of Fortune.

Tristan buộc phải trả món nợ này. Cậu buộc phải cứu Mictlan, nếu không muốn vận mệnh của chính mình bị cắn trả.

“Lão già khốn kiếp…” Tristan rít lên qua kẽ răng, giọng cậu run rẩy vì giận dữ, nhưng cũng đầy sự thán phục lạnh lẽo. “Dám dùng mạng mình làm con tin để tống tiền ta.”

Cedric ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn Tristan. “Tristan? Cậu nói gì vậy? Ông ấy vừa cứu Darkwill mà…”

Tristan hít một hơi thật sâu, vuốt ngược mái tóc đen ra sau. Ánh bạc trong mắt cậu tan biến, trả lại đôi mắt đen sâu thẳm, nhưng giờ đây nó sắc bén hơn bao giờ hết.

Cậu nhìn đống đá vụn từng là Itzli, rồi nhìn cuốn tập trên tay Cedric.

“Không có gì,” Tristan nói, giọng trở lại vẻ bình thản, nhưng là sự bình thản của một kẻ vừa chấp nhận bước lên bàn mổ. “Ông ta chơi đẹp lắm. Ván này, tôi thua.”

Cậu quay sang nhìn cả nhóm, tà áo choàng tung lên dứt khoát.

“Cedric, giữ kỹ cuốn tập đó. Đó là bản đồ và chìa khóa sức mạnh của cậu. Harry, chuẩn bị tinh thần đi. Chúng ta không chỉ đến đây để sửa tàu.”

“Chúng ta sẽ làm gì?” Harry hỏi, cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của người bạn.

Tristan nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Mặt Trời Giả đang xoáy tròn đầy đe dọa.

“Chúng ta sẽ đi đòi nợ,” Tristan mỉm cười – một nụ cười nửa miệng đặc trưng của dòng họ Trelawney, vừa điên rồ vừa kiêu ngạo. “Tu sĩ Xipe nghĩ hắn là chủ nợ của hòn đảo này? Sai rồi. Hắn vừa khiến ta phải gánh một khoản nợ khổng lồ. Và ta sẽ bắt hắn phải thanh toán cả vốn lẫn lãi.”

Đột nhiên.

U u u u u u ———!

Tiếng tù và xương lại vang lên. Lần này, nó không còn đơn lẻ nữa. Hàng chục, hàng trăm tiếng tù và cùng hòa nhịp, rền rĩ như tiếng khóc than của địa ngục vọng về.

Mặt sàn tàu rung chuyển dữ dội.

Từ phía bìa rừng, những ánh đuốc ma trơi xanh lét bắt đầu xuất hiện, dày đặc như sao sa. Đội quân của Mictlan đã đến.

Và trên giường bệnh, Darkwill – kẻ vừa trở về từ cõi chết – mở mắt, ngơ ngác nhìn trần nhà, lầm bầm một câu phá tan bầu không khí bi tráng:

“Mẹ ơi… sao con thấy mình nhẹ đi mấy ký vậy?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-truong-sinh-bat-tu-vo-han-thoi-dien-vo-hoc.jpg
Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử, Vô Hạn Thôi Diễn Võ Học
Tháng 1 17, 2025
toan-nang-trung-phong.jpg
Toàn Năng Trung Phong
Tháng 3 24, 2025
toan-dan-mo-phong-ta-nghich-thien-cai-menh.jpg
Toàn Dân Mô Phỏng: Ta Nghịch Thiên Cải Mệnh
Tháng mười một 29, 2025
nu-de-tu-tu-lao-tu-dem-binh-tram-van-vay-hoang-thanh
Nữ Đế Tứ Tử? Lão Tử Đem Binh Trăm Vạn Vây Hoàng Thành
Tháng 10 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved