Chương 39: Nghĩa Địa Trên Mây Và Ranh Giới Của Linh Hồn
Ánh sáng không còn là ánh sáng nữa.
Nó đã biến chất thành một thứ dung dịch nhầy nhụa, màu trắng đục pha lẫn sắc tím than, len lỏi qua những tầng mây dày đặc và rót xuống boong tàu như sữa đông bị ôi thiu.
Thời gian ở đây dường như đã chết. Không có mặt trời thiêu đốt, không có mặt trăng dịu êm. Chỉ có một vòm trời cao vút, tím thẫm như vết bầm trên da thịt, lấp lánh những vì sao lạc loài, lạnh lẽo và xa xăm, dù đồng hồ sinh học của mọi người báo rằng đang là giữa trưa.
The Last Fortune trôi lờ đờ, như một xác chết khổng lồ nổi giữa đại dương mây.
Sau cú sốc từ dòng hải lưu ngược, con tàu đang tự chữa lành theo một cách khiến người xem phải rùng mình. Những vết nứt toác trên thân gỗ do áp lực nước gây ra đang tự khép miệng lại. Từ bên trong các thớ gỗ, dòng nhựa cây đỏ sẫm trào ra, sủi bọt trắng xóa rồi đông cứng lại thành những lớp sừng màu hổ phách trong suốt, trông như những vết sẹo lồi xấu xí nhưng cứng hơn cả thép.
Trên cột buồm gãy ngọn, những cây nấm ký sinh khổng lồ – di sản của Frank Lee – đang phập phồng theo nhịp điệu chậm rãi. Chúng phình to ra, hút lấy những hạt linh tính loãng trong không khí, rồi xẹp xuống, phả ra những luồng hơi lạnh buốt mang mùi đất mục và nấm mốc. Chúng đang thay thế buồm, hoạt động như những lá phổi giữ cho con tàu trôi nổi, ngăn nó rơi tự do xuống vực thẳm vạn dặm bên dưới.
Harry Potter đứng ở mũi tàu, tay nắm chặt cán chổi Firebolt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Cậu không dám thở mạnh. Không khí ở đây loãng và sắc như dao cạo, mỗi nhịp hít vào đều khiến lồng ngực đau nhói.
Trong khoang chỉ huy tạm thời – nơi giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát được che chắn bởi rễ cây – giọng nói của Severus Snape vang lên, lạnh băng và đầy vẻ châm biếm để che giấu sự căng thẳng.
“Dùng bùa Wingardium Leviosa cho toàn bộ con tàu? Đừng có ngu ngốc, con gia tinh kia.”
Snape chỉ đũa phép vào một tấm bản đồ hàng hải giờ đã trở nên vô dụng.
“Trọng lượng thực tế của cái quan tài gỗ này, cộng thêm đống nấm quái dị kia, đã vượt quá bốn trăm tấn. Để duy trì bùa bay từ độ cao ba nghìn mét xuống mặt biển an toàn, chúng ta cần lượng pháp lực tương đương mười cụ Dumbledore cộng lại. Nếu mi thử, kết quả duy nhất là chúng ta sẽ rơi với vận tốc cuối cùng khoảng một trăm bảy mươi mét trên giây. Và khi chạm mặt nước, tất cả sẽ trở thành một đống thịt bầy nhầy dính trên đá ngầm.”
Dobby co rúm lại trong góc, đôi tai dơi cụp xuống che kín mặt, miệng lẩm bẩm xin lỗi cái sàn tàu.
Ở bên cạnh, Regulus Black đang xoay xoay chiếc la bàn cổ bằng vàng. Nhưng kim nam châm không chỉ hướng Bắc. Nó quay tít mù như một cánh quạt trực thăng, thỉnh thoảng lại giật mạnh về một hướng ngẫu nhiên rồi lại quay tiếp.
“Từ trường hỗn loạn,” Regulus nói, giọng trầm đục. “Gió ở đây không tuân theo quy luật vật lý. Chúng ta đang trôi trong một ‘Vùng Chết’ – nơi giao thoa giữa thế giới vật chất và Linh Giới.”
Tristan không tham gia vào cuộc tranh luận. Cậu đứng tựa lưng vào bánh lái, tay phải cầm sợi dây chuyền bạc treo một viên pha lê đen hình giọt nước.
Con lắc không xoay. Nó rung.
Nó rung lên bần bật theo một tần số cao đến mức phát ra tiếng u u nhỏ xíu, như thể nó đang nghe thấy tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn vô hình xung quanh. Mắt Tristan nheo lại, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Linh cảm Winner của cậu đang báo động, nhưng không phải về một mối nguy cụ thể, mà là một sự “áp đảo” về mặt khái niệm.
“Harry,” Tristan đột ngột lên tiếng, mắt vẫn dán chặt vào con lắc. “Cậu là người duy nhất có phương tiện di chuyển linh hoạt. Tôi cần cậu bay lên phía trước. Con lắc chỉ hướng 12 giờ.”
Harry gật đầu. Cậu hít một hơi sâu, nén cái lạnh vào phổi.
“Tôi sẽ quay lại ngay.”
Cậu nhảy lên chổi.
VÚT!
Chiếc Firebolt rít lên một tiếng vui mừng đầy phấn khích khi được giải phóng trong môi trường ít ma sát. Harry lao vút ra khỏi đám mây bao quanh tàu, xuyên qua màn sương trắng đục như một mũi tên bắn ra khỏi nỏ, lao vào khoảng không vô tận.
Và cảnh tượng bên ngoài khiến cậu chết lặng, suýt chút nữa buông tay khỏi cán chổi.
Dưới chân cậu là biển mây cuồn cuộn vô tận, trắng xóa như bông.
Trên đầu là bầu trời tím thẫm đầy sao, đẹp đẽ nhưng ma quái.
Và lơ lửng giữa khoảng không ấy, là một nghĩa địa.
Hàng chục, hàng trăm xác tàu đang trôi nổi lờ đờ.
Harry bay chậm lại, mắt mở to kinh hoàng. Đó là những con tàu đến từ mọi thời đại. Có những chiếc thuyền buồm gỗ đen mục nát với lá cờ đầu lâu xương chéo rách bươm của thế kỷ trước. Có những con tàu chiến bọc sắt của hạm đội Loen với ống khói gỉ sét đã nguội lạnh từ lâu. Thậm chí, cậu còn thấy một chiếc thuyền dài thon gọn với đầu rồng chạm khắc tinh xảo – loại thuyền của người Viking cổ đại hoặc một nền văn minh đã biến mất.
Chúng bị những dây leo mây trong suốt quấn chặt, giữ lơ lửng giữa trời như những con ruồi sa vào mạng nhện khổng lồ. Không có sự sống. Chỉ có sự im lặng vĩnh cửu.
Harry rùng mình. Cậu cảm nhận được hàng ngàn ánh mắt vô hình đang nhìn mình từ những ô cửa sổ vỡ nát của các xác tàu. Không phải con người. Là những thứ đã từng là người, hoặc những thứ đang mượn xác tàu làm tổ.
Cậu nuốt khan, định quay đầu lại báo cáo. Nhưng ánh mắt cậu chợt bắt gặp một thứ gì đó khác lạ xuyên qua màn sương mù phía xa.
Một khối lục địa.
Một hòn đảo thực sự.
Nó lơ lửng giữa không trung, to lớn như một ngọn núi bị thần linh bứt ra khỏi mặt đất và quên không thả xuống. Phía dưới đáy đảo, những rễ cây khổng lồ to bằng cả tòa lâu đài Hogwarts ngoằn ngoèo đâm ngược lên trời, hút lấy dưỡng chất từ hư không. Bề mặt đảo phủ đầy cây cối xanh mướt và những tàn tích đá trắng đổ nát.
“Đất liền!” Harry thốt lên, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi nở trên môi.
Nhưng nụ cười tắt ngấm ngay lập tức.
Từ phía “Nghĩa địa tàu” một cái bóng đen lao ra.
Rồi hai cái. Rồi cả chục cái.
Chúng là những sinh vật trong suốt, thân hình dẹt và rộng như những con cá đuối khổng lồ, nhưng được dệt từ ánh sáng và sương mù. Đuôi của chúng dài ngoằng, phát ra những tia điện tím lách tách. Cánh của chúng vỗ nhẹ, tạo ra những vòng sóng chấn động linh tính có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Và chúng đang đói. Harry có thể nghe thấy cơn đói của chúng vang lên trong đầu mình như tiếng kim loại cạo vào kính.
Harry cúi rạp người trên chổi, hét lên một tiếng thất thanh:
“CHẠYYYY!!!”
Chiếc Firebolt quay ngoắt 180 độ. Harry thực hiện cú bổ nhào Wronski Feint trứ danh, lách qua khe hẹp giữa hai cột buồm gãy của một xác tàu ma. Gió rít qua tai cậu như tiếng thét của quỷ dữ. Một tia sét tím phóng ra từ đuôi con quái vật dẫn đầu, sượt qua vai cậu, làm cháy xém một mảng áo chùng.
Trên The Last Fortune, Cedric Diggory đang kiểm tra các túi nấm bỗng nhiên ngã quỵ xuống sàn.
Mặt cậu tái nhợt, môi tím tái, hai tay ôm chặt lấy ngực.
“Lạnh… lạnh quá…” Cedric rên rỉ, hơi thở phả ra khói trắng. “Chúng đang đến… Nhiều lắm… Những kẻ ăn linh hồn…”
Sương mù quanh tàu đột ngột chuyển màu ngũ sắc ảo giác. Những con sứa ánh sáng nhỏ bé bắt đầu xuyên qua mạn tàu gỗ, lượn lờ quanh thủy thủ đoàn như những bóng ma tò mò.
Một con sứa trong suốt vô tình chạm vào cánh tay của Darkwill đang nằm ngất.
Xèo!
Da thịt nơi đó lập tức chuyển sang màu xám ngoét như đá, mạch máu đen nổi lên chằng chịt. Darkwill co giật dữ dội trong cơn mê, miệng sùi bọt mép.
Tristan mở bừng mắt. Con lắc trên tay cậu giật mạnh về phía trước, đứt phăng dây treo, bay vút đi như một viên đạn chỉ đường.
“Harry đang dẫn chúng về!” Tristan gầm lên, giọng át cả tiếng gió. “Dobby! Regulus! Toàn lực đẩy tàu về hướng con lắc bay! Có một hòn đảo thực sự ở đó!”
Từ trong đám mây, một chấm đen lao vút tới. Harry Potter, mặt mũi lấm lem muội than, đang phóng chổi với tốc độ tự sát về phía con tàu. Phía sau cậu, bầy “Cá Đuối Hư Không” đang gào thét, miệng rộng ngoác ra đầy những chiếc răng bằng ánh sáng.
“QUÁI VẬT!!! CHUẨN BỊ CHIẾN ĐẤU!!!” Harry gào lên, giọng cậu được năng lực Bard khuếch đại, tạo thành một làn sóng âm thanh đẩy lùi con quái vật đi đầu.
Cậu lộn vòng trên không, đáp rầm xuống boong tàu, chiếc Firebolt trượt dài tạo ra tia lửa ma sát.
Snape lao ra tiền tuyến, đũa phép vung lên mạnh mẽ.
“Confringo Maxima!” (Nổ tung tối đa).
Một chùm lửa cam rực rỡ bắn thẳng vào đám mây. Vụ nổ xé tan ba con “Cá Đuối” đi đầu. Chúng tan ra thành bụi sáng lấp lánh, đẹp đẽ nhưng chết chóc. Nhưng ngay lập tức, những hạt sáng đó tụ lại, tái tạo thành những hình thù mới, còn gớm ghiếc hơn trước.
“Vô dụng thôi! Chúng là sinh vật Linh Giới! Vật lý không giết được chúng!” Regulus hét lên, nanh dài nhe ra đe dọa.
“Đâm vào đảo!” Tristan ra lệnh dứt khoát. Cậu lao đến bánh lái, gạt phăng mọi do dự. “Đó là nơi duy nhất có trọng lực thực sự! Chúng không thể vào đó!”
Con tàu sống rên rỉ một tiếng dài thảm thiết. Những cây nấm khổng lồ phình to hết cỡ, phun ra hàng ngàn sợi tơ trắng bám vào không khí, tạo lực đẩy phản lực sinh học. The Last Fortune lao đi như một con thú điên loạn, vượt qua tốc độ giới hạn của nó.
Bầy quái vật đuổi theo sát nút. Những tia sét tím đánh liên hồi vào mạn tàu, khiến gỗ cháy xèo xèo.
Hòn đảo ngày càng gần. Những cái rễ cây khổng lồ hiện ra rõ mồn một.
Trọng lực dần trở lại. Không khí đặc lại. Áp lực nặng nề đè lên vai mọi người.
Lũ “Cá Đuối” bắt đầu chậm lại. Chúng rít lên đau đớn khi tiếp xúc với trường trọng lực của hòn đảo, cơ thể ánh sáng của chúng bắt đầu tan rã như khói gặp gió.
“Bám chặt vào!!!” Harry hét lên, ôm chặt lấy cột buồm gãy.
The Last Fortune không thể dừng lại. Nó lao sầm vào bãi cát trắng xóa của hòn đảo bay với tốc độ của một đoàn tàu hỏa trật bánh.
RẦM!!!
Tiếng va chạm kinh hoàng rung chuyển cả hòn đảo.
Cát bụi bắn lên mù mịt. Những túi khí nấm nổ tung bộp bộp như pháo hoa để hấp thụ lực va chạm. Cột buồm chính gãy đôi, đổ rầm xuống mép rừng. Con tàu trượt dài trên cát hơn năm mươi mét, để lại một rãnh sâu hoắm trước khi dừng lại bên cạnh một tàn tích đá cổ đại.
Im lặng bao trùm.
Chỉ còn tiếng sóng biển vỗ rì rào – nhưng không phải sóng nước, mà là sóng mây vỗ vào bờ đảo.
Harry ho sù sụ, lồm cồm bò dậy từ đống dây thừng. Cậu nhìn quanh.
Họ đang nằm giữa một khu rừng nhiệt đới rậm rạp, cây cối to lớn dị thường với lá màu tím than.
Họ đã thoát khỏi biển trắng chết chóc.
Nhưng họ đã rơi vào một vùng đất bị các vị thần lãng quên từ kỷ nguyên xa xưa. Và từ trong sâu thẳm khu rừng già, những đôi mắt màu vàng bắt đầu mở ra, nhìn chằm chằm vào những vị khách không mời mà đến.