Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
trong-sinh-2008-ta-doc-co-the-kiem-tien.jpg

Trọng Sinh 2008: Ta Đọc Có Thể Kiếm Tiền

Tháng 2 1, 2025
Chương 622. Toàn kịch chung Chương 621. Duyệt Độc Hệ Thống thăng 8 cấp!
ta-ma-phap-nay-tuong-doi-dac-thu

Ta Ma Pháp Này Tương Đối Đặc Thù

Tháng mười một 24, 2025
Chương 767: Về nhà ( Chương cuối ) Chương 766: Cảm giác quỷ dị
giai-tri-van-cau-dang-cap-quoc-gia-dung-khi-de-nguoi-nua.jpg

Giải Trí: Van Cầu ,đẳng Cấp Quốc Gia Đừng Khi Dễ Người Nữa

Tháng 1 22, 2025
Chương 864. Sự nghiệp ái tình đôi được mùa! Thế kỷ hôn lễ! Chương 863. Đề danh giải thưởng! Là hai bộ phim đều bị đề danh!!
tam-quoc-chi-trieu-hoan-truyen-thuyet.jpg

Tam Quốc Chi Triệu Hoán Truyền Thuyết

Tháng 1 25, 2025
Chương 801. Mới hành trình mới Chương 800. Lớn phong quần thần
bd4862af043713e9a97d82a085816fd8

Ta Chỉ Muốn Tự Lực Cánh Sinh

Tháng 1 16, 2025
Chương 1057. Tới đi, đã sớm gấp không thể chờ! Chương 1056. Đầy mắt đều là ngôi sao
khoa-ky-luyen-khi-su.jpg

Khoa Kỹ Luyện Khí Sư

Tháng 3 7, 2025
Chương 864. Đại kết cục (8) Chương 863. Đại kết cục (7)
giai-tri-moi-vua-chia-tay-lien-cung-nu-minh-tinh-vao-khach-san.jpg

Giải Trí: Mới Vừa Chia Tay Liền Cùng Nữ Minh Tinh Vào Khách Sạn

Tháng 1 22, 2025
Chương 913. Kết thúc cảm nghĩ Chương 912. Đại kết cục
cai-nay-uchiha-qua-muc-can-than.jpg

Cái Này Uchiha Quá Mức Cẩn Thận

Tháng 1 17, 2025
Chương 772. Cuối cùng Nhẫn Giới Chương 771. Quyết chiến (3)
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 38: Dòng Hải Lưu Lên Trời Và Cú Lắc Của Số Phận
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 38: Dòng Hải Lưu Lên Trời Và Cú Lắc Của Số Phận

Không gian bị nén lại đến mức nghẹt thở.

Khi chiếc hộp chì rời khỏi túi áo Tristan, thời gian dường như trôi chậm lại thành những giọt nhựa cây đặc quánh. Darkwill, với bản năng sinh tồn của một kẻ đã từng đối mặt với cái chết hàng trăm lần, gào lên một tiếng xé lòng. Hắn lao tới, đôi tay mập mạp vẫy loạn xạ trong không trung như người chết đuối cố bám lấy cọng rơm, hòng chụp lại vật phẩm bị nguyền rủa kia.

“Đừng mở! Cậu sẽ giết hết chúng ta! Nó không nghe lời ai đâu!!!”

Tristan không trả lời. Trong đôi mắt xanh lục của cậu lúc này không còn sự sợ hãi, cũng không còn sự tính toán. Chỉ còn lại sự trống rỗng – sự trống rỗng của một con bạc đã đặt cả linh hồn mình lên bàn xoay.

Ngón tay cái của cậu bật nhẹ.

Cạch.

Nắp hộp mở ra.

Không khí xung quanh Tristan vỡ vụn.

Viên xúc xắc trắng sữa không rơi xuống đất theo quy luật vạn vật hấp dẫn. Nó bật ra khỏi lớp lót nhung đỏ thẫm như một viên đạn được bắn ra từ nòng súng vô hình. Nó bay lên, xoay tít giữa khoảng không, lơ lửng ngay trước mũi tàu The Last Fortune.

Nó không tỏa sáng rực rỡ như phép thuật của các phù thủy. Nó tỏa ra một thứ áp lực im lặng. Một sự hiện diện cổ xưa, cao ngạo và hoàn toàn phi lý. Sáu mặt của nó xoay chuyển nhanh đến mức các chấm đỏ hòa vào nhau thành một vệt máu tròn lơ lửng, trông như con mắt đỏ ngầu của một thực thể tà ác đang nheo lại cười nhạo thế giới.

Những luật lệ mà Chuẩn tướng Aulis vừa thiết lập – “Cấm Chạy Trốn” “Cấm Tấn Công” – bắt đầu rung lắc.

Trong đầu Harry Potter, tiếng nói uy nghiêm của Aulis bị át đi bởi một âm thanh khác. Tiếng u u trầm thấp, nhức nhối, len lỏi vào tận xương tủy. Nó nghe như tiếng hàng tỷ con côn trùng đang vỗ cánh cùng lúc, hay tiếng thì thầm của vô số khả năng đang gào thét đòi được hiện thực hóa.

Viên xúc xắc đột ngột dừng lại.

Nó rơi xuống, đập vào sàn gỗ đang rỉ máu của con tàu.

Nó nảy lên một lần. Hai lần.

Và nằm im.

Mặt sáu chấm đỏ tươi hướng thẳng xuống lòng biển sâu thẳm, như một mệnh lệnh tuyệt đối gửi tới thủy thần.

Sáu.

Cực thịnh tất suy. Hoặc cực thịnh… tất biến.

Một nhịp tim của cả đại dương bị bỏ lỡ.

Snape cảm thấy tóc gáy mình dựng đứng. Cedric áp tai xuống sàn tàu, nghe thấy tiếng mạch gỗ đập dồn dập như tiếng trống trận. Mercury rúc sâu vào cổ Tristan, run rẩy: “Đến rồi… Papa… nghịch lý đến rồi…”

Dưới đáy biển sâu hàng nghìn mét, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, một túi khí khổng lồ bị nén lại từ kỷ nguyên xa xưa – một “lỗi” của địa chất, một xác suất một phần tỷ – bỗng nhiên tìm thấy lối thoát do sự bóp méo của viên xúc xắc.

Nó gầm lên.

ẦM—————!

Mặt biển vốn đang phẳng lặng như gương dưới quyền năng của Aulis bỗng nhiên nứt toác.

Không phải sóng thần. Mà là sự phun trào.

Một cột nước trắng xóa, đường kính hơn ba trăm mét, mang theo sức mạnh của triệu tấn áp lực, bắn thẳng từ lòng đại dương lên trời xanh. Nó giống như một ngọn giáo lỏng của thần linh nổi giận, xuyên thủng mọi trật tự, mọi quy tắc vật lý.

Tốc độ của nó nhanh đến mức không khí xung quanh bị xé rách, tạo ra những tiếng nổ siêu thanh đinh tai nhức óc.

The Last Fortune nằm ngay tâm điểm của cột nước ấy.

Trọng lực đảo chiều trong tích tắc.

Harry hét lên, nhưng tiếng hét bị nén ngược vào trong cổ họng. Cậu cảm thấy máu trong toàn bộ cơ thể bị dồn xuống chân, mắt cậu lồi ra, dạ dày như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu bị ép dính chặt xuống sàn gỗ nhớp nháp nhựa cây, hai tay ôm cứng lấy chân bức tượng Rắn Biển ở mũi tàu. Các khớp ngón tay cậu trắng bệch, đau đớn như sắp gãy lìa.

“Protego!” Snape cố gào lên, nhưng đũa phép của ông vừa vung ra đã bị áp lực gió bẻ cong hướng đi. Ông bị hất văng ra sau, đập mạnh vào vách cabin. Cuốn thơ da cừu quý giá tuột khỏi tay ông, những trang giấy bay tứ tung, xoáy tròn trong luồng gió lốc như bầy quạ đen đang hoảng loạn tìm đường chết.

Regulus Black gầm lên một tiếng đầy thú tính. Nanh ma cà rồng của anh dài ra, đôi mắt đỏ rực. Bản năng sinh tồn khiến anh định hóa thành dơi để bay đi, nhưng áp suất không khí xung quanh con tàu lớn đến mức ép chặt đôi cánh dơi vừa mới mọc ra vào lưng anh. Anh chỉ có thể bám chặt vào lan can, móng vuốt cắm sâu vào gỗ nát vụn.

Nhưng kẻ chịu đựng nhiều nhất chính là con tàu.

The Last Fortune rên rỉ.

Khi bị dòng hải lưu khổng lồ hất tung lên trời với tốc độ tên lửa, cấu trúc gỗ của nó lẽ ra phải vỡ vụn. Nhưng nó là một con tàu sống. Nó là một quái thai được nuôi dưỡng bằng máu và nấm của con đường Planter.

Trong cơn đau đớn tột cùng, bản năng sinh học trỗi dậy.

Cedric Diggory, người đang nằm sấp trên sàn tàu đẫm máu, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó ở cự ly gần nhất.

Từ những vết nứt do đạn pháo của Aulis gây ra, dòng nhựa cây đỏ lòm không còn chảy nữa. Thay vào đó, hàng ngàn sợi rễ khí sinh màu trắng đục bung ra, đan xen vào nhau như cơ bắp. Những cây nấm ký sinh trên cột buồm phình to với tốc độ chóng mặt. Chúng hút lấy độ ẩm từ cột nước, biến thành những túi khí khổng lồ, dai và đàn hồi, bao bọc lấy thân tàu như những chiếc phao cứu sinh quái dị.

Con tàu đang “tiến hóa” để không bị nghiền nát. Nó co lại, uốn cong, nương theo dòng nước thay vì chống lại nó.

Chỉ có Tristan còn đứng thẳng.

Cậu bám chặt vào bánh lái bằng cả hai tay, chân trụ vững chãi như rễ cây cổ thụ. Chiếc áo choàng đỏ rượu phất ngược lên trời, che khuất nửa khuôn mặt. Gió rít qua tai cậu như hàng vạn lưỡi dao vô hình, cắt nát lớp khiên ma thuật bảo hộ, để lại những vết xước nhỏ trên gò má điển trai.

Nhưng cậu đang cười.

Nụ cười điên cuồng, ngạo nghễ của kẻ vừa lật ngược ván cờ thế kỷ.

“Bay lên!” Tristan gầm lên, giọng cậu hòa vào tiếng gầm của đại dương. “Vượt qua luật pháp của hắn! Vượt qua bầu trời này!”

Cách đó năm hải lý, trên boong tàu thép của The Pritz Hammer.

Chuẩn tướng Aulis đứng chết lặng.

Gió biển thổi tung vạt áo choàng trắng của vị Bán Thần. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt màu xám tro phản chiếu hình ảnh cột nước khổng lồ đang dựng đứng trước mặt – một tháp nước nối liền trời và biển, hùng vĩ và đáng sợ.

Hắn nhìn thấy con tàu gỗ nhỏ bé kia đang cưỡi trên đỉnh ngọn sóng, lao vút lên mây xanh, thách thức mọi định luật của thế giới thực.

“Vô lý…” Aulis lẩm bẩm. “Điều này là phi logic. Xác suất để xảy ra hiện tượng Knock Up Stream ở vùng biển này là 0.00001%.”

Nhưng hắn là một Arbiter. Hắn không cho phép sự hỗn loạn tồn tại trước mắt mình.

Hắn giơ bàn tay đeo găng trắng lên, hướng về phía cột nước. Một luồng hào quang uy nghiêm, nặng nề tỏa ra từ người hắn, kết tinh thành những xiềng xích vô hình.

“Ta phán: Dòng chảy này, dừng lại!”

“Sự hỗn loạn này, bị cấm chỉ!”

Không gian rung chuyển. “Luật” va chạm với cột nước.

Nhưng lần này, luật pháp đã thất bại.

Sức mạnh của thiên nhiên, khi được khuếch đại bởi Tính Duy Nhất của con đường Wheel of Fortune, đã trở thành một thứ “Thiên Tai” vượt ngoài tầm kiểm soát của nhân lực. Đó không phải là một đòn tấn công phép thuật để Aulis có thể giải trừ. Đó là sự nổi giận của hành tinh.

Cột nước chỉ khựng lại một giây, rồi tiếp tục bùng nổ mạnh mẽ hơn, xé toạc những xiềng xích trật tự của Aulis thành từng mảnh vụn ánh sáng.

Aulis nghiến răng, sắc mặt tái mét.

Hắn cảm nhận được The Pritz Hammer dưới chân mình đang rung lên bần bật. Dòng chảy hút của cột nước đang kéo con tàu thép khổng lồ nặng hàng chục nghìn tấn của hắn về phía tâm bão.

Nếu bị cuốn vào, thiết giáp hạm của hắn sẽ bị chính trọng lượng của mình nghiền nát hoặc lật úp trong tích tắc.

“Chết tiệt!”

Aulis buộc phải thu hồi đòn tấn công. Hắn dồn toàn bộ thần tính còn lại, dậm mạnh chân xuống sàn.

“Biển Phẳng!”

Một vùng hào quang màu xám lan tỏa, ép mặt biển xung quanh The Pritz Hammer trở nên phẳng lì và cứng như bê tông. Hắn neo chặt con tàu của mình lại, chấp nhận đứng nhìn kẻ thù tẩu thoát để bảo toàn lực lượng.

Và hắn trơ mắt nhìn.

Con tàu hải tặc rách nát, mang theo những túi nấm khổng lồ phập phồng, cưỡi trên đầu ngọn nước, xuyên thủng tầng mây tích điện dày đặc bên trên.

Nó biến mất trong ánh sáng chói lòa của mặt trời và tiếng sấm rền vang.

Cột nước đạt đến đỉnh cao nhất – hơn ba nghìn mét – rồi bắt đầu mất đà, sụp đổ xuống như một cơn mưa thác lũ.

Nhưng The Last Fortune không rơi xuống cùng nước.

Nó đã lọt vào một dòng khí lưu khác.

Ở độ cao này, không khí loãng và lạnh buốt. Con tàu bị ném vào một đám mây đen kịt khổng lồ, nơi những tia sét màu tím đang nhảy múa điên cuồng.

Cảm giác trọng lực quay trở lại, nhưng nhẹ bẫng và chao đảo.

Harry nôn thốc nôn tháo ra sàn, dạ dày trống rỗng co thắt đau đớn. Cậu cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay bủn rủn như sợi bún.

Snape nằm dài trên sàn, tóc tai bết bát nước biển và mồ hôi, bộ áo chùng đen sang trọng giờ ướt sũng như giẻ lau. Ông nhìn trân trân lên bầu trời – hay đúng hơn là lớp sương mù dày đặc xung quanh – đôi mắt đen thẫm ánh lên sự hoang mang tột độ. Không có sách giáo khoa nào ở Hogwarts dạy cách xử lý tình huống này.

Regulus từ từ thu lại nanh vuốt, thở dốc. Anh nhìn đôi bàn tay mình đang run rẩy, cảm giác bất lực trước sức mạnh thiên nhiên vẫn còn ám ảnh tâm trí.

Darkwill đã ngất xỉu từ lúc nào, nằm chỏng queo cạnh một đống thùng gỗ vỡ, miệng sùi bọt mép trắng xóa.

Dobby co ro trong góc tối nhất của boong tàu, hai tay ôm chặt cái đầu trọc lốc, lẩm bẩm điên cuồng: “Dobby không muốn bay nữa… Dobby muốn mặt đất… Dobby xin lỗi Harry Potter…”

Chỉ có Tristan là di chuyển.

Cậu bước đi loạng choạng trên sàn tàu trơn trượt. Những cây nấm khổng lồ xung quanh mạn tàu đang co bóp nhịp nhàng, đóng vai trò như những chiếc phao khí giúp con tàu trôi nổi giữa biển mây.

Tristan cúi xuống.

Ngay trước mũi giày cậu, viên xúc xắc nằm im lìm.

Mặt sáu chấm đỏ tươi vẫn hướng lên trên, lấp lánh một cách ngây thơ vô tội. Nó đã hoàn thành nhiệm vụ của mình: tạo ra một phép màu từ sự hỗn loạn.

Tristan nhặt nó lên. Tay cậu run rẩy dữ dội. Một cơn đau buốt óc xộc lên tận đỉnh đầu, máu mũi cậu rỉ ra, nhỏ xuống viên xúc xắc.

Cái giá của việc sử dụng Tính Duy Nhất không hề rẻ. May mắn của cậu đã bị rút cạn trong khoảnh khắc đó. Nếu không phải cậu là một Winner, cú phản phệ vừa rồi đã đủ khiến cậu đột tử tại chỗ.

“Ngoan lắm,” Tristan thì thầm, giọng khàn đặc, rồi cất nhanh viên xúc xắc vào hộp chì và đóng nắp lại.

Cậu quay người, dựa lưng vào cột buồm chính – nơi giờ đây đã mọc đầy rêu và nấm phát quang. Cậu nhìn thủy thủ đoàn thảm hại của mình, rồi nhìn ra khoảng không trắng xóa bên ngoài mạn tàu.

Dưới chân họ, mặt biển xanh thẳm giờ chỉ còn là một tấm bản đồ nhỏ xíu, xa xôi và mờ nhạt.

“Thuyền trưởng…” Harry thều thào, vịn lan can đứng dậy, kính mắt lệch sang một bên. “Chúng ta… đang ở đâu?”

Tristan ngẩng đầu nhìn những tia sét tím đang rạch ngang bầu trời. Một con sứa khổng lồ, trong suốt, trôi lờ lững qua đầu cột buồm, phát ra ánh sáng ma mị. Đây không phải bầu trời bình thường. Đây là vùng trời của thế giới linh hồn giao thoa với thực tại.

“Chúng ta đã thắng Aulis, Harry à,” Tristan đáp, khóe môi nhếch lên một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy kiêu hãnh.

“Nhưng có một vấn đề nhỏ…”

Cậu vỗ nhẹ vào bánh lái, cảm nhận nhịp đập của con tàu đang dần bình ổn trở lại.

“Ta chưa tính đến việc… làm thế nào để xuống.”

Một tiếng sấm nổ vang ngay bên cạnh tàu, như để hưởng ứng cho câu trả lời của cậu. Con tàu The Last Fortune, giờ đây đã trở thành một sinh vật bay bán phần, lặng lẽ trôi dạt vào sâu trong biển mây, bắt đầu một hành trình mới còn điên rồ hơn cả đại dương.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dao-mo-phong-bat-dau-ta-cuoi-nu-de.jpg
Võ Đạo Mô Phỏng: Bắt Đầu Ta Cưới Nữ Đế
Tháng 12 9, 2025
tong-vo-chi-can-ta-du-tan-nhan-lien-co-the-vo-dich-thien-ha.jpg
Tổng Võ: Chỉ Cần Ta Đủ Tàn Nhẫn, Liền Có Thể Vô Địch Thiên Hạ
Tháng 2 1, 2025
giai-tri-van-cau-dang-cap-quoc-gia-dung-khi-de-nguoi-nua.jpg
Giải Trí: Van Cầu ,đẳng Cấp Quốc Gia Đừng Khi Dễ Người Nữa
Tháng 1 22, 2025
truong-sinh-tu-tong-mon-tap-dich-bat-dau.jpg
Trường Sinh Từ Tông Môn Tạp Dịch Bắt Đầu
Tháng 12 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved