Chương 37: Chiếc Búa Thép Và Con Tàu Chảy Máu
Mặt trời đứng bóng.
Ánh nắng giữa trưa đổ xuống vùng biển Oravi như một dòng thác thủy ngân nóng chảy, thiêu đốt vạn vật bên dưới. Không gian tĩnh lặng đến mức phi lý. Không một tiếng chim hải âu, không một tiếng gió rít qua khe vách đá, thậm chí tiếng sóng vỗ vào mạn tàu cũng biến mất.
Mặt biển phẳng lặng như một tấm gương bạc khổng lồ chết chóc. The Last Fortune nằm bất động giữa tấm gương ấy. Những cánh buồm – giờ đây đã biến đổi thành một dạng màng da mỏng tang, chằng chịt gân xanh – rũ xuống ủ rũ trên những sợi dây thừng đã hóa gỗ cứng đơ.
Harry Potter leo lên tận đỉnh cột buồm chính. Mồ hôi chảy ròng ròng xuống trán, làm cay xè đôi mắt xanh lục sau cặp kính tròn. Cậu đưa tay quệt ngang, nheo mắt nhìn về phía đường chân trời mờ ảo bởi hơi nước bốc lên.
Linh tính Bard của cậu bỗng nhiên giật thót. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, trái ngược hoàn toàn với cái nóng thiêu đốt bên ngoài.
Ở phía xa, một vệt khói đen dựng đứng như một cây cột nối liền trời và biển, xé toạc sự tĩnh lặng của bức tranh phong cảnh.
Nó đang đến.
Không phải tàu buôn. Cũng không phải những chiếc thuyền gỗ ọp ẹp của lũ hải tặc thường thấy.
Đó là một pháo đài thép di động.
Mũi tàu nhọn hoắt, đen bóng, vươn lên khỏi mặt nước như chiếc búa tạ khổng lồ của một vị thần chiến tranh. Hai bên mạn tàu, hàng chục khẩu pháo nòng dài đen ngòm chĩa ra như những chiếc gai nhọn của quái vật biển sâu. Lớp vỏ thép phản chiếu ánh nắng gay gắt, tạo nên một vầng hào quang đe dọa, lạnh lẽo và tàn nhẫn.
The Pritz Hammer. Niềm tự hào của hạm đội Loen. Con tàu của Chuẩn tướng Aulis.
Harry cảm thấy trái tim mình rơi thẳng xuống dạ dày. Cổ họng cậu khô khốc, nhưng cậu biết mình phải hét lên.
“THUYỀN TRƯỞNG!!!”
Tiếng hét vỡ òa trong không gian tĩnh mịch, vọng xuống boong tàu như một lời báo tử.
Cánh cửa khoang thuyền trưởng bật mở. Tristan bước ra. Chiếc áo khoác hải tặc đỏ rượu phấp phới dù không hề có gió, như thể luồng linh năng cuộn trào quanh người cậu đang tự tạo ra áp lực riêng. Mercury, con Niffler lông bạc, bám chặt trên vai cậu, đôi mắt vàng láo liên đầy sợ hãi, móng vuốt cào rách cả lớp vải nhung.
Tristan ngẩng đầu. Đôi mắt xanh lục nheo lại. Cậu không nhìn bằng mắt thường. Cậu đang nhìn bằng Linh thị.
Trong tầm nhìn tâm linh của cậu, The Pritz Hammer không chỉ là một con tàu sắt. Nó là một khối trật tự cô đặc, một vùng không gian bị bóp méo bởi những quy tắc cứng nhắc, đang lao tới để nghiền nát sự hỗn loạn tự do của cậu.
Rồi nó đến.
Một giọng nói trầm đục, vang vọng, không phát ra từ loa, cũng không lan truyền qua không khí. Nó vang lên trực tiếp trong hộp sọ của từng thành viên trên tàu The Last Fortune.
“Hỡi những kẻ phạm tội.”
Không gian xung quanh con tàu đột ngột đông cứng. Áp suất không khí tăng vọt. Harry cảm thấy như có một bàn tay vô hình khổng lồ đang bóp chặt lấy phổi mình. Những cây nấm ký sinh trên mạn tàu co rúm lại, rên rỉ những âm thanh “ọp ẹp” đau đớn.
Giọng nói tiếp tục, lạnh lùng, vô cảm, mang theo sức nặng của sự phán quyết:
“Nơi này cấm ‘Chạy Trốn’.”
Luật pháp giáng lâm.
Đó không phải là lời nói suông. Đó là năng lực của con đường Arbiter. Lời nói ra là pháp luật. Và pháp luật phải được tuân thủ.
Dobby xuất hiện với một tiếng crack khô khốc giữa boong tàu. Con gia tinh nhỏ bé hoảng loạn, búng tay liên hồi, cố gắng kích hoạt phép Apparition để đưa Harry rời khỏi đây.
Nhưng không gian đã bị khóa.
Phép thuật của Dobby đâm sầm vào một bức tường vô hình – bức tường của “Luật”.
BỊCH!
Dobby bị phản phệ, văng ngược ra sau, đập mạnh vào vách gỗ. Máu tươi trào ra từ mũi và tai con gia tinh. Nó nằm co quắp trên sàn, rên rỉ: “Không… Harry Potter… Dobby không thể đi… không gian bị khóa rồi…”
Tristan đứng yên như tượng. Cậu cảm nhận sự thay đổi rõ ràng nhất. Những dòng chảy xác suất trong đầu cậu – những con đường may mắn mà năng lực Winner luôn thì thầm chỉ dẫn – đột ngột bị cắt đứt.
Tất cả các xác suất dẫn đến việc “trốn thoát an toàn” đều biến thành con số không tròn trĩnh. Quy tắc đã được thiết lập: Không ai được rời khỏi đây.
The Pritz Hammer đã vào tầm bắn.
ẦM!
Một tiếng nổ trầm đục làm rung chuyển mặt biển. Một viên đạn pháo cỡ lớn lao vút qua không gian, xé toạc sự tĩnh lặng, mang theo vệt sáng bạc của trật tự áp đặt.
Viên đạn không trúng trực diện. Nó sượt qua mạn trái của The Last Fortune.
Nhưng hậu quả còn kinh khủng hơn một vụ nổ vật lý.
Khi lớp vỏ thép lạnh lẽo mang theo “Luật” va chạm vào lớp gỗ sống nhiễm tính chất của Mẹ Đất, con tàu không vỡ.
Nó hét lên.
Một tiếng thét chói tai, rợn người vang lên từ chính thân tàu. Đó không phải tiếng gỗ gãy răng rắc. Đó là tiếng gào thét của sinh vật sống bị lột da.
Từ vết xước dài trên mạn tàu, gỗ thịt co giật dữ dội. Những thớ gỗ tách ra, và từ bên dưới lớp vỏ sần sùi ấy, nhựa cây đỏ sẫm, đặc quánh phun ra như máu động mạch bị cắt đứt. Mùi tanh nồng của nhựa cây trộn lẫn với mùi cháy khét bốc lên nồng nặc.
Cả con tàu rung chuyển, co rúm lại như một con thú bị thương nặng. Sàn tàu dưới chân Tristan phập phồng dữ dội, những mạch máu gỗ đập thình thịch trong cơn đau đớn tột cùng.
Cedric Diggory quỳ sụp xuống sàn, hai tay áp chặt vào lớp ván gỗ đang rỉ máu. Khuôn mặt chàng trai Gravedigger tái nhợt, đôi mắt mở to hoảng loạn. Cậu có thể cảm nhận được nỗi đau của con tàu truyền trực tiếp vào linh hồn mình.
“Nó đau… Nó đang khóc…” Cedric thì thầm, giọng lạc đi. “Nó muốn lặn xuống… Nó muốn trốn xuống đáy biển… nhưng ‘Luật’ không cho phép…”
Ở khu vực đuôi tàu, Severus Snape nghiến răng, giơ đũa phép lên.
“Protego Maxima!” (Khiên che chắn tối thượng).
Một lớp màng chắn trong suốt, lấp lánh ánh bạc hiện lên bao phủ lấy khu vực đuôi tàu.
Viên đạn pháo thứ hai lao tới.
Nó chạm vào khiên phép thuật. Không có tiếng nổ lớn. Chỉ có tiếng vỡ vụn lanh canh như thủy tinh rơi xuống sàn đá.
Lớp khiên của Snape vỡ tan tành ngay lập tức. “Luật” của The Pritz Hammer ưu tiên giải trừ mọi sự kháng cự phi lý. Phép thuật của thế giới phù thủy, khi đối mặt với quy tắc áp đặt của một Bán thần, trở nên mong manh như vỏ trứng.
Snape lùi lại ba bước, ngực phập phồng, một dòng máu nhỏ rỉ ra từ khóe miệng. Phản phệ ma thuật khiến lục phủ ngũ tạng ông như bị đảo lộn.
“Chết tiệt!” Darkwill gào lên. Hắn lao ra từ chỗ ẩn nấp, tay ôm một đống lọ thủy tinh chứa đầy chất lỏng màu tím và bột đen.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, hắn ném tất cả về phía con tàu sắt khổng lồ.
“Cút đi! Cút hết đi!”
Những lọ thuốc độc, thuốc nổ, thuốc ăn mòn bay vút lên không trung. Nhưng chúng chỉ bay được vài chục mét rồi đột ngột mất đà, rơi thẳng đứng xuống biển như những hòn đá vô tri.
Luật cấm: “Tấn công tầm xa vô hiệu”.
Nước biển bắn lên tung tóe, nuốt chửng những nỗ lực tuyệt vọng của Darkwill.
Tristan vẫn đứng đó, bất động giữa cơn hỗn loạn. Gió biển, giờ đây đã bắt đầu nổi lên theo ý chí của kẻ thù, thổi bay mái tóc đen của cậu. Trước mặt là rạn san hô chết sắc nhọn như hàm răng quái vật chờ đợi. Sau lưng là họng pháo đen ngòm của The Pritz Hammer.
Không còn đường lui. Không còn đường tiến. Mọi tính toán logic đều dẫn đến cái chết.
Giọng nói của Aulis lại vang lên, lần này chậm rãi hơn, mang theo sự ngạo mạn của kẻ nắm giữ bàn cờ.
“Đầu hàng, Trafalgar Trelawney.”
“Ta biết ngươi là một Winner. Nhưng trước pháp luật, may mắn cũng chỉ là một biến số sai lầm cần bị loại bỏ.”
“Ta chỉ cần ngươi sống. Những kẻ còn lại… tùy ý xử lý.”
Tristan cúi đầu. Bóng của chiếc mũ tricorne che khuất nửa khuôn mặt cậu.
Bên tai cậu, tiếng thét đau đớn của con tàu vẫn vang vọng. Tiếng rên rỉ của Dobby. Tiếng thở dốc của Snape. Tiếng cầu nguyện run rẩy của Cedric.
Đột nhiên, Tristan mỉm cười.
Một nụ cười rất khẽ, rất lạnh, sắc bén như lưỡi dao mỏng vừa rút khỏi vỏ bọc nhung lụa.
“Pháp luật sao?” Cậu lẩm bẩm. “Ngươi dùng trật tự để áp chế ta?”
Cậu thò tay vào túi áo trong, ngay sát trái tim.
Đầu ngón tay cậu chạm vào bề mặt lạnh buốt của chiếc hộp chì.
Bên trong, viên xúc xắc đang rung lên bần bật. Không phải vì sợ hãi trước “Luật” của Aulis. Mà là sự hưng phấn. Sự hưng phấn điên cuồng của một thực thể đại diện cho Hỗn Loạn khi nhìn thấy một cái lồng Trật Tự đang cố giam cầm nó.
Nó muốn phá vỡ. Nó muốn bóp méo.
“Được thôi,” Tristan nói, giọng nhẹ bẫng nhưng vang vọng giữa tiếng gào thét của con tàu.
Cậu rút chiếc hộp ra. Những ký tự Hermes trên bề mặt hộp sáng rực lên màu đỏ máu, chói lòa hơn cả ánh mặt trời gay gắt.
“Nếu luật pháp không cho phép chạy trốn…”
Tristan ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào con tàu sắt khổng lồ. Đôi mắt cậu ánh lên sự điên cuồng của một con bạc đặt cược tất cả vào ván bài cuối cùng.
“…thì ta sẽ thay đổi luật chơi.”
Ngón tay cái của cậu bật nắp hộp.
Viên xúc xắc bên trong bay vút lên cao, xoay tít giữa bầu trời, tỏa ra một vầng hào quang méo mó, thách thức lại ánh sáng trật tự của The Pritz Hammer.