-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 36: Canh Bạc Của Tử Thần Và Con Xúc Xắc Của Tương Lai
Chương 36: Canh Bạc Của Tử Thần Và Con Xúc Xắc Của Tương Lai
Bình minh không đến.
Thay vào đó, bầu trời phía trên vùng biển Oravi bị bao phủ bởi một màu xám xịt, đặc quánh và nhầy nhụa như lòng trắng trứng ung. The Last Fortune vẫn trôi, nhưng nó không giống một con tàu gỗ vô tri.
Nó đang “thở”.
Sau cơn bão đêm qua, những bào tử nấm ký sinh trong thớ gỗ của con tàu – món quà từ Frank Lee – đã bị kích thích điên cuồng. Sàn tàu không còn cứng cáp mà hơi mềm, đàn hồi như da thịt. Những đường vân gỗ co bóp nhịp nhàng, đẩy ra một lớp dịch nhờn trong suốt, bốc mùi tanh nồng của đất ẩm và sự sinh sôi mất kiểm soát. Ở mép lan can, những cụm nấm trắng muốt phình to, rung rinh như những khối u, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “ọp ẹp” như tiếng dạ dày đang tiêu hóa.
Harry Potter bám chặt lấy lan can, các khớp ngón tay trắng bệch cắm sâu vào lớp “da” gỗ mềm nhũn. Cậu cố gắng điều hòa nhịp thở, nhưng biển cả hôm nay từ chối tiếng hát của cậu.
Một con sóng bạc đầu, chỉ cao ngang thắt lưng, ập vào mạn tàu. Dòng nước ấy uốn cong một đường phi vật lý, quất thẳng vào mặt Harry như một cú roi da tẩm muối.
Harry sặc sụa, vị mặn chát xộc lên mũi.
“Yếu đuối! Ẩm ướt! Và thảm hại!”
Tiếng rít chói tai vang lên. “Ngài Harry” – con cú trắng béo mập – đang bám chặt vào thanh sắt lồng, đôi mắt hổ phách long lên sòng sọc.
“Ngươi định dùng nước mũi để đánh đuổi hải tặc sao, đồ bốn mắt?”
RẮC!
Cái móc treo lồng bằng thép tôi luyện đột ngột gãy đôi. Cái lồng rơi tự do, đập mạnh xuống sàn, lăn lông lốc về phía mép tàu nơi có một cái miệng nấm đang há ra chờ đợi.
Sự xui xẻo lan tràn như một bệnh dịch hạch vô hình, không chừa một ai.
Trên cột buồm chính – nơi giờ đây đã mọc đầy những sợi rễ khí sinh đung đưa trong gió – Cedric Diggory đang treo mình kiểm tra dây néo.
Một tia sét mỏng manh xé toạc màn mây, đánh trúng một con hải âu đang bay ngang. Cái xác cháy khét rơi thẳng xuống như một viên đạn chì, đập trúng vai trái Cedric. Cú va chạm mạnh đến mức khiến chàng trai Gravedigger mất đà, tuột tay khỏi dây thừng trơn tuột đầy nhựa cây.
Cedric lộn nhào, nhưng phản xạ xác sống giúp cậu kịp móc mũi chân vào một rễ cây buồm, treo ngược lủng lẳng. Máu từ vai cậu nhỏ xuống boong tàu, và ngay lập tức, sàn tàu “uống” lấy những giọt máu đó, phát ra tiếng rít khe khẽ thỏa mãn.
“Cấu trúc xương vai… rạn nứt,” Cedric lẩm bẩm, khuôn mặt trắng bệch không biểu cảm. “Góc rơi của con chim… xác suất là một phần triệu.”
Ở góc khuất bóng râm, Regulus Black đang cố giữ vẻ thanh lịch quý tộc khi bước qua vũng dịch nhầy. Anh là một Vampire, bóng tối và sự tao nhã là bản năng. Nhưng hôm nay, bản năng đó phản chủ.
Chiếc áo choàng đen sang trọng của anh vướng vào một cái đinh gỉ sét lòi ra từ vách gỗ – cái đinh mà lẽ ra không nên tồn tại ở đó. Regulus giật lại.
ROẸT!
Vạt áo rách toạc. Theo đà quán tính, anh mất thăng bằng, trượt chân trên bãi nấm nhầy nhụa. Cả thân hình quý phái ngã sấp mặt xuống sàn tàu đang phập phồng. Một cây nấm nhỏ, dai ngoách, bật ngược lại và quất thẳng vào mũi anh.
Regulus nằm im, hai tay nắm chặt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn trân trân vào sàn gỗ đang “thở” dưới mặt mình. Sự nhục nhã này còn đau hơn cả ánh mặt trời.
“Dobby xin lỗi! Dobby sẽ lau sạch ngay!”
Cách đó không xa, Dobby hốt hoảng hiện ra. Con gia tinh búng tay định dùng phép tẩy rửa.
BÙM!
Phép thuật phản phệ. Thay vì làm sạch, đống bọt xà phòng nổ tung, bao trùm lấy Dobby, biến nó thành một quả bóng bóng khổng lồ lơ lửng, trôi dạt vô định và va đập chan chát vào vách tường.
“Dobby xấu xa! Dobby làm hỏng việc!” Tiếng hét the thé vọng ra từ trong quả bóng xà phòng.
Cuối cùng, ở khu vực bếp dã chiến, Severus Snape đang đứng bên chiếc vạc đồng, cố gắng phớt lờ sự hỗn loạn để điều chế thuốc an thần.
Ông thả một nhúm lông đuôi kỳ lân vào vạc.
TÁCH!
Đáy vạc đồng nứt ra một đường nhỏ như sợi tóc. Dung dịch đang sôi rò rỉ xuống ngọn lửa ma thuật. Khói tím độc hại bốc lên mù mịt, mùi trứng thối nồng nặc. Ngọn lửa bùng lên liếm cháy một mảng áo chùng của Snape, buộc ông phải lùi lại, đôi mắt đen thẳm ánh lên sự giận dữ bất lực.
Giữa tâm bão tai ương ấy, Darkwill co ro trong góc, ôm đầu run bần bật.
“Không phải tôi… không phải tôi…” Hắn lảm nhảm. “Là Nó. Nó đói rồi.”
Cánh cửa khoang thuyền trưởng bật mở.
Tristan bước ra.
Cậu bước đi thong thả trên sàn tàu đang phập phồng như ruột động vật. Một thanh gỗ mục từ trần nhà bong ra, lao thẳng xuống đầu cậu. Tristan không ngẩng lên, chỉ hơi nghiêng người, thanh gỗ sượt qua vai cậu cắm phập xuống sàn.
Một dây leo nấm quất tới. Tristan bước sấn tới một bước, dây leo quất vào khoảng không sau lưng cậu.
Cậu đi xuyên qua vùng bão tố của vận rủi, nhưng vận rủi dường như không thể chạm vào cậu. Cậu là Winner, nhưng hôm nay, sự tự tin trong mắt cậu pha lẫn sự cảnh giác cao độ. Linh tính của cậu đang gào thét.
Tristan dừng lại trước mặt Darkwill.
“Đưa cái túi đây.”
Darkwill run rẩy đẩy cái túi da rách nát về phía trước, như thể đang trao đi một quả bom nổ chậm.
Tristan thò tay vào. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ngón tay cậu chạm vào một chiếc hộp chì nặng trịch, khắc chằng chịt những ký tự Hermes cổ đại đang phát sáng đỏ lờ mờ.
Chiếc hộp rung lên bần bật trong tay Tristan. Cạch cạch cạch. Âm thanh bên trong nghe như tiếng tim đập của một thực thể máy móc.
“Cẩn thận…” Darkwill thì thầm, mặt cắt không còn giọt máu. “Nó không phải vật phẩm thường đâu.”
Tristan nheo mắt. Cậu cảm nhận được một áp lực khủng khiếp tỏa ra từ chiếc hộp, một thứ áp lực khiến linh hồn cậu run rẩy theo bản năng, giống như một con thú nhỏ đứng trước cửa hang của rồng thần.
Cậu bật nắp hộp.
Không có tiếng nổ. Chỉ có sự im lặng tuyệt đối giáng xuống con tàu.
Nằm giữa lớp nhung đỏ thẫm là một viên xúc xắc.
Nó được làm từ xương trắng ngà, lạnh lẽo và hoàn mỹ. Các chấm trên sáu mặt của nó đỏ tươi, ướt át như máu vừa rỉ ra.
Viên xúc xắc tự xoay tròn, lơ lửng bay lên khỏi hộp, ngang tầm mắt Tristan.
Trong khoảnh khắc đó, Tristan – một Sequence 5 – cảm thấy mình nhỏ bé như hạt cát trước đại dương. Thứ này không phải Vật phẩm Phong ấn Grade 1. Nó cao hơn. Nó là quy luật. Nó là khái niệm. Nó là một phần của “Vận Mệnh” ở dạng tinh khiết nhất.
Tính Duy Nhất (The Uniqueness).
Nó xoay tít, tỏa ra những gợn sóng vô hình bóp méo không gian xung quanh. Lẽ ra, với cấp bậc của Tristan, cậu đã phải bị phản phệ đến chết, hoặc bị hút cạn vận may ngay lập tức.
Nhưng viên xúc xắc đột ngột dừng lại.
Nó “nhìn” Tristan. Hay đúng hơn, nó cảm nhận được một thứ gì đó trên người cậu. Không phải sức mạnh hiện tại, mà là một sợi dây nhân quả kéo dài từ tương lai, một dấu ấn số mệnh mơ hồ nhưng vô cùng mạnh mẽ mà chính Tristan cũng chưa hiểu rõ.
Nó rung lên, phát ra tiếng vo ve vui sướng, thân thiết đến kỳ lạ.
Nó tự lăn trong không trung và dừng lại.
Mặt sáu chấm đỏ tươi hướng thẳng vào trán Tristan.
Sáu.
Con số của sự cực thịnh.
Một luồng sóng ấm áp, dễ chịu lan tỏa từ viên xúc xắc, bao trùm lấy Tristan. Nó không phục tùng cậu. Nó đang… chào hỏi. Như một người bạn cũ gặp lại nhau sau hàng thiên niên kỷ, dù Tristan không hề có ký ức về nó.
Cùng lúc đó, mọi tai ương trên tàu biến mất.
Cedric nhẹ nhàng tiếp đất. Regulus đứng dậy, vết rách trên áo tự liền lại. Dobby thoát khỏi quả bóng xà phòng an toàn. Vạc của Snape ngừng rò rỉ. Sàn tàu bớt phập phồng và trở nên ngoan ngoãn.
Tristan nhìn chằm chằm vào viên xúc xắc đang từ từ hạ xuống lòng bàn tay mình. Cậu nuốt khan. Cậu không biết tên nó, nhưng cậu biết mình đang nắm giữ một quả tim của thần linh.
“Ngươi… thích ta sao?” Tristan thì thầm, giọng khàn đi vì căng thẳng.
Viên xúc xắc rung nhẹ một cái vào lòng bàn tay cậu, như một con mèo cọ đầu, rồi nằm im lìm, trở lại vẻ ngoài của một vật vô tri.
Darkwill há hốc mồm, mắt như sắp lồi ra khỏi hốc.
“Nó… nó chưa bao giờ ngoan như thế,” hắn lắp bắp. “Nó đã giết ba người chủ trước chỉ trong một đêm. Tại sao…?”
Tristan đóng nắp hộp chì lại. Tiếng cạch khô khốc vang lên, nhưng bàn tay cậu vẫn còn run nhẹ.
“Ta không biết,” Tristan đáp, cất chiếc hộp vào túi áo trong, ngay sát trái tim. “Nhưng có vẻ như vận mệnh có những kế hoạch mà chúng ta chưa được phép biết.”
Cậu bước ra mũi tàu, nhìn về phía chân trời mù sương. Con tàu The Last Fortune – giờ đây đã bình ổn trở lại – rẽ sóng lướt đi. Trong túi áo, viên xúc xắc vẫn tỏa ra hơi ấm, như một lời hứa hẹn, hoặc một lời nguyền, về một tương lai nơi Tristan sẽ phải đối mặt với chính định mệnh của mình.