Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tu-day-mat-chu-do-bat-dau

Từ Đầy Mắt Chữ Đỏ Bắt Đầu

Tháng 12 13, 2025
Chương 402: Hoàn tất (3) Chương 402: Hoàn tất (2)
chinh-la-khong-theo-sao-lo-lam-boss-dung-khong.jpg

Chính Là Không Theo Sáo Lộ Làm Boss Đúng Không?

Tháng 1 18, 2025
Chương 142. Thành tựu Ma Thần, khởi đầu hoàn toàn mới! Chương 141. Hủy thiên diệt địa kỹ năng ——Ex cà ri bổng
toan-dan-yeu-nhat-vu-hon-nguoi-cai-nay-trung-toc-thien-tai-chuyen-gi-xay-ra

Toàn Dân: Yếu Nhất Vũ Hồn? Ngươi Cái Này Trùng Tộc Thiên Tai Chuyện Gì Xảy Ra?

Tháng 10 11, 2025
Chương 502: Đại kết cục Chương 501: Trùng kiến thế giới mới
comic-dien-cuong-da-nguyen-vu-tru.jpg

Comic: Điên Cuồng Đa Nguyên Vũ Trụ

Tháng 1 19, 2025
Chương 734. (đại kết cục): Nhìn thoáng qua (3) Chương 734. (đại kết cục): Nhìn thoáng qua (2)
hoa-anh-ta-thong-linh-thu-la-uchiha-madara

Hỏa Ảnh: Ta Thông Linh Thú Là Uchiha Madara

Tháng 10 15, 2025
Chương 534: Mục tiêu của chúng ta là Tinh Thần Đại Hải! Chương 533: Thế hệ trẻ tuổi hôn sự
tro-ve-1996-bat-dau-tu-cho-lon-giang-ho-ban-thit-heo-1

Trở Về 1996 Bắt Đầu Từ Chợ Lớn Bán Thịt Heo

Tháng 10 24, 2025
Chương 83: Hóa Chất Độc Hại. Chương 82: Nhà Máy Chương Thành.
tai-hai-tac-9-gio-toi-5-gio-ve-ca-uop-muoi-dai-tuong.jpg

Tại Hải Tặc 9 Giờ Tới 5 Giờ Về Cá Ướp Muối Đại Tướng

Tháng 12 25, 2025
Chương 449: Giải quyết vấn đề Chương 448: Sẽ giúp bận bịu xin
he-thong-nguoi-tim-nham-nguoi

Hệ Thống: Ngươi Tìm Nhầm Người

Tháng 12 6, 2025
Chương 123: Thành công quay về Chương 852: Có lẽ có
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 35: Vị Khách Mang Vận Rủi Và Con Cú Của Ký Ức Đã Mất
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 35: Vị Khách Mang Vận Rủi Và Con Cú Của Ký Ức Đã Mất

Cầu tàu số 7 đang gào thét dưới chân họ như một con thú bị thương nặng sắp chết.

Mỗi thanh gỗ mục nát rung lên bần bật, rên rỉ kẽo kẹt mỗi khi gió giật mạnh, như sắp bật tung khỏi những cái đinh rỉ sét đã bám trụ hàng chục năm. Gió không chỉ thổi, nó quất từng cơn roi vô hình mang theo hơi mặn chát của muối và mùi tử khí tanh nồng từ đáy vực sâu.

Sóng biển dâng cao hơn mười mét, cuồn cuộn đổ ập vào bờ kè, tung bọt trắng xóa tràn qua thành cầu, cuốn phăng thùng gỗ, dây thừng và cả xác những con cá chết trôi nổi lềnh bềnh.

Darkwill, với cái túi da nặng trịch ôm trước ngực và gương mặt cắt không còn giọt máu, vừa đặt chân lên bậc thang gỗ cuối cùng nối với boong tàu The Last Fortune.

RẮC!

Một tiếng gãy khô khốc vang lên, lấn át cả tiếng sóng.

Thanh gỗ dưới chân Darkwill gãy đôi ngọt xớt như một cành cây khô. Trọng tâm cơ thể hắn mất đà, đổ nhào về phía trước. Hắn chới với, hai tay quờ quạng trong vô vọng vào không khí. Bên dưới, khe hở đen ngòm mở ra như cái miệng của thủy quái, chờ nuốt chửng con mồi béo bở.

“Chết tôiiiii!”

Nhưng tử thần chưa kịp chạm vào hắn.

Một bàn tay sắt, lạnh lẽo và cứng như kìm kẹp, túm chặt lấy cổ áo khoác của Darkwill, giật ngược lại với một sức mạnh không tưởng.

Cedric Diggory. Chàng trai Hufflepuff ướt sũng nước mưa, mái tóc nâu bết vào trán, đôi mắt xám lạnh lẽo và tĩnh lặng như bia đá nghĩa trang. Cậu nhấc bổng gã dược sư nặng cả tạ lên boong tàu nhẹ nhàng như nhấc một bao lông vũ.

“Cẩn thận bước chân,” Cedric nói, buông tay ra. “Biển cả không thích những kẻ vụng về.”

Darkwill ngã phịch xuống sàn tàu trơn trượt, thở hồng hộc, nước mưa chảy thành dòng trên khuôn mặt béo tròn đang méo xệch vì sợ hãi.

Tristan bước lên ngay sau đó. Chiếc mũ rộng vành của cậu bị gió thổi lệch sang một bên, để lộ đôi mắt xanh lục đang nheo lại đầy vẻ suy tư.

Dưới con mắt Spirit Vision (Linh thị) của một Winner, cậu nhìn thấy một cảnh tượng kỳ quái.

Bao quanh cơ thể Darkwill không phải là hào quang sinh mệnh bình thường. Đó là một đám mây đen kịt, đặc quánh như mực tàu, bám chặt lấy hắn như một lớp áo choàng vô hình. Nó là hiện thân của Vận rủi. Nó đậm đặc đến mức ngay cả Tristan – người nắm giữ may mắn – cũng cảm thấy rùng mình khi đứng gần.

“Thật đáng kinh ngạc,” Tristan lẩm bẩm, giọng pha chút thích thú bệnh hoạn. “Hắn không chỉ đen đủi. Hắn là một cái hố đen di động. Một máy phát sóng xui xẻo tần suất cao.”

“Con mồi ngon đây rồi, Papa!” Mercury thò đầu ra từ túi áo trong, đôi mắt vàng sáng rực lên. “Để con trộm hết vận xui của hắn bán cho kẻ thù đi!”

“Để sau,” Tristan vỗ nhẹ đầu con Niffler. “Giờ chúng ta cần hắn sống.”

Cạch!

Cánh cửa dẫn xuống khoang hành khách đột ngột bật mở.

Không có ai bước ra. Nhưng một bóng người nhỏ bé với đôi tai dơi dài ngoằng xuyên thẳng qua vách gỗ dày như một bóng ma thực thụ. Trên tay nó cầm một chồng khăn bông nóng hổi, bốc hơi nghi ngút mùi oải hương dễ chịu.

“Dobby đây ạ! Khăn ấm cho ngài Tù nhân Béo và các vị khách quý!”

Darkwill hét lên thất thanh, lùi lại đến tận vách tường gỗ sồi, hai hàm răng va vào nhau cầm cập.

“Ma! Ma tàu! Tàu ma!”

Dobby nghiêng đầu, đôi mắt to tròn như hai quả bóng tennis chớp chớp, tai vểnh lên đầy vẻ tự ái.

“Dobby không phải ma! Dobby là gia tinh tự do! Dobby có lương và có quần áo đẹp!” Nó chỉ vào cái áo gối thêu hoa văn lòe loẹt đang mặc.

Darkwill co ro trong góc, tay run rẩy nhận lấy cái khăn ấm. Hắn cảm thấy tuyệt vọng. Thuyền trưởng là ác thần truy nã, thuyền viên là kẻ đào mộ lạnh lùng, và người hầu là một con ma biết đi xuyên tường. Hắn đã rơi vào hang ổ của quỷ dữ.

…

Bên trong phòng sinh hoạt chung ấm áp của con tàu.

Severus Snape ngồi ở góc phòng, trên chiếc ghế bành bọc nhung cũ kỹ. Chiếc áo choàng đen của ông ướt nửa vời, bám chặt vào thân hình gầy gò. Ông đang tỉ mỉ lau cây đũa phép bằng một chiếc khăn lụa, động tác chậm rãi và tao nhã như đang chăm sóc một con rắn độc.

Khi Darkwill lết vào phòng, cái mũi khoằm của Snape khẽ động đậy.

Ông ngửi thấy.

Dù nước mưa và gió biển đã cố gắng gột rửa, nhưng khứu giác nhạy bén của một Bậc thầy Độc dược (và một Midnight Poet) vẫn bắt được những mùi hương đặc trưng bám trên người gã béo này.

Mùi hắc nồng của rễ cây Mandrake ngâm rượu lâu năm. Mùi ngai ngái của xác ướp cổ đại. Mùi tanh nồng của máu thằn lằn và mùi hăng hắc của nấm độc.

Snape đứng dậy. Bóng ông đổ dài trên sàn gỗ, trùm lên người Darkwill như đôi cánh dơi khổng lồ.

“Rễ Mandrake ba năm tuổi,” giọng ông trầm thấp, vang vọng như tiếng cello trong hầm mộ. “Bột xác ướp Ai Cập hạ thổ, và… Nấm Đuôi Rồng sấy khô.”

Ông bước tới, cúi xuống nhìn Darkwill đang run như cầy sấy.

“Ngươi là một Dược sư (Apothecary).”

Không phải câu hỏi. Đó là một lời khẳng định.

Darkwill gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Hắn vội vàng đẩy cái túi da rách nát về phía trước như dâng lễ vật cầu xin tha mạng.

“Thưa… thưa ngài… tôi chỉ là một dược sư nhỏ bé… buôn bán vặt vãnh thôi ạ…”

Snape không đáp. Ông vươn những ngón tay thon dài, nhợt nhạt, lướt qua những cái lọ lỉnh kỉnh trong túi. Ông nhón lấy một lọ dung dịch màu xanh lục, lắc nhẹ. Chất lỏng bên trong xoáy tròn, tỏa ra ánh sáng ma quái.

“Dung dịch gây tê liệt thần kinh,” Snape lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa khinh bỉ, nửa hứng thú. “Kỹ thuật pha chế thô sơ, gia nhiệt không đều làm mất đi 30% dược tính. Nhưng cách kết hợp với nọc rết biển để kích thích dây thần kinh giao cảm… khá thú vị. Có thể khiến tim ngừng đập trong mười giây mà không để lại dấu vết pháp y.”

Darkwill định cười nịnh nọt một cái, nhưng…

Phựt!

Dây buộc túi da đột ngột đứt cái rắc không báo trước. Miệng túi toác ra. Một lọ thủy tinh chứa đầy axit ăn mòn màu vàng khè lăn lông lốc ra sàn, hướng thẳng về phía đôi giày da rồng đắt tiền của Snape.

“Á!” Darkwill kêu lên.

Snape không hề nao núng. Ông chỉ khẽ phẩy nhẹ cây đũa phép trong tay.

Evanesco!

Lọ axit biến mất giữa không trung ngay trước khi chạm vào mũi giày ông, chỉ để lại một làn khói mỏng và mùi chua loét.

Snape nheo mắt nhìn Darkwill. Đôi mắt đen sâu thẳm của ông ánh lên sự khó chịu pha lẫn tò mò khoa học.

“Ngươi bị nguyền rủa sao?” Ông hỏi, giọng lạnh băng. “Hay đơn giản là ngươi sinh ra đã mang theo hơi thở của tử thần trong từng cử động?”

Darkwill chỉ biết khóc ròng không ra nước mắt. Hắn đâu có muốn thế.

Cách đó vài bước, gần lò sưởi, một vở kịch khác đang diễn ra.

Mercury đặt cái lồng sắt méo mó xuống sàn với vẻ đắc thắng của một kẻ chinh phục. Bên trong, con cú trắng béo mập rũ bộ lông ướt sũng, đôi mắt màu hổ phách lườm nguýt tất cả mọi người đầy vẻ khinh miệt.

Harry Potter đang ngồi cạnh lò sưởi, hai tay ôm chặt cốc trà gừng nóng hổi để sưởi ấm. Cậu ngẩng lên, và rồi… cậu chết lặng.

Con cú đó.

Bộ lông trắng muốt như tuyết (dù đang ướt). Đôi mắt to tròn thông minh. Cái dáng vẻ kiêu hãnh ấy.

“Hedwig?” Harry thì thầm, giọng run rẩy, cổ họng nghẹn đắng.

Ký ức ùa về như thác lũ. Những lá thư buộc chân Hedwig bay qua bầu trời đêm. Những tiếng úc úc vui vẻ mỗi khi cậu mở cửa sổ phòng ngủ ở Privet Drive. Và khoảnh khắc đau đớn khi tia sáng xanh lục cướp đi người bạn trung thành nhất của cậu trên bầu trời London.

Harry vô thức đưa tay qua song sắt lồng, muốn chạm vào bộ lông mềm mại ấy.

“Này… cậu cũng tên là Harry à?”

CỐP!

Con cú mổ mạnh một phát vào ngón tay cậu. Cú mổ nhanh và mạnh đến mức máu lập tức ứa ra.

“Bỏ cái tay dơ bẩn của ngươi ra!” Con cú rít lên, giọng chua ngoa và đầy vẻ bề trên. “Ta là Ngài Harry! Không phải thứ thú cưng thấp hèn để cho ngươi vuốt ve! Đồ bốn mắt!”

Harry giật mình rụt tay lại, ngơ ngác nhìn con vật. Nụ cười buồn bã lướt qua khóe môi cậu.

Đúng rồi. Đây không phải là Hedwig. Hedwig của cậu dịu dàng và yêu thương cậu biết bao. Còn con cú này… nó như một phiên bản lỗi, một trò đùa độc ác của thế giới này.

Mercury đang nằm lăn lộn trên sàn, cười đến mức không thở nổi.

“Ha ha ha! Hai thằng Harry! Một thằng Bard hát dở như vịt đực, một thằng cú béo chửi hay như hát! Này Potter, hay ngươi phối giống nó với con Hedwig trong ký ức của ngươi đi, biết đâu đẻ ra giống cú biết hát Opera!”

Harry lườm con Niffler một cái cháy mắt, nhưng cậu không nói gì. Cậu cúi xuống mút ngón tay đang chảy máu, ánh mắt nhìn xa xăm vào ngọn lửa.

Thế giới này luôn biết cách bóp méo những thứ đẹp đẽ nhất trong ký ức, biến chúng thành những bi kịch hài hước đen tối.

RẦM!

Con tàu đột ngột rung lên dữ dội như va phải đá ngầm. Đồ đạc trong phòng đổ nghiêng ngả.

Tiếng Dobby hét lên thất thanh vọng ra từ nhà bếp: “Lửa! Lửa bùng lên rồi thưa Thuyền trưởng! Dầu tràn ra ngoài!”

Cùng lúc đó, bên ngoài boong tàu, dây buồm chính kêu kẽo kẹt rồi kẹt cứng. Một cột sóng khổng lồ, cao hơn mười lăm mét, dựng đứng lên như bức tường thành sẫm màu, chuẩn bị đổ ập xuống con tàu nhỏ bé.

Darkwill ôm đầu gào lên tuyệt vọng:

“Tôi đã bảo mà! Số tôi đen lắm! Đi với tôi là chỉ có chết thôi! Chúng ta sẽ chìm!”

Cánh cửa bật mở. Tristan lao ra boong tàu.

Mưa quất vào mặt cậu đau rát như bị roi da quất. Gió gầm rú điên cuồng, muốn xé toạc chiếc áo khoác hải tặc trên người cậu. Con tàu chao đảo dữ dội, nghiêng hẳn sang một bên, nước biển tràn vào ồ ạt.

Tristan đứng đó, nhỏ bé giữa cơn cuồng nộ của thiên nhiên, nhưng dáng đứng lại vững chãi như một ngọn hải đăng.

Cậu thò tay vào túi áo, rút ra đồng xu bạc Felix.

Đồng xu nóng rực, rung lên bần bật.

“Im lặng!” Tristan quát, giọng cậu hòa lẫn với tiếng sấm nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối.

Cậu búng đồng xu lên cao.

Đồng xu xoay tít giữa không trung, bắt lấy ánh chớp lóe lên từ bầu trời đen kịt, tỏa ra một quầng sáng bạc dịu nhẹ nhưng kiên cường.

“Vận mệnh,” Tristan nói, giọng lạnh lùng, “đã phán quyết hôm nay không phải là ngày tàn của The Last Fortune.”

Cậu kích hoạt năng lực Winner. Cậu cưỡng ép xác suất.

BÙM!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong không gian vô hình. Đám mây vận rủi đen kịt bao quanh con tàu (bắt nguồn từ Darkwill) bị xé toạc, bị hút ngược vào đồng xu Felix như nước bị hút xuống cống.

Điều kỳ diệu xảy ra.

Trong nhà bếp, ngọn lửa đang bùng lên dữ dội bỗng nhiên bị một đợt sóng biển tạt qua khe cửa sổ vỡ… dập tắt ngúm đúng lúc dầu chưa kịp bén vào kho thuốc nổ.

Trên cột buồm, nút thắt dây thừng bị kẹt cứng bỗng nhiên tự tuột ra nhờ một cơn gió giật ngược chiều thần kỳ. Cánh buồm bung ra đúng hướng gió.

Con tàu The Last Fortune, thay vì bị sóng đánh chìm, lại nương theo lực đẩy của cơn sóng dữ, lướt đi trên đỉnh ngọn sóng như một chiếc ván trượt khổng lồ. Nó xé toạc màn mưa, lao vút đi với tốc độ kinh hoàng, bỏ lại cơn bão Kalvetua gầm gừ phía sau lưng.

Bayam và cơn thịnh nộ của thần linh dần khuất sau màn mưa trắng xóa.

…

Trong khoang tàu đã yên tĩnh trở lại.

Darkwill ngồi bệt xuống sàn, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi bóng dáng Tristan đứng sừng sững trên mũi tàu, ánh mắt hắn chứa đầy sự kinh hãi và sùng bái. Đó không phải là người. Đó là một con quái vật điều khiển được may mắn.

Snape vẫn đứng đó, tay cầm lọ thuốc màu xanh lục của Darkwill, lẩm bẩm một mình:

“Tên béo này… dòng máu của hắn, hoặc vận mệnh của hắn… có thể chế tạo thành một loại vũ khí sinh học. Hoặc vũ khí may rủi. Cần nghiên cứu thêm.”

Harry ôm ngón tay bị mổ, nhìn con cú trắng béo mập vẫn đang xù lông rỉa cánh trong cái lồng sắt méo mó.

“Chào mừng lên tàu, Ngài Harry,” cậu nói khẽ, giọng buồn nhưng ấm áp.

Con cú ngừng rỉa lông. Nó quay đầu lại, hừ một tiếng kiêu ngạo:

“Hừ. Ta đói. Ta muốn chuột béo. Và một cái lò sưởi riêng. Ngay lập tức. Và đừng có nhìn ta bằng ánh mắt sướt mướt đó, đồ bốn mắt.”

Mercury lại cười đến đau cả bụng, tiếng cười lanh lảnh phá tan bầu không khí u ám.

Trong góc tối của chiếc túi hành lý rách nát mà Darkwill mang theo, một chiếc hộp chì nhỏ xíu, khắc những ký tự cổ xưa, khẽ rung lên một cái nhẹ. Rất nhẹ. Như đang cười nhạo mọi nỗ lực kiểm soát vận mệnh của lũ phàm nhân ngu ngốc trên con tàu này.

Con tàu lao vào màn đêm bão tố, mang theo một vị khách mang vận rủi, một con cú của ký ức vỡ vụn, và những bí mật đang chờ đợi ở phía chân trời Oravi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-hon-gia-chet-bo-tron-yeu-trieu-nhap-canh-nguoi-khoc-cai-gi.jpg
Đại Hôn Giả Chết Bỏ Trốn, Yêu Triều Nhập Cảnh Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng 4 3, 2025
ta-tai-the-gioi-huyen-huyen-lam-nhiem-vu
Ta Tại Thế Giới Huyền Huyễn Làm Nhiệm Vụ
Tháng mười một 21, 2025
kho-luyen-vi-vuong-ta-mot-duong-mang-den-cung
Khổ Luyện Vi Vương: Ta Một Đường Mãng Đến Cùng!
Tháng mười một 10, 2025
comic-tu-thon-phe-tinh-khong-phap-khiep-so-avengers.jpg
Comic, Tu Thôn Phệ Tinh Không Pháp, Khiếp Sợ Avengers
Tháng 4 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved