Chương 34: Vụ Bắt Cóc Hợp Pháp và Con Cú Biết Nói
Mưa không còn rơi nữa.
Nó đập. Nó quất. Nó gào thét trên những mái tôn rỉ sét của phố Enmat như hàng ngàn linh hồn bị xích đang cố vùng vẫy thoát khỏi vực sâu của đại dương.
Bên ngoài cánh cửa gỗ mục nát của tiệm Mabel’s Sundry, thế giới đã biến mất sau một tấm màn nước đen kịt, dày đặc. Mỗi tiếng sấm nổ vang là một nhát roi của Kalvetua quất vào không gian, khiến cả thành phố cảng Bayam co rúm lại trong nỗi sợ hãi cổ xưa. Không khí đậm đặc mùi ozone, mùi nước biển mặn chát và mùi của sự phẫn nộ thần linh.
Nhưng bên trong cửa tiệm, một loại áp lực khác còn đáng sợ hơn đang ngự trị.
Ngọn đèn dầu cá voi treo trên trần nhà chao đảo dữ dội theo từng đợt gió lùa qua khe cửa, hắt những cái bóng méo mó, dài ngoằng lên các bức tường đầy lọ ngâm xác chết.
Darkwill, gã dược sư béo ú, lúc này đang quỳ rạp dưới sàn gỗ ẩm ướt. Hắn run rẩy như một khối mỡ đông đặt trên chảo nóng, nước mưa từ quần áo nhỏ xuống hòa lẫn với vũng nước cống đen ngòm và máu cá khô dưới chân.
Đứng trước mặt hắn là Tristan.
Cậu thiếu niên đã buông chiếc áo choàng lữ khách màu tro xuống vai, để lộ bộ trang phục bên trong: một chiếc áo khoác hải tặc màu đen tuyền với những đường viền bạc tinh tế, cổ áo dựng cao thêu hình bánh xe vận mệnh cách điệu.
Tristan không rút đũa phép, cũng không cầm vũ khí. Cậu chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, đầu hơi nghiêng, nhìn xuống Darkwill bằng ánh mắt của một kẻ đã quá quen với việc nhìn người khác quỳ gối. Đó không phải là ánh mắt của một học sinh Hogwarts; đó là ánh mắt của “Tai Họa” của một kẻ nắm giữ những sợi dây xác suất trong tay.
“Ta được một… người quen cũ ủy thác hộ tống ngươi đến nơi an toàn,” Tristan nói, giọng điệu bình thản, đều đều như đang tuyên đọc một bản án hành chính nhàm chán.
Cậu bước tới một bước, tiếng đế giày da nện xuống sàn gỗ nghe cộp một cái rõ to, khiến tim Darkwill nhảy thót lên tận họng.
“Nói đơn giản hơn theo ngôn ngữ của hải tặc: Đây là một vụ bắt cóc hợp pháp. Ngươi có đúng mười lăm phút để thu dọn hành lý. Quá một giây, ta không đảm bảo ngươi còn đủ tay chân để leo lên tàu.”
Darkwill há hốc mồm, định hét lên phản đối nhưng cổ họng hắn như bị chèn bởi một cục bông. Hắn ngước nhìn khuôn mặt non nớt nhưng lạnh lùng kia, và ký ức chợt ùa về. Hắn đã thấy khuôn mặt này ở đâu đó.
Trên bảng tin truy nã ở bến cảng.
Tờ giấy truy nã mới nhất, được dán đè lên cả những tên hải tặc sừng sỏ khác.
Tai Họa Thiếu Tướng – Trafalgar Trelawney. Mức giá: 1.500 bảng vàng. Ghi chú: Cực kỳ nguy hiểm. Mang theo xui xẻo và thảm họa.
“Không… không thể nào…” Darkwill lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. “Các người… các người là hải tặc… các người sẽ giết tôi…”
Bản năng sinh tồn của một kẻ chuyên lừa đảo trỗi dậy. Hắn không thể đi theo đám người này. Đi theo “Tai Họa” chẳng khác nào tự ký tên vào giấy báo tử.
Hắn lùi lại phía sau, tay quờ quạng điên cuồng trên cái kệ gỗ thấp sau lưng. Những ngón tay mập mạp chạm phải một lọ thủy tinh nhỏ màu đỏ rực.
Thuốc Mê Tình Tức Khắc – Loại A. Chỉ cần hít phải một hơi, ngay cả một con bò tót cũng sẽ ngã gục trong cơn mê loạn.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn, Darkwill không suy nghĩ nhiều. Hắn chộp lấy cái lọ, ngón tay cái bật nắp tách một cái, rồi vung tay ném mạnh về phía Tristan.
“Chết đi!”
Tristan vẫn đứng yên. Cậu thậm chí không thèm chớp mắt. Khóe môi cậu chỉ khẽ cong lên một độ rất nhỏ, một nụ cười mỉa mai dành cho sự ngây thơ của kẻ đối diện.
Quy luật của Vận mệnh: Kẻ thù của Winner sẽ luôn tự hại chính mình.
Ngay khi lọ thuốc rời khỏi tay Darkwill, một cơn gió lùa mạnh từ khe nứt dưới chân cửa ra vào thổi thốc lên.
Cơn gió đến quá đúng lúc, quá tình cờ.
Lọ thuốc đang bay giữa không trung bỗng bị luồng gió tạt mạnh, mất đà, đập thẳng vào cạnh bàn gỗ sồi bên cạnh.
Choang!
Lọ thuốc vỡ tan tành. Một làn khói màu hồng phấn dày đặc bùng lên. Và thay vì bay về phía Tristan, cơn gió quái ác lại cuốn ngược toàn bộ đám khói đó ập thẳng vào mặt Darkwill.
“Khụ! Khụ! Ọc!”
Darkwill ho sặc sụa. Mặt hắn đỏ bừng lên tức khắc, mắt trợn ngược, nước mắt nước mũi trào ra giàn giụa. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, chân tay bủn rủn như sợi bún.
Hắn cố vùng vẫy, lồm cồm bò dậy định lao về phía cửa sau để thoát thân.
Nhưng vận xui chưa buông tha hắn.
Chân phải của hắn vướng vào chính cái chân ghế đẩu mà hắn vừa trèo lên lúc nãy.
Rầm!
Darkwill ngã sấp mặt xuống sàn. Trán hắn đập mạnh vào cạnh bàn, tạo nên một âm thanh khô khốc đau điếng. Ngay lập tức, một cục u to bằng quả trứng ngỗng nhô lên trên cái trán hói bóng loáng, tím ngắt.
Hắn đau đớn há miệng định kêu cứu: “Cứu…”
Đúng lúc đó, trên trần nhà, một con thạch sùng béo mập đang bám trên xà gỗ ẩm ướt bỗng nhiên trượt chân.
Nó rơi tự do.
Và đích đến của nó, chuẩn xác đến từng milimet, chính là cái miệng đang há hốc của Darkwill.
Bộp.
Con thạch sùng rơi gọn lỏn vào trong khoang miệng gã dược sư. Cái đuôi lạnh ngắt, nhớp nháp của nó quẫy đạp điên cuồng trên lưỡi hắn.
“Ư… ư… ọc… ọc…”
Tiếng kêu cứu tắc nghẹn trong cổ họng, biến thành những âm thanh rên rỉ kinh hoàng. Darkwill trợn mắt, mặt chuyển từ đỏ sang tím tái, cố gắng móc con vật kinh tởm đó ra khỏi họng.
Mercury, nãy giờ ngồi vắt vẻo trên quầy thu ngân, chứng kiến toàn bộ màn “tự hủy” ngoạn mục này. Con Niffler ôm bụng cười ngặt nghẽo, cười đến mức lăn lông lốc từ trên quầy xuống đất.
“Ha ha ha! Papa nhìn kìa! Thạch sùng tẩm thuốc mê! Món đặc sản mới của Bayam đấy!”
Nó đập đập tay xuống sàn gỗ, nước mắt chảy ra vì cười.
“Vận mệnh hôm nay thật biết đùa! Hắn ta tự sát bằng sự ngu ngốc của chính mình!”
Darkwill cuối cùng cũng nhổ được con thạch sùng ra. Hắn nằm vật ra sàn, thở hổn hển, toàn thân nhớp nháp mồ hôi lạnh và bụi bẩn. Hắn ngước đôi mắt đỏ ngầu vì khói thuốc lên, nhìn rõ ba kẻ trước mặt lần nữa.
Lần này, nỗi sợ hãi đã lấn át hoàn toàn sự phản kháng.
Hắn run rẩy chỉ tay, giọng khàn đặc:
“Tai Họa Thiếu Tướng Trafalgar Trelawney… Kẻ Đưa Đò Cedric Diggory… và… và con chuột bạc giá 20 bảng?!”
Không khí trong tiệm, đang hỗn loạn vì tiếng cười của Mercury, bỗng nhiên đông đặc lại.
Tiếng cười tắt ngấm.
Mercury cứng đờ người. Bộ lông bạc mượt mà của nó bỗng xù dựng ngược lên như bị điện giật. Đôi tai dài rung bần bật vì phẫn nộ.
Nó từ từ quay đầu lại, đôi mắt vàng rực lửa nhìn chằm chằm vào Darkwill.
“Ngươi… vừa nói cái gì?” Giọng nó rít lên, the thé và đầy sát khí. “Hai mươi bảng?”
Nó nhảy phóc lên, lao thẳng vào đầu Darkwill như một quả đạn pháo lông lá. Hai chân sau của nó đạp liên hồi vào cái đầu hói đang sưng u của gã dược sư tội nghiệp.
“Hai mươi bảng?! HAI MƯƠI BẢNG THÔI Á?!”
Mercury gào lên, vừa đạp vừa cào cấu vào không khí vì tức tối.
“Ta là Quý ngài Mercury! Là Swindler vĩ đại nhất biển cả! Là cơn ác mộng của mọi kho báu! Cái đầu của ta chứa đựng trí tuệ ngàn năm! Ta biết nói! Ta biết trộm nghi thức thần linh! Vậy mà lũ Hải quân mù mắt đó chỉ định giá ta 20 bảng?! Bằng một con lợn giống à?!”
Nó túm lấy mấy sợi tóc lơ thơ còn sót lại của Darkwill, giật mạnh.
“Cả cái tiệm rách nát này của ngươi cộng lại cũng không đáng giá bằng một sợi lông đuôi của ta! Xin lỗi ngay! Hoặc ta sẽ trộm luôn cả cái quần lót của ngươi!”
Darkwill ôm đầu khóc thét: “Á á! Tôi xin lỗi! Tôi chỉ đọc báo thôi mà!”
Tristan thở dài, bước tới túm lấy gáy Mercury, xách nó lên lủng lẳng giữa không trung như xách một con mèo con hư đốn.
“Thôi nào, Mercury. Bình tĩnh lại. Chúng ta là hải tặc văn minh, lịch sự.”
Mercury vẫn khua khoắng chân tay loạn xạ, miệng lầm bầm chửi rủa Hải quân Hoàng gia và gã dược sư béo.
“Lần sau gặp Đô đốc Amyrius, ta sẽ trộm hàm răng giả của lão! Để xem lão còn dám định giá ta 20 bảng không!”
Trong khi đó, Cedric Diggory bước lên một bước.
Chỉ một bước thôi, nhưng không gian xung quanh cậu biến đổi hoàn toàn.
Nhiệt độ trong phòng tụt xuống âm độ. Sương lạnh bắt đầu đóng băng trên những mảnh vỡ thủy tinh dưới sàn. Những cái bóng dưới gầm bàn bỗng nhiên dài ra, ngoằng ngoèo, uốn lượn như những rễ cây già cỗi, hay chính xác hơn, là những ngón tay xương xẩu đang vươn lên từ lòng đất, chực chờ bám vào mắt cá chân Darkwill.
Mùi hương trầm rẻ tiền trong tiệm biến mất, thay vào đó là mùi đất ẩm nồng nặc – mùi của đất sét mới được đào lên, mùi của lá mục và giun đất.
Darkwill rùng mình. Trong tai hắn vang lên những âm thanh ảo giác nhưng vô cùng chân thực: Tiếng xực xực của xẻng xúc đất, tiếng cót két của nắp quan tài đang mở ra, và tiếng thì thầm của những linh hồn lảng vảng.
Cedric cúi xuống, khuôn mặt khuất trong bóng tối, đôi mắt xám nhạt nhìn Darkwill không chút cảm xúc. Đó là cái nhìn của một Gravedigger – người canh giữ ranh giới sinh tử.
“Thời gian của ông đang cạn,” giọng Cedric nhẹ, bồng bềnh như gió thoảng qua nghĩa trang, nhưng lạnh buốt thấu xương. “Tôi không thích chờ đợi người sống lâu hơn chờ đợi người chết sống lại. Ông hiểu ý tôi chứ?”
Darkwill cảm thấy bàng quang mình muốn vỡ tung. Hắn gật đầu lia lịa, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Tôi… tôi đi… tôi đi ngay… đừng chôn tôi… đừng…”
Hắn lồm cồm bò dậy, không dám nhìn vào mắt Cedric hay Tristan nữa. Hắn lao vào góc phòng như một con chuột cống bị dồn vào đường cùng.
Hắn vơ vét mọi thứ trong tầm tay. Tiền mặt, trang sức giấu trong hũ gạo, những công thức độc dược bí truyền nhét dưới gầm giường, và mấy lọ “Mê Tình” loại xịn nhất. Hắn nhét tất cả vào một cái túi da rách nát, tay run đến mức làm rơi vãi cả một lọ bột phát sáng màu tím ra sàn.
Trong lúc Darkwill đang hoảng loạn thu dọn, Mercury – sau khi đã nguôi giận (một chút) – nhảy xuống đất, bắt đầu công việc yêu thích của nó: lục lọi.
Nó lon ton chạy quanh tiệm, cái mũi hồng hít hít.
“Cái gì đây?”
Nó dừng lại trước một góc tối tăm, phủ đầy mạng nhện. Ở đó có một cái lồng sắt cũ kỹ, rỉ sét. Bên trong lồng là một con cú tuyết màu trắng, béo mập đến mức trông như một quả bóng bông, đang rúc đầu vào cánh ngủ gật bất chấp tiếng sấm sét bên ngoài.
Mercury tò mò đưa ngón tay chọc chọc vào bụng con cú qua khe lồng.
“Này, dậy đi đồ béo. Nhà ngươi cháy rồi kìa.”
Con cú giật mình tỉnh dậy. Nó mở to đôi mắt tròn xoe màu hổ phách, nhìn Mercury chằm chằm. Rồi nó chớp mắt, cái mỏ quặp mở ra, phát ra một giọng nói… cực kỳ trịch thượng, chua ngoa và mang đậm âm hưởng quý tộc Pritz (thủ đô Ruen).
“Đồ sinh vật hạ đẳng lông bạc ngu ngốc! Đừng có chạm cái móng vuốt bẩn thỉu đó vào bộ lông vũ cao quý của ta!”
Mercury há hốc mồm, sững sờ mất ba giây.
Rồi nó ôm bụng cười lăn lộn ra sàn lần thứ hai trong ngày.
“A ha ha ha! Papa ơi! Nhìn này! Một con cú biết nói! Một con cú biết chửi thề!”
Con cú xù lông lên, vỗ cánh phành phạch trong cái lồng chật hẹp.
“Ta không phải cú! Ta là Ngài Harry! Ngài Harry vĩ đại! Tên béo Darkwill kia chỉ là đầy tớ của ta thôi! Thả ta ra ngay!”
Mercury lau nước mắt, túm lấy cái lồng, lắc mạnh.
“Ngài Harry? Tên ngươi là Harry á?” Nó cười khúc khích, đôi mắt vàng sáng rực lên vẻ tinh quái. “Ôi định mệnh thật hài hước! Harry nhà mình sắp có bạn cùng tên rồi! Hai đứa chắc sẽ hợp nhau lắm đây!”
“Ta cấm ngươi! Ta…”
Cạch.
Mercury bẻ gãy cái khóa lồng rỉ sét bằng một cú vặn nhẹ. Nó thò tay vào, tóm gọn “Ngài Harry” đang la hét inh ỏi, rồi nhét thẳng vào cái túi không gian trước bụng mình.
“Im lặng nào, Ngài Harry! Ta sẽ đưa ngươi đi gặp Harry ‘giả’. Cậu ta cũng đeo kính tròn giống mắt ngươi đấy!”
Tiếng chửi rủa của con cú tắt ngấm khi nó bị nhét vào chiều không gian khác, chỉ còn lại vài tiếng úc úc nghẹt thở vọng ra.
Darkwill lúc này đã xong việc. Hắn ôm chặt cái túi da trước ngực, đứng co ro ở cửa, mặt cắt không còn giọt máu, nhìn Tristan cầu khẩn.
“Xong… xong rồi… chúng ta đi được chưa?”
Tristan rút chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng ra xem. Tiếng tích tắc khô khốc vang lên, lấn át cả tiếng mưa rơi.
“Mười bốn phút ba mươi giây,” cậu nói, cất đồng hồ đi. “Tạm chấp nhận được.”
Cậu bước tới, đẩy mạnh cánh cửa gỗ.
Ào!
Cơn mưa xối xả lập tức ập vào như một bức tường nước. Gió thốc mạnh khiến tà áo khoác của Tristan bay phần phật.
Sấm chớp rạch ngang bầu trời đen kịt, chiếu sáng khuôn mặt cậu trong một khoảnh khắc. Một nụ cười nhạt, nửa ngạo nghễ, nửa hài lòng hiện lên trên môi – nụ cười của một kẻ vừa thắng một ván bài mà đối phương thậm chí còn không biết luật chơi.
Cậu nhìn màn đêm hỗn loạn bên ngoài, nơi những con sóng dữ đang gào thét và những tia sét xé toạc chân trời.
“Đi thôi,” Tristan ra lệnh, giọng nói vang vọng đầy uy quyền. “Tàu The Last Fortune không có thói quen chờ đợi, kể cả thần linh hay bão tố.”
Cedric tóm lấy một bên vai Darkwill. Mercury – với cái bụng phồng lên vì chứa con cú béo – nhảy lên vai còn lại của gã dược sư. Darkwill bị kẹp giữa, bước thấp bước cao lao ra màn mưa như một tù nhân đang bị áp giải ra pháp trường.
Họ bước vào cơn bão.
Bóng tối nuốt chửng lấy họ. Phía sau lưng, tiệm Mabel’s Sundry nằm trơ trọi, cửa mở toang, hoang tàn và trống rỗng giữa dòng nước lũ đang dâng cao của phố Enmat.
Trên cao, Kalvetua vẫn đang gầm thét điên cuồng. Nhưng hôm nay, tiếng gầm của vị Thần Biển ấy dường như chỉ là tiếng nhạc nền đệm cho một vụ bắt cóc hoàn hảo của những kẻ đánh cắp định mệnh.