Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
ta-ngum-nay-lao-nai-nguoi-chi-so-khong-chiu-noi

Ta Ngụm Này Lão Nãi Ngươi Chỉ Sợ Không Chịu Nổi!

Tháng mười một 23, 2025
Chương 1200: Đại kết cục Chương 1199: Ngươi điểm Huân Hương?
van-gioi-ra-mat-he-thong.jpg

Vạn Giới Ra Mắt Hệ Thống

Tháng 3 5, 2025
Chương 57. Kết thúc, thông cáo Chương 56. Thật xin lỗi, ta chung quy là cái muốn tu tiên nam nhân
sieu-vo-thoi-dai-ta-co-mot-cai-tieu-the-gioi

Siêu Võ Thời Đại: Ta Có Một Cái Tiểu Thế Giới

Tháng mười một 24, 2025
Chương 434: Tấn thăng Đại La (đại kết cục) (3) Chương 434: Tấn thăng Đại La (đại kết cục) (2)
ta-lay-luc-phuc-tien.jpg

Ta Lấy Lực Phục Tiên

Tháng 12 26, 2025
Chương 700: Giao đấu Chương 699: Điều kiện
nguoi-tai-phong-than-viet-nhat-ky-nguoi-viet-tu-vong-nhat-ky.jpg

Người Tại Phong Thần Viết Nhật Ký, Ngươi Viết Tử Vong Nhật Ký

Tháng 4 1, 2025
Chương 226. Quá khứ tương lai Chương 225. Đã chậm
than-hao-theo-khoa-lai-ban-gai-bat-dau.jpg

Thần Hào Theo Khóa Lại Bạn Gái Bắt Đầu

Tháng 1 26, 2025
Chương 718. Đẹp nhất tinh quang Chương 717. Siêu cấp phần thưởng, nhi nữ song toàn thành tựu
dai-duong-re-kho.jpg

Đại Đường Rể Khờ

Tháng 1 21, 2025
Chương 904. Viễn chinh Chương 899.
chien-chuy-tu-30k-bat-dau-vien-chinh-da-nguyen-vu-tru

Warhammer: Từ 30k Bắt Đầu Viễn Chinh Đa Nguyên Vũ Trụ

Tháng 12 18, 2025
Chương 131: Tro Kỵ Sĩ Grey Knights Chương 131: Thẩm Phán Tòa Inquisition
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 32: Lời Tiên Tri Của Đứa Trẻ Và Xúc Xắc Xác Suất
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 32: Lời Tiên Tri Của Đứa Trẻ Và Xúc Xắc Xác Suất

Đêm vẫn chưa chịu nhường chỗ cho bình minh. Bóng tối nhờn nhợt, ẩm ướt vẫn bám chặt lấy mặt biển như một lớp dầu loang không thể gột rửa.

Con tàu The Last Fortune lặng lẽ trôi giữa làn nước đen ngòm, dập dềnh theo những con sóng dư chấn từ cơn thịnh nộ của Kalvetua. Tiếng gỗ thân tàu rên rỉ kẽo kẹt, nghe như tiếng nghiến răng của những linh hồn chết đuối đang bám vào mạn tàu.

Trong phòng sinh hoạt chung, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và mùi sáp nến cháy dở. Ánh đèn dầu leo lét hắt những cái bóng méo mó, nhảy múa lên vách gỗ, tạo thành những hình thù quái dị chực chờ nuốt chửng người xem.

Harry Potter ngồi xếp bằng trên sàn gỗ lạnh lẽo. Trước mặt cậu là bức tượng Rắn Biển đã được Dobby thu nhỏ lại chỉ bằng bàn tay, nằm gọn trong một vòng tròn phấn bảo vệ. Dù đã bị phong ấn tạm thời, đôi mắt san hô đỏ rực của con rắn vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng ma mị, nhìn chằm chằm vào Harry, hay chính xác hơn, là nhìn thấu vào dạ dày cậu.

“Tập trung, Potter,” giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Severus Snape vang lên từ góc tối.

Giáo sư Độc dược đứng dựa lưng vào cột buồm, hai tay khoanh trước ngực. Ông cố tình đứng trong bóng tối, nơi ánh đèn không thể chiếu rõ khuôn mặt, để che giấu đi vành tai vẫn còn hơi ửng đỏ – tàn dư của nỗi nhục nhã khủng khiếp từ bài thơ “Ru Ngủ” ban nãy. Ông cần trút sự bực dọc này lên một ai đó, và việc huấn luyện Harry kiểm soát Vật phẩm Phong ấn là cái cớ hoàn hảo.

Harry hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi. Cậu vươn một ngón tay run rẩy, chạm nhẹ vào lớp vảy đá lạnh buốt của bức tượng. Cậu thử truyền một tia linh tính nhỏ nhoi, mỏng manh như tơ nhện vào đó.

Chỉ một tích tắc.

Ầm!

Không có tiếng nổ nào vang lên bên ngoài, nhưng trong đầu Harry, một con đập đã vỡ.

Cảm giác đó không phải là đói. Gọi nó là “đói” là một sự xúc phạm. Đó là sự trống rỗng.

Harry cảm thấy như dạ dày mình biến thành một hố đen vũ trụ. Nó xoắn lại, co thắt dữ dội, gào thét đòi hỏi được lấp đầy. Ruột gan cậu quặn lên như thể có hàng ngàn con giòi đang gặm nhấm từ bên trong. Tuyến nước bọt hoạt động mất kiểm soát. Mắt cậu hoa lên, thế giới xung quanh nhòe đi, màu sắc biến mất, chỉ còn lại những khối nhiệt lượng.

Cậu nhìn cái chân bàn gỗ và thấy nó trông ngon lành như một thanh sô-cô-la khổng lồ. Cậu nhìn vạt áo chùng của Snape và tưởng tượng đó là rong biển tẩm gia vị. Cậu nhìn chính cánh tay mình… và thấy thèm thuồng lớp thịt mềm mại dưới da.

“Ư… ư…”

Harry ngã ngửa ra sau, hai tay ôm chặt lấy bụng, miệng sùi bọt mép trắng xóa. Cơ thể cậu co giật như một con tôm bị ném lên chảo nóng. Bản năng săn mồi của loài Rắn Biển đang xâm chiếm lý trí non nớt của một Bard (Người Hát Rong).

“Cắt kết nối! Ngay lập tức!” Snape gầm lên, đũa phép trong tay ông vung mạnh.

Một tia sáng bạc sắc lẹm cắt đứt sợi dây linh tính vô hình giữa Harry và bức tượng.

Harry nằm thở hổn hển trên sàn, mồ hôi túa ra như tắm, ướt đẫm cả áo sơ mi. Cơn đói điên cuồng kia rút lui, nhưng dư âm của nó vẫn khiến cậu run lẩy bẩy. Cậu cảm thấy mình vừa bị khoét rỗng ruột gan.

Snape bước ra khỏi bóng tối, nhìn xuống cậu học trò với ánh mắt khinh bỉ quen thuộc, nhưng đâu đó trong đáy mắt đen thẫm ấy là sự cảnh giác cao độ.

“Yếu đuối,” ông phán xét, giọng nói sắc như dao cạo. “Chỉ một cú chạm nhẹ mà trò đã định tự ăn tay mình rồi sao? The Starving Serpent không phải là đồ chơi của đám trẻ con năm nhất. Nó là một lời nguyền, Potter. Một lời nguyền đội lốt sức mạnh.”

Ông đá nhẹ một cái lọ thủy tinh về phía Harry.

“Uống đi. Thuốc dinh dưỡng đậm đặc, loại ta cải tiến từ công thức nuôi Cây Liễu Gai. Nó có mùi vị như nước cống, nhưng nó sẽ giữ cho trò không chết vì kiệt sức.”

Harry không quan tâm nó là nước cống hay thuốc độc. Cậu vồ lấy cái lọ, giật nắp và đổ ập vào miệng. Chất lỏng sền sệt, màu xanh rêu, có vị tanh lợm giọng trôi tuột xuống cổ họng. Nhưng với cái dạ dày đang gào thét của Harry, đó là thứ mỹ vị tuyệt vời nhất trần gian.

Cậu uống cạn, rồi lồm cồm bò dậy, móc từ túi áo ra một ổ bánh mì khô cứng ngắc – khẩu phần dự trữ mà Tristan đã “tốt bụng” ném cho cậu. Harry nhai ngấu nghiến, tiếng bánh mì giòn tan rào rạo vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.

“Giáo… giáo sư,” Harry vừa nhai vừa nói, vụn bánh mì bắn cả ra ngoài. “Con cảm giác… con có thể ăn hết cả con tàu này.”

“Nếu trò dám cắn thử một miếng vào mạn tàu,” Snape nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo, “ta sẽ đích thân ném trò xuống biển làm mồi cho cá mập. Ít nhất lũ cá mập biết cách ăn uống thanh lịch hơn trò.”

Ông quay người, tà áo chùng đen cuộn lên như cánh dơi.

“Nghỉ ngơi đi. Và chuẩn bị tinh thần. Tristan không lấy thứ này về để làm đồ trang trí. Trò sẽ phải học cách ‘hát’ cho cơn đói nghe, thay vì để nó điều khiển trò. Đó là cách duy nhất để một Bard tiêu hóa ma dược trong tình cảnh này.”

Snape biến mất sau cánh cửa, để lại Harry ngồi đó, ôm bụng, vừa sợ hãi vừa phấn khích với sức mạnh điên rồ mà mình vừa chạm vào.

…

Trên tầng cao nhất của con tàu, trong phòng thuyền trưởng.

Không gian ở đây yên tĩnh hơn, tách biệt hẳn với sự hỗn loạn bên dưới. Tristan đóng chặt cửa sổ, kéo tấm rèm nhung dày che đi ánh trăng bạc thếch.

Cậu cởi bỏ chiếc áo khoác đẫm hơi sương, thả mình xuống chiếc giường đơn chật hẹp. Đêm nay cậu đã tiêu hao quá nhiều. Việc mượn danh “Kẻ Khờ Khạo” (The Fool) để trộm nghi thức không chỉ tốn linh tính mà còn rút cạn vận khí tích lũy. Đồng xu Felix trong túi áo cậu giờ đây lạnh ngắt như một cục băng – dấu hiệu của việc may mắn đã chạm đáy.

Tristan nhắm mắt lại. Không cần đếm cừu, giấc ngủ đến với cậu nhanh và sắc bén như một lưỡi dao cắt đứt ý thức thực tại.

Và thế giới mộng mơ mở ra.

Không phải là làn sương mù xám xịt quen thuộc. Lần này, cậu đứng giữa một căn phòng rực rỡ sắc màu.

Tường phòng được sơn màu xanh pastel dịu mắt, vẽ đầy những đám mây trắng bồng bềnh và những chú gấu bông đang nhảy múa. Trên trần nhà cao vút là hàng nghìn ngôi sao dạ quang phát sáng lấp lánh, xoay chuyển theo một quỹ đạo huyền bí mô phỏng dải ngân hà.

Giữa căn phòng trẻ thơ ấy là một chiếc xe nôi cũ kỹ, sơn bong tróc, bánh xe kêu cót két tự lăn qua lăn lại trên tấm thảm lông mềm mại.

Tristan bước tới, không hề tỏ ra ngạc nhiên. Cậu cúi đầu nhìn vào trong xe nôi.

Một đứa bé sơ sinh mũm mĩm, da trắng hồng, tóc vàng xoăn tít như thiên thần trong tranh vẽ thời Phục Hưng, đang ngồi xếp bằng (một tư thế bất khả thi với trẻ sơ sinh). Nhưng đôi mắt của đứa trẻ ấy… đó không phải là mắt người. Đó là hai hố đen sâu hun hút, không có lòng trắng, chứa đựng sự luân chuyển của thời gian và những dòng sông định mệnh cuộn trào.

Đứa bé cầm trên tay một con xúc xắc thủy tinh sáu mặt, lắc nhẹ lắc rắc.

Tristan mỉm cười, nụ cười của một kẻ bề dưới kính cẩn nhưng cũng đầy vẻ thân thiết của đồng minh.

“Chào Snake of Mercury. Lâu rồi không gặp, Will Auceptin.”

Đứa trẻ ngừng lắc xúc xắc. Nó ngẩng đầu lên, đôi môi chúm chím mấp máy, nhưng giọng nói lại vang lên trực tiếp trong não bộ Tristan – một giọng nói non nớt của trẻ con nhưng mang âm điệu già cỗi, lạnh lùng của một vị thần cổ đại.

“Đã lâu không gặp, Peter Skeeter. Ngươi vẫn giữ cái thói quen xấu là đi đến đâu thì tai họa mọc lên ở đó nhỉ?”

Tristan nhún vai, ngồi bệt xuống tấm thảm hình con rắn.

“Tôi chỉ mượn tạm bữa tối của Kalvetua thôi mà. Ai ngờ lão rắn già đó lại keo kiệt đến thế. Mà cái tên ‘Peter Skeeter’ nghe phèn quá, ngài Will à. Tôi thích ‘Trelawney’ hơn.”

“Im lặng,” Will Auceptin bĩu môi, vẻ mặt phụng phịu nhưng đôi mắt đen vẫn sắc lẹm. Đứa trẻ giơ con xúc xắc lên. “Ta đã thấy trước việc ngươi làm loạn ở Bayam. Ngươi đã nợ ta một lần ‘che chắn’ vận mệnh khi dám gọi tên The Fool đấy.”

Tristan chớp mắt. Ra là vậy. Chẳng trách Klein… à không, Gehrman Sparrow không giáng sét xuống đầu cậu ngay lập tức. Có lẽ Will đã âm thầm làm lệch đi sự chú ý của các thực thể khác.

“Vậy tôi phải trả nợ thế nào đây?” Tristan hỏi, giọng điệu của một thương nhân.

Will đột nhiên nhoẻn miệng cười. Nụ cười trẻ thơ trong sáng đến lạ lùng, làm tan biến bớt vẻ đáng sợ trong đôi mắt.

“Ta muốn kem.”

“Hả?” Tristan ngớ người.

“Kem. Vị vani. Không hạt. Không quá ngọt,” Will nhấn mạnh từng từ, giọng điệu nghiêm túc như đang bàn về sự tồn vong của thế giới. “Hiến tế ngay khi ngươi tỉnh dậy. Dobby của ngươi nấu ăn rất được. Ta muốn năm… không, mười ly lớn. Nếu thiếu một ly, ta sẽ khiến xúc xắc của ngươi toàn ra số 1 trong suốt một tháng tới. Lúc đó đi vệ sinh cũng sẽ gặp rắc rối đấy.”

Tristan bật cười thành tiếng, lắc đầu ngao ngán. Một Bán thần Sequence 1, đứng trên đỉnh cao của chuỗi Monster, lại mặc cả từng ly kem. Đúng là phong cách của Will.

“Được rồi, thưa ngài Rắn Thủy Ngân. Băng hải tặc The Felix hân hạnh phục vụ. Mười ly kem vani thượng hạng.”

Đứa trẻ gật gù hài lòng, rồi đột nhiên, khuôn mặt nó đanh lại. Không gian xung quanh rúng động. Những ngôi sao dạ quang trên trần nhà ngừng quay.

“Giờ thì nghe cho kỹ đây, Winner.”

Will Auceptin nhìn thẳng vào mắt Tristan, ánh nhìn xuyên thấu linh hồn.

“Có một người đang chờ ngươi ở Bayam. Phố Enmat. Cửa hàng tạp hóa Mabel. Hắn tên là Darkwill.”

“Darkwill?” Tristan lẩm bẩm cái tên. “Một Dược sư?”

“Phải. Một Dược sư béo, ham ăn lười làm, và cực kỳ xui xẻo. Hắn là thuộc hạ của ta,” Will nói nhanh. “Hắn đang giữ một vật quan trọng. Ta cần ngươi đưa hắn rời khỏi Bayam an toàn. Đưa hắn đến đảo Oravi.”

“Oravi?” Tristan nhíu mày tính toán. Đó là hòn đảo hỗn loạn, nơi tụ tập của hải tặc và những kẻ buôn lậu. “Tại sao lại là Oravi?”

“Ở đó có một Bán Thần của Trường Phái Sinh Mệnh (Life School of Thought) đang ẩn náu. Ta cần ngươi đưa Darkwill đến gặp ông ta. Đây là một điểm nút của vận mệnh. Ta đã nhìn thấy… con đường của ngươi vốn dĩ sẽ đi qua Oravi. Chỉ là tiện đường thôi.”

Tiện đường? Với những kẻ thuộc con đường Monster, không có gì là ngẫu nhiên cả. Mọi sự “tình cờ” đều là sự sắp đặt tỉ mỉ của xác suất.

“Phần thưởng?” Tristan hỏi thẳng. Cậu không làm không công, kể cả cho một đứa trẻ quyền năng.

Will Auceptin ném con xúc xắc lên cao. Nó xoay tít giữa không trung, lấp lánh ánh sáng cầu vồng. Khi rơi xuống lòng bàn tay đứa trẻ, tất cả các mặt của xúc xắc đều biến thành số 0.

Số Không. Khởi đầu và Kết thúc. Sự hỗn mang.

“Ngươi sẽ biết khi đến nơi,” Will nói đầy ẩn ý. “Nhưng ta hứa, nó đáng giá hơn cả con Rắn Đói háu ăn mà ngươi vừa cướp được. Nó liên quan đến… chìa khóa để ngươi thăng cấp Sequence 5.”

Mắt Tristan sáng rực lên. Sequence 5 Winner thăng lên Sequence 4? Đó là bước nhảy vọt thành Bán Thần.

“Kem vani. Phố Enmat. Dược sư béo Darkwill. Đảo Oravi. Tôi nhớ rồi.”

Tristan đứng dậy, phủi bụi quần áo, cúi đầu chào theo nghi thức quý tộc.

“Giao kèo được thiết lập.”

Will vẫy bàn tay nhỏ xíu mập mạp.

“Nhanh lên đấy, Peter Skeeter. Vận mệnh ghét nhất là sự chậm trễ. Và đừng quên kem của ta!”

Căn phòng trẻ thơ bắt đầu vỡ vụn. Những bức tường xanh pastel tan chảy như sáp nến. Bóng tối ập đến.

…

Tristan mở bừng mắt.

Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua khe cửa sổ, chiếu thẳng vào mặt cậu. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng vàng óng, bình yên đến lạ thường. Cậu hít một hơi thật sâu mùi biển mặn mòi, cảm giác mệt mỏi đêm qua đã vơi đi quá nửa.

Cậu ngồi dậy, với tay lấy tờ giấy da dê và bút lông ngỗng trên bàn, viết nhanh vài dòng để khỏi quên chi tiết giấc mơ – trí nhớ của con người thường rất dễ bị đánh lừa bởi những giấc mộng tiên tri.

Kem vani – SỐ LƯỢNG LỚN.

Phố Enmat – Tiệm tạp hóa Mabel.

Darkwill (Béo, Dược sư).

Đích đến: Đảo Oravi.

Gấp tờ giấy lại, cậu nhét vào túi áo ngực, ngay sát đồng xu Felix. Cậu cảm nhận được đồng xu đang ấm dần lên, rung nhẹ. Vận may đang quay trở lại.

“Dobby!” Tristan gọi lớn.

Bộp!

Tiếng nổ quen thuộc vang lên. Dobby hiện ra giữa phòng, trên tay vẫn cầm một cái chảo dính đầy dầu mỡ, đôi tai dơi vểnh lên đầy phấn khích.

“Dobby đây thưa Thuyền trưởng! Dobby đang chuẩn bị bữa sáng! Trứng ốp la và xúc xích hun khói!”

“Tạm gác trứng ốp la lại,” Tristan mỉm cười, nụ cười tinh quái nhưng cũng đầy nghiêm túc. “Ta có một nhiệm vụ quan trọng hơn cho ngươi. Nhiệm vụ cấp S.”

Mắt Dobby mở to như hai quả bóng tennis.

“Nhiệm vụ cấp S? Dobby sẵn sàng! Dobby sẽ chiến đấu! Dobby sẽ…”

“Làm kem,” Tristan ngắt lời. “Kem vani. Loại ngon nhất mà ngươi có thể làm. Dùng sữa tươi từ đàn bò của lão Hagrid mà chúng ta… mượn được lần trước. Không hạt. Không đường quá ngọt. Chỉ thuần khiết hương vani.”

Dobby khựng lại một giây, rồi gật đầu lia lịa, cái đầu lắc lư mạnh đến mức hai cái tai đập vào nhau phành phạch.

“Dobby hiểu rồi! Kem vani cho nghi thức! Dobby sẽ làm loại kem ngon hơn cả tiệm Florean Fortescue ở Hẻm Xéo! Dobby sẽ bỏ thêm tình yêu và phép thuật vào đó!”

“Tốt lắm. Làm mười ly lớn. Chúng ta có một vị khách VIP rất… trẻ con và rất quyền lực đang chờ đợi.”

Dobby búng tay tách một cái rồi biến mất, để lại trong không khí một làn khói mỏng mang theo mùi hương ngọt ngào của sữa và vani.

Tristan bước ra ban công phòng thuyền trưởng, vươn vai đón gió biển. Dưới boong tàu, cậu nghe thấy tiếng Harry đang lải nhải gì đó về đồ ăn với bức tượng đá, và tiếng Snape đang gắt gỏng chỉ đạo Cedric dọn dẹp sàn tàu.

Mọi thứ đang dần đi vào quỹ đạo.

“Peter Skeeter sao…” Tristan lẩm bẩm, nhớ lại cách gọi của Will. “Có lẽ mình nên gửi một tấm thiệp cảm ơn đến Gehrman Sparrow. Dù sao thì, mượn danh tiếng của ngài ấy cũng khá tiện.”

Ngoài khơi xa, mặt trời đang nhô lên khỏi đường chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng biển. Hành trình đến Oravi đã được định đoạt. Và vận mệnh, đôi khi, chỉ bắt đầu từ một ly kem vani vào buổi sáng sớm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-vo-pha-san-giao-hoa-mang-theo-song-bao-thai-tim-toi-cua.jpg
Giả Vờ Phá Sản, Giáo Hoa Mang Theo Song Bào Thai Tìm Tới Cửa
Tháng 1 22, 2025
thuc-tinh-nat-nhat-thien-phu-phan-than-cua-ta-co-the-mo-phong
Thức Tỉnh Nát Nhất Thiên Phú? Phân Thân Của Ta Có Thể Mô Phỏng!
Tháng 10 26, 2025
dai-mong-son-hai-chi-su-thi-chien-dich.jpg
Đại Mộng Sơn Hải Chi Sử Thi Chiến Dịch
Tháng 2 24, 2025
van-lan-tra-ve-toc-nhan-truc-co-ta-1-giay-thanh-tien.jpg
Vạn Lần Trả Về: Tộc Nhân Trúc Cơ Ta 1 Giây Thành Tiên
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved