Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
doc-co-ma-tien.jpg

Độc Cổ Ma Tiên

Tháng 1 21, 2025
Chương 465. Hi Vọng Cổ cùng thiên ý Chương 464. Thiên tuyển chi tử
truc-tiep-ban-cong-phap-ta-mo-ra-tu-tien-thoi-dai.jpg

Trực Tiếp Bán Công Pháp, Ta Mở Ra Tu Tiên Thời Đại

Tháng 2 1, 2025
Chương 506. (thật kết cục) phiên ngoại 2: Thủy chung gặp phải khiêu chiến Chương 505. Phiên ngoại 1: Thí Thiên chưa vong
tao-hoa-tien-de.jpg

Tạo Hóa Tiên Đế

Tháng 4 30, 2025
Chương 1466. Khởi Nguyên Đại Lục Chương 1465. Thôn phệ Chúa Tể Chi Cảnh!
tin-tuc-toan-tri-gia.jpg

Tín Tức Toàn Tri Giả

Tháng 1 26, 2025
Chương 1031. Cử thế vô song ôn nhu Chương 1030. Ma tính Hoàng Cực
be-go-cau-sinh-bat-dau-tram-van-than-cap-tuyen-trach

Bè Gỗ Cầu Sinh: Bắt Đầu Trăm Vạn Thần Cấp Tuyển Trạch

Tháng 12 13, 2025
Chương 682: Một đêm không có chuyện gì xảy ra! Chương 681: Riêng phần mình kế hoạch! .
xuyen-qua-one-piece-ta-doi-tekkai-me-chi-tu-tin.jpg

Xuyên Qua One Piece Ta Đối Tekkai Mê Chi Tự Tin

Tháng 2 21, 2025
Chương 364. Không chết được mới là nhất tuyệt vọng - phiên ngoại Chương 363. Ác ma cùng thần - FULL
vo-cong-cua-ta-se-treo-may

Võ Công Của Ta Sẽ Treo Máy

Tháng 10 20, 2025
Chương 1303 chương cuối Chương 1302 liễu ám hoa minh
be5a31624a0b46e02677fc5d86743726

Ta Chỉ Nghĩ An Tĩnh Trường Sinh

Tháng 1 16, 2025
Chương 990. Nhị cẩu tử! Về đến rồi! Chương 989. Chúng ta tu sĩ!
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 30: Nhà Thơ Của Những Vần Thơ Chết Và Cái Bẫy Của Thần Biển
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 30: Nhà Thơ Của Những Vần Thơ Chết Và Cái Bẫy Của Thần Biển

Đêm trăng khuyết treo lơ lửng trên đỉnh cột buồm The Last Fortune như một lưỡi liềm bạc hoen gỉ.

Trong phòng thí nghiệm đóng kín mít, không gian đặc quánh lại, lạnh lẽo và tĩnh mịch như đáy một ngôi mộ cổ. Severus Snape đứng trước bàn làm việc, hai tay chống mạnh xuống mặt gỗ, hơi thở dồn dập nhưng cố kìm nén để không phát ra tiếng động.

Trước mặt ông, chiếc lọ pha lê rỗng không vẫn còn vương lại vài giọt chất lỏng màu xanh đen sẫm, bốc lên làn khói mờ ảo hình những bóng ma đang than khóc.

Ông vừa uống nó. Ma dược Midnight Poet.

Không có cơn đau xé ruột gan như lần uống Sleepless. Lần này, cảm giác giống như ông vừa nuốt chửng một tảng băng trôi ngàn năm. Cái lạnh thấu xương lan tỏa từ dạ dày, chạy dọc theo cột sống, len lỏi vào từng mao mạch, đóng băng mọi cảm xúc nóng nảy, giận dữ hay lo âu.

Thế giới trong mắt ông thay đổi.

Bóng tối không còn là màn đêm vô tri nữa. Nó trở nên sống động, có kết cấu, có nhịp thở. Ông nhìn thấy những hạt bụi đang nhảy múa trong góc tối, nghe thấy tiếng lũ chuột đang thì thầm dưới khoang tàu cách đó ba tầng, và cảm nhận được nhịp đập yếu ớt của ánh trăng đang hấp hối ngoài cửa sổ.

Cơ thể ông nhẹ bẫng, các thớ cơ săn lại, tràn đầy một loại sức mạnh dẻo dai và bùng nổ. Bản năng chiến đấu cận chiến và kỹ năng bắn súng (dù ông chưa từng cầm súng) bỗng nhiên xuất hiện trong ký ức cơ bắp như thể ông đã luyện tập chúng hàng chục năm.

Nhưng đi kèm với sức mạnh là “cái giá”.

Một nỗi buồn thương mênh mang, vô cớ ập đến, nhấn chìm lý trí ông. Ông nhìn cái bóng của chính mình in trên tường và cảm thấy nó cô độc đến đau lòng. Ông nhìn ngọn đèn dầu sắp tắt và cảm thấy như đang chứng kiến cái chết của một vì sao.

Trong đầu ông, những ngôn từ bắt đầu nhảy múa, tự sắp xếp thành vần điệu, cưỡng ép ông phải thốt ra.

“Đêm nay trăng lạnh buốt vai gầy, Hồn ai lạc lõng giữa ngàn mây…”

“Câm miệng!”

Snape gầm lên, bàn tay siết chặt mép bàn đến mức gỗ vụn găm vào da thịt. Giọng ông khàn đặc, nghe như tiếng đá nghiến vào nhau.

Ông là một Xà Vương, một Bậc thầy Độc dược, một điệp viên hai mang lạnh lùng. Ông không phải là một gã thi sĩ sướt mướt rên rỉ về trăng sao!

Nhưng đặc tính phi phàm không quan tâm đến lòng tự trọng của ông. Nó thì thầm, nó thúc giục, nó đòi hỏi ông phải “diễn”. Nếu ông không xả ra những cảm xúc này, Linh thể ông sẽ bị quá tải.

Snape run rẩy rút đũa phép ra, vung mạnh một cái. Một luồng khí đen bắn ra, cắt đứt ngọn nến đang cháy dở.

“Được rồi,” ông thở hắt ra, đôi mắt đen thẫm ánh lên sự cam chịu đầy thù hận. “Ta sẽ làm thơ. Nhưng ta sẽ viết những bài thơ tang tóc để tiễn đưa kẻ thù xuống địa ngục.”

Ông lấy ra một tờ giấy da dê, bút lông ngỗng lướt nhanh trên mặt giấy với vẻ hằn học tột độ.

“Giấc ngủ ngàn thu không mộng mị, Máu nhuộm hoa hồng, lệ biệt ly.”

Ông đọc lại hai câu thơ vừa viết, mặt nhăn lại như vừa nuốt phải ốc sên sống.

“Kinh tởm,” ông phán xét chính mình, rồi nhét tờ giấy vào túi áo ngực, ngay sát trái tim đang đập chậm rãi của một Nhà Thơ Bóng Đêm.

…

Sáng hôm sau.

Rìa khu ổ chuột phía Tây Bayam, nơi giáp ranh với những cánh rừng nhiệt đới rậm rạp và những phế tích cổ xưa.

Không khí ở đây đặc quánh mùi tanh của cá ươn, mùi nước cống lộ thiên bốc hơi dưới nắng, và mùi mồ hôi chua loét của những người bản địa đang bị dồn ép vào bước đường cùng.

Một toán lính Hải quân Ruen mặc đồng phục xanh trắng, đi ủng da cao cổ, đang diễu hành qua con đường đất lầy lội. Tiếng bốt sắt nện xuống đất thình thịch đầy đe dọa. Tiếng roi da quất vào không khí vút vút khiến đám trẻ con rách rưới nép sát vào những bức tường gạch bong tróc, đôi mắt to tròn đầy sợ hãi.

Ba gã thương nhân lang thang đứng nép vào một con hẻm nhỏ, quan sát tất cả.

Tristan chỉnh lại vành mũ rộng vành, che đi đôi mắt xanh lục đang quan sát những sợi dây xác suất rối rắm trên đầu đám lính. Mercury rúc sâu trong túi áo khoác của cậu, chỉ thò cái mũi hồng ra hít ngửi.

Snape, giờ đây trông càng thêm u ám với quầng thâm mắt đậm hơn (tác dụng phụ của việc thức trắng đêm làm thơ) đứng dựa lưng vào tường, tay khoanh trước ngực.

Cedric Diggory, người đóng vai trợ lý, bỗng nhiên tái mặt. Cậu đưa tay lên bịt mũi, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại.

“Thuyền trưởng,” Cedric thì thầm, giọng run rẩy. “Mùi chết chóc… nồng nặc quá.”

“Xác chết à?” Tristan hỏi nhẹ.

“Không,” Cedric lắc đầu, ánh mắt hoang mang nhìn về phía sâu trong khu rừng. “Nếu là xác chết thì bình thường. Đây là mùi của… những cái xác đang cử động. Một cái hố chôn tập thể đang sống lại. Có ai đó đang tích tụ tử khí.”

Tristan khẽ chạm tay vào con lắc pha lê Pendulum trong túi. Nó xoay tít một cách điên cuồng ngược chiều kim đồng hồ, dây bạc nóng lên như lửa đốt.

“Kalvetua,” cậu lẩm bẩm cái tên cấm kỵ. “Thần Biển. Chúng đang ép dân bản địa đến đường cùng để kích hoạt một nghi thức quy mô lớn.”

Cậu nhìn về phía một ngôi đền đá nhỏ lấp ló sau những tán cây dừa nước – nơi có bức tượng Rắn Biển bằng đá đen với đôi mắt được tô bằng máu khô.

“Ta muốn bức tượng đó,” Tristan nói, giọng bình thản nhưng chứa đựng sự tham lam của một con rồng. “Cho Harry. Cậu ta cần một ‘khán giả’ trung thành để tiêu hóa ma dược Bard.”

Snape nhếch mép, một nụ cười mỉa mai thoáng qua.

“Đồ chơi của một vị thần bán điên. Rất hợp với trò Potter.”

…

Nửa giờ sau, tại căn hầm bí mật dưới lòng đất của phe Kháng chiến.

Không gian chật hẹp, nồng nặc mùi thảo dược hăng hắc trộn lẫn với mùi hương trầm rẻ tiền. Ánh sáng từ những ngọn đuốc mỡ cá cháy bập bùng, hắt những cái bóng dài ngoằng, vặn vẹo lên vách tường đất ẩm ướt.

Kalat, thủ lĩnh phe Kháng chiến, ngồi xếp bằng trên một tấm thảm da rắn cũ kỹ. Hắn là một người đàn ông trung niên da ngăm đen, gầy gò nhưng rắn rỏi, toàn thân phủ kín những hình xăm rắn biển màu xanh chàm. Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự cuồng tín bị kìm nén.

Xung quanh hắn là hàng chục chiến binh bản địa, tay lăm lăm dao rựa và súng hỏa mai cũ nát, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ba kẻ lạ mặt với vẻ thù địch.

“Ta nghe danh các ngươi,” Kalat nói, giọng khàn đục. “Băng hải tặc Felix. Những kẻ đã đốt cháy tàu Hải quân ở Bansy. Các ngươi muốn gì?”

Tristan bước lên một bước, phong thái ung dung tự tại như đang đứng trong phòng khách nhà mình chứ không phải hang ổ phiến quân.

“Ta muốn bức tượng Rắn Biển trong đền thờ cổ,” Tristan đi thẳng vào vấn đề. “Đổi lại, ta sẽ giúp các ngươi gây ra một vụ nổ đủ lớn ở Kho vũ khí phía Đông để thu hút toàn bộ hỏa lực của Hải quân. Các ngươi sẽ có thời gian để di tản người già và trẻ em.”

Kalat im lặng. Hắn nhìn chằm chằm Tristan, rồi nhìn sang Snape và Cedric. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ đấu tranh dữ dội, đau khổ và tuyệt vọng.

Cuối cùng, hắn gật đầu nặng nề, vai chùng xuống.

“Tượng thờ là linh hồn của bộ tộc… nhưng mạng sống của đồng bào quan trọng hơn. Nếu các ngươi làm được, ta sẽ giao nó tại điểm hẹn ở Bến tàu số 4 vào nửa đêm nay.”

Thỏa thuận được thiết lập.

…

Trên đường quay trở lại tàu, không khí giữa ba người trầm mặc đến ngạt thở. Nắng trưa gay gắt không xua tan được cái lạnh lẽo vừa bám vào họ dưới căn hầm.

Mercury thò hẳn đầu ra ngoài, nhổ toẹt một cái xuống đất.

“Phui! Tởm lợm!” Con Niffler rít lên. “Papa, gã đó nói dối. Mùi của hắn không phải mùi đau khổ. Đó là mùi của một kẻ buôn bán linh hồn giá sỉ. Hắn hôi rình như một con chồn ăn xác chết.”

Snape, người đã im lặng suốt quãng đường, giờ mới lên tiếng. Ông nhắm hờ mắt, cảm nhận nhịp đập của màn đêm dù đang giữa ban ngày – đặc quyền của Midnight Poet.

“Ta nghe thấy nhịp tim của hắn,” Snape nói, giọng lạnh băng. “Khi hắn nói về việc di tản trẻ em, nhịp tim hắn không đập nhanh vì lo lắng. Nó đập chậm lại, đều đặn, hưởng thụ. Đó là nhịp điệu của sự hưng phấn lạnh lẽo. Hắn không định cứu ai cả. Hắn muốn máu. Rất nhiều máu.”

Cedric rùng mình, siết chặt cây đũa phép trong tay áo.

“Hắn muốn hiến tế chính người dân của mình?”

“Để đánh thức Kalvetua,” Tristan tiếp lời, tay tung nhẹ đồng xu Felix. Đồng xu xoay tít dưới ánh mặt trời, lóe lên những tia sáng vàng chói mắt. “Và hắn muốn dùng chúng ta – những kẻ ngoại lai có sức mạnh phi phàm – làm vật tế thần chính để gánh chịu phản phệ của nghi thức.”

Cậu bắt lấy đồng xu. Mặt Sấp.

Dấu hiệu của nguy hiểm cận kề.

Khi họ về đến boong tàu, Harry đang ngồi lau chùi kính, nghe xong câu chuyện thì mặt tái mét.

“Vậy… chúng ta hủy kèo sao? Hay là báo cho Hải quân?”

Tristan bật cười khẽ. Nụ cười của cậu lần này không còn vẻ tinh quái của một học sinh, mà mang nét tàn nhẫn của một con bạc đang nắm trong tay quân bài tẩy.

“Hủy kèo? Không, Harry. Trong thế giới này, khi ai đó mời cậu tham gia một trò chơi sinh tử, cách tốt nhất để từ chối không phải là bỏ chạy.”

Cậu nhìn về phía khu rừng, nơi bức tượng Rắn Biển đang ngủ say.

“Cách tốt nhất là lật ngược bàn cờ và biến kẻ chủ mưu thành con tốt thí.”

Tristan quay sang Snape, ánh mắt lấp lánh sự điên rồ đầy tính toán.

“Giáo sư, bài thơ của ông đã hoàn thành chưa?”

Snape sờ tay vào túi áo ngực, chạm vào tờ giấy da dê loang lổ mực. Những câu thơ đen tối, u ám, chứa đựng quyền năng ru ngủ và dẫn dụ linh hồn vào ác mộng đang nằm im lìm chờ đợi.

Ông nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi và đáng sợ.

“Nó tệ hại đến mức đủ để khiến một vị thần cũng phải gặp ác mộng,” ông đáp.

Tristan gật đầu, ra hiệu cho cả nhóm tụ lại.

“Kế hoạch thay đổi. Đêm nay, chúng ta không tấn công kho vũ khí. Chúng ta sẽ tham gia nghi thức của Kalat. Nhưng người cầm dao tế lễ… sẽ không phải là hắn.”

Dưới chân họ, con tàu The Last Fortune khẽ rung lên theo từng đợt sóng vỗ, tiếng gỗ kẽo kẹt nghe như tiếng cười khúc khích của định mệnh đang chờ đợi màn kịch đẫm máu sắp diễn ra.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-mot-ngoc-hoang-tu-nguoi-so-do-cai-gi
Ta Một Ngốc Hoàng Tử, Ngươi So Đo Cái Gì
Tháng 12 24, 2025
one-piece-tro-thanh-hai-quan-nguyen-soai-giac-tinh-song-kamui.jpg
One Piece : Trở Thành Hải Quân Nguyên Soái, Giác Tỉnh Song Kamui
Tháng 1 21, 2025
van-toc-xam-pham-ta-truc-tiep-gia-nhap-bua-trua-sang-trong.jpg
Vạn Tộc Xâm Phạm, Ta Trực Tiếp Gia Nhập Bữa Trưa Sang Trọng
Tháng 4 2, 2025
de-quoc-chi-chu-bat-dau-danh-dau-dai-de-tu-vi.jpg
Đế Quốc Chi Chủ, Bắt Đầu Đánh Dấu Đại Đế Tu Vi!
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved