Chương 3: Những Giao Dịch Dưới Chân Đèn Đồng
Ánh sáng đỏ thẫm từ những ngôi sao lơ lửng trên vòm mái hư ảo chiếu rọi xuống tòa cung điện của người khổng lồ, tạo nên một thứ ánh sáng tranh tối tranh sáng, vừa uy nghiêm vừa ma mị. Tại nơi đây, thời gian dường như đã chết, chỉ còn lại sự tĩnh lặng vĩnh cửu bao trùm lên chiếc bàn đồng thau dài thườn thượt.
Cuộc tụ họp của Hội Tarot vẫn tiếp diễn, nhưng bầu không khí đã thay đổi.
Nếu như những phút đầu tiên là sự tưởng niệm nặng nề dành cho Backlund, thì giờ đây, không gian đã chuyển sang trạng thái của một sàn giao dịch bí mật, nơi những kẻ nắm giữ quyền năng bắt đầu tính toán lợi ích và rủi ro.
Tristan Prewett – The Wheel of Fortune – ngồi ở cuối bàn, dáng vẻ lười biếng tựa lưng vào ghế. Qua lớp kính mắt dày, đôi mắt nâu của cậu lướt nhẹ qua từng gương mặt, nhưng sự chú ý lớn nhất vẫn dồn vào “người mới” ngồi đối diện: Emlyn White.
Chàng Huyết tộc trẻ tuổi The Moon đang cố gắng duy trì vẻ ngoài quý tộc, cằm hếch lên cao, tay chỉnh lại cổ áo sơ mi đăng ten cầu kỳ. Tuy nhiên, Tristan, với tư cách là một chuyên gia về ngôn ngữ cơ thể (và là kẻ vừa chơi khăm cậu ta) nhận ra sự căng thẳng tột độ ẩn sau lớp vỏ bọc ấy. Mỗi lần Tristan khẽ động đậy ngón tay, Emlyn lại giật mình thon thót, ánh mắt đỏ rực đảo nhanh về phía ngực của Tristan, như sợ rằng gã đàn ông bí ẩn này sẽ lại làm ra cái ký hiệu “Mẫu Thần Đất” đáng nguyền rủa kia.
Tristan khẽ nhếch môi, giấu nụ cười tinh quái vào trong bóng tối. Con dơi nhỏ đáng thương, anh thầm nghĩ. Cậu ta đang sợ mình là gián điệp của Cha Utravsky cài vào đây. Nỗi sợ hãi là một gia vị tuyệt vời cho sự phục tùng.
Ở đầu bàn, The Fool Klein Moretti vẫn giữ sự im lặng thâm trầm, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, ra hiệu cho phép các thành viên tự do trao đổi.
The Justice Audrey Hall, người luôn nhạy bén với cảm xúc, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cô quay sang phía thiếu niên có mái tóc vàng rối bù ngồi ở một góc khác.
“Thưa ngài The Sun,” Audrey hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. “Cậu đã thực sự thoát khỏi vòng tuần hoàn chưa? Ý tôi là… sự lặp lại kỳ quái của thời gian mà cậu đã nhắc đến lần trước?”
Dereck Berg – The Sun – gật đầu mạnh mẽ. Gương mặt non nớt của cậu toát lên vẻ nhẹ nhõm của một người vừa thoát khỏi ngục tù vĩnh cửu.
“Cảm tạ Ngài Kẻ Khờ,” Dereck nói, ánh mắt sùng kính hướng về phía đầu bàn. “Nhờ sự chỉ dẫn của Ngài, tôi đã tìm ra ‘Kẻ sa ngã’ – hiện thân của Thiên Sứ Amon. Tôi đã phá vỡ được vòng lặp. Bạch Ngân Thành đã trở lại trật tự vốn có, dù Hội đồng Trưởng lão vẫn đang tiến hành thanh lọc khu vực.”
Cái tên “Amon” vừa thốt ra, không khí trong phòng dường như lạnh đi vài độ.
Tristan cảm thấy con lắc Grindelwald trong túi áo ngực mình khẽ rung lên một nhịp. Amon. Kẻ Lừa Dối. Vị vua của các Thiên Sứ. Một cái tên mang theo tai ương ở bất kỳ nơi nào hắn đi qua. Tristan vô thức đưa tay lên xoa ngực, một hành động nhỏ nhưng lọt vào mắt của The Hanged Man Alger Wilson.
Alger nheo mắt. The Wheel of Fortune cũng kiêng dè cái tên Amon? Hay cậu ta biết điều gì đó nhiều hơn?
“Thoát được là tốt,” Alger lên tiếng, giọng trầm khàn, mang phong thái của một kẻ từng trải. “Nhưng đừng chủ quan, The Sun. Những gì dính dáng đến Thiên Sứ sa ngã không bao giờ kết thúc đơn giản. Hãy cẩn trọng với cái bóng của chính mình.”
Cuộc thảo luận về Bạch Ngân Thành tạm lắng xuống. Audrey, với sự hào hứng của một tiểu thư vừa tìm thấy món đồ chơi mới, quay sang Fors Wall.
“Thưa cô The Magician, giao dịch về công thức ‘Thực Linh giả’ của chúng ta đã hoàn tất chứ?”
Fors Wall – The Magician – gật đầu, vẻ mặt hơi mệt mỏi nhưng hài lòng. Cô vừa trải qua một tuần đầy biến động với việc trốn chạy khỏi sự truy đuổi (tưởng tượng) và lo lắng về tiền bạc.
“Đã xong, thưa tiểu thư. Tôi sẽ sớm chuẩn bị đủ nguyên liệu.”
Tristan quan sát các giao dịch diễn ra trơn tru, cảm nhận được sự vận hành của “nền kinh tế” trong Hội Tarot. Đây là một mạng lưới trao đổi tài nguyên xuyên không gian, nơi thông tin và vật phẩm phi phàm được luân chuyển với tốc độ chóng mặt. Và Emlyn White, “con cừu béo” mới gia nhập, sắp sửa trở thành tâm điểm của sàn giao dịch này.
Đúng như dự đoán, Emlyn không chịu ngồi yên. Sự tò mò và lòng kiêu hãnh của một Huyết tộc khiến cậu ta không thể chấp nhận việc mình bị gạt ra rìa. Cậu hắng giọng, cố tạo ra vẻ bề trên khi cất lời:
“Ta… khụ, tôi có một câu hỏi.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía The Moon. Cậu ta thoáng bối rối, liếc nhìn Tristan một cái đầy cảnh giác rồi mới tiếp tục:
“Làm thế nào để một Huyết tộc… khụ, ý tôi là một Huyết tộc cao quý… có thể gia tăng sức mạnh mà không cần sự ban ơn của các Trưởng bối? Các người biết đấy, đôi khi những quy tắc cũ kỹ thật phiền phức, và một người có tầm nhìn như tôi cần những con đường tắt.”
Cả căn phòng rơi vào một thoáng im lặng kỳ quặc.
Audrey chớp mắt, đôi mắt xanh biếc lấp lánh sự thích thú. “Ồ? Vậy ra ngài thực sự là một Huyết tộc? Một ma cà rồng trong truyền thuyết?”
“Huyết tộc! Xin hãy gọi là Huyết tộc!” Emlyn rít lên, mặt đỏ bừng vì bị gọi bằng cái tên dung tục của loài người. “Đừng đánh đồng chúng tôi với những sinh vật biến dị thấp kém thèm khát máu tươi kia!”
Tristan không nhịn được, bật cười khẽ. Tiếng cười của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng, khiến Emlyn giật bắn mình, lông tóc dựng đứng.
“Một con đường tắt cho Huyết tộc sao?” Tristan nói, giọng lười biếng như đang kể chuyện phiếm. Anh tháo kính ra, lau nhẹ vào vạt áo chùng, để lộ đôi mắt sắc sảo. “Có đấy, The Moon. Nhưng thường thì những con đường tắt đều dẫn đến… vực thẳm. Hoặc đến một cái lồng.”
Câu nói đầy ẩn ý của Tristan khiến Emlyn tái mặt. Cái lồng? Hắn đang ám chỉ tầng hầm của Giáo đường Bội thu sao? Hắn biết! Chắc chắn hắn biết!
Alger Wilson – The Hanged Man – người luôn nhạy bén với cơ hội kiếm tiền, lập tức nắm bắt tình hình. Anh ta không quan tâm đến trò đùa của Tristan, anh ta chỉ nhìn thấy mùi tiền từ sự non nớt của Emlyn.
“Huyết tộc thăng tiến dựa trên sự tích lũy tuổi tác và sự ban ơn của trưởng bối,” Alger nói chậm rãi, giọng điệu trở nên chuyên nghiệp như một thương nhân chợ đen. “Nhưng, về bản chất, đó chỉ là việc hấp thụ đặc tính phi phàm. Nếu cậu có được đặc tính của một ‘Nam Tước’ đã chết, cậu có thể pha chế nó thành ma dược và uống.”
Đôi mắt Emlyn sáng rực lên. “Ma dược? Ý anh là giống như con đường của nhân loại các người?”
“Chính xác,” Alger gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười khó phát hiện. “Tôi tình cờ biết nơi có thể tìm được đặc tính của một Nam Tước Huyết tộc. Thậm chí là công thức pha chế.”
“Bao nhiêu?” Emlyn hỏi ngay lập tức, sự khao khát che mờ đi lý trí.
Alger im lặng một chút, làm ra vẻ đang tính toán phức tạp, rồi thốt ra một con số khiến không khí trong phòng đông đặc lại:
“Từ 4.000 đến 5.000 bảng vàng.”
“Cái gì?!”
Emlyn hét lên, quên cả việc giữ gìn hình tượng quý tộc. Cậu bật dậy khỏi ghế, đôi mắt trợn trừng. “Năm ngàn bảng? Anh có điên không? Anh có biết năm ngàn bảng có thể mua được bao nhiêu con búp bê sứ phiên bản giới hạn không? Đó là một gia tài! Tôi… tôi làm sao có thể…”
Cậu ta ngưng bặt, nhận ra mình vừa lỡ lời về sở thích “búp bê”. Cậu liếc nhanh về phía Tristan, thấy gã đàn ông đeo kính đang mím môi nín cười, vai rung lên bần bật.
“Đó là giá thị trường,” Alger lạnh lùng đáp, không hề nhượng bộ. “Sức mạnh và sự tự do chưa bao giờ rẻ mạt, thưa ngài The Moon. Hoặc cậu tiếp tục cúi đầu trước các trưởng bối, hoặc cậu trả tiền để tự định đoạt số phận mình.”
Emlyn ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt thẫn thờ như kẻ mất hồn. Năm ngàn bảng. Cậu ta hiện tại đang “cháy túi” vì mua búp bê, lại còn bị Cha Utravsky bắt lao động khổ sai không lương. Số tiền đó đối với cậu ta hiện tại là một con số thiên văn.
“The Sun” Dereck, người không hiểu lắm về giá trị tiền tệ của thế giới bên ngoài nhưng rất nhạy cảm với lịch sử, đột nhiên lên tiếng chen ngang:
“Nhưng thưa ngài The Moon, tại sao ngài lại nói Huyết tộc là khởi nguồn của các tước vị? Ở Bạch Ngân Thành, các ghi chép từ Kỷ thứ Hai cho thấy tước vị là sự phân chia quyền lực của các Cựu Thần, không liên quan đến Huyết tộc.”
“Nhóc con biết cái gì!” Emlyn, đang bực bội vì tiền nong, lập tức quay sang xả giận lên Dereck. “Lịch sử của các người là lịch sử ngụy tạo! Huyết tộc chúng ta đã tồn tại từ trước khi ánh sáng chiếu rọi…”
Một cuộc tranh luận nảy lửa nổ ra giữa một ma cà rồng kiêu ngạo và một thiếu niên cuồng tín thờ Chúa Tế Mặt Trời. Một bên sùng bái dòng máu, một bên sùng bái thần linh cổ đại.
Tristan ngồi đó, tay chống cằm, quan sát màn hài kịch này với vẻ thích thú. Đây chính là sự hỗn loạn đặc trưng của Hội Tarot. Nhưng với trực giác của một “Winner” anh biết cuộc tranh luận này vô nghĩa. Emlyn sẽ tìm ra tiền – Huyết tộc giàu có hơn cậu ta tưởng, và lòng tự trọng của cậu ta sẽ không cho phép cậu ta bỏ cuộc.
“Đủ rồi,” The Fool gõ nhẹ tay xuống bàn. Âm thanh không lớn, nhưng ngay lập tức cắt đứt mọi tiếng ồn.
Cả Emlyn và Dereck đều im bặt, cúi đầu hối lỗi.
“Giao dịch tiếp tục,” The Fool ra lệnh.
Lúc này, Audrey – Justice – người giàu có nhất hội, mới mỉm cười quay sang Emlyn. Cô nhìn thấy một cơ hội.
“Ngài The Moon,” Audrey nói nhẹ nhàng. “Tôi đang cần tìm mua một số nguyên liệu phi phàm. ‘Huyết dịch Kính Long’ và ‘Trái cây Trưởng Giả Chi Thụ’. Tôi nghe nói Huyết tộc có mạng lưới thu thập rất rộng lớn. Ngài có thể giúp tôi không?”
Emlyn khựng lại. Cơ hội kiếm tiền? Đôi mắt đỏ của cậu đảo một vòng.
“Hừm, những thứ đó không hiếm lạ gì với Huyết tộc chúng tôi,” cậu ta nói giọng kẻ cả, cố gắng vớt vát lại chút thể diện. “Trái cây Trưởng Giả Chi Thụ khoảng 600 bảng, còn huyết dịch Kính Long… chà, thứ đó hiếm hơn, khoảng 1.500 bảng.”
“Tôi trả giá thị trường,” Audrey nhanh chóng chốt lời, phong thái của một đại tiểu thư tiêu tiền như nước. “Và tôi sẽ trả thêm cho ngài 100 bảng phí môi giới nếu ngài tìm được hàng chất lượng tốt trong tuần này.”
“Một… 100 bảng phí môi giới?” Emlyn nuốt nước bọt. Số tiền đó đủ để mua một bộ váy mới cho con búp bê Alice của cậu. “Được! Ta… tôi chấp nhận. Huyết tộc luôn giữ lời hứa.”
Tristan nhìn Emlyn rơi vào cái bẫy ngọt ngào của chủ nghĩa tư bản mà Audrey giăng ra, không khỏi lắc đầu cảm thán. Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, một tia sáng lóe lên trong mắt kính.
“Chúc mừng, The Moon,” Tristan lên tiếng, giọng điệu trầm thấp, mang theo âm hưởng của một lời tiên tri mơ hồ. “Một khởi đầu tốt. Tiền bạc là dòng chảy của vận mệnh. Nhưng hãy cẩn thận… đôi khi thứ cậu mua được bằng tiền lại mang đến những rắc rối mà tiền không thể giải quyết.”
Emlyn rùng mình. Cậu ta lại cảm thấy cái cảm giác ớn lạnh đó. Tại sao mỗi lời tên này nói ra đều nghe như đang ám chỉ cậu sẽ gặp xui xẻo vậy?
“Tôi… tôi tự biết lo liệu!” Emlyn đáp lại yếu ớt.
Tristan mỉm cười, không nói thêm gì nữa. Anh biết Emlyn sắp sửa bị cuốn vào những rắc rối liên quan đến “Tín đồ Mặt Trăng Nguyên Thủy” – những kẻ điên cuồng thờ phụng mặt trăng theo cách man rợ. Và đó chính là lúc “vận may” của Tristan có thể can thiệp… hoặc “vận rủi” của anh sẽ giáng xuống.
Ánh đèn trên bàn đồng chập chờn, báo hiệu buổi tụ họp sắp kết thúc. Những quân cờ đã được đặt vào vị trí. Alger đang mài dao chờ cắt tiết con cừu béo. Audrey đang dùng tiền để mở đường thăng cấp. Emlyn đang chập chững bước vào thế giới đầy cạm bẫy. Và Dereck đang mang theo bí mật của vùng đất bị lãng quên.
Tristan khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự xoay chuyển của con lắc trong túi áo. Một chương mới thực sự đã bắt đầu, không chỉ cho anh, mà cho tất cả bọn họ.