Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
mi-luc-max-tri-so-bi-cao-lanh-su-ty-tan-tinh.jpg

Mị Lực Max Trị Số, Bị Cao Lạnh Sư Tỷ Tán Tỉnh

Tháng 1 19, 2025
Chương 757. Không phải kết cục đại kết cục Chương 756. Thiên Đạo!
nguoi-quan-cuong-thi-goi-trieu-hoan-thu

Ngươi Quản Cương Thi Gọi Triệu Hoán Thú?

Tháng mười một 4, 2025
Chương 786: Cái này thịnh thế, như ngươi mong muốn Chương 785: Phong tuyết cố nhân về
chan-kinh-do-de-cua-ta-lai-la-nu-de

Chấn Kinh Đồ Đệ Của Ta Lại Là Nữ Đế

Tháng 12 21, 2025
Chương 3300: Lão tổ tán thành Chương 3299: Lão tổ ra tay
giai-phau-su-tan-khai-niem-phap-y.jpg

Giải Phẫu Sư: Tân Khái Niệm Pháp Y

Tháng 1 21, 2025
Chương 15. Cha âm mưu 2 Chương 15. Cha âm mưu 1
tuyet-doi-dung-choc-yordle.jpg

Tuyệt Đối Đừng Chọc Yordle

Tháng 2 26, 2025
Chương 280. Vũ trụ người thủ hộ Chương 279. Gặp lại
bat-dau-nhan-10-co-bug-nguoi-la-that-lag-a.jpg

Bắt Đầu Nhân 10? Có Bug Ngươi Là Thật Lag A

Tháng 12 23, 2025
Chương 272: Ngươi! Có tội! Chương 271: Lục râu cùng xanh râu
nguoi-tai-conan-nhung-la-tu-la-trang

Người Tại Conan, Nhưng Là Tu La Tràng

Tháng mười một 21, 2025
Chương 79: Rõ ràng là hồi cuối lại không lưu tình chút nào Tu La tràng - FULL Chương 78: Ran: Thành chủ đại nhân, xin ngài lựa chọn ưa thích kiểu chết
cuc-dao-thien-ma.jpg

Cực Đạo Thiên Ma

Tháng 1 19, 2025
Chương 1213. Chương cuối Chương 1212. Chung kết (2)
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 29: Khúc Ca Của Những Kẻ Điên Và Cái Gật Đầu Của Thế Giới
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 29: Khúc Ca Của Những Kẻ Điên Và Cái Gật Đầu Của Thế Giới

Mặt trời ở Bayam không lặn xuống một cách dịu dàng, nó rơi xuống biển như một khối sắt nung đỏ, khiến cả đường chân trời sôi lên sùng sục trong sắc tím bầm và cam rực.

Tại một bãi đá ngầm lởm chởm khuất sau những nhà kho bỏ hoang phía Tây thành phố, sóng biển vỗ vào bờ không phải với tiếng rì rào êm ả, mà với những tiếng gầm gừ đục ngầu. Nhưng ngay cả tiếng gầm của đại dương cũng bị nhấn chìm bởi một thứ âm thanh khác – một thứ tạp âm kinh hoàng đang xé toạc màng nhĩ của thực tại.

“HOGGG… GY WARTY HOGWARTS…!”

Harry Potter đứng trên mỏm đá cao nhất, hai tay dang rộng, ngực phập phồng kịch liệt. Cậu không hát. Cậu đang hét vào mặt biển khơi bằng tất cả linh tính hỗn loạn của một Sequence 9 vừa gia nhập thế giới siêu nhiên.

Giọng cậu vỡ vụn, chênh phô, nhảy múa điên cuồng giữa các nốt nhạc như một con quỷ say rượu đang khiêu vũ trên dây thép gai. Nhưng điều đáng sợ không nằm ở cao độ, mà nằm ở quyền năng.

Với mỗi ca từ méo mó thốt ra, không khí xung quanh rung lên bần bật. Những con cua đá đang bò dưới chân cậu đột nhiên dừng lại, giơ hai càng lên trời và bắt đầu đánh nhau điên cuồng. Sóng biển dường như cũng trở nên hung hãn hơn, đập vào đá tung bọt trắng xóa cao hàng mét.

Cách đó mười bước chân, Regulus Black đang trải qua một loại tra tấn mà anh chưa từng nếm trải ngay cả trong những cơn ác mộng tồi tệ nhất ở Hang Động Âm Thi.

Là một Vampire (Ma Cà Rồng – Sequence 7) thính giác của Regulus nhạy bén gấp hàng chục lần người thường. Tiếng hát của Harry đối với anh không khác gì ai đó đang dùng dũa móng tay bằng sắt cào trực tiếp lên vỏ não.

“Potter!” Regulus gầm lên, hai tay bịt chặt tai, đôi mắt xám vằn lên những tia máu đỏ lòm. Chiếc răng nanh của anh dài ra, rỉ nước miếng vì cơn đau đớn bản năng. “Nếu cậu không im miệng ngay, ta thề sẽ ném cậu xuống biển làm mồi cho cá mập!”

Harry ngừng lại giữa chừng, thở hồng hộc, khuôn mặt đỏ bừng vì hưng phấn quá độ. Đôi mắt sau cặp kính tròn sáng rực một cách bất thường.

“Nhưng chú Regulus! Chú không cảm thấy sao?” Harry hét lớn, giọng vẫn còn rung ngân vang của linh tính. “Nó hiệu quả! Dòng chảy ma dược trong người con đang sôi lên! Con cảm thấy mình có thể đấm chết một con Rồng!”

“Đó là vì cậu vừa tự buff ‘Dũng Khí’ cho chính mình, đồ ngốc!” Regulus rít lên, cố gắng trấn áp cơn cuồng nộ đang dâng trào trong máu. “Và cậu đang buff cho cả cái bãi biển chết tiệt này nữa!”

Harry định phản bác, nhưng đúng lúc đó, một tràng cười man dại vang lên từ phía sau những tảng đá lớn.

Ba bóng người mặc áo choàng xám tro, ngực thêu biểu tượng búa sét màu xanh lam, bước ra từ bóng tối. Gió biển thổi tung áo choàng của họ, để lộ những khuôn mặt hằn học và hung tàn.

Kẻ Trừng Phạt. Đội thi hành án của Giáo hội Bão Tố.

“Ta đã bảo mà,” tên đội trưởng, một gã đàn ông vạm vỡ với đôi mắt trắng dã không có lòng đen, cười gằn, trên tay hắn là một cây búa chiến lấp lánh điện tích xanh. “Có kẻ đang thực hiện nghi thức tà giáo ở đây. Âm thanh này… tởm lợm và điên loạn hệt như tiếng gọi của Quỷ Dữ.”

Hắn giơ búa lên, sấm sét bắt đầu tích tụ.

“Bắt lấy chúng! Dâng linh hồn chúng cho Chúa Tể Bão Tố!”

“Chết tiệt,” Regulus chửi thề. Anh hạ thấp trọng tâm, móng vuốt đen dài mọc ra từ đầu ngón tay, sẵn sàng xé xác đối thủ.

Nhưng Harry nhanh hơn. Trong cơn say máu của ma dược Bard, cậu không hề sợ hãi. Cậu giơ đũa phép lên, và thay vì niệm chú, cậu… hát tiếp.

“DŨNG CẢM LÊN! HỠI NHỮNG NGƯỜI ANH EM!”

Một luồng sóng xung kích vô hình bùng nổ từ cổ họng Harry, quét qua toàn bộ bãi đá.

Hiệu ứng của Bard: Khích Lệ.

Nhưng vì thiếu kiểm soát, nó trở thành Khích Lệ Diện Rộng.

Tên đội trưởng Kẻ Trừng Phạt trúng đòn đầu tiên. Đáng lẽ hắn phải lao tới tấn công, nhưng dưới tác động của tiếng hát, cơ bắp hắn phồng lên, adrenaline bơm thẳng vào não khiến hắn rơi vào trạng thái hưng phấn tột độ.

“ĐÚNG! DŨNG CẢM LÊN!” Hắn gào lên, và thay vì đánh Regulus, hắn quay sang… đấm thẳng vào mặt tên đồng đội bên cạnh.

Bốp!

Tên đồng đội bay văng ra xa, máu mũi phun thành vòi. Nhưng gã bị đánh không hề tức giận, gã bật dậy, cười hô hố, mắt long sòng sọc: “Tuyệt vời! Đánh hay lắm! Đánh nữa đi!”

Ba tên Kẻ Trừng Phạt lao vào đánh nhau loạn xạ, vừa đánh vừa gào thét ca ngợi Bão Tố trong cơn phê pha dũng khí do Harry ban tặng.

Regulus đứng chết trân nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt.

“Cái quái…”

Anh nhận ra sự nguy hiểm của con đường “Mặt Trời” này. Nó không giết người bằng dao kiếm, nó giết người bằng cách biến họ thành những kẻ điên cuồng nhiệt huyết.

“Chạy thôi, đồ ngốc!” Regulus lao tới, túm lấy cổ áo Harry xách lên như xách một con gà tây.

Anh hóa thành một bóng mờ, lướt đi trong màn đêm, bỏ lại phía sau ba gã cuồng tín đang tự đấm vào mặt mình dưới ánh trăng.

…

Trên con tàu The Last Fortune, không gian tĩnh lặng và ngột ngạt hơn nhiều.

Trong căn phòng thí nghiệm nhỏ hẹp nồng nặc mùi phoóc-môn và thảo dược khô, Severus Snape đang ngồi trước một chiếc bàn gỗ cũ.

Ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt lên khuôn mặt khắc khổ của ông những mảng bóng tối sâu hoắm. Trước mặt ông, nằm trên một đĩa bạc, là “món quà” của Baroness Desidia.

Đặc tính phi phàm: Midnight Poet (Nhà thơ đêm khuya).

Nó trông giống một khối thạch màu xanh đen, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy bên trong có những gợn sóng lăn tăn như chất lỏng, và thỉnh thoảng, nó co bóp nhẹ thình thịch, thình thịch như một trái tim đang đập. Nó tỏa ra những tiếng thì thầm êm dịu, mời gọi người ta chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.

Snape đeo găng tay da rồng, dùng một chiếc kẹp bạc lật qua lật lại khối đặc tính với vẻ mặt ghê tởm pha lẫn say mê khoa học.

Bên cạnh là tờ giấy ghi chú mùi nước hoa nồng nặc mà Desidia đưa cho:

Nguyên liệu chính: Đặc tính Midnight Poet (hoặc Dây thanh quản của Crimson Moon Howler + Hoa Chuông Bắt Hồn).

Nguyên liệu bổ trợ:

100ml Rượu vang đỏ lâu năm (tốt nhất là loại có vị chát đậm).

7 sợi lông của Crimson Moon Howler.

13 gram đất lấy từ nơi mọc Hoa Chuông Bắt Hồn.

10 gram bột Gỗ Đàn Hương Đỏ.

“Thơ ca…” Snape lầm bầm, giọng khàn đặc khinh miệt. “Thứ nghệ thuật ủy mị của những kẻ rảnh rỗi.”

Ông ghét thơ. Với ông, sự đẹp đẽ duy nhất nằm ở sự chính xác tuyệt đối của định lượng, ở phản ứng chuyển màu hoàn hảo của độc dược, chứ không phải ở những câu từ sướt mướt vô nghĩa.

Nhưng ông hiểu nguyên tắc của thế giới này. Acting (Đóng vai).

Để dung hòa đặc tính này, ông phải trở thành một “Nhà thơ”. Một kẻ ru ngủ linh hồn, một kẻ thao túng màn đêm bằng vần điệu.

Snape nhúng ngòi bút lông vào lọ mực đen, bắt đầu viết lên tờ giấy da dê. Không phải thơ tình. Ông đang phân tích cấu trúc vần điệu như phân tích công thức hóa học.

“A-B-A-B… Nhịp điệu ru ngủ… Tần số âm thanh tác động lên thùy trán… Kết hợp với hương đàn hương gây ức chế thần kinh…”

Ông sẽ làm thơ. Nhưng không phải loại thơ để ngâm nga. Ông sẽ tạo ra những vần thơ đen tối, gãy gọn, sắc bén như dao mổ, những câu thần chú được ngụy trang dưới vỏ bọc nghệ thuật để kéo kẻ thù vào cơn ác mộng vĩnh cửu.

Ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào khối đặc tính đang đập thình thịch.

“Chờ đấy, Desidia,” ông thì thầm. “Ta sẽ cho ngươi thấy một bài thơ thực sự là như thế nào.”

…

Cùng lúc đó, tại khu phố thương mại sầm uất nhất Bayam.

Tristan bước ra khỏi một hiệu sách cũ kỹ, trên tay cầm hai gói bọc giấy báo cẩn thận. Mercury nằm trong túi áo ngực, cái bụng căng tròn vì vừa nuốt trọn một chiếc nhẫn vàng “bỏ quên” trên quầy thu ngân.

“Papa, cuốn sách kia có mùi mốc meo,” con Niffler càu nhàu, liếm mép. “Lẽ ra papa nên lấy cái chặn giấy bằng bạc thì hơn.”

“Tri thức là vô giá, Mercury,” Tristan đáp, chỉnh lại vành mũ phớt. “Và đôi khi, nó là vũ khí tàn độc nhất.”

Cậu vừa bước xuống vỉa hè thì bỗng nhiên, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Không phải sát khí. Không phải ác ý.

Đó là cảm giác của Định Mệnh. Cảm giác khi hai sợi dây xác suất khổng lồ vô tình chạm vào nhau giữa biển người mênh mông.

Đồng xu Felix trong túi áo cậu rung lên một nhịp tinh rất khẽ, rồi nằm im lìm như giả chết.

Tristan dừng lại. Cậu từ từ ngước mắt lên nhìn về phía ban công tầng hai của một quán trọ tồi tàn đối diện bên đường.

Ở đó, trong bóng tối nhập nhoạng của mái hiên, một người đàn ông đang đứng.

Hắn trẻ tuổi, mặc áo khoác dài màu đen kiểu cổ điển, đội mũ chóp nửa cao (half top hat). Khuôn mặt hắn mang những đường nét cứng rắn, lạnh lùng, nhưng đôi mắt màu nâu đậm ẩn sau cặp kính viền vàng lại phẳng lặng như một mặt hồ chết.

Trên tay hắn là một khẩu súng lục ổ quay bằng đồng, và hắn đang lau nó bằng một chiếc khăn tay trắng tinh. Động tác chậm rãi, tỉ mỉ, như một nghệ sĩ đang chăm sóc nhạc cụ của mình.

Gehrman Sparrow.

Nhà thám hiểm điên cuồng. Kẻ săn tiền thưởng mạnh nhất vùng biển này. Và là vỏ bọc của The Fool tương lai.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn, bàn tay đang lau súng của Gehrman khựng lại một tích tắc.

Hắn quay đầu. Ánh mắt hắn xuyên qua dòng người ồn ào, xuyên qua ánh đèn đường vàng vọt, khóa chặt vào Tristan.

Thời gian như ngừng trôi.

Tristan cảm thấy linh tính của mình bị soi rọi. Spirit Body (Linh thể) của cậu run lên nhẹ nhàng. Cậu biết, đối phương đang nhìn thấy sự bất thường của cậu – một “Winner” với vận may tích tụ dày đặc đến mức phi lý.

Và Gehrman Sparrow cũng thấy Tristan đang nhìn mình. Hắn thấy đôi mắt xanh lục sâu thẳm của chàng trai trẻ, đôi mắt như thấu suốt những bí mật mà hắn đang che giấu.

Không ai nói một lời.

Trong thế giới của những kẻ phi phàm cấp cao, lời nói là thừa thãi. Sự im lặng chính là sự thừa nhận nguy hiểm nhất.

Tristan khẽ nâng tay, chạm nhẹ vào vành mũ của mình. Một cái chào xã giao, lịch thiệp, nhưng khóe môi cậu cong lên một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

Tôi thấy anh. Và tôi biết anh không thuộc về nơi này.

Gehrman Sparrow nhìn cậu thêm hai giây nữa. Khuôn mặt hắn vẫn lạnh băng, không chút cảm xúc.

Rồi, rất khẽ, hắn gật đầu.

Một cái gật đầu cụt lủn, xa cách, xác nhận sự hiện diện của một “đồng loại” – một con quái vật khác đang ẩn mình trong lốt người.

Sau đó, Gehrman quay người, bước lùi lại vào bóng tối của căn phòng, biến mất như một bóng ma chưa từng tồn tại.

Tristan đứng đó thêm một lúc, nụ cười trên môi càng sâu hơn.

“Thế giới này nhỏ thật,” cậu thì thầm. “Và Bayam sắp có bão lớn rồi.”

…

Tối muộn, trên boong tàu The Last Fortune.

Không khí có phần kỳ quặc. Harry ngồi bệt xuống sàn, tóc tai bù xù như tổ quạ, quần áo rách tả tơi, nhưng miệng vẫn cười ngu ngơ vì dư âm của ma dược. Regulus ngồi trên lan can, tao nhã lau vết máu (của người khác) trên móng tay bằng khăn lụa. Snape bước ra từ phòng thí nghiệm, mặt hầm hầm như đám mây đen báo bão.

Tristan bước tới, ném hai gói bọc giấy báo lên bàn.

“Quà đây.”

Gói đầu tiên trượt về phía Harry. Cậu nhóc hớn hở xé ra.

Bên trong là một tập nhạc phổ dành cho trẻ em mẫu giáo, bìa in hình một con ếch xanh đang hát o ép o ép, với tiêu đề: “Tuyển tập 100 bài hát thiếu nhi vui nhộn – Giúp bé phát triển giọng hát”.

“Cái… cái gì thế này?!” Harry lắp bắp, mặt méo xệch.

“Giáo trình nhập môn,” Tristan tỉnh bơ nói. “Trước khi cậu hát những bài ca anh hùng, cậu cần học cách hát đúng nốt đã. Nếu không lần sau cậu sẽ buff cho kẻ thù đấm vỡ mũi chú Regulus đấy.”

Regulus hừ mạnh một tiếng tán thành.

Gói thứ hai trượt về phía Snape. Ông giáo sư độc dược nhíu mày, dùng hai ngón tay nhấc mép giấy lên như sợ nó dính độc.

Bìa sách lộ ra. Giấy ố vàng, in lậu rẻ tiền, tiêu đề uốn lượn sến súa: “Những Vần Thơ Tình Bi Thảm Của Roselle – Ấn bản giới hạn dành cho những trái tim tan vỡ”.

Không gian chết lặng trong ba giây.

Snape ngẩng đầu lên, ánh mắt đen láy bắn ra những tia nhìn có thể nung chảy thép.

“Tristan,” ông nói, giọng trầm thấp nguy hiểm. “Trò đùa này có thể khiến trò bị trừ 500 điểm nhà và cấm túc vĩnh viễn đấy.”

“Đó là tài liệu tham khảo thực chiến, Giáo sư,” Tristan nhún vai, cố nhịn cười khi thấy Mercury đang lăn lộn trong túi áo. “Roselle là một thiên tài. Thơ của ông ta chứa đựng những cảm xúc mãnh liệt nhất. Muốn làm Midnight Poet, ông cần hiểu về sự bi thương, sự sến súa và cả sự… tuyệt vọng trong tình yêu nữa.”

Tristan vỗ tay một cái, giọng trở nên nghiêm túc hơn, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh sự tinh quái.

“Chuẩn bị đi. Chúng ta vừa gây rối với Kẻ Trừng Phạt, Harry vừa để lại dấu vết âm thanh khắp bờ biển, và tôi vừa gặp một ‘Thần Chết’ đi dạo phố.”

Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao của Bayam, hít sâu mùi gió biển đang dần trở nên tanh nồng.

“Bayam sắp trở nên rất chật chội rồi. Và chúng ta…” Cậu tung đồng xu Felix lên cao. “…sẽ là những người khuấy đảo vũng nước đục này.”

Dưới chân họ, con tàu The Last Fortune khẽ rùng mình, những thớ gỗ cựa quậy, như thể chính nó cũng đang cười khúc khích chờ đợi sự hỗn loạn sắp tới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-tong-vo-truc-tiep-van-dap-co-lon-xa-hoi-tinh-tu-vong-hien-truong
Người Tại Tổng Võ Trực Tiếp Vấn Đáp, Cỡ Lớn Xã Hội Tính Tử Vong Hiện Trường
Tháng mười một 5, 2025
bat-dau-muoi-lien-rut-trieu-hoan-sang-tao-van-co-than-trieu
Bắt Đầu Mười Liên Rút Triệu Hoán, Sáng Tạo Vạn Cổ Thần Triều
Tháng 12 23, 2025
tam-quoc-bat-dau-lam-lu-bo-thu-ha-de-muu-sinh
Tam Quốc: Bắt Đầu Làm Lữ Bố Thủ Hạ Để Mưu Sinh
Tháng mười một 5, 2025
tam-quoc-ta-that-su-la-thu-dong.jpg
Tam Quốc: Ta Thật Sự Là Thư Đồng
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved