Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
comic-ben-trong-ope-ope-no-mi-nang-luc-gia.jpg

Comic Bên Trong Ope Ope No Mi Năng Lực Giả

Tháng 2 6, 2025
Chương 438. "Độc giả" Chương 437. Ngoài ý muốn phát sinh
diamond-no-ace-chi-toi-cuong-batter-giang-lam.jpg

Diamond No Ace Chi Tối Cường Batter Giáng Lâm

Tháng 1 20, 2025
Chương 84. Khởi đầu mới Chương 83. Koushien vĩnh hằng truyền thuyết!
toan-cau-chuyen-sinh-tu-vo-han-phuc-sinh-bat-dau-thanh-than.jpg

Toàn Cầu Chuyển Sinh: Từ Vô Hạn Phục Sinh Bắt Đầu Thành Thần

Tháng 2 1, 2025
Chương 470. Đại kết cục Chương 469. Lý Hiên là ai?
phan-phai-ta-su-ton-la-dai-de

Phản Phái, Ta Sư Tôn Là Đại Đế

Tháng 12 24, 2025
Chương 614: đánh đến tận cửa đi, Đế Quân chịu nhục Chương 613: luyện hóa Hỗn Độn thần lôi
vu-tung.jpg

Vu Tụng

Tháng 2 4, 2025
Chương 250. Ngoại phần Chương 249. Chương cuối
nu-ton-the-gioi-ta-tai-khuynh-dao-chung-sinh.jpg

Nữ Tôn Thế Giới: Ta Tại Khuynh Đảo Chúng Sinh

Tháng 1 21, 2025
Chương 482. Đại kết cục mọi thứ đều là mệnh trung chú định! Chương 481. Mười hai năm ký ức
dd14caa3679e48b5c3920c5ab0c23d36

Ta Cao Hơn Trời

Tháng 1 15, 2025
Chương 204. Sáng lập tam giới Chương 203. Làm người làm quan
one-piece-ta-xay-dung-sieu-cap-thanh-tri-hai-quan

One Piece: Ta Xây Dựng Siêu Cấp Thành Trì Hải Quân

Tháng mười một 13, 2025
Chương 497: Quân Lâm vũ trụ chính nghĩa (đại kết cục) Chương 496: Chúng ta còn muốn chống cự sao?
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 27: Trận Chiến Ngầm Giữa Vận Mệnh Và Bệnh Dịch
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 27: Trận Chiến Ngầm Giữa Vận Mệnh Và Bệnh Dịch

Mặt trời đứng bóng tại Bayam không mang lại sự ấm áp, mà trút xuống một thứ ánh sáng trắng đục, oi nồng và nhớp nháp.

Khu chợ đen nằm sâu trong lòng đất, dưới những cống ngầm chằng chịt của thành phố cảng, nơi ánh sáng mặt trời bị lọc qua những tấm bạt rách nát, biến thành những vệt màu xám xịt, nhờ nhờ như mắt cá chết. Không khí ở đây đặc quánh, nặng trình trịch, một hỗn hợp mùi vị khiến người ta muốn nôn mửa ngay lập tức: mùi thuốc phiện cháy dở, mùi gia vị thiu, mùi nước cống rỉ ra từ các khe nứt, và trên tất cả, là mùi của lòng tham được ủ men trong bóng tối.

Severus Snape bước đi giữa những gian hàng tạm bợ, tà áo chùng đen quét nhẹ lên lớp bùn lầy nhầy nhụa dưới chân.

Ông giữ vẻ mặt vô cảm tuyệt đối, nhưng bên trong, Bế Quan Bí Thuật đang hoạt động hết công suất để ngăn chặn sự ghê tởm trào lên. So với cái hố xí đầy vi khuẩn này, Hẻm Knockturn ở Luân Đôn chẳng khác nào một khu nghỉ dưỡng cao cấp dành cho quý tộc.

Ông dừng lại trước một cánh cửa gỗ mục nát nằm ở tận cùng con hẻm, nơi có treo một chiếc đầu khỉ khô quắt queo – ám hiệu của trạm giao dịch ngầm Vance.

Snape đẩy cửa bước vào.

Căn phòng bên trong chật hẹp và thấp tè, trần nhà phủ đầy mạng nhện đen kịt rủ xuống như những tấm rèm tang tóc. Vance, gã chủ tiệm, ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế bành bọc nhung đỏ đã sờn rách, để lộ lớp bông nhồi ố vàng. Gã là một người đàn ông béo phì với làn da bóng nhẫy dầu mỡ, đeo đầy nhẫn vàng trên những ngón tay múp míp giống như xúc xích.

Trên mặt bàn gỗ đầy vết dao chém, Snape đặt xuống một túi da nặng trịch. Tiếng kim loại va chạm vang lên nặng nề, đục ngầu.

Ông phẩy tay. Miệng túi mở ra, để lộ những thỏi vàng ròng đúc hình đầu lâu – dấu ấn đặc trưng của Đô đốc Hải tặc Ludwell.

Dù Snape đã dùng độc dược tẩy rửa để xóa đi vết máu và mùi tử khí, nhưng cái lạnh lẽo âm ti từ những thỏi vàng này vẫn khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống vài độ.

Vance cầm lên một thỏi vàng, đưa lên miệng cắn thử, rồi nhe hàm răng vàng khè cười khùng khục.

“Vàng của Ludwell,” gã rít lên, giọng nói như tiếng mỡ lợn sôi trên chảo nóng. “Ngươi to gan thật đấy, pháp sư. Cả cái Bayam này đang săn lùng tàn dư của Băng hải tặc Nấm Mồ, thế mà ngươi dám mang vàng của thuyền trưởng chúng đến đây bán?”

“Ta không đến để nghe giảng đạo đức,” Snape đáp, giọng lạnh băng, sắc lẹm như dao mổ. Ông đứng thẳng, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt đen thẳm xoáy sâu vào gã béo. “Ta đến để bán. Một nghìn hai trăm bảng. Không mặc cả.”

Vance cười lớn, tiếng cười làm rung chuyển lớp mỡ dưới cằm gã.

“Một nghìn hai trăm? Ngươi đang mơ ngủ à? Với cái mớ vàng bị nguyền rủa này, ta chỉ có thể trả…” Gã giơ bàn tay múp míp lên, xòe ra năm ngón. “…năm trăm bảng. Và ngươi phải cảm thấy may mắn vì ta không báo cho người của Giáo hội Bão Tố.”

Snape nhếch mép. Một nụ cười khinh miệt quen thuộc thường dành cho những học sinh Gryffindor ngu ngốc.

“Năm trăm bảng?” Ông lặp lại, rút đũa phép ra, gõ nhẹ lên mặt bàn. “Ta e là số tiền đó không đủ để mua thuốc giải cho loại kịch độc Hơi Thở Của Rồng mà ta vừa rải trong không khí khi bước vào đây đâu.”

Nụ cười của Vance tắt ngấm. Gã hít mạnh, và đột nhiên cảm thấy phổi mình nóng rát như bị than hồng thiêu đốt. Gã ho sù sụ, mặt đỏ gay, tay ôm chặt lấy cổ họng.

“Ngươi… đồ chó…”

“Tăng giá lên,” Snape nói, giọng vẫn bình thản đến đáng sợ. “Hoặc ngươi sẽ ho ra từng miếng phổi của mình trong vòng năm phút nữa.”

Vance trợn mắt nhìn Snape. Gã định mở miệng chửi thề, nhưng rồi ánh mắt gã đột ngột thay đổi. Không còn vẻ tham lam hay sợ hãi tầm thường nữa.

Đôi mắt gã trở nên trống rỗng, đờ đẫn, như thể linh hồn bên trong vừa bị ai đó rút đi và thay thế bằng một thứ khác.

Một nụ cười mới xuất hiện trên môi Vance. Nụ cười ấy không thuộc về gã. Nó mềm mại, quyến rũ, nhưng chứa đựng sự tàn độc đến tận xương tủy.

Không khí trong phòng đột ngột thay đổi.

Mùi thuốc phiện và mùi cống rãnh biến mất. Thay vào đó là một mùi hương ngọt ngấy, nồng nàn đến ngạt thở. Mùi của hoa hồng dập nát trộn lẫn với mùi thịt rữa ngọt ngào.

Snape cảm thấy da gáy mình dựng đứng. Bản năng của một Sleepless gào thét cảnh báo nguy hiểm. Bế Quan Bí Thuật trong đầu ông rung lên bần bật như sắp vỡ vụn trước một áp lực vô hình khổng lồ.

Từ phía sau tấm rèm nhung cũ nát ở góc phòng, một bóng người bước ra.

Cô ta đẹp. Một vẻ đẹp phi nhân loại.

Làn da trắng sứ không tì vết, đôi môi đỏ mọng như máu tươi, mái tóc đen dài buông xõa xuống tận thắt lưng, uốn lượn như những con rắn sống. Cô ta mặc một chiếc váy lụa mỏng tang màu đen, ôm sát lấy những đường cong cơ thể hoàn hảo đến mức vô lý.

Nhưng nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy những sợi tơ mỏng manh, trong suốt đang tỏa ra từ người cô ta, cắm vào không khí, cắm vào đồ vật, và cắm vào cả… gã Vance đang ngồi đờ đẫn kia.

Baroness Desidia. Nữ Nam tước Bệnh Dịch. Sequence 5 của con đường Demoness.

Cô ta bước đến gần Snape, mỗi bước chân để lại trên sàn gỗ một dấu vết màu đen sì, như thể sự sống của gỗ đang bị hút cạn và mục rữa ngay tức khắc.

“Một Bậc thầy Độc dược,” cô ta thì thầm, giọng nói ngọt ngào như mật ong tẩm thạch tín. Cô ta đưa ngón tay thon dài vuốt nhẹ lên ngực áo Snape. “Ta thích đàn ông biết dùng độc. Nó giống như một gia vị kích thích vậy.”

Snape cứng người. Ông muốn lùi lại, muốn giơ đũa phép lên và tung ra lời nguyền Sectumsempra, nhưng cơ thể ông không nghe theo sự điều khiển của não bộ.

Những sợi tơ vô hình đã quấn lấy tứ chi ông từ lúc nào. Một cơn sốt nóng hầm hập bùng lên trong máu ông, xen lẫn với cảm giác ngứa ngáy điên dại dưới da, như thể có hàng ngàn con kiến đang bò lổm ngổm trong xương tủy.

Đó là “Bệnh Dịch”. Là quyền năng của Sequence 5.

“Ngươi là ai?” Snape gầm gừ, mồ hôi túa ra như tắm, cố gắng dùng ý chí sắt đá để không quỳ xuống.

“Ta là chủ nhân của khu chợ này, và là người rất hứng thú với những vị khách không mời,” Desidia cười khúc khích. Cô ta cúi sát vào mặt Snape, hơi thở thơm ngát phả vào mặt ông, mang theo ảo giác về những cuộc hoan lạc trụy lạc nhất. “Vàng của Ludwell… và cả mạng sống của ngươi. Ta muốn tất cả.”

Cô ta mở rộng vòng tay, định ôm lấy Snape vào một cái ôm chết chóc.

Đúng lúc đó.

CẠCH.

Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía cửa ra vào.

Cái chốt cửa bằng sắt, vốn đã rỉ sét suốt mười năm nay mà không ai để ý, đột nhiên gãy đôi. Không có tác động ngoại lực. Nó chỉ đơn giản là gãy, như thể nó đã chán việc phải làm một cái chốt cửa.

Cánh cửa nặng nề bật mở, đập mạnh vào tường. Rầm!

Ánh sáng từ hành lang tràn vào, rọi lên bóng dáng của một chàng trai trẻ đang đứng đó, thong dong đút tay túi quần.

Tristan.

Cậu mặc bộ quần áo vải lanh màu kem, mũ rơm cầm trên tay, trông lạc quẻ hoàn toàn với không khí u ám chết chóc trong phòng. Trên vai cậu, Mercury đang run lẩy bẩy, hai tay che kín mắt, cái đuôi cuốn chặt vào cổ Tristan như một cái khăn quàng.

“Xin lỗi vì đã phá đám,” Tristan nói, giọng nhẹ bẫng, vui vẻ như thể cậu vừa bước nhầm vào một bữa tiệc trà chiều. “Nhưng tôi tin là cuộc đàm phán này đang diễn ra hơi… thiếu công bằng.”

Baroness Desidia quay phắt lại. Đôi mắt đẹp đẽ của cô ta nheo lại, những sợi tơ vô hình lập tức chuyển hướng, lao vút về phía Tristan như những mũi lao độc.

“Một con chuột nhắt nữa à?” Cô ta rít lên. “Chết đi.”

Những sợi tơ mang theo mầm bệnh dịch hạch lao tới.

Nhưng…

Xoẹt.

Một con chuột cống to bằng bắp chân, hoảng loạn vì tiếng cửa đập, chạy vụt qua trần nhà. Nó trượt chân, rơi tõm xuống đúng đường bay của những sợi tơ.

“Chít!”

Con chuột rên lên một tiếng rồi hóa thành vũng nước đen ngòm ngay giữa không trung. Những sợi tơ bị vật cản, chệch hướng, cắm phập vào bức tường gỗ bên cạnh Tristan, cách tai cậu đúng một milimet.

Gỗ mục lập tức sùi bọt, tan chảy.

Tristan thậm chí không chớp mắt. Cậu bước vào phòng, cẩn thận tránh vũng nước đen dưới sàn.

“Thật thô lỗ,” cậu chép miệng, lắc đầu. “Phụ nữ ở Bayam ai cũng nóng tính thế này sao?”

“Ngươi…” Desidia sững lại. Sự trùng hợp? Không. Với tư cách là một Sequence 5, cô ta cảm nhận được điều gì đó.

Không gian xung quanh chàng trai này… sạch sẽ một cách kỳ lạ.

Không có vi khuẩn. Không có bụi bẩn. Thậm chí những luồng khí độc cô ta tỏa ra cũng tự động rẽ sang hai bên khi cậu bước tới, như thể chúng sợ phải chạm vào cậu.

Đó là sự từ chối của Vận Mệnh.

Tristan dừng lại bên cạnh Snape, vỗ nhẹ vào vai ông giáo sư.

“Giáo sư, ông nên uống một chút nước,” cậu nói, tiện tay cầm lấy ly nước trên bàn Vance đưa cho Snape. “Nó có pha một chút bạc hà, tốt cho việc giải nhiệt đấy.”

Snape thở hồng hộc, cầm lấy ly nước uống cạn. Kỳ lạ thay, cơn sốt trong người ông dịu đi ngay lập tức. Sự ngứa ngáy biến mất. Những sợi tơ trói buộc ông tự nhiên tuột ra.

Desidia lùi lại một bước, ánh mắt thận trọng nhìn Tristan.

“Winner,” cô ta thốt lên, giọng nói không còn vẻ lả lơi nữa mà trở nên sắc lạnh. “Con đường Bánh Xe Vận Mệnh. Sequence 5?”

“Trafalgar Trelawney,” Tristan nghiêng đầu chào, nụ cười trên môi cậu rạng rỡ nhưng đôi mắt xanh lục thì lạnh lẽo, sâu thẳm như đáy biển không đáy. “Hân hạnh được gặp, Nữ Nam tước.”

Cậu lấy từ trong túi ra đồng xu vàng Felix, tung nhẹ lên cao.

“Tôi đến để đón người của mình. Và lấy số tiền mà chúng tôi xứng đáng được nhận.”

Đồng xu xoay tít trên không trung, phát ra tiếng vo ve chói tai.

“Và tôi khuyên cô, Desidia xinh đẹp,” Tristan hạ giọng, một luồng uy áp vô hình từ cơ thể cậu tỏa ra, va chạm trực diện với luồng khí bệnh dịch của Desidia. “Đừng cố gắng gieo rắc vận rủi cho tôi. Bởi vì vận rủi của tôi…”

Đồng xu rơi xuống lòng bàn tay cậu.

Mặt ngửa.

“…thường có thói quen quay lại cắn nát cổ họng kẻ gửi nó đến.”

Căn phòng rung chuyển. Sàn gỗ dưới chân Desidia bỗng nhiên nứt toác ra, một đường nứt chạy dài từ chân cô ta đến tận vách tường phía sau, khiến cả căn nhà nghiêng hẳn về một bên. Những thanh xà gồ trên trần bắt đầu kêu răng rắc, chực chờ sập xuống đầu Nữ Nam tước.

Desidia đứng giữa đống hỗn độn, mái tóc đen tung bay trong luồng khí áp lực. Đôi mắt cô ta sáng rực lên màu tím ma mị của độc dược và sự cám dỗ chết người.

“Thú vị,” cô ta liếm môi, một nụ cười điên loạn trở lại trên khuôn mặt xinh đẹp. “Rất thú vị. Đã lâu rồi ta chưa được chơi đùa với một con mồi nào ngon lành thế này.”

Hai Sequence 5 đối mặt nhau trong căn phòng nhỏ bé sắp sập. Một bên là Vận Mệnh thao túng xác suất. Một bên là Bệnh Dịch gieo rắc cái chết.

Và bên ngoài, tiếng chuông Nhà thờ Bão Tố lại vang lên một lần nữa, hồi chuông thứ ba, báo hiệu một cơn bão thực sự sắp đổ bộ xuống Bayam.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

danh-sach-chay-tron-tu-moi-ngay-danh-dau-mot-khoi-tien-bat-dau.jpg
Danh Sách Chạy Trốn: Từ Mỗi Ngày Đánh Dấu Một Khối Tiền Bắt Đầu
Tháng 12 24, 2025
dai-tan-bao-quan-bat-dau-trieu-hoan-ong-ham-ong-hu.jpg
Đại Tần Bạo Quân: Bắt Đầu Triệu Hoán Ông Hầm Ông Hừ
Tháng 1 20, 2025
cao-vo-an-duong-cua-hang-ta-tro-nguoi-benh-may-moc-phi-thang
Cao Võ An Dưỡng Cửa Hàng: Ta Trợ Người Bệnh Máy Móc Phi Thăng!
Tháng 10 12, 2025
dai-co-viet-nhat-thong-chi.jpg
Đại Cồ Việt Nhất Thống Chí
Tháng 12 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved