Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
mang-theo-he-thong-xuyen-qua-marvel.jpg

Mang Theo Hệ Thống Xuyên Qua Marvel

Tháng 1 18, 2025
Chương 484. Phải có ánh sáng Chương 483. Tuyển cái loại hình màu sắc ba
hyuga-nha-magneto.jpg

Hyuga Nhà Magneto

Tháng mười một 27, 2025
Chương 333: Konoha thông thường một ngày (hết trọn bộ) Chương 332: Đây là đối Otsutsuki Gia Tộc thẩm phán
che-ta-thien-phu-chenh-lech-ta-bien-super-saiyan-nguoi-dung-khoc.jpg

Chê Ta Thiên Phú Chênh Lệch? Ta Biến Super Saiyan Ngươi Đừng Khóc!

Tháng mười một 24, 2025
Chương 761: Vũ trụ chân chính thần 【 đại kết cục 】 Chương 760: Vũ trụ ý thức
ham-thien-chien-de.jpg

Hám Thiên Chiến Đế

Tháng 1 23, 2025
Chương 1036. Đại kết cục Chương 1035. Xi Vưu
ta-tai-the-gioi-yeu-ma-ben-trong-duong-than-bo.jpg

Ta Tại Thế Giới Yêu Ma Bên Trong Đương Thần Bộ

Tháng 1 24, 2025
Chương 345. Chung cực? ( Đại kết cục ) Chương 344. Huyền Hòa Minh
vinh-chuong-than-quyen.jpg

Vĩnh Chưởng Thần Quyền

Tháng 2 3, 2025
Chương 592. Đại Kết Cục Chương 591. Kết thúc
dai-duong-chi-toi-cuong-de-vuong.jpg

Đại Đường Chi Tối Cường Đế Vương

Tháng 1 21, 2025
Chương 947. Chính thức mạnh nhất đế vương Chương 946. Huynh đệ trong lúc đó chiến tranh
dau-la-cho-tot-ta-toi-tac-dung-phu-nguoi-khieng.jpg

Đấu La: Chỗ Tốt Ta Tới, Tác Dụng Phụ Ngươi Khiêng

Tháng 5 7, 2025
Chương 289. Đại kết cục Chương 288. Lại thêm một cái lão bà?
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 243: Hy Vọng Từ Phía Bên Kia Bức Màn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 243: Hy Vọng Từ Phía Bên Kia Bức Màn

Không khí trong văn phòng Hiệu trưởng dường như đông cứng lại dưới sức nặng của quyết định đang chờ được đưa ra. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Albus Dumbledore, người đang ngồi lặng lẽ sau chiếc bàn gỗ sồi, mười đầu ngón tay chạm vào nhau tạo thành hình tháp nhọn – một cử chỉ quen thuộc mỗi khi ông đang cân nhắc giữa lợi ích và hiểm nguy.

Snape đứng đó, hơi thở gấp gáp không thể che giấu, đôi mắt đen thẫm rực lên ngọn lửa khao khát. Ông không cầu xin, nhưng sự im lặng của ông gào thét to hơn bất kỳ lời nói nào.

Cuối cùng, Dumbledore ngẩng lên. Ánh mắt xanh lơ của ông không nhìn Snape, mà nhìn thẳng vào Tristan Prewett.

“Tristan,” Dumbledore cất tiếng, giọng trầm và vang, như tiếng chuông đồng hồ báo hiệu thời khắc chuyển giao. “Nếu cánh cổng được mở ra, trò có bao nhiêu phần trăm chắc chắn rằng mình có thể đưa họ trở về… toàn vẹn?”

Tristan đẩy nhẹ gọng kính, ngón tay cậu lướt qua bộ lông mềm mại của Mercury đang nằm im thin thít trên vai. Cậu không trả lời ngay, mà như đang tung một đồng xu vô hình trong tâm trí.

“Đi là một chuyện, trở về là chuyện khác, thưa Giáo sư,” Tristan đáp, giọng bình thản nhưng nghiêm túc. “Thế giới bên kia giống như một đại dương đang trong cơn bão dữ. Nếu đi một mình, con có thể lướt trên ngọn sóng. Nhưng nếu mang thêm người… con cần một cái neo. Một sự bảo đảm rằng chúng ta sẽ không bị ‘Luật Hội Tụ’ kéo thẳng vào hang ổ của một thực thể tà ác nào đó.”

“Ta sẽ là cái neo đó,” Dumbledore tuyên bố.

Ông rút cây Đũa Phép Cơm Nguội ra, đặt nhẹ lên mặt bàn.

“Ta không thể rời khỏi Hogwarts lúc này. Voldemort đang quan sát, và sự vắng mặt của ta sẽ là lời mời gọi hắn tấn công. Nhưng ta có thể thiết lập một ‘Lời Thề Bất Khả Bội’ kết hợp với một nghi thức định vị cổ xưa. Ta sẽ giữ liên kết linh hồn với các trò từ phía bên này. Nếu có biến cố, ta sẽ dùng toàn bộ sức mạnh để kéo các trò trở lại.”

Snape thở hắt ra, vai ông chùng xuống một chút, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân. “Vậy là… ngài đồng ý?”

“Ta đồng ý, Severus,” Dumbledore nói, ánh mắt trở nên nghiêm khắc. “Nhưng không phải để anh thỏa mãn sự tò mò hay lòng tham sức mạnh. Ta đồng ý vì chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Voldemort đã bước lên cấp độ Bán thần. Nếu chúng ta không tiến hóa, chúng ta sẽ diệt vong.”

“Con cũng muốn đi.”

Một giọng nói vang lên, cắt ngang cuộc đối thoại của những người lớn. Harry Potter đứng dậy, đôi tay nắm chặt thành đấm, run rẩy nhưng kiên định.

“Harry, không được!” Giáo sư McGonagall phản đối ngay lập tức, bà đứng phắt dậy, vẻ mặt kinh hoàng. “Con đã nghe Tristan nói rồi đấy! Thế giới đó đầy rẫy sự điên loạn và quái vật! Con mới chỉ là một đứa trẻ…”

“Con không còn là trẻ con nữa, thưa Giáo sư!” Harry cao giọng, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào vị Chủ nhiệm nhà mình, rồi quay sang Dumbledore và Tristan. “Voldemort có thể xâm nhập vào đầu con. Hắn có thể điều khiển con. Tristan nói hắn là Bán thần con đường Vực Thẳm, chuyên thao túng dục vọng và linh hồn. Nếu con cứ ở lại đây, con chỉ là một điểm yếu, một con tin chờ sẵn để hắn khai thác.”

Cậu quay sang Tristan, ánh mắt xoáy sâu vào người bạn bí ẩn.

“Tristan, cậu đã nói về 22 con đường. Cậu nói về những khả năng siêu phàm. Vậy ở thế giới đó… có cách nào để loại bỏ thứ này không?” Harry chỉ tay vào vết sẹo hình tia chớp trên trán mình. “Có cách nào để giết chết sự kết nối giữa mình và hắn… mà mình không cần phải chết không?”

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Câu hỏi của Harry như một mũi tên bắn trúng hồng tâm của nỗi sợ hãi lớn nhất mà Dumbledore luôn che giấu.

Dumbledore khựng lại. Đôi mắt ông tối sầm đi, đau đớn. Ông biết câu trả lời trong thế giới này: Không. Harry phải chết để Voldemort chết. Đó là bản án tử hình mà ông đã âm thầm chuẩn bị cho cậu bé.

Nhưng Tristan thì khác.

Tristan nhìn Harry, rồi nhìn Dumbledore. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý xuất hiện trên môi cậu.

“Ở thế giới này, đó là lời nguyền bất khả giải, Harry ạ,” Tristan nói chậm rãi, từng từ như rót mật vào tai những người đang tuyệt vọng. “Nhưng ở thế giới bên kia? Đó chỉ là một dạng ‘Ký sinh’ cấp thấp. Một sự ô nhiễm linh hồn.”

Cậu giơ một ngón tay lên.

“Con đường Mặt Trời (Sun Pathway) có quyền năng ‘Thanh Tẩy’ có thể đốt cháy mọi tà ác bám víu vào linh hồn mà không làm tổn hại vật chủ. Con đường Bóng Tối (Darkness Pathway) có khả năng ‘Trấn An’ và bóc tách các linh thể. Thậm chí con đường Cái Chết (Death Pathway) cũng có thể cắt đứt sợi dây liên kết sinh mệnh.”

Tristan nhìn thẳng vào mắt Harry.

“Nếu cậu đi với mình, Harry, chúng ta không chỉ tìm sức mạnh để đánh bại hắn. Chúng ta đi để tìm cách cứu mạng cậu. Để cậu có thể sống, thực sự sống, sau khi cuộc chiến này kết thúc.”

Harry nuốt nước bọt. Hy vọng – thứ cảm xúc xa xỉ mà cậu đã không dám mơ tới từ lâu – bùng lên mạnh mẽ trong lồng ngực.

“Mình đi,” Harry nói, giọng chắc nịch. “Dù nguy hiểm thế nào, mình cũng đi.”

“Albus!” McGonagall quay sang Hiệu trưởng, giọng bà gần như van xin. “Ông không thể để nó đi vào chỗ chết được!”

Dumbledore tháo kính ra, day day sống mũi. Ông trông già đi cả chục tuổi trong khoảnh khắc đó. Ông nhìn Harry – cậu bé đã lớn quá nhanh, và nhìn Tristan – biến số mang đến hy vọng phá vỡ lời tiên tri.

“Minerva,” Dumbledore thì thầm. “Chúng ta đã bảo vệ nó bằng tình yêu, bằng máu, bằng những bức tường đá của Hogwarts. Nhưng chúng ta chưa bao giờ cho nó cơ hội để tự cứu lấy mình.”

Ông đeo kính lại, ánh mắt trở lại vẻ sắc sảo của vị tướng chỉ huy.

“Harry sẽ đi. Nhưng không phải đi một mình. Severus, anh sẽ bảo vệ nó bằng cả tính mạng của mình. Đó là mệnh lệnh.”

Snape nhếch mép, một nụ cười cay đắng và phức tạp. Ông liếc nhìn Harry – đôi mắt xanh lục bảo giống hệt Lily – rồi gật đầu cộc lốc. “Đương nhiên. Tôi chưa bao giờ để nó chết, Dumbledore. Dù nó có cố gắng tìm cái chết đến đâu.”

Tristan vỗ tay nhẹ một cái, phá tan bầu không khí bi tráng.

“Được rồi, đội hình đã chốt. Thầy Snape cần nguyên liệu cho Sequence 8. Harry cần tìm cách thanh tẩy linh hồn. Còn con và Mercury… chúng con cần tìm một ‘mỏ neo’ vững chắc hơn cho vận mệnh.”

Cậu quay sang Cedric, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe.

“Cedric, cậu ở lại.”

Cedric hơi ngạc nhiên, định mở miệng phản đối, nhưng Tristan đã giơ tay ngăn lại.

“Cậu là Sequence 8: Người Đào Mộ. Nhiệm vụ của cậu quan trọng hơn việc thám hiểm. Cậu và cô McGonagall phải bảo vệ Hogwarts. Linh giác của cậu có thể phát hiện những kẻ xâm nhập tàng hình hoặc những linh hồn do Voldemort gửi tới. Nếu thầy Dumbledore phải tập trung duy trì cánh cổng, cậu là tuyến phòng thủ cuối cùng.”

Cedric suy nghĩ một chút, rồi gật đầu kiên định. “Mình hiểu. Mình sẽ không để bất cứ thứ gì lọt qua cổng trường.”

Dumbledore đứng dậy, phẩy tay một cái. Tủ kính phía sau ông mở ra, một chiếc đồng hồ cát cổ xưa bay tới, đáp xuống mặt bàn.

“Chúng ta cần chuẩn bị,” Dumbledore nói. “Severus, Harry, hãy về thu xếp những thứ cần thiết nhất. Tristan, trò cần bao lâu để xác định tọa độ?”

Tristan lấy con lắc pha lê đen từ trong túi ra. Nó xoay tròn điên cuồng trên tấm Thẻ Bài Khinh Nhờn, tạo ra những tia lửa điện nhỏ màu bạc.

“Đêm nay là trăng non,” Tristan nói, mắt dán vào con lắc. “Bức màn sẽ mỏng nhất vào lúc 3 giờ sáng. Chúng ta sẽ khởi hành lúc đó. Và thầy Dumbledore…”

Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt nghiêm nghị.

“…Thầy hãy chuẩn bị tinh thần. Thứ thầy nhìn thấy qua cánh cổng có thể sẽ thách thức đức tin của thầy về ánh sáng và bóng tối.”

Mercury nhảy phắt xuống bàn, vỗ vỗ vào tay Harry như để động viên.

“Đừng lo, cậu Harry! Sang bên đó tớ sẽ dẫn cậu đi ăn ngon! Mấy con quái vật bên đó… ừm, có vài con ăn được đấy! Tớ sẽ bảo vệ cậu, miễn là cậu trả phí bảo kê bằng vàng!”

Harry bật cười, dù nụ cười còn vương nét lo âu. Cậu nhìn Tristan, nhìn Snape, và nhìn Dumbledore. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cậu cảm thấy mình không phải là một quân tốt trên bàn cờ, mà là một người chơi đang nắm lấy vận mệnh của chính mình.

“3 giờ sáng,” Harry lặp lại. “Con sẽ sẵn sàng.”

Khi mọi người bắt đầu rời đi để chuẩn bị, Snape nán lại một chút ở cửa. Ông quay đầu, nhìn Tristan lần cuối.

“Đừng làm ta thất vọng, Prewett,” ông nói, giọng thấp nhưng không còn sự thù địch, chỉ còn sự cộng tác vì lợi ích chung. “Nếu ta tìm thấy thứ ta cần… Hogwarts sẽ có một người bảo vệ thực sự đến từ bóng tối.”

Tristan mỉm cười, cúi đầu chào.

“Và thầy sẽ thấy, Giáo sư ạ. Bóng tối không đáng sợ. Thứ đáng sợ là những gì ẩn nấp trong đó.”

Cánh cửa khép lại. Chỉ còn Tristan và Dumbledore trong văn phòng.

“Trò đã cho Harry một hy vọng rất lớn, Tristan,” Dumbledore nói khẽ, ánh mắt nhìn xa xăm.

“Và con sẽ biến nó thành sự thật,” Tristan đáp, vuốt ve con lắc đang dần dừng lại. “Bởi vì một Kẻ Chiến Thắng không bao giờ đặt cược vào cửa thua.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

niem-khi-thuc-tinh-bat-dau-gia-nhap-vao-chat-group.jpg
Niệm Khí Thức Tỉnh, Bắt Đầu Gia Nhập Vào Chat Group
Tháng 12 3, 2025
o-hogwarts-xoa-han-dien-nhung-nam
Ở Hogwarts Xoa Hàn Điện Những Năm
Tháng 10 18, 2025
xuyen-viet-tren-san-khau-ta-bao-no-roi.jpg
Xuyên Việt Trên Sân Khấu Ta Bạo Nổ Rồi
Tháng 2 4, 2025
de-nguoi-trong-sinh-luyen-clone-nguoi-mot-kiem-tram-than-ma.jpg
Để Ngươi Trọng Sinh Luyện Clone, Ngươi Một Kiếm Trảm Thần Ma?
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved