Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
chuyen-sinh-dai-thu-ta-che-tao-bat-hu-than-quoc.jpg

Chuyển Sinh Đại Thụ, Ta Chế Tạo Bất Hủ Thần Quốc

Tháng 4 2, 2025
Chương 724. Tô Mục chiến Chí Thánh Chương 723. Lưu Ly đạo nhân
ma-vuong-khong-can-bi-danh-nga.jpg

Ma Vương Không Cần Bị Đánh Ngã

Tháng 1 19, 2025
Chương 1040. Ma Vương không cần bị đánh ngã Chương 1039. Hướng tốt nhất phương hướng
vo-tan-sieu-duy-xam-lan.jpg

Vô Tận Siêu Duy Xâm Lấn

Tháng 2 4, 2025
Chương 910. Vĩnh Hằng Chi Thạch - đại kết cục! Chương 909. Vĩnh Hằng Chi Thạch (7)
cuu-thien.jpg

Cửu Thiên

Tháng 1 19, 2025
Chương 785. Gặp lại Chương 784. Chuyện trọng yếu nhất
theo-tram-yeu-tru-ma-bat-dau-truong-sinh-bat-tu

Theo Trảm Yêu Trừ Ma Bắt Đầu Trường Sinh Bất Tử

Tháng 10 30, 2025
Chương 842: Cuối cùng được bình tĩnh (xong) Chương 841: Không quên sơ tâm, phương đến thủy chung (2)
dau-la-chem-ta-thi-roi-bao-bi-bi-dong-nghien

Đấu La: Chém Ta Thì Rơi Bảo, Bỉ Bỉ Đông Nghiện

Tháng 10 10, 2025
Chương 827: Thuẫn phá, thần thể dung hợp [ đại kết cục ] (2) Chương 827: Thuẫn phá, thần thể dung hợp [ đại kết cục ] (1)
gia-nhap-group-sau-bien-thanh-qua-den-dau-tu-van-gioi

Gia Nhập Group Sau, Biến Thành Quạ Đen Đầu Tư Vạn Giới

Tháng 10 19, 2025
Chương 332: Kết thúc Chương 331: Hắc thủ sau màn a
nghe-len-tieng-long-su-huynh-dung-cau-tha-ra-tay-di

Nghe Lén Tiếng Lòng: Sư Huynh Đừng Cẩu Thả, Ra Tay Đi!

Tháng 10 14, 2025
Chương 528: Đại kết cục. Chương 527: Bị coi trọng.
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 242: Những Định Luật Bất Diệt Và Khe Hở Giữa Hai Thế Giới
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 242: Những Định Luật Bất Diệt Và Khe Hở Giữa Hai Thế Giới

Ngọn lửa trong lò sưởi văn phòng Hiệu trưởng cháy tí tách, nhưng không đủ sức xua tan cái lạnh lẽo vô hình đang len lỏi trong không gian. Trên chiếc bàn gỗ sồi già cỗi, tấm Thẻ Bài Khinh Nhờn nằm trơ trọi. Bề mặt kim loại đen bóng của nó dường như đang hấp thụ ánh sáng xung quanh, khắc họa hình ảnh một vực thẳm xoắn ốc sâu hoắm, nơi những con quỷ dữ đang gào thét trong sự im lặng vĩnh cửu.

Severus Snape đứng cúi rạp người trên tấm thẻ, mũi ông gần như chạm vào bề mặt lạnh lẽo đó. Đôi bàn tay gầy guộc, vàng ệch vì ám khói vạc dầu của ông run rẩy nhẹ — không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kích động điên cuồng của một kẻ cả đời tôn thờ nghệ thuật Độc dược.

Ông cảm nhận được nó. Không phải bằng xúc giác, mà bằng linh tính của một “Kẻ Không Ngủ”. Một thứ mùi tanh tưởi, cổ xưa và đầy quyền năng tỏa ra từ tấm thẻ, mùi của những nguyên liệu chưa từng tồn tại trong bất kỳ cuốn sách thảo dược nào tại Hogwarts.

“Máu của rồng đen… bột của hoa Tinh Thần… và thứ gì đây? Tro cốt của một con quỷ Vực Sâu?” Snape lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng ma sát của đá sỏi. Đôi mắt đen thẫm của ông ngước lên, nhìn xoáy vào Tristan Prewett. “Những thành phần này… chúng không tồn tại ở thế giới này. Không phải ở Rừng Cấm, không phải ở Hẻm Xéo, thậm chí không phải ở những góc tối tăm nhất của Albania.”

Tristan đứng dựa lưng vào kệ sách, nơi chứa những chiếc Chậu Tưởng Ký rung rinh ánh bạc. Mái tóc của cậu phản chiếu ánh nến, tạo nên một vầng hào quang mờ nhạt nhưng xa cách.

“Thầy nói đúng, Giáo sư,” Tristan đáp, giọng nói bình thản như một người đang kể về thời tiết, dù nội dung cậu nói có thể làm đảo lộn cả thế giới quan của những người có mặt. “Chúng đến từ một nơi mà các định luật vật lý và ma thuật vận hành theo một trật tự khác. Nơi mà sự điên loạn là cái giá của sức mạnh.”

Giáo sư McGonagall, người đang ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế bành với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, đột ngột lên tiếng. Bàn tay bà siết chặt chiếc đũa phép, như thể đó là điểm tựa duy nhất giữa cơn bão thông tin này.

“Tristan,” bà nói, giọng đanh lại nhưng vẫn ẩn chứa sự hoang mang của một học giả đứng trước kiến thức nằm ngoài tầm với. “Con vừa nói về những ‘Con Đường’ về ‘Danh Sách’. Nhưng ma thuật… ma thuật mà chúng ta biết đều có quy tắc. Ta dạy Biến hình dựa trên Định luật Gamp. Chúng ta không thể tạo ra thức ăn từ hư vô, không thể biến đổi bản chất của linh hồn. Vậy hệ thống sức mạnh của con… nó tuân theo cái gì? Hay nó là một sự hỗn loạn vô pháp?”

Tristan khẽ mỉm cười. Cậu đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

“Nó không hỗn loạn, thưa cô. Trái lại, nó tuân theo những định luật sắt đá và tàn nhẫn hơn cả Định luật Gamp.”

Cậu bước ra giữa phòng, giơ bàn tay trái lên. Không gian xung quanh cậu dường như bị bẻ cong nhẹ, những con số ảo ảnh trôi nổi.

“Thứ nhất: Định luật Bất Diệt. Đặc tính siêu phàm – cội nguồn sức mạnh của chúng con – không bao giờ biến mất và cũng không bao giờ sinh ra thêm. Nó chỉ chuyển từ vật chủ này sang vật chủ khác. Khi một Bán thần ngã xuống, đặc tính của hắn sẽ kết tinh lại, chờ đợi kẻ tiếp theo nuốt chửng nó. Không có sự lãng phí, chỉ có sự luân chuyển vĩnh cửu của quyền năng.”

McGonagall nhíu mày, tư duy sắc bén của bà bắt đầu liên kết các dữ kiện. “Giống như Định luật Bảo toàn năng lượng… nhưng áp dụng cho linh hồn và ma thuật?”

“Chính xác,” Tristan gật đầu. “Và điều đó dẫn đến định luật thứ hai, tàn khốc hơn: Định luật Bảo Toàn. Số lượng vị trí cho những kẻ mạnh nhất là hữu hạn. Trên đỉnh cao của mỗi con đường – Danh sách 0, tức là Thần Linh – chỉ có một chỗ ngồi. Muốn bước lên đó, kẻ đến sau phải giết chết kẻ đi trước. Đó là một trò chơi sinh tử mà vũ trụ đã sắp đặt sẵn.”

Snape hừ lạnh một tiếng, nhưng ánh mắt ông sáng rực lên. Sự tàn nhẫn của hệ thống này dường như lại phù hợp với triết lý sống khắc nghiệt của ông hơn là những bài giảng đạo đức thông thường.

“Và cuối cùng,” Tristan hạ giọng, âm thanh trầm xuống như tiếng vọng từ đáy vực, “là Định luật Hội Tụ. Những kẻ mang đặc tính siêu phàm cùng một con đường, hoặc những con đường lân cận, sẽ bị định mệnh kéo lại gần nhau một cách vô thức. Chúng ta gặp nhau, chiến đấu, và giết chóc lẫn nhau không phải do ngẫu nhiên. Đó là lực hút của đặc tính, khao khát được hợp nhất để trở nên hoàn thiện.”

Căn phòng chìm vào im lặng. Harry Potter rùng mình. Cậu nhớ lại những lần đụng độ với Voldemort, những sự trùng hợp đến kỳ lạ, sợi dây liên kết giữa đũa phép của cậu và hắn. Phải chăng đó cũng là một dạng của Luật Hội Tụ?

Mercury, con Niffler đang nằm vắt vẻo trên vai Tristan, bỗng nhiên che miệng cười khúc khích. Cái bụng đầy lông của nó rung lên bần bật.

“Hi hi! Papa nói nghe sợ quá! Nhưng mà đúng đấy! Giống như con luôn tìm thấy vàng ấy! Vàng hút con, con hút vàng! Luật Hội Tụ của Mercury vĩ đại là: Ở đâu có đồ lấp lánh, ở đó có ta!”

Câu nói đùa cợt của con vật nhỏ làm dịu đi bầu không khí căng thẳng đôi chút, nhưng ánh mắt của Snape thì không hề thay đổi. Ông quay người lại, tấm áo choàng đen quét qua sàn đá, đối diện trực tiếp với Tristan.

“Định luật… quy tắc… lý thuyết…” Snape rít lên, từng từ ngữ nhả ra đầy khinh miệt nhưng cũng đầy khao khát. “Ta không quan tâm đến triết học, Prewett. Ta quan tâm đến thực tế. Cậu nói những nguyên liệu này…” Ông chỉ tay vào tấm thẻ. “…Đến từ thế giới bên kia. Thế giới của những ‘Con Đường’ đó.”

Tristan gật đầu chậm rãi. “Vâng.”

“Và cậu,” Snape bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, cái bóng cao lớn của ông đổ trùm lên người cậu học sinh năm tư. “Cậu là ‘Kẻ Chiến Thắng’. Cậu là học trò của Grindelwald. Cậu sở hữu những tri thức xuyên thấu không gian. Đừng nói với ta là cậu không có cách nào để quay lại đó.”

Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí như một lưỡi dao sắc bén.

Dumbledore, người vẫn ngồi lặng lẽ sau bàn làm việc, khẽ đan những ngón tay vào nhau, ánh mắt xanh lơ lấp lánh nhìn Tristan, chờ đợi.

Tristan không trả lời ngay. Cậu nhìn Snape – nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm chứa đựng nỗi đau, sự thù hận và cả một khao khát cháy bỏng muốn tìm ra sức mạnh để kết thúc cơn ác mộng mang tên Voldemort. Cậu nhìn thấy trong linh thị của mình, hào quang của Snape đang dao động dữ dội, ranh giới của “Kẻ Không Ngủ” đang khao khát được lấp đầy bởi những ma dược tiếp theo: “Thi sĩ Nửa đêm” “Kẻ Mộng Du”… những thứ không thể tìm thấy ở Rừng Cấm.

“Con có thể,” Tristan thừa nhận, giọng nói nhẹ bẫng nhưng khiến tim mọi người đập mạnh. “Con đường Vận Mệnh luôn có những khe hở. Con có thể tìm ra một ‘lỗ hổng’ trong bức màn ngăn cách giữa hai thế giới. Về lý thuyết… con có thể mở một cánh cổng.”

“Vậy thì làm đi!” Snape gầm lên, sự kiềm chế của ông vỡ vụn. “Đưa ta đến đó! Ta cần những nguyên liệu đó! Nếu Voldemort là một Bán thần, thì thứ ma thuật trẻ con của thế giới này sẽ không bao giờ giết được hắn! Ta cần sức mạnh ngang hàng với hắn, Prewett! Ngươi hiểu không?”

“Nhưng cái giá phải trả, thưa thầy,” Tristan đáp lại, không hề nao núng trước cơn thịnh nộ của Snape, nhưng trong đáy mắt cậu thoáng hiện lên sự do dự hiếm thấy. “Thế giới đó không giống ở đây. Không khí ở đó chứa đầy sự ô nhiễm tinh thần. Chỉ cần thầy nhìn nhầm vào một thực thể, thầy sẽ phát điên. Chỉ cần thầy nghe thấy một lời thì thầm của Thần linh, thầy sẽ nổ tung. Mang thầy theo… là một canh bạc mà tỷ lệ thắng thấp hơn cả việc con tung đồng xu đứng cạnh.”

“Ta là bậc thầy Bế quan bí thuật!” Snape phản bác, giọng ông run lên vì giận dữ. “Ta đã sống trong đầu của Chúa Tể Hắc Ám hàng năm trời mà không phát điên! Đừng coi thường ta, thằng nhãi!”

Tristan im lặng. Cậu biết Snape nói đúng một phần. Ý chí của Snape mạnh mẽ khủng khiếp. Nếu có ai đó ở thế giới này có thể sống sót ở thế giới Lord of Mysteries với tư cách một Sequence thấp, đó chính là Severus Snape.

Nhưng đưa một người xuyên qua bức màn? Đó là vi phạm quy tắc an toàn tối thượng mà Tristan tự đặt ra. Cậu có thể đi một mình nhờ sự bảo hộ của “Mẹ Đất” và vận may của “Winner”. Nhưng mang thêm một người? Vận may có thể biến thành tai ương bất cứ lúc nào.

Mercury trên vai cậu cũng im bặt, đôi mắt nhỏ xíu nhìn Tristan đầy lo lắng. Nó biết papa đang cân nhắc.

Tristan không từ chối. Cậu không thể từ chối một người đang tuyệt vọng tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ Lily’s son (con trai của Lily) bảo vệ cái thế giới này. Cậu từ từ quay đầu lại, ánh mắt lướt qua Snape, qua McGonagall đang lo lắng, và dừng lại ở người đàn ông râu bạc ngồi sau chiếc bàn lớn.

Albus Dumbledore. Người duy nhất trong phòng này đủ trí tuệ và quyền lực để gánh vác quyết định sinh tử này.

“Giáo sư Dumbledore,” Tristan nói, giọng cậu trầm xuống, mang theo sự ủy thác nặng nề. “Thầy nghĩ sao? Cánh cổng có thể mở. Nhưng liệu chúng ta có nên để thầy Snape bước vào một thế giới nơi cái chết là sự giải thoát nhẹ nhàng nhất không?”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Dumbledore. Vị phù thủy già chậm rãi tháo cặp kính xuống, lau nhẹ vào vạt áo chùng tím. Đôi mắt xanh của ông nhìn Snape – người điệp viên dũng cảm và đau khổ nhất của ông, rồi nhìn Tristan – biến số lớn nhất của thời đại.

Dumbledore đặt cặp kính lại lên sống mũi, ánh mắt trở nên sắc bén và quyết đoán. Ông biết, ván cờ với Voldemort không còn đường lùi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-chuyen-chuc-phap-gia-ta-thit-uc-diem-the-nao
Toàn Dân Chuyển Chức: Pháp Gia Ta Thịt Ức Điểm Thế Nào
Tháng 10 25, 2025
thai-qua-nha-ta-nghiet-do-khong-co-kha-nang-dang-yeu-nhu-the.jpg
Thái Quá! Nhà Ta Nghiệt Đồ Không Có Khả Năng Đáng Yêu Như Thế!
Tháng 2 16, 2025
kinh-khung-cao-giao.jpg
Kinh Khủng Cao Giáo
Tháng 1 17, 2025
nguoi-tai-yen-vu-lau-khach-quy-deu-la-nu-de.jpg
Người Tại Yên Vũ Lâu, Khách Quý Đều Là Nữ Đế
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved