Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
do-thi-co-tien-y.jpg

Đô Thị Cổ Tiên Y

Tháng 1 21, 2025
Chương 88. Phiên ngoại —— đệ nhất cường quốc (3) Chương 87. Phiên ngoại —— đệ nhất cường quốc (2)
ta-than-the-gioi-tro-choi

Tà Thần Thế Giới Trò Chơi

Tháng mười một 21, 2025
Chương 685: Phiên ngoại một, ngon nhất thuật thưởng Chương 684: Đến từ quần tinh reo hò (đại kết cục)
hoang-dinh-dao-chu.jpg

Hoàng Đình Đạo Chủ

Tháng 1 23, 2025
Chương 761. Đại kết cục: Ngô đạo thành vậy! Chương 760. Hỏi thế gian tình là vật gì, cứ khiến người thề nguyền sống chết!
tan-the-nu-nhan-tieu-hao-vat-tu-van-lan-tra-ve

Tận Thế: Nữ Nhân Tiêu Hao Vật Tư, Vạn Lần Trả Về

Tháng mười một 11, 2025
Chương 929: Diệt thế! Quay về hồng vụ! Chương 928: Tiến vào quang tường mê cung!
dau-la-cung-ngoc-tieu-cuong-bo-tron-hoi-han-dung-cau-ta

Đấu La: Cùng Ngọc Tiểu Cương Bỏ Trốn? Hối Hận Đừng Cầu Ta

Tháng 10 9, 2025
Chương 11: Phiên ngoại · Nhị Đông trọng sinh tranh phu ký Song Đông cùng mưu, Ngọc Tiểu Cương “Hạnh phúc” Sinh hoạt sắp đến Chương 10: Phiên ngoại · Sau đại chiến Thiên Nhận Phong hàng thế, Thiên Đạo Lưu tê: Con dâu Cổ Nguyệt Na không thích hợp!
bat-dau-linh-chung-kich-hoat-lua-chon-he-thong.jpg

Bắt Đầu Lĩnh Chứng, Kích Hoạt Lựa Chọn Hệ Thống

Tháng 1 17, 2025
Chương 338. Đêm động phòng hoa chúc, cưới hậu sinh sống Chương 337. Hôn lễ
phan-phaiefbc9akhai-cuc-bi-nu-chu-dao-thiep.jpg

Phản Phái:khai Cục Bị Nữ Chủ Đảo Thiếp

Tháng 12 6, 2025
Chương 278 ở một cái thế giới khác trùng phùng Chương 277 nếu có kiếp sau, ta vẫn có thể nhận ra ngươi
linh-hien-chan-quan.jpg

Linh Hiển Chân Quân

Tháng 1 17, 2025
Chương 547. Đến chậm kết thúc cảm nghĩ cùng với sách mới xuỵt, cấm chỉ tu tiên Chương 546. Chúng ta cùng một chỗ hướng tới
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 240: Đệ Tam Quyền Lực Và Bản Án Của Dư Luận
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 240: Đệ Tam Quyền Lực Và Bản Án Của Dư Luận

Bình minh lên trên tòa lâu đài Hogwarts không mang theo sự ấm áp thường nhật. Ánh sáng mặt trời nhợt nhạt xuyên qua những tầng mây xám xịt, rọi xuống Đại Sảnh Đường một thứ màu sắc ảm đạm, như thể chính bầu trời cũng đang nín thở trước cơn bão sắp ập đến. Không khí đặc quánh mùi bánh mì nướng cháy sém và sự lo âu, nhưng át đi tất cả là tiếng sột soạt điên cuồng của hàng ngàn tờ báo được lũ cú thả xuống như một trận mưa bom.

Hôm nay, thế giới phù thủy không chỉ thức dậy với tin tức Chúa Tể Hắc Ám trở lại. Họ thức dậy giữa một cuộc chiến tranh mới – cuộc chiến của mực in và ngôn từ.

Tờ Nhật báo Tiên tri – cơ quan ngôn luận chính thống của Bộ – nằm chễm chệ trên các bàn ăn với dòng tít đen ngòm, gào thét sự tuyệt vọng của Cornelius Fudge:

“BỘ TRƯỞNG XÁC NHẬN: KẺ-MÀ-AI-CŨNG-BIẾT ĐÃ TRỞ LẠI! NHƯNG MỐI ĐE DỌA MỚI CÒN ĐÁNG SỢ HƠN?”

Bài viết chính, được chấp bút bởi một cây bút thân cận với Fudge, cố gắng lái dư luận một cách vụng về. Nó mô tả cuộc chiến tại Bộ Pháp Thuật như một “thảm họa an ninh” do Dumbledore gây ra, và dành hẳn hai cột báo để tấn công Tristan Prewett. Những cụm từ như “Ma thuật hắc ám không xác định” “Ngọn lửa xanh của Grindelwald” và “Sự tàn nhẫn vượt quá giới hạn của một học sinh” được in đậm, nhằm vẽ nên chân dung Tristan như một kẻ cực đoan nguy hiểm, một “Tiểu Chúa Tể Hắc Ám” đang trỗi dậy.

Nhưng Fudge đã tính sai một nước cờ cơ bản: Sự sợ hãi khiến người ta khao khát một người hùng, dù người hùng đó có tăm tối đến đâu, chứ không phải những lời biện hộ yếu ớt.

Và phe của Tristan đã chuẩn bị sẵn sàng cho thời khắc này.

Ngay khi tờ Tiên tri vừa chạm mặt bàn, hàng loạt con cú lạ mặt, to lớn và mạnh mẽ hơn, thả xuống những ấn phẩm đối trọng, tạo nên một làn sóng thông tin nhấn chìm nỗ lực của Bộ.

Tại bàn Gryffindor, Hermione Granger mở rộng tờ Tiếng Vang Hẻm Phố số đặc biệt. Mùi mực in tươi mới xộc lên, sắc lẹm và dứt khoát. Trang nhất không phải là một bài tường thuật khô khan, mà là một bức ảnh động chất lượng cao, chụp lại khoảnh khắc Tristan đứng giữa đống đổ nát, đối diện với Voldemort, lưng thẳng tắp, tà áo chùng bay phần phật trong gió lốc ma thuật.

Tiêu đề chỉ vỏn vẹn bốn chữ, nhưng sức nặng tựa ngàn cân: “NGƯỜI DUY NHẤT ĐỨNG VỮNG”.

Bài xã luận, mang đậm phong cách sắc sảo của Remus Lupin và sự thâm trầm của Regulus Black, đã xé toạc lớp mặt nạ của Bộ:

“Khi các quan chức Bộ Pháp Thuật run rẩy trốn sau những chiếc bàn giấy, khi ngài Bộ trưởng từ chối tin vào sự thật suốt một năm qua, thì một học sinh năm thứ tư đã đứng chắn giữa Tử thần và các bạn của mình. Họ gọi cậu ấy là ‘nguy hiểm’? Phải, Tristan Prewett rất nguy hiểm – đối với những kẻ ác. Hãy hỏi Antonin Dolohov, kẻ đang nằm thoi thóp tại St Mungo với lục phủ ngũ tạng suy kiệt không rõ nguyên nhân, xem hắn sợ hãi điều gì nhất. Hắn không sợ Thần Sáng. Hắn sợ ‘Vận Mệnh’ mà cậu thiếu niên kia nắm giữ.”

Ở bàn Ravenclaw, Luna Lovegood đang phân phát tờ Kẻ Lý Sự (The Quibbler) với một nụ cười mơ màng. Số báo này bán chạy kỷ lục, không phải vì những sinh vật huyền bí tưởng tượng, mà vì bài phỏng vấn độc quyền của Xenophilius Lovegood với tiêu đề: “Gellert Grindelwald hay Người Hộ Vệ Của Mẹ Đất? Góc Nhìn Tâm Linh Về Tristan Prewett.”

Bài báo lái dư luận theo hướng thần bí hóa, biến những hành động khó hiểu của Tristan thành những nghi thức cổ xưa bảo vệ Hogwarts, đập tan luận điệu “Hắc ám” của Bộ và thay thế nó bằng sự “Huyền bí cao thượng”.

Nhưng đòn chí mạng thực sự đến từ Tuần san Phù thủy, nơi Rita Skeeter – dưới sự “hợp tác” cưỡng ép nhưng đầy nhiệt huyết – đã tung ra một bài viết khiến cả Đại Sảnh Đường bùng nổ.

“VŨ ĐIỆU CỦA NGƯỜI CHIẾN THẮNG: CHÀNG TRAI ĐÃ CƯỜI VÀO MẶT TỬ THẦN”

“Quên Harry Potter đi, thưa độc giả. Cậu bé đó là biểu tượng, nhưng Tristan Prewett mới là quyền lực. Tôi đã thấy những gì diễn ra đêm đó qua lời kể của những nhân chứng giấu tên. Cậu ấy không chiến đấu như chúng ta. Cậu ấy đi dạo giữa mưa bom bão đạn, và kẻ thù cứ thế gục ngã dưới chân cậu như những quân cờ domino. Bộ Pháp Thuật gọi đó là tà thuật? Tôi gọi đó là phong thái của một Vua không ngai. Fudge đang sợ hãi, và ông ta có lý do để sợ. Bởi vì lần đầu tiên, thế giới này có một người chơi không tuân theo luật lệ của họ.”

Tristan ngồi ở cuối bàn, tách biệt như một hòn đảo giữa đại dương đang dậy sóng. Cậu thong thả phết mứt lên lát bánh mì, đôi mắt nâu sau cặp kính lướt qua những tờ báo đang được chuyền tay nhau với vẻ thờ ơ đến lạnh lùng.

Mercury, con Niffler lông bạc, thò đầu ra từ túi áo ngực của cậu, cái mũi nhỏ khụt khịt đánh hơi mùi mực in hỗn loạn. Nó dùng hai chân trước che miệng cười khúc khích, tiếng cười lanh lảnh chỉ đủ để Tristan nghe thấy.

“Cha ơi, nhìn mặt lão Fudge trên báo kìa! Trông như lão vừa nuốt phải một con sên vậy!” Mercury thì thầm, đôi mắt đen láy lấp lánh vẻ tinh quái. “Mà bài của bà cô kính sừng kia viết hay đấy chứ? ‘Vua không ngai’? Oách xà lách! Cha, con có được làm Hoàng tử không?”

Tristan khẽ nhếch môi, một nụ cười mỏng manh không chạm đến đáy mắt. Ngón tay thon dài của cậu lướt nhẹ qua dòng chữ về Dolohov trên tờ Tiếng Vang.

“Con không cần làm Hoàng tử, Mercury. Con là Kho báu,” cậu thì thầm đáp lại, giọng trầm và êm như tiếng suối ngầm. “Và lão Fudge… lão chỉ là một diễn viên phụ đang cố bám lấy sân khấu khi màn nhung đã khép lại.”

“Cậu thấy chưa? Tớ đã bảo mà!” Seamus Finnigan, người từng nghi ngờ Harry suốt cả năm, giờ đang đập mạnh tờ Tiếng Vang xuống bàn, gào lên với Dean Thomas. “Bộ đang nói dối! Nhìn Dolohov đi! Hắn ta bị Tristan đánh bại chỉ bằng… bằng cái gì đó… vận may? Nghe thật điên rồ nhưng cực kỳ ngầu!”

“Tớ nghe nói,” Parvati Patil thì thầm với Lavender, mắt mở to đầy sùng bái, “rằng Tristan không cần dùng đũa phép. Cậu ấy chỉ búng một đồng xu, và trần nhà sập xuống đầu Tử Thần Thực Tử. Đó là sức mạnh của Tiên tri cấp cao!”

Dư luận trong trường đã đảo chiều. Thay vì sợ hãi Tristan như một “Hắc phù thủy” theo lời Bộ, họ tôn sùng cậu như một thực thể bí ẩn, một “phản anh hùng” đầy quyến rũ, người sở hữu thứ sức mạnh vượt qua cả những định luật phép thuật thông thường. Sự bí ẩn, kết hợp với vẻ ngoài lạnh lùng và gia thế (liên quan đến dòng máu Prewett và tin đồn về Grindelwald) đã biến Tristan thành tâm điểm của mọi sự chú ý.

Ron Weasley lách qua đám đông, thả người xuống ghế đối diện Tristan. Cậu chàng trông vừa phấn khích vừa có chút e dè, tay cầm tờ Nhật báo Tiên tri đã bị vò nát.

“Bọn họ điên rồi, Tristan,” Ron nói, giọng hạ thấp. “Fudge đang cố biến cậu thành kẻ thù số một của công chúng. Nhưng…” Cậu hất đầu về phía đám học sinh đang xúm lại đọc Tiếng Vang Hẻm Phố. “…có vẻ như không ai tin ông ta cả. Cậu… cậu thực sự đã khiến Dolohov bị như vậy sao? Ý mình là… trên báo nói hắn bị suy tạng vì ‘nghiệp chướng’?”

Tristan nâng tách trà lên, hơi nóng phả vào cặp kính mờ đi một chút.

“Nghiệp chướng là một cách gọi văn hoa, Ron,” cậu đáp, giọng nhẹ tênh. “Ta chỉ đơn giản là rút cạn may mắn của hắn. Một con người không có may mắn, thì ngay cả việc hít thở cũng có thể dẫn đến sai lầm chết người. Dolohov chỉ đang trả giá cho những món nợ của hắn với số phận thôi.”

Câu trả lời thản nhiên nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn ngầm khiến Ron rùng mình. Cậu nhìn Tristan, rồi nhìn con Niffler bạc đang thản nhiên gặm một cái thìa bạc sáng bóng trong lòng bàn tay bạn mình.

“Cha, cái thìa này vị kim loại hơi chát,” Mercury phàn nàn, nhả cái thìa đã bị cong queo ra. “Con muốn ăn vàng cơ. Lần sau mình đi trấn lột lão Malfoy đi cha, nhà lão nhiều vàng lắm.”

“Ăn nói cho cẩn thận, Mercury,” Tristan nhắc nhở, nhưng ngón tay vẫn âu yếm gãi cằm con vật nhỏ. “Chúng ta là những nhà đầu tư văn minh, không phải lục lâm thảo khấu.”

Ở dãy bàn giáo viên, Dolores Umbridge ngồi co rúm lại. Bà ta không đọc báo, tay run rẩy cầm tách trà, ánh mắt đảo liên tục như một con cóc bị dồn vào góc. Bà ta biết triều đại của mình đã kết thúc. Ánh mắt của Dumbledore từ ghế Hiệu trưởng, dù hiền từ, nhưng lại khiến bà ta cảm thấy như đang bị soi rọi bởi ánh mặt trời gay gắt. Và xa xa, ánh mắt lạnh lẽo của Tristan Prewett thi thoảng lướt qua, khiến vết sẹo vô hình trong tâm trí bà ta đau nhói.

Tại một căn phòng kín ở Hẻm Xéo, nơi đặt trụ sở bí mật của tòa soạn Tiếng Vang Hẻm Phố, Regulus Black đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người tấp nập bên ngoài. Trên bàn làm việc của anh là những báo cáo mới nhất từ St Mungo.

“Tình trạng của Dolohov đang tệ đi,” Remus Lupin nói, đặt một tách cà phê xuống bàn. “Các Lương y không tìm ra nguyên nhân. Tim hắn suy yếu, phổi hắn tự nhiên tràn dịch, phép thuật chữa trị đều bị đẩy lùi bởi một lực kháng cự vô hình. Họ nói… cứ như thể chính sự sống đang từ chối hắn.”

Regulus quay lại, nụ cười lạnh lẽo và sắc bén hiện lên trên khuôn mặt điển trai.

“Đó là lời cảnh cáo, Remus. Tristan không giết hắn ngay lập tức. Cậu ấy để hắn sống dở chết dở để mọi người thấy cái giá phải trả khi đối đầu với ‘Người Chiến Thắng’.” Anh cầm tờ Nhật báo Tiên tri lên, nhìn vào bức ảnh Fudge đang lau mồ hôi. “Fudge muốn chơi trò chính trị? Chúng ta sẽ dạy ông ta thế nào là thao túng thực sự. Cậu ấy đã tạo ra kịch bản, và chúng ta chỉ việc phân phối nó đến từng bàn ăn sáng.”

Trở lại Đại Sảnh Đường, Harry Potter bước đến chỗ Tristan. Cậu trông kiệt quệ, đôi mắt thâm quầng, nhưng ánh nhìn dành cho Tristan đã thay đổi. Không còn sự nghi kỵ của những ngày đầu, mà là sự tôn trọng pha lẫn e ngại.

“Tristan,” Harry nói, giọng khàn khàn. Cậu đặt tờ báo xuống bàn. “Cảm ơn. Vì tất cả. Và… xin lỗi vì những gì Fudge đang viết về cậu.”

Tristan ngẩng đầu, đẩy nhẹ gọng kính.

“Đừng bận tâm, Harry. Kẻ yếu dùng ngôn từ để bôi nhọ, kẻ mạnh dùng hành động để định hình thực tại,” Tristan nói, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm tĩnh lặng. “Fudge đang sợ hãi. Và nỗi sợ hãi là loại gia vị tuyệt vời nhất cho sự sụp đổ.”

Mercury nhảy phắt lên vai Tristan, vỗ vỗ vào má Harry bằng bàn chân nhỏ xíu đầy lông mềm.

“Cậu Harry đừng buồn! Lão Fudge sắp mất ghế rồi, con cá cược 5 Galleon đấy! Cha con đã quay cái con lắc rồi, lão ấy xui lắm!”

Harry bật cười, một tiếng cười yếu ớt nhưng chân thật. Không khí nặng nề quanh cậu dường như tan biến một chút nhờ sự tinh nghịch của con vật nhỏ và sự bình thản đến kỳ lạ của người chủ nhân.

Tristan nhìn quanh Đại Sảnh. Những ánh mắt sùng bái, sợ hãi, tò mò đều đổ dồn về phía cậu. Cậu biết, từ khoảnh khắc này, cậu không còn là một học sinh bình thường nữa. Cậu đã trở thành một biểu tượng, một thế lực thứ ba nằm ngoài cuộc chiến giữa Dumbledore và Voldemort.

Bánh xe vận mệnh đã xoay, và cậu là người cầm lái.

“Ăn nhanh đi, Mercury,” Tristan thì thầm, đứng dậy, tà áo chùng vẽ nên một đường cong hoàn hảo. “Chúng ta còn một tiết Độc dược với giáo sư Snape. Cha nghĩ thầy ấy sẽ có rất nhiều điều muốn hỏi về ‘ngọn lửa xanh’ đấy.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-man-bat-dau-danh-toi-boi-red-dragon-god-emperor
Tổng Mạn: Bắt Đầu Đánh Tơi Bời Red Dragon God Emperor
Tháng mười một 4, 2025
quy-dao-tien-lo.jpg
Quỷ Đạo Tiên Lộ
Tháng 1 22, 2025
linh-chu-bat-dau-hop-thanh-lan-che-tao-bat-hu-than-trieu
Lĩnh Chủ: Bắt Đầu Hợp Thành Lan Chế Tạo Bất Hủ Thần Triều
Tháng 12 18, 2025
muoi-nam-uong-mau-ngo-dao-ta-tro-thanh-ma-mon-lao-to
Mười Năm Uống Máu Ngộ Đạo, Ta Trở Thành Ma Môn Lão Tổ
Tháng mười một 12, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved